Đêm Trước Bão Lớn
03h30 sáng.
Cơn bão ngoại ô rít gào như một con thú dữ bị giam cầm, điên cuồng quật những luồng gió lạnh buốt vào hệ thống cửa kính dày của Bệnh viện Tâm thần An Bình. Trên chiếc cáng thương bằng inox lạnh ngắt, Gia Bách nằm bất động, hai mắt nhắm nghiền dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn của phòng trực cấp cứu tạm thời.
Vết cứa rách rỉ máu trên cổ Gia Bách—hậu quả từ sợi dây thép siết tàn bạo của sát thủ Bóng Ma nửa tiếng trước—đang bỏng rát lên từng cơn nhức nhối. Dòng máu tươi đã đông lại thành một vệt sẫm màu, bám chặt vào lớp da cổ nhạy cảm, mỗi nhịp thở của anh đều khiến vết rách căng ra đau đớn. Bên dưới móng ngón tay trỏ trái, vết thương nhiễm trùng mưng mủ đang giật cục dữ dội theo nhịp tim. Cơn sốt nhẹ bắt đầu gặm nhấm thể xác suy kiệt của anh, khiến trán anh nóng bừng, mồ hôi lạnh vã ra hòa cùng vệt nước mắt màu hồng nhạt vẫn còn bám khô trên gò má trái. Vết bỏng nhiệt đỏ rát sau tai trái—vết tích của dòng điện kích sóng nơ-ron từ chiếc mũ tự chế—càng làm tăng thêm sự chịu đựng cực hạn của anh.
Nhưng sâu trong vỏ não đang hoạt động ở mức Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%), Gia Bách vẫn duy trì một sự tỉnh táo lạnh lùng đến tàn nhẫn. Anh đang giả vờ hôn mê. Ngón tay anh khẽ chạm vào Chiếc nhẫn cưới bạch kim vẫn được giấu an toàn trong lớp lót túi quần bệnh nhân dính máu. Lê Trí đứng ngay cạnh cáng thương, gương mặt gã trưởng khoa xám ngoét dưới ánh đèn. Gã đang lo sốt vó vì cuộc đột kích bất ngờ của Bóng Ma suýt nữa đã phá hỏng toàn bộ kế hoạch thanh lý sinh học của gã.
"Y tá Vy! Mau tiêm cho nó một liều an thần nhẹ để ổn định nhịp tim trước khi đưa lên xe đặc chủng," Lê Trí ra lệnh, giọng run rẩy đầy giận dữ. "Cơn bão này đang mạnh lên, nhưng chúng ta không thể để nó ở lại phòng 404 thêm một phút nào nữa. Vũ Hải đã mất kiên nhẫn rồi."
Khánh Vy bước lại gần. Dưới chiếc mũ y tế màu xanh nhạt, gương mặt cô tái nhợt nhưng đôi mắt lại ánh lên sự quyết đoán kiên nghị. Cô có thói quen cắn môi dưới mỗi khi căng thẳng tột độ. Vy cúi xuống, giả vờ kiểm tra đồng tử của Bách để che khuất tầm nhìn của Lê Trí. Ngay khoảnh khắc đó, ngón tay trỏ phải của Bách khẽ gõ nhẹ vào mặt giường inox theo nhịp Morse:
*Vy... Thuốc kháng sinh... ngón tay... tôi cần tỉnh táo...*
Vy khẽ run lên, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô quay sang Lê Trí, giọng nói giữ được vẻ chuyên nghiệp giả tạo: "Thưa bác sĩ, nhịp tim của bệnh nhân đang dao động rất bất thường do mất máu từ vết thương ở cổ. Nếu tiêm an thần liều cao ngay bây giờ, nguy cơ suy hô hấp trên đường chuyển viện là rất lớn. Tôi cần sát trùng vết thương và truyền một chai nước muối sinh lý để nâng huyết áp trước."
Lê Trí nhìn đồng hồ đeo tay, giận dữ gõ ngón tay lên kẹp tài liệu: "Chỉ có mười lăm phút! Tôi phải xuống phòng Giám đốc ký duyệt nốt biên bản bàn giao Khu 501. Cô làm cho nhanh lên!"
Ngay khi tiếng bước chân của Lê Trí khuất sau cánh cửa hành lang, Khánh Vy lập tức khóa chốt cửa phòng trực. Cô lao nhanh đến tủ thuốc, lén lấy một ống kháng sinh liều cao và một lọ thuốc đối kháng Naloxone. Vy quỳ xuống cạnh cáng thương, dùng bông gạc tẩm cồn sát trùng vết siết trên cổ Bách, rồi khéo léo chích mũi tiêm kháng sinh vào bắp tay anh.
"Anh Bách, nghe tôi nói rõ không?" Vy thì thầm, hơi thở cô dồn dập. "Tôi đã lén vào phòng mổ ca tối, dùng xi-lanh chiết được một lượng Ether nguyên chất từ máy gây mê. Tôi đã tẩm nó vào miếng Băng gạc tẩm Ether này và giấu kỹ trong túi nilon kín khí dưới gấu chăn bông rách trên cáng của anh. Còn đây là Bộ quần áo bảo hộ lao công tôi lấy từ chỗ chị Út Huệ ở nhà giặt, tôi giấu nó ngay dưới tấm nệm lót của cáng thương."
Gia Bách khẽ mở mắt, đồng tử co rút lại đầy sắc bén dưới ánh đèn chớp tắt: "Cảm ơn cô, Vy. Hoàng Văn Nam và Lê Khắc Ninh thế nào rồi?"
"Anh Nam vẫn đang bị giam ở buồng biệt giam Khu B. Chấn thương bả vai trái của anh ấy bị rạn xương nghiêm trọng sau cú va chạm với Sáng, cánh tay trái gần như tê liệt hoàn toàn và chưa được điều trị y tế đúng cách. Nhưng anh ấy nhắn rằng sẵn sàng làm lá chắn vật lý cho anh. Còn nhà báo Ninh đã chuẩn bị xong nhóm bệnh nhân phòng 402 để tạo bạo động giả tại sảnh sinh hoạt Khu A ngay khi xe đặc chủng nổ máy," Vy nói nhanh, tay cô thoăn thoắt băng bó ngón tay trỏ đang mưng mủ của Bách.
Bách nghiến răng chịu đựng cơn đau thấu xương khi Vy nặn mủ từ ngón tay trái. Anh nhắm mắt, kích hoạt năng lực Eidetic Memory để tái dựng lại sơ đồ Hành lang kiểm soát khu A trong đầu. Ba camera nhận diện khuôn mặt đặt ở các ngã tư hành lang chính đều hoạt động bằng nguồn điện lưới độc lập.
*Trịnh Tiến Dũng đã tăng cường bảo an.* Bách suy luận lạnh lùng. Tiếng bước chân tuần tra của lính gác vũ trang bên ngoài hành lang dội qua vách tường dày kèn kẹt. Sự cố mất dùi cui điện của Sáng và vụ đột kích của Bóng Ma đã khiến Dũng đặt toàn viện vào trạng thái cảnh giác cấp độ 4.
Bách gõ ngón tay lên tường xi măng phía sau cáng thương—vách tường ngăn cách phòng trực cấp cứu với buồng biệt giam của Hoàng Văn Nam. Nhịp gõ Morse trầm đục vang lên giữa tiếng rít của bão lớn:
*Nam... Ninh... Đêm nay... Gió bão hướng Tây... Lách qua camera ngã tư... Chuẩn bị bạo động sảnh A...*
Từ phía bên kia vách tường, một nhịp gõ nặng nề, ngắt quãng dội lại. Đó là Nam. Anh ấy dùng tay phải còn lành lặn để trả lời:
*Nhận... Sẵn sàng...*
Đúng lúc đó, tiếng còi báo động từ trạm gác cổng chính bất ngờ hú vang dội, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của đêm giông bão. Tiếng loa phóng thanh của Đội trưởng an ninh Trịnh Tiến Dũng vang lên dồn dập qua hệ thống đàm thoại nội bộ: "Toàn bộ các tổ tuần tra chú ý! Phát hiện sự cố sụt áp đột ngột và tín hiệu nhiễu lạ tại trạm gác cổng chính số 1! Tất cả vào vị trí chiến đấu! Khóa chặt các cửa thoát hiểm Khu A!"
Khánh Vy giật mình lùi lại, chiếc khay inox trên tay cô suýt rơi xuống sàn. Gia Bách lập tức nhắm nghiền mắt, điều hòa nhịp thở trở lại trạng thái hôn mê sâu giả lập, tay phải luồn xuống dưới tấm nệm cáng thương để siết chặt góc vải của Bộ quần áo bảo hộ lao công.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!