Kịch Bản Động Kinh Giả
Tiếng chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng trong tay Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm khẽ va vào nhau, phát ra âm thanh lách cách lạnh người ngay sát đỉnh đầu Gia Bách. Giữa anh và người đàn bà thép của bệnh viện An Bình lúc này chỉ là một lớp thép rỉ sét mỏng manh của chiếc tủ đồ cũ.
Mùi sắt hoen rỉ trộn lẫn với mùi ẩm mốc của bãi phế liệu Khu C xộc thẳng vào mũi Bách, kích thích các dây thần kinh khứu giác đang căng thẳng tột độ. Dưới da đầu sau gáy anh, ngay vị trí vết sẹo mổ vi phẫu dài phẳng phiu, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ đang nhấp nháy phát ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ, kích thích thùy trán của anh hoạt động ở tần số cao để duy trì sự tỉnh táo lạnh lùng. Trên trán anh, vết rách cũ do tự đập đầu vào tường để đánh lạc hướng Hải đang căng ra, rỉ ra một chút dịch vàng nhạt lẫn máu tươi ấm nóng bò dọc xuống chân mày, nhột nhạt và đau rát. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lại nằm ở ngón tay trỏ bên trái. Vết thương dưới móng tay do mảnh thủy tinh găm vào từ hôm trước, cộng thêm vết cắt mới từ cạnh sắt rỉ sét của vỏ máy đo huyết áp trong bãi phế liệu, giờ đây đã sưng tấy đỏ mọng, mưng mủ và đập liên hồi theo nhịp mạch co thắt. Cơn đau giật cục buốt nhói thấu xương khiến anh phải nghiến chặt răng, vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái càng thêm nhức nhối dưới làn sương hóa chất mờ ảo.
Bách áp dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8, hít vào nhẹ nhàng trong bốn giây, nín thở giữ khí trong bảy giây để chủ động ức chế tuyến thượng thận tiết Adrenaline, hạ nhịp tim xuống dưới 70 nhịp mỗi phút. Anh biết chỉ cần một tiếng thở dốc hay một nhịp tim đập quá mạnh cũng có thể khiến chiếc máy dò kim loại cầm tay của Nghiêm phát tiếng rú.
"Y tá trưởng, không có gì bất thường ở góc này. Chỉ có đống sắt vụn chờ thanh lý," tiếng gã bảo vệ đi cùng Nghiêm vang lên, xé toạc sự im lặng ngột ngạt.
Nghiêm không đáp. Tiếng gõ chùm chìa khóa vào lòng bàn tay bà ta vẫn đều đặn, mỗi nhịp gõ như một quả tạ nện xuống ý chí sinh tồn của Bách. Bóng của bà ta đổ dài qua khe hở tủ sắt rỉ sét, chỉ cách gấu quần bệnh nhân dính máu của anh vài mười xăng-ti-mét. Trong túi quần bên phải, Bách siết chặt ngón tay phải vào viên Pin Lithium dung lượng cao và bảng mạch IC điện thoại vừa thu thập được, sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.
*Rầm!*
Một tiếng động lớn kèm theo tiếng la hét của Ông Tư Sứt vang lên phía bên kia bãi phế liệu. Chiếc xe đẩy chở rác thải y tế công nghiệp chứa đầy các thùng kim tiêm và bông băng bẩn bị lật nhào, đổ tràn ra mặt đất ẩm ướt.
"Ối giời đất ơi! Cái chân què của tôi... Y tá trưởng cứu tôi với!" Ông Tư Sứt rên rỉ, cố tình tạo ra một vụ tai nạn lao động hoàn hảo.
Sự chú ý của Nghiêm lập tức bị bẻ hướng. Mùi máu và dịch truyền y tế lây nhiễm từ đống rác đổ tràn khiến bà ta cau mày kinh tởm. Bà ta quay ngoắt gót giày cao su, vội vã bước về phía xe rác để chỉ đạo bảo vệ dọn dẹp, nghiêm cấm rò rỉ chất thải nguy hại ra ngoài.
Tận dụng khoảng trống thời gian chưa đầy mười lăm giây đó, Gia Bách lách người ra khỏi kẽ hở tủ sắt. Anh di chuyển khom lưng, áp dụng Quy tắc Góc quét Ống kính để lọt vào góc chết vật lý của camera hành lang Khu C đã bị bão xô lệch. Đôi bàn chân trần của anh lướt nhẹ trên nền đất ẩm không tiếng động, lách qua khe rào sắt rách và nhanh chóng quay trở lại hành lang ngách phía Tây của Khu A trước khi điều dưỡng Nguyễn Minh Hải kịp quay lại chốt gác.
Khi Hải kéo lê gót chân trái muộn 0.2 giây quay lại phòng giam 404, Gia Bách đã nằm co quắp trên chiếc giường sắt rỉ sét, tấm chăn bông bết mùi ẩm mốc đắp kín đến cổ. Anh nhắm nghiền mắt, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số Fibonacci vô nghĩa để giữ vững vỏ bọc hoang tưởng của mình. Hải đứng ngoài cửa nhìn qua khe giám sát, thấy Bách vẫn đờ đẫn thì hậm hực bỏ đi.
Bách mở mắt ra. Vết thương dưới móng tay trỏ trái đang nóng ran, mạch máu đập liên hồi báo hiệu một cơn sốt nhiễm trùng đang cận kề do sắt rỉ sét cào xước. Anh biết mình không còn nhiều thời gian. Lê Trí đã lên lịch chuyển anh lên Khu biệt giam vĩnh viễn 501 vào sáng mai để tiêu hủy sinh học. Anh buộc phải lấy được Sổ tay trực ca đêm của lính gác để tìm ra chu kỳ tuần tra và các điểm mù camera cho đêm vượt ngục quyết định.
Để làm được điều đó, anh cần một kịch bản hỗn loạn hoàn hảo tại Nhà ăn trung tâm vào giờ ăn trưa nay.
Trong giờ sinh hoạt chung ngắn ngủi tại sảnh Khu A, Bách lướt qua chiếc bàn nhựa nơi Trần Văn Tuấn—bệnh nhân động kinh thùy thái dương—đang ngồi đờ đẫn vẽ những vòng tròn vô nghĩa lên mặt bàn. Tuấn là một chàng trai trẻ có gương mặt tái nhợt, đôi mắt luôn mở to hoảng sợ vì những cơn co giật đột ngột. Bách ngồi xuống đối diện Tuấn, vô thức gõ nhẹ ngón tay phải lên mặt bàn theo nhịp ba ngắn một dài.
"Tuấn," Bách nói thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng một tần số thôi miên nhẹ. "Cơn đau đầu của cậu sáng nay thế nào?"
Tuấn giật mình, đôi mắt vô hồn từ từ lấy lại tiêu cự khi nhìn thấy Bách. Anh ta rất biết ơn Bách vì đã từng dạy anh cách kiểm soát hơi thở để giảm tần suất lên cơn động kinh. "Chú... chú Bách. Đầu cháu... như có kiến bò. Sắp... sắp lên cơn rồi."
Bách gõ ngón tay theo nhịp đều đặn để điều hòa nhịp tim của Tuấn. "Trưa nay, tại nhà ăn trung tâm, khi tôi phát tín hiệu gõ ngón tay này trên bàn inox, cậu hãy chủ động kích hoạt Quy trình Sơ cứu Động kinh Giả mà tôi đã dạy. Hãy thở nhanh và nông liên tục trong ba mươi giây để tạo ra trạng thái kiềm hô hấp, nó sẽ làm xuất hiện cơn co giật cơ thể tự nhiên mà không gây hại cho não. Cậu có nhớ cách ngậm mẩu xà phòng nhỏ dưới kẽ răng để tạo bọt mép không?"
Tuấn khẽ gật đầu, đôi mắt lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng kiên định. "Cháu... cháu nhớ. Cháu sẽ giúp chú. Nhưng... gã Sáng... gã sẽ dùng dùi cui điện..."
"Sáng hôm nay không trực nhà ăn, chỉ có điều dưỡng Hải và hai bảo vệ. Hải phải tuân thủ quy trình sơ cứu động kinh bắt buộc để tránh bệnh nhân cắn vào lưỡi. Gã sẽ bị chiếm dụng toàn bộ sự chú ý. Cháu chỉ cần chịu đựng trong ba phút. Đây là chiếc vòng cao su mềm, hãy giấu nó trong lòng bàn tay để cắn vào khi cần thiết," Bách lén chuyển chiếc vòng cao su thu thập từ bãi rác cho Tuấn.
11h30 trưa. Nhà ăn trung tâm bệnh viện An Bình chìm trong bầu không khí ngột ngạt và lạnh lẽo của những dãy bàn ghế inox rỉ sét. Mùi thức ăn công nghiệp ôi thiu trộn lẫn với mùi thuốc tẩy chlorine nồng nặc bốc lên từ sàn nhà gạch men trắng xóa. Phía trên trần nhà cao vút, ba chiếc camera giám sát thông minh của Đỗ Hữu Tài liên tục xoay trở nhẹ nhàng, quét qua từng gương mặt đờ đẫn của các bệnh nhân.
Gia Bách di chuyển theo đoàn bệnh nhân dưới sự áp giải của điều dưỡng Nguyễn Minh Hải. Hải đi giày đế mềm không tiếng động, mắt hí xảo quyệt liên tục rình mò biểu cảm của Bách. Bách khom vai, mắt nhìn xuống đất, thực hiện hoàn hảo Quy tắc Tráo Thuốc An Thần. Khi điều dưỡng phát thuốc đưa viên Aegis-Calm màu xanh nhạt, Bách lén dùng đầu lưỡi kẹp viên thuốc dưới gốc lưỡi, uống một ngụm nước lọc nhỏ rồi thực hiện động tác nuốt giả trước mắt Hải. Vết xước cũ trong vòm họng bị cạnh viên thuốc cọ sát lại rỉ máu, vị tanh nồng của máu hòa lẫn với vị đắng chát của hóa chất chưa kịp tan khiến anh buồn nôn dữ dội, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản vô hồn.
Bách bưng khay thức ăn inox đi về phía bàn ăn sát góc tối hành lang—điểm mù tạm thời của camera khi reset trục xoay. Anh ngồi xuống, liếc mắt nhìn sang bàn đối diện cách đó hai mét, nơi Trần Văn Tuấn đang ngồi run rẩy trước khay cơm nguội lạnh.
Hải đứng tựa lưng vào cột bê tông giữa nhà ăn, tay cầm bộ đàm, mắt không rời khỏi Bách. Chiếc xe đẩy y tế chứa các hộp thuốc, bông băng và cuốn Sổ tay trực ca đêm bìa da đen được đỗ ngay sát lối ra hành lang tối, cách vị trí của Bách khoảng năm mét.
Bách đặt bàn tay phải lên mặt bàn inox lạnh buốt. Ngón tay trỏ trái bị nhiễm trùng mưng mủ của anh đang đập liên hồi, đau nhức đến phát sốt. Anh bắt đầu gõ ngón tay phải xuống bàn inox tạo ra những tiếng *tách, tách, tách... tắch* nhỏ nhưng đanh gọn trong tiếng ồn ào của nhà ăn.
Nhịp ba ngắn, một dài.
Trần Văn Tuấn nhận được tín hiệu. Anh ta lập tức nhắm mắt, bắt đầu há miệng thở nhanh và nông liên tục. Lồng ngực Tuấn phập phồng dữ dội, nhịp thở dồn dập ép lượng CO2 trong máu giảm mạnh, kích hoạt trạng thái kiềm hô hấp làm co thắt các mạch máu não.
*Rầm!*
Tuấn đổ gục xuống sàn nhà ăn gạch men cứng. Toàn thân anh ta bắt đầu co giật mạnh mẽ, hai tay co quắp, chân duỗi thẳng run bần bật. Tuấn trợn ngược mắt vô hồn, nước bọt trộn lẫn với mẩu xà phòng giấu trong miệng sùi ra thành bọt mép trắng xóa, trông giống hệt một cơn động kinh ác tính cấp độ mạnh.
"Có người động kinh! Cấp cứu!" Lê Khắc Ninh—cựu nhà báo phòng bên cạnh—lập tức hét lớn, đập mạnh khay inox xuống bàn tạo ra tiếng động chói tai.
Sự hỗn loạn bùng phát dây chuyền. Hàng chục bệnh nhân tâm thần hoang tưởng bị kích động bởi tiếng thét và tiếng đổ vỡ, bắt đầu la hét, khóc lóc và xô đẩy bàn ghế nhựa. Nhà ăn trung tâm biến thành một chảo lửa hỗn loạn.
Hải giật mình, lập tức buông bộ đàm lao về phía Tuấn. Theo quy trình sơ cứu bắt buộc, Hải phải dùng lực khống chế đầu của Tuấn và tìm vật mềm nhét vào miệng để tránh bệnh nhân tự cắn đứt lưỡi trong cơn co giật. Hai gã bảo vệ cũng vội vã chạy lại hỗ trợ giữ chặt chân tay của Tuấn.
"Nghiêm! Gọi y tá trưởng mang ống tiêm an thần gấp!" Hải hét lớn vào bộ đàm.
Gia Bách di chuyển lập tức. Anh lướt nhanh qua gầm bàn inox, tận dụng bóng tối của những chiếc ghế nhựa bị đổ và đám đông bệnh nhân đang hỗn loạn để lọt vào điểm mù của Hải. Đôi bàn chân trần của anh lướt đi không tiếng động trên sàn nhà trơn trượt đầy nước canh đổ.
Anh tiếp cận chiếc xe đẩy y tế đặt ở góc tối hành lang.
Bách liếc nhanh qua đống tài liệu giấy lộn xộn trên khay xe đẩy. Bằng năng lực Eidetic Memory chụp ảnh sinh học, ánh mắt anh dừng lại chính xác ở cuốn Sổ tay trực ca đêm bìa da đen đang nằm kẹp dưới hộp bông băng sát trùng.
Bách đưa bàn tay phải run rẩy ra, nhanh như cắt rút cuốn sổ tay giấu vào bên trong cạp quần bệnh nhân rộng thùng thình, dùng vạt áo xanh che kín lại.
Tuy nhiên, khi anh chuẩn bị lùi lại, ngón tay trỏ trái bị nhiễm trùng mưng mủ của anh vô tình va mạnh vào cạnh sắc bằng inox của xe đẩy y tế.
*Phập!*
Vết cắt cũ bị rách toác ra, máu tươi lẫn mủ vàng bắn tung tóe lên mặt khay nhựa trắng của xe đẩy. Cơn đau buốt nhói tột cùng dội thẳng vào thùy trán khiến Bách suýt chút nữa rên rỉ thành tiếng. Anh loạng choạng thối lui, khủy tay vô tình gạt trúng một chiếc khay đựng kim tiêm rỗng bên cạnh.
*Xoảng!*
Tiếng khay inox rơi xuống sàn vang lên lạc điệu giữa tiếng la hét của đám đông.
Hải lúc này vừa nhét được chiếc vòng cao su vào miệng Tuấn, nghe thấy tiếng động lạ từ phía xe đẩy y tế liền quay ngoắt đầu lại. Ánh mắt hí xảo quyệt của gã quét qua hành lang tối, dừng lại ngay vị trí chiếc xe đẩy đã bị di dời lệch đi vài mười xăng-ti-mét so với vị trí ban đầu. Những tệp hồ sơ bệnh án trên khay bị xáo trộn, và trên mặt khay nhựa trắng xuất hiện một vệt máu tươi lẫn dịch mủ còn ấm nóng.
Hải buông Tuấn ra, gương mặt gã biến dạng vì nghi ngờ và giận dữ. Gã đứng bật dậy, chĩa dùi cui điện về phía nhà ăn, hét lớn qua hệ thống loa phát thanh:
"Có kẻ đột nhập xe thuốc! Khóa chặt toàn bộ cửa nhà ăn trung tâm lại! Nội bất xuất, ngoại bất nhập! Y tá trưởng, mang máy quét kim loại cầm tay đến đây! Tiến hành lục soát người từng bệnh nhân một!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!