Săn Lùng Trong Bãi Phế Liệu
Tiếng hét của Bác sĩ Lê Trí qua hệ thống đàm thoại nội bộ dội vào vách tường hành lang Khu A, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của buổi sáng hôm đó. Những bước chân dồn dập của lực lượng bảo an vang lên bên ngoài phòng giám định. Nguyễn Minh Hải, gã điều dưỡng đang khóa chặt hai tay Gia Bách từ phía sau, bỗng khựng lại. Tiếng bộ đàm bên hông gã rè rè phát đi lệnh khẩn cấp từ Đội trưởng Trịnh Tiến Dũng: "Toàn bộ tổ tuần tra Khu A lập tức di chuyển ra trạm gác cổng chính số 1! Chặn xe của Tiến sĩ Trịnh Kim Ngân lại!"
Hải quay đầu nhìn về phía phòng giám định, nơi Lê Trí đang đứng bên bàn inox với gương mặt xám ngoét vì tức giận và nghi ngờ. Cơ hội vàng đã đến. Sự chú ý của toàn bộ hệ thống giám sát tại bệnh viện An Bình đang dồn về phía cổng chính, nơi bức thư cầu cứu viết bằng nước chanh của Gia Bách nằm trong cuốn sổ tay của Ngân đang đối mặt với nguy cơ bị tịch thu.
"Đi! Về phòng giam ngay!" Hải quát lớn, thô bạo đẩy mạnh Gia Bách về phía trước. Nhưng lần này, lực đẩy của gã thiếu đi sự tập trung. Tâm trí của Hải đang bị cuốn theo cuộc náo loạn ngoài trạm gác. Gót chân trái của gã kéo lê trên sàn gạch men, âm thanh kéo dài muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây vang lên một cách vội vã, mất đi nhịp điệu rình rập thường ngày.
Gia Bách khom người, đầu ngoảnh sang một bên, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số Fibonacci vô nghĩa để giữ vững vỏ bọc hoang tưởng. Nhưng dưới lớp da đầu sát đường chân tóc sau gáy anh, ngay vị trí vết sẹo mổ vi phẫu cũ, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ đang nhấp nháy phát ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ. Xung điện nhẹ từ vi mạch đang kích thích các nơ-ron thùy trán, mang lại cho anh sự tỉnh táo lạnh lùng giữa cơn hỗn loạn.
Vết rách trên trán Bách—hậu quả của cú đập đầu tự sát giả vờ đêm trước—đang căng ra, rỉ ra một chút dịch vàng nhạt lẫn máu tươi ấm nóng bò dọc xuống chân mày. Vệt nước mắt màu hồng nhạt bám khô trên gò má trái của anh nhức nhối dưới ánh đèn huỳnh quang. Nhưng nỗi đau đớn khủng khiếp nhất lúc này lại nằm ở ngón tay trỏ bên trái. Vết thương sâu dưới móng tay do mảnh thủy tinh găm vào đang sưng tấy đỏ mọng, mưng mủ và đập liên hồi theo nhịp mạch co thắt. Cơn đau giật cục buốt nhói thấu xương khiến anh phải nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ.
Khi đi qua ngã rẽ hành lang dẫn ra sân tắm nắng phía Nam, một toán bảo vệ vũ trang chạy lướt qua họ hướng về phía cổng chính. Đúng lúc đó, chiếc bộ đàm của Hải lại rú lên tiếng gọi trực tiếp từ Trịnh Tiến Dũng yêu cầu gã hỗ trợ khóa cửa ngách Khu A. Hải nhìn quanh hành lang vắng người, rồi nhìn Gia Bách đang đứng đờ đẫn, hai mắt trợn ngược vô hồn.
"Đứng im ở đây! Cấm động đậy!" Hải quát, rồi quay người chạy vội về phía cửa ngách, bỏ lại Gia Bách đứng đơn độc sát lối ra sân tắm nắng.
Bách lập tức thu hồi ánh mắt vô hồn. Anh liếc nhanh qua ô cửa kính. Trên sân tắm nắng phía Nam, sương mù buổi sáng vẫn chưa tan hết, bảng lảng vây quanh những chậu hoa hồng héo úa của ông Sáu Đất. Cách đó không xa, sát vách tường phía Tây của nhà kho hậu cần, Bé Bo—cậu bé câm mười hai tuổi—đang ngồi xổm xếp những con hạc giấy từ vỏ bao thuốc cũ. Đôi mắt to tròn, lém lỉnh của cậu bé bất ngờ chạm vào ánh mắt của Gia Bách.
Bách khẽ đưa bàn tay phải lên, gõ nhẹ ngón tay vào cạnh cửa kính theo một nhịp điệu ba ngắn một dài—mật mã Morse đơn giản mà anh đã âm thầm dạy cho cậu bé trong những giờ sinh hoạt chung. Bé Bo lập tức đứng dậy. Cậu bé hiểu rằng người chú duy nhất đối xử tử tế với mình trong địa ngục này đang cần sự trợ giúp.
Bé Bo cầm khay trà bằng nhôm của gã bảo vệ cổng phụ đặt trên chiếc bàn nhựa gần đó, giả vờ vấp ngã vào chân chiếc ghế sắt.
*Xoảng!*
Tiếng khay nhôm va đập vào sàn bê tông vang lên chói tai, nước trà nóng bắn tung tóe lên đôi ủng da của gã bảo vệ đang đứng gác sát cổng phụ. Gã bảo vệ giật nảy mình, chửi thề một tiếng tục tĩu rồi lao lại túm lấy vai Bé Bo, giận dữ quát tháo. Sự chú ý của chốt gác cổng phụ hoàn toàn bị bẻ hướng.
Tận dụng khoảng trống thời gian chưa đầy mười giây đó, Gia Bách lách người qua cửa ngách, ép sát thân hình gầy gộc dưới bóng râm của bức tường bê tông. Anh di chuyển nhanh chóng bằng phần ức bàn chân, áp dụng kỹ năng Di Chuyển Không Tiếng Động để lướt qua bãi đất trống sát hàng rào sắt rách của Khu C. Hàng rào sắt hoen rỉ có một khe hở nhỏ bị che phủ bởi những bụi cỏ dại rậm rạp—điểm mù vật lý của camera giám sát mà anh đã tính toán từ trước. Bách khom người, lách qua khe hở và biến mất vào bóng tối ẩm mốc của Bãi rác thải công nghiệp khu C.
Mùi rỉ sét của sắt thép phế liệu, mùi nhựa cháy và mùi hóa chất y tế độc hại bốc lên nồng nặc trong bãi phế liệu rộng hơn trăm mét vuông. Những đống tủ sắt cũ, giường bệnh hỏng và đống cáp điện vô dụng chất cao như những bức tường đổ nát dưới bầu trời ngoại ô xám xịt.
Từ phía sau một đống vỏ máy giặt công nghiệp cũ, một bóng người gầy còng, mặc bộ đồ lao công màu xám bám đầy bụi bẩn đang khập khiễng bước ra. Đó là Ông Tư Sứt. Gương mặt sạm đen với vết sứt môi nhẹ của ông ta hiện lên vẻ lo lắng khi nhìn thấy Gia Bách.
"Sao cậu lại ra được đây? Hải đâu?" Ông Tư Sứt thì thào, giọng nói khàn đặc vì khói thuốc lá đen.
"Cổng chính đang náo loạn. Tôi cần linh kiện để sửa mũ kích sóng. Vy đã bảo ông chuẩn bị chưa?" Bách hỏi nhanh, giọng anh trầm và tỉnh táo hoàn toàn, khác hẳn vẻ điên loạn thường ngày.
Ông Tư Sứt lấm lét nhìn ra phía cổng phụ, nơi tiếng quát tháo của gã bảo vệ vẫn chưa dứt, rồi gật đầu: "Cô Vy đã đưa tôi bao thuốc lá ngoại đêm qua. Tôi đã gom một số thiết bị đo huyết áp tự động hỏng và điện thoại cũ của bệnh nhân xuất viện bỏ lại trong chiếc thùng gỗ phía sau đống tủ sắt kia. Nhưng cậu phải nhanh lên, y tá trưởng Nghiêm sáng nay đang đi tuần tra kiểm kê kho dược rất gắt gao."
Bách không lãng phí một giây nào. Anh bước nhanh lại phía chiếc thùng gỗ mục nát nằm khuất sau đống tủ sắt rỉ sét. Đây là vùng cấm chứa đựng những phế liệu kỹ thuật có thể giúp anh hoàn thiện Mũ kích sóng nơ-ron tự chế.
Anh quỳ xuống bãi đất ẩm, dùng bàn tay phải bới tìm trong đống thiết bị y tế hỏng. Vết thương mưng mủ ở ngón tay trỏ trái đập thình thịch, đau buốt đến tận óc mỗi khi anh vô tình chạm vào cạnh gỗ mục của chiếc thùng. Bách phải gồng cứng cơ vai để giữ cho bàn tay trái bất động trong túi quần.
Anh nhặt lên một chiếc máy đo huyết áp tự động đời cũ của Nhật, vỏ nhựa đã bị nứt vỡ. Bách dùng ngón tay phải lần theo nắp pin phía sau.
*Viên pin đầu tiên.*
Đó là một viên pin Lithium cỡ trung. Nhưng ngay khi ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại của viên pin, một cảm giác ướt dính và bỏng rát lập tức truyền vào da tay. Viên pin đã bị rò rỉ axit hóa học, lớp vỏ ngoài bị phồng rộp và chảy ra một lớp dịch màu xám xịt độc hại. Chất axit ăn mòn da tay khiến Bách phải rụt tay lại, vứt viên pin hỏng xuống đất.
*Thất bại. Viên pin này đã chết hoàn toàn. Nếu đấu nối vào mạch điều tần, nó sẽ gây đoản mạch và nổ tung ngay trên da đầu anh.*
Bách hít một hơi thật sâu bằng mũi, nín thở để ổn định nhịp tim đang tăng nhanh vì đau đớn. Anh tiếp tục bới sâu xuống đáy thùng gỗ. Ngón tay anh chạm vào một chiếc máy đo huyết áp thế hệ mới hơn, vỏ ngoài bám đầy bụi mốc của kho lưu trữ. Anh dùng thìa inox mài mỏng dắt bên hông để nạy nhẹ nắp bảo vệ phía sau.
Một viên Pin Lithium dung lượng cao hiện ra. Bách đưa viên pin lên sát mắt trái đang bị xuất huyết võng mạc để quan sát kỹ dưới ánh sáng mờ của bãi phế liệu. Lớp vỏ bọc bằng nhôm của viên pin phẳng phiu, không hề có bất kỳ vết phồng hóa học hay dấu hiệu rò rỉ axit nào. Anh khẽ dùng móng tay ấn nhẹ vào bề mặt pin; độ đàn hồi tốt chứng tỏ các cell pin bên trong vẫn giữ được dung lượng dòng điện ổn định 3.7V cần thiết cho mạch kích thích xuyên sọ.
"Tìm thấy rồi," Bách thì thầm. Anh cẩn thận nhét viên pin lithium vào túi quần bên phải, sát cạnh chiếc nhẫn cưới bạch kim đang giấu kín.
Bây giờ là linh kiện điều tần. Anh cần một bảng mạch IC để giới hạn tần số dòng điện của mũ kích sóng về mức an toàn từ 8Hz đến 12Hz (sóng Alpha), tránh làm tổn thương vĩnh viễn các tế bào thần kinh thùy trán.
Bách lục tìm trong góc thùng gỗ và lôi ra một chiếc điện thoại Nokia cũ nát, màn hình đã bị vỡ vụn và bàn phím bị cháy xém một nửa. Đây là chiếc điện thoại của một bệnh nhân cũ đã xuất viện bỏ lại.
Để lấy được bảng mạch IC bên trong mà không có công cụ chuyên dụng, Bách buộc phải dùng tay không để bóc tách lớp vỏ nhựa cứng của chiếc điện thoại. Anh đặt chiếc điện thoại lên đùi, dùng ngón tay cái bên phải tì mạnh vào khe hở của vỏ máy, cố gắng cạy nấc khóa cơ học. Nhưng lớp nhựa lâu ngày đã bị bám chặt bởi bụi bẩn và rỉ sét.
Trong một khoảnh khắc mất tập trung, ngón tay trỏ trái đang bị sưng tấy mưng mủ của anh vô tình bị trượt, đập mạnh vào cạnh sắc của vỏ máy đo huyết áp rỉ sét bên cạnh.
*Phập!*
Cạnh sắt rỉ sét cắt sâu vào lớp da thịt đang mưng mủ dưới móng tay trỏ trái của Bách. Máu tươi rỉ ra, nhuộm đỏ cả đầu ngón tay và thấm qua lớp vải quần bệnh nhân màu xanh nhạt. Cơn đau buốt nhói tột cùng dội thẳng vào thùy trán, mạnh đến mức mắt trái anh hoa lên, một vệt nước mắt màu hồng nhạt lại rỉ ra từ tuyến lệ bị kích ứng.
Bách đổ gục trán vào đống tủ sắt lạnh ngắt, toàn thân co rút lại. Anh nghiến chặt răng đến mức nghe thấy tiếng rắc nhẹ từ má trong đang bị rách vảy. Anh không được phép ngất xỉu lúc này. Thiết bị vi mạch sau gáy anh lại nhấp nháy phát ra luồng nhiệt lượng ấm nóng, như một mỏ neo phần cứng cố gắng giữ vững ý thức cho anh.
*Nhẫn nại. Phải nhẫn nại. Vợ và con gái đang chờ mày giải cứu,* tiếng nói thì thầm từ tiềm thức dội về.
Bách dùng răng cắn chặt vạt áo bệnh nhân để ngăn tiếng hét, rồi dùng tay phải tiếp tục bóc tách lớp vỏ nhựa của chiếc điện thoại. Với một lực nén cơ học chuẩn xác từ ngón cái phải, lớp vỏ nhựa cuối cùng cũng phát ra tiếng "rắc" và vỡ đôi. Bảng mạch IC điều tần thô sơ nhưng nguyên vẹn hiện ra dưới lớp bụi đồng.
Anh cẩn thận dùng thìa inox nạy nhẹ các chân chip IC ra khỏi bảng mạch chính, bảo toàn được bộ vi xử lý điều tần mà không làm gãy các sợi dây đồng siêu mảnh.
"Xong rồi," Bách thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm trên trán anh, hòa lẫn với vệt dịch vàng rỉ ra từ vết rách cũ.
Đúng lúc đó, Ông Tư Sứt từ phía ngoài đống tủ sắt hớt hải chạy vào, gương mặt sứt môi biến dạng vì hoảng sợ:
"Bách! Nguy rồi! Y tá trưởng Nghiêm đang dẫn hai bảo vệ tiến vào Khu C! Camera giám sát ở góc sân tắm nắng vừa bị mất góc quét do gió bão xô lệch, bà ta nghi ngờ có kẻ can thiệp thủ công nên đang đi tuần tra kiểm tra trực tiếp!"
Tiếng bước chân méthodique, nặng nề của Y tá trưởng Trần Thị Nghiêm vang lên từ phía cổng phụ Khu C. Tiếng gõ chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng vào lòng bàn tay của bà ta—âm thanh quen thuộc báo hiệu một cuộc truy quét tàn nhẫn—đang đến gần hơn từng mét.
"Cậu trốn vào sau đống tủ sắt rỉ sét kia ngay! Để tôi dùng xe rác chắn tầm nhìn!" Ông Tư Sứt thì thào, rồi nhanh chóng đẩy chiếc xe rác y tế bốc mùi nồng nặc ra chắn ngang lối đi duy nhất dẫn vào thùng gỗ phế liệu.
Gia Bách khom người, áp sát thân hình gầy gộc vào khoảng trống hẹp giữa hai chiếc tủ sắt cũ rỉ sét. Anh nín thở hoàn toàn, sử dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 để hạ nhịp tim xuống mức tối thiểu, tránh để tiếng thở dốc làm lộ vị trí.
Qua khe hở hẹp của cánh cửa tủ sắt rỉ sét, anh nhìn thấy bóng dáng mập mạp, nghiêm nghị của y tá trưởng Nghiêm bước vào bãi phế liệu. Bà ta mặc bộ đồng phục y tá trưởng phẳng phiu không một nếp gấp, bảng tên sáng loáng đeo ngực phản chiếu ánh sáng xám xịt của bầu trời. Hai gã bảo vệ vũ trang đi sát phía sau, tay lăm lăm chiếc dùi cui điện công suất cao.
"Ông Tư! Ông đang làm gì ở đây vào giờ này?" Giọng nói sắc mỏng, lạnh lùng của Nghiêm vang lên, đầy uy lực áp chế.
"Báo cáo y tá trưởng, tôi... tôi đang thu gom các vỏ hộp thuốc và thiết bị hỏng theo lịch dọn dẹp định kỳ ca sáng," Ông Tư Sứt giả vờ run rẩy đáp, tay ông ta vẫn bám chặt vào tay đẩy xe rác.
Nghiêm không trả lời ngay. Đôi mắt sắc lẹm sau cặp kính gọng đen dày cộp của bà ta quét một vòng quanh bãi phế liệu, dừng lại rất lâu ở đống tủ sắt nơi Gia Bách đang ẩn nấp. Bà ta bước lại gần, tiếng đế giày cao su nện xuống đất ẩm nghe nặng nề như tiếng búa gõ.
*Cộc... cộc... cộc...*
Bách cảm nhận được luồng khí lạnh rít qua khe hở tủ sắt. Ngón tay trỏ trái đang rỉ máu của anh đập liên hồi đau nhói, máu tươi nhỏ từng giọt xuống đất ẩm. Anh phải dùng bàn tay phải bóp chặt lấy cổ tay trái để ngăn dòng máu chảy ra tạo thành dấu vết sinh học trên mặt đất.
Tiếng bước chân của Nghiêm đột ngột ngưng bặt.
Bà ta đang đứng ngay sát đống tủ sắt rỉ sét, chỉ cách vị trí ẩn nấp của Gia Bách chưa đầy nửa mét. Khoảng cách gần đến mức Bách có thể ngửi thấy mùi nước sát trùng chlorine nồng nặc phát ra từ bộ đồng phục của bà ta.
Cánh tay Nghiêm từ từ đưa lên, chùm chìa khóa vạn năng bằng đồng khẽ va vào nhau phát ra tiếng rít lạnh người trong không gian ẩm mốc của bãi phế liệu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!