Buổi Giám Định Bất Ngờ
Bộp... sột... bộp... sột...
Tiếng gót chân trái kéo lê muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây dội vào màng nhĩ Gia Bách, kéo theo một cơn rùng mình lạnh toát chạy dọc sống lưng anh. Trong bóng tối chập choạng của hành lang ngách phía Tây dẫn về Khu A, Nguyễn Minh Hải đang lững thững đi phía sau, chiếc dùi cui điện dắt bên hông gã thỉnh thoảng lại va vào vách tường bê tông phát ra những tiếng cộc cộc khô khốc.
Gia Bách khom người, hai vai buông thõng, cố tình bước đi loạng choạng để giữ vững vỏ bọc Trạng thái Sương Mù. Đầu anh cúi thấp, nhưng mọi giác quan của một nhà khoa học thần kinh xuất chúng đang hoạt động ở công suất tối đa. Vết rách trên trán anh—hậu quả của cú đập đầu tự sát giả vờ đêm trước—đã đóng một lớp vảy cứng màu nâu xám, nhưng mỗi khi anh nhíu mày, lớp da non mỏng manh lại căng ra, rỉ ra một chút dịch vàng nhạt lẫn máu tươi ấm nóng. Vệt nước mắt màu hồng nhạt—hỗn hợp của nước mắt sinh lý và máu từ võng mạc xuất huyết—vẫn còn bám khô thành một đường lằn mảnh, lạnh ngắt trên gò má trái của anh như một vết sẹo vô hình.
Nhưng cơn đau buốt nhói tột cùng lại đến từ ngón tay trỏ bên trái. Vết thương sâu dưới móng tay, nơi anh tự đâm mảnh thủy tinh vào để tạo điểm đau vật lý, giờ đây đã sưng tấy lên đỏ mọng và mưng mủ. Lớp thịt dưới móng đập thình thịch—throbbing—theo từng nhịp mạch co thắt, gây ra những cơn giật cục đau đớn thấu xương. Bách phải giấu chặt bàn tay trái vào sâu trong túi quần bệnh nhân rộng thùng thình, ngón tay anh chạm vào bề mặt kim loại mát lạnh của chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên Mai Chi. Nó vẫn ở đó, ẩn sâu dưới lớp lót túi bị rách. Mỏ neo tinh thần duy nhất của anh.
"Đi nhanh lên, đồ điên! Hôm nay có khách quý đến khám cho mày đấy," Hải quát lớn từ phía sau, bàn tay thô bạo của gã đẩy mạnh vào vai Bách, khiến anh loạng choạng suýt ngã nhào xuống sàn gạch men lạnh lẽo.
Bách không phản kháng. Anh chỉ ú ớ vài âm thanh vô nghĩa trong cổ họng rát đỏ, để mặc cho Hải áp giải mình vào Phòng giám định tâm lý nằm ở góc sảnh sinh hoạt Khu A.
Căn phòng giám định rộng chừng hai mươi mét vuông, tường sơn trắng vô trùng nhưng ngột ngạt. Giữa phòng là một chiếc bàn inox lạnh lẽo gắn chặt xuống sàn. Ở góc trần nhà, chiếc camera giám sát 360 độ của Đỗ Hữu Tài đang khẽ xoay trở, thấu kính đen ngòm của nó nhấp nháy ánh sáng đỏ ti hí như mắt của một loài bò sát đang rình mồi.
Bác sĩ Lê Trí đã đứng đợi sẵn bên cạnh chiếc máy đo điện não đồ EEG. Ông ta mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp gấp, gọng kính vàng phản chiếu ánh sáng đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Nhưng điều khiến Bách chú ý nhất là người phụ nữ đang ngồi đối diện chiếc bàn inox.
Đó là Tiến sĩ Trịnh Kim Ngân.
Ngân mặc một bộ vest công sở màu be thanh lịch, mái tóc uốn xoăn nhẹ xõa ngang vai. Gương mặt cô sắc sảo, đôi mắt đeo kính gọng vàng thời trang đang nhìn chăm chú vào tập hồ sơ bệnh án của Bách. Bách khẽ nheo mắt trái đang bị xuất huyết võng mạc để nhìn rõ hơn. Anh nhận ra cô ngay lập tức. Bạn học cũ thời cao học của anh tại Viện Thần kinh. Một thiên tài về tâm lý học hành vi lâm sàng.
"Bệnh nhân Gia Bách đã được đưa đến, thưa Tiến sĩ Ngân," Lê Trí lên tiếng, giọng điệu khách sáo nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Ông ta kéo chiếc ghế sắt đối diện Ngân, ra hiệu cho Hải ấn Bách ngồi xuống.
Bách ngồi sụp xuống ghế, hai vai co rút, đầu ngoảnh sang một bên, miệng lẩm nhẩm những chuỗi số vô nghĩa. Dưới da đầu sau gáy anh, ngay sát vết sẹo mổ vi phẫu cũ, thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ đang nhấp nháy phát ra một luồng nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ dưới chân tóc. Nó đang hoạt động ở tần số cao hơn sau ca sốc điện hôm qua, âm thầm truyền những xung điện nhẹ kích thích thùy trán của anh.
"Chào anh, Gia Bách. Tôi là Trịnh Kim Ngân, đại diện cho Hội đồng giám định độc lập," Ngân lên tiếng. Giọng cô trầm ấm, truyền cảm nhưng vô cùng dứt khoát. Cô mở chiếc sổ tay bìa da đen đặt trên bàn, cầm cây bút dạ kim lên chuẩn bị ghi chép.
Bách không nhìn cô. Anh sử dụng kỹ năng Đọc Nguội (Cold Reading) để phân tích biểu cảm của Ngân. Anh nhận thấy ngón tay trỏ của cô đang gõ nhẹ vào cạnh cuốn sổ tay theo một nhịp điệu không đều—biểu hiện của sự lo âu. Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc nhanh về phía chiếc camera giám sát ở góc trần nhà, nơi Đỗ Hữu Tài đang vận hành thuật toán nhận diện vi biểu cảm thời gian thực.
*Cô ấy đang bị giám sát. Cô ấy biết có điều gì đó không ổn ở bệnh viện này,* Bách thầm nhận định trong đầu.
"Tiến sĩ Ngân, phác đồ điều trị sốc điện ECT của chúng tôi đã được thực hiện rất nghiêm ngặt," Lê Trí cắt ngang, ông ta bước lại gần, đặt bàn tay lên vai Bách như một cử chỉ quan tâm giả tạo: "Bệnh nhân hiện tại đã rơi vào trạng thái trống rỗng nhận thức hoàn toàn. Thùy thái dương bị tổn thương nặng sau tai nạn và không còn khả năng liên kết ký ức dài hạn. Buổi giám định này thực chất chỉ là thủ tục hành chính trước khi chúng tôi chuyển viện cho anh ta."
"Tôi hiểu quy trình của ông, Bác sĩ Lê Trí," Ngân lạnh lùng đáp, cô không nhìn Lê Trí mà dán chặt mắt vào gương mặt hốc hác, đầy vết thương của Bách: "Nhưng với tư cách là giám định viên độc lập của Bộ Y tế, tôi cần phải thực hiện đầy đủ các phép thử lâm sàng trước khi ký xác nhận mất năng lực hành vi dân sự vĩnh viễn cho một cựu đồng nghiệp."
Ngân mở chiếc cặp táp, rút ra một bộ thẻ hình ảnh dùng trong liệu pháp tâm lý nhận thức. Cô đặt bức ảnh đầu tiên xuống mặt bàn inox lạnh lẽo, đẩy về phía Bách.
Đó là bức ảnh chụp một gia đình ba người: một người đàn ông, một người phụ nữ mặc váy trắng và một bé gái khoảng năm tuổi đang cười rạng rỡ bên chiếc xích đu gỗ ngoại ô.
*Bùm!*
Một luồng xung điện mạnh mẽ đột ngột bùng nổ trong thùy thái dương của Gia Bách. Hình ảnh người phụ nữ mặc váy lanh trắng phảng phất hương cỏ hương bài ấm áp và tiếng cười khúc khích của bé Lam Anh dội về trong đầu anh như một cơn bão từ trường. Trái tim anh thắt lại, nhịp đập đột ngột tăng vọt lên 120 nhịp/phút.
*Tít... tít... tít...*
Chiếc máy đo sinh trắc học đặt cạnh Lê Trí bắt đầu phát ra những tiếng kêu cảnh báo dồn dập. Lê Trí lập tức cúi người xuống nhìn màn hình hiển thị, ánh mắt ông ta lóe lên sự nghi ngờ tột độ: "Nhịp tim tăng vọt. Hệ thần kinh thực vật của nó đang phản ứng mạnh với bức ảnh này. Đỗ Hữu Tài, zoom cận cảnh mống mắt của nó cho tôi!"
*Nguy hiểm! Máy quét đang ghi nhận phản ứng.*
Bách biết mình đang đứng trước bờ vực bị lộ sự tỉnh táo. Anh lập tức kích hoạt Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8.
Anh hít vào nhẹ nhàng bằng mũi trong đúng bốn giây, cảm nhận luồng khí lạnh tràn vào buồng phổi đang kích ứng. Anh nín thở, giữ khí lại trong lồng ngực trong vòng bảy giây tiếp theo. Trong bảy giây nghẹt thở đó, anh chủ động tập trung toàn bộ ý chí vào vết thương mưng mủ dưới móng tay trỏ trái, dùng cơn đau buốt nhói tột cùng để phân tán sự tập trung của thùy trán khỏi bức ảnh gia đình. Cuối cùng, anh thở ra từ từ bằng miệng trong vòng tám giây liên tục, giải phóng toàn bộ Adrenaline đang tích tụ trong máu.
Nhịp tim trên màn hình máy đo bắt đầu tụt dốc nhanh chóng: 110... 90... 75... và cuối cùng dừng lại ở mức ổn định 68 nhịp/phút.
Sắc mặt Bách trở nên nhợt nhạt, môi anh se lại tái mét. Anh trợn ngược mắt trái đang đỏ sọc lên nhìn trần nhà, miệng bắt đầu nói lẩm nhẩm bằng giọng khàn đặc, méo mó:
"Một... một... hai... ba... năm... tám... mười ba... Những con số đang phân rã... Chúng đang ăn mòn vỏ não... Ha ha..."
Ngân khẽ khựng lại khi nghe chuỗi số phát ra từ miệng Bách. Là một thiên tài toán học mật mã, cô lập tức nhận ra đó là dãy số Fibonacci. Ánh mắt cô dao động dữ dội sau gọng kính vàng. Cô nhìn vào vết rách đóng vảy trên trán anh, nhìn vệt nước mắt màu hồng nhạt trên má, và dừng lại ở bàn tay trái đang giấu chặt trong túi quần của anh.
"Bệnh nhân chỉ đang lặp lại các phản xạ ngôn ngữ vô thức từ quá khứ toán học của mình," Ngân quay sang giải thích với Lê Trí, giọng cô cố giữ vẻ bình thản nhưng ngón tay cô đã siết chặt cây bút dạ: "Sự tăng nhịp tim vừa rồi là phản ứng co thắt cơ tim thông thường khi hệ thần kinh thực vật bị kích thích bởi các mảng sáng tối của bức ảnh, không phải là phản ứng nhận thức gia đình."
Lê Trí im lặng, ánh mắt ông ta vẫn không rời khỏi biểu đồ điện não đồ EEG phẳng lặng một cách bất thường trên màn hình. Ông ta biết Bách là một kẻ xảo quyệt, nhưng ông ta không thể tìm ra kẽ hở trong phản ứng sinh lý vừa rồi.
"Tiến sĩ Ngân, tôi đề nghị chúng ta đẩy nhanh tiến độ," Lê Trí lạnh lùng nói, ông ta khoanh hai tay trước ngực, đứng chắn giữa Ngân và chiếc camera giám sát: "Tôi không muốn buổi giám định này kéo dài quá thời gian quy định của bệnh viện."
"Tôi cần thực hiện thêm một phép thử cuối cùng," Ngân đáp. Cô cúi xuống chiếc cặp táp để lấy thêm tài liệu.
Chính trong khoảnh khắc Ngân cúi người xuống, chiếc camera giám sát ở góc trần nhà khẽ xoay trục quét để lấy nét lại tiêu cự góc rộng. Gia Bách, với sự am hiểu sâu sắc về hệ thống giám sát của Đỗ Hữu Tài, biết rằng hệ thống camera AI này có một độ trễ lấy nét vật lý đúng 0.5 giây khi chuyển đổi góc quét—đó là Quy tắc Góc quét Ống kính mà anh đã tính toán chi tiết.
*Đây là cơ hội duy nhất.*
Bách khẽ dịch chuyển bàn tay trái đang rỉ máu trong túi quần ra ngoài. Anh giả vờ lên một cơn co giật nhẹ, cánh tay trái vung lên đập mạnh vào khay nước lọc đặt trên bàn inox.
*Xoảng!*
Chiếc cốc nhựa đổ nhào, nước lọc tràn lê láng trên mặt bàn inox lạnh lẽo. Nguyễn Minh Hải lập tức bước lên định khống chế Bách, nhưng Ngân đã nhanh tay xua tay ngăn gã lại: "Đừng động vào anh ta! Đây là phản ứng co rút cơ tự nhiên."
Trong lúc Hải và Lê Trí bị phân tâm bởi chiếc cốc đổ, và chiếc camera của Tài đang mất 0.5 giây để tự động điều chỉnh tiêu cự lấy nét vũng nước, Gia Bách đã thực hiện một thao tác cực kỳ nhanh nhẹn và chuẩn xác.
Anh dùng ngón tay trỏ trái đang sưng tấy mưng mủ, lướt nhanh qua kẽ hở của chiếc sổ tay bìa da đen đang mở của Ngân. Một mảnh giấy nhỏ gấp làm tư—được anh viết sẵn bằng nước chanh tàng hình từ đêm trước—được nhét gọn vào kẽ gáy của cuốn sổ tay.
Mọi thao tác diễn ra trong vòng chưa đầy 0.4 giây, hoàn toàn nằm trong điểm mù vật lý của camera và tầm mắt của Lê Trí.
Ngân thẳng người dậy, cô khẽ liếc mắt xuống cuốn sổ tay của mình. Là một chuyên gia tâm lý hành vi, cô lập tức nhận ra mép giấy màu trắng ngà nhô ra một chút ở kẽ gáy sổ. Gương mặt cô không một chút biến sắc, cô nhanh chóng gập cuốn sổ tay lại, cài chiếc khóa da bên ngoài.
"Buổi giám định kết thúc," Ngân đứng dậy, cô thu dọn tài liệu vào cặp táp, giọng cô lạnh lùng và dứt khoát: "Tôi sẽ gửi báo cáo giám định chính thức cho Hội đồng độc lập và Bộ Y tế trong vòng 24 giờ tới. Bệnh nhân Gia Bách thực sự đã bị mất nhận thức hoàn toàn."
Lê Trí khẽ thở phào một hơi, ông ta bước lại gần, chìa tay ra: "Cảm ơn sự hợp tác của Tiến sĩ Ngân. Hải, đưa bệnh nhân về phòng giam 404 và xích tay nó lại."
Hải bước lên, thô bạo kéo giật cánh tay trái của Bách ra sau, chiếc còng sắt lạnh ngắt khóa chặt vào cổ tay đang rỉ máu của anh. Bách để mặc cho gã kéo lê mình ra khỏi phòng, mắt anh vẫn lờ đờ nhìn theo bóng dáng của Ngân đang bước nhanh ra phía cửa sảnh Khu A.
Nhưng ngay khi Ngân vừa bước chân qua cánh cửa ngách, Lê Trí bỗng khựng lại.
Ánh mắt ông ta quét qua chiếc bàn inox vừa được Hải lau dọn sạch nước. Trên mặt bàn kim loại sáng bóng, dưới ánh đèn huỳnh quang mạnh, có một vệt bụi mỏng bị xê dịch tạo thành một hình chữ nhật nhỏ—vị trí chính xác nơi cuốn sổ tay bìa da đen của Ngân từng đặt ở đó.
Nhưng điều khiến Lê Trí nghi ngờ là vệt xước mờ trên mặt bàn inox. Cuốn sổ tay của Ngân vốn có bốn góc bọc bạc, và vệt xước để lại trên bàn cho thấy cuốn sổ đã bị kéo trượt sang một góc lệch 15 độ so với vị trí ban đầu ngay trước khi cô gập nó lại.
Lê Trí bước lại gần chiếc bàn, cúi người xuống sát mặt inox rỉ sét. Ông ta dùng đầu ngón tay trỏ miết nhẹ lên vệt nước còn sót lại, ánh mắt ông ta co rút lại đầy sát khí sau gọng kính vàng.
"Hải! Giữ Tiến sĩ Ngân lại ở cổng trạm gác chính!" Lê Trí đột ngột hét lớn, giọng ông ta run lên vì giận dữ và nghi ngờ: "Tịch thu và kiểm tra toàn bộ đồ đạc cá nhân của cô ta ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!