Nhạc nềnObsession

Đột Kích Của Bóng Ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng chốt khóa từ cửa nhà tắm rít lên một tiếng khô khốc, kéo theo tiếng bước chân nặng nề nện xuống nền gạch ẩm ướt.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Gia Bách không hề hoảng loạn. Bộ não vừa đạt đến cảnh giới Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%) của anh hoạt động như một cỗ máy chính xác. Anh giật phăng chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế ra khỏi đầu, cuộn nhanh dây điện cực dính nước muối sinh lý lại cùng với viên pin Lithium và chip điều tần Nokia, nhét vội vào khoảng trống phía sau tấm thạch cao lỏng trên trần nhà tắm Khu B. Động tác nhanh gọn, không để lại một vệt xước mới nào trên lớp vữa cũ. Khi cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy mạnh ra, Gia Bách đã đổ sụp xuống sàn gạch sũng nước, toàn thân co giật nhẹ, hai mắt trợn ngược vô hồn, bọt mép sùi ra giả lập hoàn hảo một cơn động kinh hoang tưởng do quá liều hóa chất.


"Lại là gã điên này! Thật phiền phức!"


Gã lính gác tuần đêm lầm bầm chửi rủa, thô bạo lôi xốc anh dậy, ném lên chiếc xe lăn rỉ sét để áp giải ngược trở lại Phòng giam 404. Bách im lặng chịu đựng, đầu ngoẹo sang một bên, nước dãi chảy dài hòa cùng vệt máu cam vừa khô dưới mũi. Anh đã lọt qua ca tuần tra đêm một cách ngoạn mục mà không làm lộ thiết bị tối mật của mình.


***


03h15 sáng.


Cơn bão ngoại ô rít gào dữ dội ngoài cửa sổ sắt Phòng giam 404, những hạt mưa nặng hạt đập rầm rập vào vách kính nứt nẻ, tạo nên một chuỗi âm thanh rền vang, hỗn loạn. Bóng tối bao trùm căn phòng giam chật hẹp. Chỉ có ánh chớp từ bầu trời thỉnh thoảng lóe lên, rạch đôi không gian, chiếu rõ vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái của Gia Bách.


Bách nằm nghiêng trên chiếc giường sắt rỉ sét, kéo tấm chăn bông rách nát đắp kín đến cổ để che giấu cơ thể đang run lên từng đợt vì cơn sốt nhẹ. Vết rách trên trán anh—hậu quả của cú đập đầu tự sát giả vờ đêm trước—đang đóng vảy cứng nhưng liên tục rỉ ra một chút dịch vàng nhạt nhức nhối. Ngón tay trỏ bên trái, bị rách sâu dưới móng do mảnh thủy tinh và cạnh sắt rỉ sét chà sát, giờ đây đã sưng tấy lên đỏ mọng, mưng mủ. Cơn đau giật cục dội thẳng lên thùy trán theo từng nhịp tim đập, buốt nhói thấu xương.


Nhưng đau đớn thể xác không thể dập tắt được sự tỉnh táo lạnh lùng trong đôi mắt anh.


*Vũ Hải. Aegis Neuro.*


Cái tên ấy như một vết dao khắc sâu vào vỏ não của Bách. Anh đã nhớ ra tất cả. Vụ tai nạn xe hơi sáu tháng trước hoàn toàn là một âm mưu dàn dựng mưu sát của Vũ Hải bằng cách hack phanh xe từ xa sau khi anh từ chối bàn giao mã nguồn thuật toán "Neuro-Erase". Chiếc nhẫn cưới bạch kim giấu dưới gạch sàn chính là mỏ neo tinh thần, chứa chuỗi mật mã nhị phân 64-bit khôi phục nơ-ron gốc mà tập đoàn Aegis đang thèm khát.


Đột ngột, thính giác nhạy bén của một nhà khoa học thần kinh giúp Bách nhận diện một dao động âm thanh bất thường giữa tiếng gầm rú của giông bão.


Không phải tiếng kéo lê gót chân trái muộn 0.2 giây quen thuộc của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải ngoài hành lang. Tiếng động này cực nhẹ, phát ra từ phía bậu cửa sổ phía ngoài phòng giam—nơi có độ cao hơn hai mươi mét sát vách đá rừng thông.


*Sột... sột...*


Tiếng ma sát cực nhỏ của sợi dây cáp chuyên dụng vào thanh song sắt hoen rỉ.


Gia Bách nín thở, đồng tử co rút lại trong bóng tối. Qua ánh chớp lóe lên ngoài cửa sổ, anh nhìn thấy một bóng đen gầy gầy nhưng cực kỳ săn chắc đang đu mình từ trên mái nhà xuống, lách qua khe hở của song sắt rỉ sét một cách êm ái như một bóng ma di động.


Trần Quốc Đạt—biệt danh Bóng Ma. Sát thủ chuyên nghiệp của ban an ninh đặc biệt Aegis Neuro.


Đạt không mang theo súng. Hắn biết tiếng nổ súng sẽ kích hoạt hệ thống báo động toàn viện. Trong tay hắn là một sợi dây thép mảnh, loại chuyên dụng dùng để siết cổ nạn nhân mà không để lại dấu vết ngoại lực rõ rệt trên pháp y. Hắn di chuyển không một tiếng động trên sàn gạch men lạnh ngắt, áp sát giường của Gia Bách.


Bách vẫn nằm im dưới chăn, giữ nhịp thở đều đặn của một người đang ngủ say, nhưng bàn tay phải của anh đã âm thầm luồn xuống dưới gầm giường sắt, lách vào kẽ nệm rách để rút ra chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox—công cụ cơ khí duy nhất anh cất giấu được. Đồng thời, tay trái anh lén nắm chặt Thiết bị kích sốc điện di động tự chế từ tụ điện máy ảnh cũ giấu trong cạp quần.


Bóng đen của Đạt đổ sụp xuống giường. Nhanh như một tia chớp, hắn tung tấm chăn bông ra, vòng sợi dây thép mảnh qua cổ Gia Bách và siết mạnh từ phía sau.


*Phựt!*


Sợi dây thép siết chặt vào da cổ, cắt đứt luồng không khí đi vào khí quản của Bách. Cơn đau rát bỏng dội lên, da cổ anh bị cứa sâu rỉ máu tươi. Phế quản bị ép chặt khiến lồng ngực Bách nghẹt lại, mắt anh trợn ngược, hai tay vô thức cào cấu vào không trung. Thể lực của một nhà khoa học suy kiệt hoàn toàn lép vế trước gọng kìm tàn bạo của gã sát thủ chuyên nghiệp.


*Phải bình tĩnh. Sức mạnh thể chất không thể thắng được hắn. Phải dùng kỹ thuật.* Bộ não Bách gào thét.


Anh cố gắng không giãy giụa vô ích để tiết kiệm lượng oxy còn lại trong máu. Thay vì bẻ tay Đạt, Bách dùng tay phải nắm chặt chiếc Tuốc-nơ-vít mài mỏng từ thìa inox, đâm mạnh một nhát dứt khoát vào bắp đùi trái của Đạt.


*Phập!*


Lưỡi thìa inox mài sắc lẹm cắm sâu vào thớ cơ đùi của gã sát thủ. Đạt khẽ hự lên một tiếng đau đớn, lực siết ở hai tay vô thức giảm đi một nhịp do phản xạ co cơ đùi đột ngột.


Chỉ chờ có thế, Gia Bách dùng tay trái áp sát Thiết bị kích sốc điện di động vào vùng hông của Đạt, ngay vị trí hạch thần kinh giao cảm. Anh nhấn nút xả điện từ tụ điện tích lũy.


*Xoẹt... xèo...*


Một luồng điện áp cao phóng ra trong bóng tối kèm theo mùi ozone khét lẹt. Dòng điện chạy thẳng qua các thụ thể cơ bắp của Đạt, gây ra một cơn co thắt cơ bắp dữ dội và tê liệt vận động tạm thời trong vòng ba mươi giây. Đạt trợn mắt, toàn thân run lên bần bật, sợi dây thép mảnh tuột khỏi tay hắn.


Bách ngã nhào ra khỏi giường, thở dốc nồng nặc mùi máu và nước mưa. Anh biết thiết bị tự chế đã bị cháy hoàn toàn cuộn cảm phụ sau cú xả điện cực hạn này, không thể sử dụng lần thứ hai. Sát thủ Bóng Ma sẽ sớm hồi phục hoạt động cơ bắp.


*Phải tạo ra tiếng động lớn để báo động.*


Bách dùng hết sức bình sinh, lao người đạp đổ chiếc tủ sắt đựng đồ cá nhân rỉ sét đặt sát góc tường.


*RẦM!!!*


Chiếc tủ sắt đổ sụp xuống sàn gạch men, tạo ra một tiếng động cơ học cực lớn vang dội khắp hành lang Khu A tĩnh lặng, lấn át cả tiếng sấm bão ngoài trời.


Tiếng động lớn ngay lập tức kích hoạt phản xạ hoang tưởng của bệnh nhân Nguyễn Tiến Lực ở phòng 405 sát vách. Lực vốn luôn tin mình là một điệp viên hai mặt đang bị truy sát.


"Có kẻ xâm nhập! Điệp viên hai mặt tấn công! Cứu tôi với! Chúng nó nổ súng rồi!" Tiếng la hét điên cuồng, xé lòng của Lực vang vọng khắp hành lang, phá vỡ hoàn toàn sự im lặng của ca đêm.


Nghe tiếng la hét và tiếng đổ vỡ, tiếng gót chân trái kéo lê muộn 0.2 giây của điều dưỡng Hải ngoài hành lang đột ngột tăng tốc, chạy dồn dập về phía phòng 404.


Sát thủ Đạt biết hành tung đã bị bại lộ. Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau từ vết đâm ở đùi, rút sợi dây thép lại, nhanh như cắt leo ngược lên bậu cửa sổ, đu dây biến mất vào màn sương mù và rừng thông giông bão ngoài vách đá trước khi cửa phòng giam bị mở tung.


Cánh cửa sắt phòng 404 bị đẩy mạnh ra. Nguyễn Minh Hải cùng hai bảo vệ cầm dùi cui điện xông vào, ánh đèn pin quét loang loáng qua căn phòng giam hỗn loạn: chiếc tủ sắt bị đổ, Gia Bách nằm co quắp dưới sàn nhà, cổ hằn sâu vết siết đỏ máu, ngón tay trỏ trái nhiễm trùng rách miệng rỉ máu tươi bết bát.


"Có chuyện gì thế này?" Bác sĩ Lê Trí bước vào ngay sau đó, gương mặt xương xẩu dưới gọng kính vàng biến sắc khi nhìn thấy vết siết cổ rõ rệt trên da cổ Bách và vết máu tươi trên sàn.


Lê Trí tiến lại gần, nâng cằm Bách lên kiểm tra vết cứa sâu của dây thép. Ánh mắt gã trưởng khoa lạnh lùng, nghi kỵ quét qua bậu cửa sổ còn dính nước mưa sũng ướt.


Gã nhận ra đây không phải là một vụ tự sát hoang tưởng thông thường. Có kẻ đã thâm nhập từ bên ngoài để thủ tiêu Gia Bách. Điều này chứng minh bộ não của Bách đang phục hồi ký ức vượt tầm kiểm soát của tập đoàn Aegis, buộc họ phải dùng đến biện pháp thanh lý tối mật.


"Y tá trưởng! Phong tỏa toàn bộ bệnh viện ngay lập tức!" Lê Trí hét lên vào bộ đàm, giọng run rẩy vì hoảng sợ. "Chuẩn bị cáng thương và xe đặc chủng. Chúng ta phải chuyển Gia Bách lên Khu biệt giam vĩnh viễn 501 ngay trong đêm nay! Không thể trì hoãn thêm một giây nào nữa!"


Gia Bách nằm dưới sàn gạch lạnh ngắt, hai vai run rẩy giả vờ mê sảng, nhưng trong lòng anh lạnh buốt. Chuyến xe tử thần lên Khu 501 đã bị đẩy sớm hơn dự kiến. Thời gian sống sót của anh chỉ còn được tính bằng từng phút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!