Nhạc nềnObsession

Giải Mã Nhẫn Cưới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Khóa toàn bộ cửa lại! Nội bất xuất, ngoại bất nhập!”


Tiếng hét xé tai của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải dội vào những bức tường bê tông sơn nước sơn xanh nhạt của nhà ăn trung tâm. Tiếng còi báo động cơ học bắt đầu rú lên từng đợt ngắn, dồn dập và chói gắt. Cánh cửa sắt dày ngăn cách nhà ăn với hành lang kiểm soát Khu A sập xuống với một tiếng *ầm* nặng nề, khóa chặt hơn năm mươi bệnh nhân và kíp trực bên trong.


Sự hỗn loạn đạt đến đỉnh điểm. Những khay ăn bằng inox bị xô lệch, va vào nhau loảng xoảng trên sàn gạch men trắng xóa đầy nước canh đổ và những hạt cơm nát. Trần Văn Tuấn vẫn đang co giật dữ dội dưới sàn, bọt mép sùi ra trắng xóa từ mẩu xà phòng ngậm trong kẽ răng. Hải và hai gã bảo vệ đang đè chặt vai và chân Tuấn, cố gắng nhét chiếc vòng cao su mềm vào giữa hai hàm răng đang nghiến chặt của anh ta để ngăn phản xạ cắn lưỡi.


Gia Bách đứng bất động trong góc tối hành lang, sát cạnh chiếc xe đẩy y tế đã bị di dời. Trong cạp quần bệnh nhân rộng thùng thình của anh, cuốn Sổ tay trực ca đêm bìa da đen vừa lấy trộm đang áp chặt vào lớp da bụng lạnh ngắt. Ở túi quần bên phải, viên Pin Lithium dung lượng cao và bảng mạch IC điện thoại hỏng—những linh kiện quý giá anh vừa đánh cắp từ bãi phế liệu Khu C—đang nằm im lìm.


Nhưng mối đe dọa lớn nhất lúc này là ngón tay trỏ bên trái của anh. Vết rách sâu dưới móng do mảnh thủy tinh đêm trước, cộng thêm vết cắt mới từ cạnh sắt rỉ sét của vỏ máy đo huyết áp, đang toác rộng. Máu tươi lẫn mủ vàng rỉ ra liên tục, nhỏ từng giọt xuống mặt khay nhựa trắng của xe đẩy y tế. Cơn đau giật cục, buốt nhói dội thẳng lên thùy trán khiến đầu óc anh quay cuồng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.


"Y tá trưởng! Mang máy quét kim loại cầm tay đến đây! Có kẻ đã động vào xe thuốc!" Tiếng Hải gầm lên qua bộ đàm.


Bách biết mình chỉ có không đầy ba mươi giây trước khi Nghiêm và đội bảo an ập vào. Nếu họ dùng máy quét kim loại cầm tay rà soát toàn bộ nhà ăn, viên pin lithium và bảng mạch IC trong túi anh sẽ lập tức phát tiếng rú vô hồn của thiết bị điện tử. Cuốn sổ tay trực ca đêm cũng sẽ bị phát hiện. Khi đó, không chỉ kế hoạch vượt ngục tan thành mây khói, mà cả anh và Khánh Vy đều sẽ bị tống vào khu biệt giam vĩnh viễn 501.


Bộ não của vị nhà khoa học thần kinh hoạt động với tốc độ của những xung điện cực hạn. Anh quét mắt qua không gian xung quanh. Chiếc bàn ăn inox bolted chặt xuống sàn ngay cạnh anh có những chiếc chân bàn bằng ống thép rỗng đường kính khoảng mười xăng-ti-mét. Đáy ống thép hướng xuống sàn gạch men có một khe hở nhỏ do lớp đệm cao su bảo vệ đã bị mòn rách từ lâu.


Bách nhanh như cắt rút cuộn băng keo cá nhân trong túi áo ra. Anh bọc viên pin Lithium, bảng mạch IC và cuốn sổ tay trực ca đêm cuộn tròn lại vào trong một chiếc túi nilon đựng thuốc rỗng nhặt dưới sàn, dán chặt băng keo xung quanh để chống ẩm. Anh khom người giả vờ đau đớn gục xuống cạnh chân bàn inox, lách đôi tay gầy guộc luồn chiếc bọc nhỏ đó lên phía trên, nhét sâu vào trong lòng ống thép rỗng của chân bàn. Để cố định, anh vò nát một nắm giấy lau miệng bằng polymer ẩm dưới sàn, nhét chặt vào sau chiếc bọc để chèn kín, ngăn không cho nó tuột xuống.


Chân bàn bằng thép đặc dày. Khi máy quét kim loại rà qua, nó sẽ chỉ ghi nhận tín hiệu của khối thép cấu trúc bàn ăn được bắt vít xuống sàn gạch. Một điểm mù vật lý hoàn hảo.


Nhưng còn vệt máu trên xe đẩy y tế? Hải đã nhìn thấy vệt máu và dịch mủ tươi.


Bách liếc nhìn ngón tay trỏ trái đang rỉ máu của mình. Anh nghiến chặt răng chịu đựng cơn đau buốt thấu xương, chủ động quệt mạnh ngón tay đang rách vào cạnh sắc bằng inox nhọn hoắt của chiếc xe đẩy y tế ngay vị trí vệt máu cũ, tạo ra một vết xước mới rõ rệt hơn. Anh bôi máu tươi lên gấu áo bệnh nhân, rồi ngã nhào ra sàn gạch, ôm lấy ngón tay la hét điên cuồng.


"A... răng của máy! Nó cắn tôi! Những con số... chúng đang hút máu tôi!"


Bách trợn ngược mắt vô hồn, vệt nước mắt màu hồng nhạt rỉ ra từ mắt trái bị xuất huyết võng mạc bám khô trên gò má trái càng làm tăng vẻ thê lương, điên loạn của anh. Anh giãy giụa, lăn lộn sát cạnh chiếc xe đẩy y tế bị lệch vị trí.


Đúng lúc đó, cánh cửa sắt phụ rít lên. Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm dẫn theo ba bảo vệ cầm dùi cui điện và máy quét cầm tay xông vào. Gương mặt xám xịt của bà ta lạnh lùng quét qua nhà ăn.


"Có chuyện gì?" Nghiêm quát.


"Có kẻ đã động vào xe đẩy y tế, dịch chuyển nó và để lại vết máu tươi. Tôi nghi ngờ có kẻ trộm thuốc đối kháng!" Hải hét lên, tay vẫn đè chặt Tuấn lúc này đã bắt đầu giãn cơ, thở dốc sau cơn giật.


Nghiêm tiến lại gần chiếc xe đẩy, nhìn vệt máu, rồi ánh mắt sắc lẹm của bà ta dừng lại trên người Gia Bách đang nằm co quắp dưới sàn, ngón tay trỏ trái rách nát đang chảy máu đầm đìa.


"Đứa điên này vừa tự đâm tay vào cạnh sắc của xe đẩy trong cơn kích động!" Một gã bảo vệ chỉ vào vết xước mới trên cạnh inox còn dính máu tươi của Bách. "Lúc nãy gã điên Tuấn ngã xuống, gã này hoảng loạn lao vào xe đẩy rồi ngã nhào."


Hải cau mày, buông Tuấn ra và giật lấy chiếc máy quét kim loại từ tay bảo vệ. Gã tiến sát lại gần Gia Bách, ánh mắt hí đầy nghi kỵ. "Đứng dậy!"


Bách không đứng. Anh tiếp tục lẩm nhẩm những chuỗi số Fibonacci vô nghĩa, cơ thể co giật nhẹ giả lập trạng thái hoảng loạn sâu. Hải thô bạo nắm lấy cổ áo Bách, kéo anh ngồi dậy và rà chiếc máy quét kim loại dọc khắp cơ thể anh.


*Tít... tít...*


Chiếc máy quét phát tiếng kêu ngắn khi rà qua khóa kéo bằng kim loại của quần bệnh nhân, ngoài ra không có bất kỳ âm thanh bất thường nào khác. Hải rà kỹ quanh hai túi quần rộng thùng thình của Bách—trống rỗng. Gã rà tiếp lên ngực, gáy và hai cánh tay—chỉ có vệt máu tươi đang chảy từ ngón tay trỏ.


"Kiểm tra vết thương của nó," Nghiêm lạnh lùng ra lệnh.


Hải bóp mạnh vào ngón tay trỏ trái của Bách để kiểm tra. Cơn đau thấu xương từ vết thương mưng mủ bị ép chặt khiến Bách suýt ngất đi, nhưng anh vẫn giữ vững đồng tử giãn nở vô hồn nhờ tác dụng giãn cơ của Atropine còn tồn dư.


"Vết rách sâu do cạnh inox rỉ sét cắt phải. Trùng khớp với vết máu trên xe đẩy," Hải hậm hực báo cáo. Gã không tìm thấy bất kỳ viên thuốc hay linh kiện nào trên người Bách. Cuộc lục soát toàn bộ nhà ăn sau đó cũng không đem lại kết quả nào ngoài sự hoảng loạn của các bệnh nhân khác.


"Đưa gã điên này về phòng giam 404 và băng bó lại. Sáng mai tiến hành chuyển viện lên Khu 501 theo đúng lịch trình," Nghiêm lạnh lùng ra lệnh rồi quay gót bỏ đi.


***


01h15 sáng ngày thứ tư sau khi tỉnh dậy.


Cơn bão ngoại ô rít gào dữ dội ngoài cửa sổ sắt phòng giam 404. Tiếng mưa đập rầm rập vào mái tôn tòa nhà hành chính tạo nên một bức tường âm thanh rền vang, che giấu mọi tiếng động cơ học nhỏ nhất bên trong khu điều trị tích cực Khu A.


Gia Bách nằm im lặng trên chiếc giường sắt rỉ sét, tấm chăn bông bết mùi ẩm mốc đắp kín đến cổ. Mắt trái bị xuất huyết võng mạc của anh vẫn nhòe mờ, nhức nhối mỗi khi anh liếc nhìn sang bên trái. Ngón tay trỏ trái đã được băng bó bằng gạc trắng nhưng lớp mủ bên trong vẫn throbbing—đập liên hồi theo nhịp mạch—gây ra cơn sốt nhẹ khiến trán anh nóng ran.


Thính giác nhạy bén của anh thu nhận tiếng gót chân trái kéo lê muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải đang mệt mỏi đi tuần qua ngã tư hành lang ngoài cửa phòng giam. Hải vừa đi qua. Theo Sổ tay trực ca đêm anh đã thu hồi thành công từ chân bàn inox trong giờ ăn chiều, Hải sẽ mất đúng mười hai phút để hoàn thành vòng tuần tra Khu A trước khi quay lại phòng trực.


Mười hai phút. Đây là khoảng trống thời gian vàng duy nhất của anh.


Bách bật dậy khỏi giường không tiếng động. Anh lách đôi tay gầy guộc xuống khoang trống dưới viên gạch lót sàn bị lỏng phòng 404, lấy ra chiếc bọc chứa viên Pin Lithium dung lượng cao, bảng mạch IC Nokia hỏng và cuốn sổ tay trực ca đêm. Anh nhanh chóng nhét tất cả vào gấu áo bệnh nhân, áp dụng Quy tắc Góc quét Ống kính để di chuyển áp sát mép tường hành lang tối, lách qua góc cua dẫn sang Khu B.


Nhà tắm tập thể Khu B ca đêm chìm trong bóng tối ẩm ướt và lạnh lẽo. Mùi chlorine nồng nặc trộn lẫn với hơi nước nóng rò rỉ từ các vòi sen rỉ sét tạo nên một làn sương mù mờ ảo. Nơi này vốn là khu vực giám sát lỏng lẻo nhất vào ban đêm do hệ thống camera chỉ đặt ở cửa ra vào hành lang ngoài.


Bách đi bằng phần ức bàn chân, phối hợp nhịp nhàng với tiếng rít gào của gió bão ngoài cửa sổ để không tạo ra bất kỳ tiếng động va chạm vật lý nào. Anh tiếp cận góc tường phía Tây nhà tắm, nơi có một ống dẫn hơi nước nóng chạy dọc lên trần thạch cao.


Anh leo nhẹ nhàng lên đường ống rỉ sét, dùng ngón tay phải đẩy nhẹ tấm thạch cao rỗng bị lỏng trên trần nhà. Bên trong khoảng trống tối tăm của trần thạch cao, chiếc Mũ kích sóng nơ-ron tự chế bọc kín trong túi nilon chống ẩm vẫn nằm im lìm.


Bách hạ chiếc mũ xuống, đặt lên bệ xi măng lạnh ngắt của nhà tắm. Dưới ánh sáng mờ ảo của ánh trăng hắt qua ô cửa thông gió nhỏ, anh bắt đầu thực hiện ca tự kích sóng sâu bằng phương pháp Kích thích Xuyên sọ tự chế (tDCS).


Đôi bàn tay anh run rẩy dữ dội do cơn sốt nhẹ và sự thiếu hụt chất dẫn truyền thần kinh. Ngón tay trỏ trái bị nhiễm trùng mưng mủ buốt nhói thấu xương khiến mỗi thao tác đấu nối dây điện trở thành một cuộc tra tấn thể xác. Bách phải dùng răng để giữ sợi dây đồng lõi mảnh, dùng ngón tay phải bóc tách lớp vỏ nhựa cách điện.


Anh lắp ráp viên pin Lithium mới thu thập vào khung mũ kích sóng. Tiếp đó, anh dùng các mối nối thủ công bằng tay để tích hợp bảng mạch IC điện thoại Nokia hỏng vào mạch điện điều tần chính. Chip điều tần thô sơ này sẽ đóng vai trò như một bộ lọc, giới hạn cường độ dòng điện một chiều ổn định ở mức từ 1.5mA đến 2.0mA, ngăn chặn dòng điện tăng vọt gây cháy vỏ não.


Bách lấy chai nước muối sinh lý ưu trương mang theo, đổ đều lên hai miếng gạc y tế bọc quanh hai điện cực đồng tự chế. Dung dịch muối sinh lý sẽ làm giảm điện trở của da đầu, tối ưu hóa khả năng dẫn truyền dòng điện xuyên sọ.


Anh áp hai điện cực đồng vào hai thùy thái dương, ngay sát vết bỏng nhiệt cũ sau tai trái và vết sẹo mổ vi phẫu sau gáy. Anh đội chiếc mũ kích sóng lên đầu, siết chặt quai mũ bằng dây chun y tế.


Bách hít một hơi thật sâu, ngón tay phải chạm vào công tắc nguồn tự chế từ pin Lithium.


*Tạch.*


Mạch điện khép kín. Dòng điện một chiều 2mA lập tức phóng ra, xuyên qua lớp da đầu ẩm ướt tiến thẳng vào vỏ não.


"Ư..."


Gia Bách nghiến chặt răng để ngăn một tiếng hét thoát ra khỏi cổ họng. Một cơn đau buốt nhói, lạnh buốt như hàng ngàn cây kim băng bằng băng đá đâm sâu vào hai thùy thái dương dội lên. Trong bóng tối của nhà tắm, anh nhìn thấy những chớp sáng thị giác (phosphenes) màu xanh lam nhạt nhấp nháy liên hồi trước mắt, dù anh đang nhắm chặt mắt. Vị kim loại tanh nồng đặc trưng xuất hiện ngay dưới gốc lưỡi do sự kích thích điện của các dây thần kinh vị giác.


Nhưng sự cố xảy ra ngay lập tức.


Mối nối dây đồng thô sơ do anh quấn bằng tay bị rò điện nhẹ do hơi nước ẩm ướt của nhà tắm tập thể. Dòng điện từ pin Lithium bất ngờ tăng vọt vượt ngưỡng chịu đựng sinh học, chạm mức 3mA.


Cơn co giật nơ-ron dữ dội bùng phát. Toàn bộ cơ mặt bên trái của Bách co rúm lại, giật liên hồi theo nhịp xung điện. Thùy trán của anh nóng ran như bị áp một thanh sắt nung đỏ, mạch máu ở thái dương phồng rộp lên, đập thình thịch dữ dội. Anh cảm thấy một luồng chất lỏng ấm nóng rỉ ra từ mũi—chảy máu cam. Dòng điện quá tải đang đe dọa làm rách các mạch máu não vi phẫu nhạy cảm sau gáy.


Bách ngã quỵ xuống sàn nhà tắm sũng nước, toàn thân co quắp trong bóng tối. Tay phải anh run rẩy cố với lấy công tắc nguồn để ngắt dòng điện nhưng cơ bắp cánh tay đã bị tê liệt hoàn toàn do dòng điện rò rỉ kích thích thần kinh vận động.


*Không được ngắt vội. Chỉ cần ngắt nguồn lúc này, thùy trán sẽ rơi vào trạng thái ức chế vĩnh viễn, mình sẽ quên sạch gương mặt của Mai Chi và Lam Anh!* Ý chí sinh tồn tột cùng gào thét trong tiềm thức của nhà khoa học.


Bách áp dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 để tự cứu mình. Anh hít vào bằng mũi trong bốn giây, nín thở giữ khí trong bảy giây để chủ động kích hoạt dây thần kinh phế vị, hạ nhịp tim đang đập dồn dập ở mức 140 nhịp/phút xuống. Khi nhịp tim chậm lại, lượng adrenaline giảm đi, anh dùng chút lực tàn cuối cùng của bàn tay phải, giật phăng sợi dây điện cực bên thùy trán trái ra khỏi da đầu.


*Xoẹt... xèo...*


Tia lửa điện nhỏ màu xanh lam nhạt phát ra kèm theo mùi khét nhẹ của tóc cháy sém sau tai trái. Dòng điện ngắt mạch.


Gia Bách nằm vật vã trên sàn gạch men lạnh ngắt, thở dốc nồng nặc mùi sắt và chlorine. Máu cam chảy ròng ròng xuống khóe môi tanh nồng. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ranh giới sinh tử đó, một luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ thiết bị vi mạch sinh học cấy sau gáy bùng nổ, đồng bộ hóa hoàn hảo với tần số sóng Alpha 10Hz của vỏ não.


Bình cảnh nhận thức bị bẻ gãy hoàn toàn. Gia Bách đạt đến cảnh giới Kiểm Soát Thùy Trán (Ký ức 60%).


Sự mơ hồ, sương mù của căn bệnh hoang tưởng biến mất như một làn khói bị gió bão thổi bay. Tư duy logic toán học siêu việt và khả năng liên tưởng không gian đa chiều của vị nhà khoa học thần kinh xuất chúng quay trở lại với đầy đủ sức mạnh của nó. Bộ não anh hoạt động mượt mà, sắc bén như một siêu máy tính sinh học.


Bách ngồi dậy dưới vòi nước lạnh đang rỉ từng giọt. Anh rút Chiếc nhẫn cưới bạch kim từ túi áo bệnh nhân ra, đặt dưới luồng ánh sáng trăng mờ hắt qua ô thông gió.


Bằng năng lực Eidetic Memory (Ghi nhớ ảnh chụp) đã được kích hoạt lại ở cường độ cao, nhãn cầu của Bách co giãn linh hoạt, tập trung tiêu cự vào bề mặt phẳng siêu nhỏ ở mặt trong của chiếc nhẫn cưới. Dưới lớp bụi bẩn và vết rỉ sét mờ, anh nhìn thấy những vết khắc chìm micro siêu nhỏ cỡ vài chục micrômét—những ký tự nhị phân được khắc bằng tia laser vi phẫu mà chỉ có mắt của một nhà khoa học thần kinh biết tìm kiếm mới nhận diện được.


`01101101 01100001 01101001 01100011 01101000 01101001`


Bộ não của anh lập tức dịch mã chuỗi nhị phân không cần máy tính.


*M-A-I-C-H-I.*


Mai Chi. Tên của vợ anh.


Nhưng chuỗi số không dừng lại ở đó. Phía sau cái tên là một ma trận khóa đối xứng dài 64 bit dùng để giải mã thuật toán nơ-ron gốc. Khi chuỗi khóa này được tái dựng trong không gian não bộ 3D của anh, một mảng ký ức khổng lồ bị chôn giấu sâu dưới thùy thái dương bất ngờ bứt phá khỏi lớp khóa hóa chất Aegis-Calm, ùa về như một trận lũ quét.


***


*Sáu tháng trước. Đêm mưa tầm tã ngoại ô thành phố Nam Khánh.*


*Gia Bách đang ngồi trong cabin chiếc xe hơi sedan màu đen của mình, tay lái siết chặt. Trên ghế phụ là tập hồ sơ thiết kế dự án "Ký Ức Trắng"—thuật toán xóa ký ức chọn lọc ban đầu được anh phát triển nhằm mục đích chữa trị sang chấn tâm lý cho các nạn nhân chiến tranh.*


*"Bách, cậu không thể rút lui lúc này. Tập đoàn Aegis đã đổ vào đây hàng trăm triệu USD. Công nghệ này thuộc về họ," giọng nói lạnh lùng, đầy tính toán của Giám đốc Vũ Hải vang lên qua điện thoại kết nối bluetooth.*


*"Tôi sẽ không bàn giao mã nguồn giải mã, Vũ Hải. Cậu đang muốn biến nó thành vũ khí tẩy não quân sự để kiểm soát hành vi diện rộng. Tôi sẽ công bố toàn bộ tài liệu này ra hội đồng khoa học độc lập vào sáng mai," Bách kiên quyết đáp, nhấn ga tăng tốc qua khúc cua dốc đứng.*


*"Tiếc quá, Gia Bách. Cậu luôn là một nhà khoa học thiên tài, nhưng lại quá ngây thơ về mặt chính trị," Vũ Hải nói bằng giọng trầm khàn, rồi chủ động ngắt cuộc gọi.*


*Ngay giây tiếp theo, hệ thống màn hình điều khiển điện tử của chiếc xe sedan đột ngột chớp nháy đỏ. Một dòng lệnh mã hóa xuất hiện trên màn hình: "External Override Active" (Kích hoạt ghi đè từ bên ngoài).*


*Bách đạp phanh. Bàn đạp phanh cứng đờ, hoàn toàn mất phản xạ thủy lực. Vô lăng tự động xoay mạnh sang bên trái, khóa chặt góc lái hướng thẳng về phía vực sâu ngoại ô.*


*Thông qua kính chiếu hậu, Bách nhìn thấy trong bóng tối của garage xe phía xa ban nãy, Vũ Hải đang đứng im lặng, tay cầm một thiết bị phát sóng vô tuyến tần số ngắn công suất cao để hack trực tiếp vào hệ thống phanh điện tử của xe anh.*


*Chiếc xe lao vút qua lan can bảo vệ, rơi tự do xuống vực sâu tối tăm...*


***


Gia Bách bừng tỉnh khỏi dòng ký ức tái hiện. Hai mắt anh đỏ sọc, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng dữ dội.


Chân tướng tai nạn đã rõ ràng. Đó không phải là một vụ tai nạn vô ý do mất lái. Đó là một cuộc dàn dựng mưu sát tàn bạo của Vũ Hải nhằm cướp đoạt thuật toán "Neuro-Erase" và bịt đầu mối sau khi anh từ chối hợp tác. Sau khi anh sống sót thần kỳ nhưng bị mất trí nhớ do chấn thương sọ não, chúng đã đưa anh vào bệnh viện An Bình này dưới danh tính giả, sử dụng Lê Trí để tẩy não anh định kỳ hòng ép anh khai ra chuỗi khóa khôi phục đang bị phong tỏa.


Sự căm hận lạnh lùng và kiên định bùng lên trong đôi mắt sắc bén của Gia Bách. Anh nắm chặt chiếc nhẫn cưới bạch kim trong lòng bàn tay phải, vết thương dưới móng tay trỏ trái dường như không còn đau đớn trước ngọn lửa thù hận đang rực cháy.


*Vũ Hải. Aegis Neuro. Tôi sẽ bắt các người phải trả giá cho những gì đã gây ra cho gia đình tôi.*


Đột ngột, tai anh giật mạnh.


Tiếng rít gào của gió bão ngoài cửa sổ không che giấu được một âm thanh kim loại nhỏ phát ra từ phía cửa ra vào nhà tắm tập thể Khu B.


*Cạch... rắc...*


Tiếng khóa cửa từ bên ngoài đang bị bẻ nấc bằng một công cụ bẻ khóa chuyên dụng. Tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của ít nhất hai gã bảo vệ tuần đêm đang tiến sát cửa nhà tắm, chỉ cách vị trí của anh một bức tường mỏng.


Gia Bách đang nằm liệt dưới sàn gạch sũng nước, dây nhợ của chiếc mũ kích sóng tự chế vẫn còn quấn quanh đầu, cơ thể đang bị suy kiệt nặng sau cơn co giật thùy trán, hoàn toàn không có khả năng phản kháng vật lý.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!