Nhạc nềnObsession

Kịch Bản Trống Rỗng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng của buổi bình minh ngày thứ tư rạch qua ô cửa sổ nhỏ của phòng giam 404, mỏng mảnh và lạnh lẽo như một lưỡi dao mổ.


Gia Bách tỉnh dậy trong một trạng thái suy kiệt hoàn toàn về mặt thể xác. Toàn bộ cơ thể anh đau nhức ê ẩm, các thớ cơ cứng đờ như thể vừa trải qua một trận tra tấn kéo dài. Vỏ não của anh, sau khi hứng chịu dòng điện ECT cường độ cao 120V vào chiều hôm trước, vẫn còn ong ong những tiếng rít vô âm của tần số cao thế. Mỗi nhịp đập của trái tim dội lên thái dương đều mang theo một cơn đau buốt nhói vùng đỉnh chẩm, lan dần xuống tận xương tủy.


Anh nằm im không nhúc nhích, nhắm chặt mắt để cảm nhận các tín hiệu sinh học từ chính cơ thể mình. Mắt trái của anh—vốn bị xuất huyết võng mạc nhẹ từ trước—nay nhòe đi dưới một màng sương mờ đục. Khi anh khẽ liếc qua, những vệt đỏ sọc của các mao mạch bị vỡ loang lổ trong nhãn cầu dội lên một cơn đau buốt nhói. Trên trán anh, vết rách cũ do tự đập đầu vào tường để đánh lạc hướng Hải đêm trước đã đóng vảy cứng, nhưng mỗi khi anh nhíu mày, lớp da non lại căng ra, rỉ ra một chút dịch vàng lẫn máu. Khóe miệng anh khô khốc, bết dính vị máu tanh nồng từ vết rách má trong do miếng bảo vệ răng bị lệch góc hôm qua để lại. Một vệt nước mắt màu hồng nhạt—hỗn hợp của nước mắt sinh lý và máu từ võng mạc xuất huyết—vẫn còn bám khô thành một vệt dài lạnh ngắt trên gò má trái của anh.


Nhưng điều kinh khủng nhất lúc này là ngón tay trỏ bên trái. Vết thương dưới móng tay, nơi anh đã tự đâm mảnh thủy tinh sắc lẹm vào để tạo điểm đau vật lý, giờ đây đã sưng tấy lên đỏ mọng. Lớp thịt dưới móng mưng mủ, throbbing—đập liên hồi theo nhịp mạch—gây ra một cơn đau giật cục, buốt nhói thấu xương. Chỉ cần một luồng gió lạnh từ khe cửa sổ rít qua cũng đủ khiến toàn thân anh run lên bần bật.


*Giữ vững lý trí. Không được phép gục ngã lúc này.*


Bách thầm ra lệnh cho bản thân. Anh khẽ dịch chuyển ngón tay trỏ phải, chạm nhẹ vào gáy. Dưới lớp da đầu sát đường chân tóc, ngay vị trí vết sẹo mổ vi phẫu cũ, anh cảm nhận được một luồng nhiệt lượng ấm nóng kỳ lạ. Thiết bị vi mạch sinh học siêu nhỏ cấy sâu dưới da đầu—thứ mà anh vừa vô tình kích hoạt bằng dòng điện ECT hôm qua—đang nhấp nháy phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt cực nhẹ. Luồng sáng ấy ẩn hiện dưới chân tóc như một đom đóm nhỏ trong đêm tối, âm thầm hoạt động ở tần số cao hơn. Nó không gây đau, ngược lại, nó mang đến một cảm giác tê nhẹ, như một mỏ neo phần cứng đang cố gắng đồng bộ hóa nhịp sinh học của vỏ não anh với một hệ thống vô hình nào đó bên ngoài.


Anh khẽ luồn tay vào túi quần bệnh nhân rộng thùng thình. Ngón tay anh chạm vào một vật thể kim loại mát lạnh ẩn sâu dưới lớp lót túi bị rách. Chiếc nhẫn cưới bạch kim khắc tên Mai Chi vẫn nằm an toàn ở đó. Bọn chúng đã không lục soát kỹ quần áo của anh sau ca sốc điện vì tin rằng anh đã chết não lâm sàng. Đây là mỏ neo tinh thần cuối cùng, và cũng là chìa khóa chứa chuỗi mật mã nhị phân giải mã nơ-ron gốc mà anh phải bảo vệ bằng cả sinh mạng.


"Bộp... sột... bộp... sột..."


Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ cuối hành lang ngách phía Tây. Tiếng kéo lê gót chân trái muộn hơn chân phải đúng 0.2 giây truyền qua sàn gạch men lạnh lẽo.


Nguyễn Minh Hải đang đến. Và đi cùng gã, là tiếng đế giày da nện xuống sàn dứt khoát, nặng nề.


Bác sĩ Lê Trí.


Bách lập tức buông thõng hai vai, thả lỏng hoàn toàn các cơ mặt. Anh chủ động đưa bộ não vào Trạng thái Sương Mù (Ký ức 5-10%). Đôi mắt anh mở hờ, nhãn cầu đứng bất động không tiêu cự, hướng thẳng lên trần nhà vôi vữa bong tróc. Khóe miệng anh khẽ trễ xuống, để mặc cho một sợi nước bọt mỏng rỉ ra ngoài. Anh áp dụng kỹ thuật Giả Lập Tâm Thần Phân Liệt một cách hoàn hảo: hai vai run rẩy vô thức, các đầu ngón tay co giật nhẹ theo nhịp điệu hỗn loạn của một kẻ đã bị hủy hoại hoàn toàn vỏ não vận động.


Cánh cửa sắt phòng giam 404 mở ra với một tiếng rít khô khốc.


Lê Trí bước vào trước. Ông ta vẫn mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một vết bẩn, gương mặt xương xẩu lạnh lùng ẩn sau gọng kính vàng. Nguyễn Minh Hải đi ngay phía sau, tay cầm chiếc bảng kẹp hồ sơ y tế và một chiếc đèn pin đồng tử chuyên dụng.


"Nó tỉnh lại từ lúc nào?" Lê Trí hỏi, giọng đều đều không cảm xúc.


"Mới khoảng mười phút trước, thưa Bác sĩ," Hải báo cáo, giọng đầy vẻ đắc ý: "Từ lúc tỉnh lại, nó chỉ nằm im như một khúc gỗ thế này. Không có phản ứng với âm thanh hay ánh sáng."


Lê Trí bước lại gần giường sắt, cúi người xuống. Mùi cồn sát trùng và mùi nước hoa đắt tiền từ người ông ta xộc vào mũi Bách, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Ông ta đưa tay vạch mống mắt trái đang đỏ sọc của Bách ra, bật chiếc đèn pin đồng tử quét một luồng ánh sáng trắng mạnh trực diện vào nhãn cầu anh.


Đó là một thử thách cực hạn đối với ý chí của Bách. Luồng ánh sáng mạnh kích thích trực tiếp vào võng mạc đang bị xuất huyết, gây ra một cơn đau nhói như kim châm dội thẳng vào thùy chẩm. Theo phản xạ sinh lý tự nhiên, đồng tử của anh sẽ co lại và nhãn cầu sẽ giật nhẹ để né tránh ánh sáng. Nhưng Bách đã chuẩn bị từ trước. Anh chủ động thả lỏng cơ vòng mống mắt, giữ cho đồng tử giãn nở nhẹ không phản xạ, ánh mắt lờ đờ, đục ngầu không một chút tiêu cự đúng chuẩn Trạng thái Sương Mù.


Lê Trí tắt đèn pin, khẽ nhíu mày: "Đồng tử không phản xạ ánh sáng. Cơ vòng mống mắt bị liệt nhẹ. Đây là dấu hiệu điển hình của việc tổn thương thùy thái dương diện rộng sau sốc điện."


"Để tôi kiểm tra phản ứng vật lý của nó," Hải bước lên, dùng đầu ngón tay cái ấn mạnh vào vết thương dưới móng tay trỏ trái đang sưng tấy của Bách.


Cơn đau buốt nhói tột cùng dội lên não bộ như một luồng điện cao thế. Lớp mủ dưới móng tay bị ép chặt, rách miệng rỉ ra một giọt máu tươi lẫn dịch vàng. Toàn thân Bách run lên một nhịp, nhưng anh đã kịp thời chuyển hướng phản ứng: thay vì rụt tay lại một cách tỉnh táo, anh để mặc cho cánh tay trái co giật giật cục, miệng ú ớ phát ra những âm thanh vô nghĩa, đầu ngoảnh sang bên phải một cách vô hướng.


"Nó chỉ có phản xạ co rút cơ bản của tủy sống, không có phản xạ né tránh chủ động," Hải cười lạnh, buông tay ra: "Thùy trán của nó đã thành một đống bùn loãng rồi. Phác đồ 120V của ông thực sự đã xóa sạch bộ não thiên tài này."


Bách nằm im, lồng ngực phập phồng thở dốc. Bên trong vòm họng rát đỏ, một làn sóng buồn nôn dữ dội cuộn lên từ dạ dày do tác dụng phụ của lượng Hoạt chất Aegis-Calm còn tồn dư trong máu từ những ngày trước. Chất độc hóa học đang cố gắng bào mòn những liên kết nơ-ron cuối cùng của anh, khiến đầu óc anh có lúc chao đảo, muốn lịm đi. Anh phải nghiến chặt răng má trong, chấp nhận vị máu tanh nồng tràn ra để giữ cho mình không bị ngất xỉu thật sự.


Vy bước vào phòng ngay lúc đó, tay bưng khay thuốc truyền dịch. Gương mặt cô nhợt nhạt, đôi mắt lo âu dán chặt vào vệt máu tươi đang rỉ ra từ ngón tay trỏ trái của Bách. Cô khẽ cắn môi dưới—thói quen quen thuộc mỗi khi cô rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ.


Lê Trí không thèm nhìn Vy, ông ta lạnh lùng rút cây bút dạ đen ra, ký một nét dứt khoát lên bản lệnh chuyển viện đặt trên kẹp hồ sơ của Hải.


"Ký lệnh chuyển viện khẩn cấp," Lê Trí ra lệnh, giọng tàn nhẫn đưa ra phán quyết cuối cùng: "Bộ não của nó đã hoàn toàn trống rỗng, không còn giá trị khai thác lâm sàng. Đúng sáu giờ sáng mai, cho xe vận chuyển đưa nó lên Khu biệt giam vĩnh viễn 501. Ở đó, chúng ta sẽ đóng vĩnh viễn hồ sơ pháp lý của Gia Bách và tiến hành thanh lý sinh học theo đúng quy trình của tập đoàn Aegis."


Khu biệt giam vĩnh viễn 501.


Cái tên ấy dội vào tai Bách như một tiếng sét. Anh biết rõ nơi đó—cấm địa nằm trên tầng thượng khu B, nơi giam giữ những vật thí nghiệm thất bại đã bị tẩy não hoàn toàn thành những kẻ thực vật không còn ý thức sống. Nếu anh bước chân vào đó, anh sẽ vĩnh viễn bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài, không bao giờ còn cơ hội trốn thoát để tìm lại Mai Chi và Lam Anh.


*Không được di chuyển lúc này. Phải tìm cách trì hoãn.* Bách cố gắng cử động nhẹ ngón tay trỏ phải ẩn dưới chăn để ra hiệu cho Khánh Vy.


Nhưng ngay khi ngón tay anh vừa khẽ nhúc nhích, ánh mắt nghi ngờ của Nguyễn Minh Hải đột ngột quét xuống góc giường. Hải bước lại gần, chĩa thẳng đèn pin vào bàn tay Bách.


*Nguy hiểm! Gã đang chú ý.* Bách lập tức khóa chặt cơ tay, giả vờ như đó chỉ là một cơn co rút cơ vô thức do phản phệ của sốc điện, để mặc cho bàn tay buông thõng vô lực sát mép giường sắt.


Hải lẩm bẩm một tiếng chửi thề rồi quay đi. Vy nhìn thấy cảnh đó, tim cô đập loạn nhịp trong lồng ngực. Cô biết mình phải hành động ngay lập tức để cứu mạng Gia Bách. Nếu chuyến xe lăn bánh vào sáng mai, mọi nỗ lực của liên minh thầm lặng này sẽ tan thành mây khói.


Cô bước lại gần cột truyền dịch, giả vờ kiểm tra đường truyền tĩnh mạch của Bách.


"Bác sĩ Lê Trí," Vy lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ vẻ chuyên nghiệp của một điều dưỡng: "Tôi vừa đo lại chỉ số sinh tồn của bệnh nhân. Nhịp tim của anh ta đang dao động bất thường từ 45 lên đến 120 nhịp/phút. Huyết áp tâm thu sụt giảm nghiêm trọng xuống mức 70/40 mmHg."


Lê Trí quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm sau gọng kính vàng dò xét gương mặt Vy: "Chỉ số sinh tồn sụt giảm? Sau ca sốc điện hôm qua, nhịp tim của nó vẫn ổn định ở mức 65 cơ mà?"


"Có thể là do phản ứng phụ muộn của dòng điện cường độ cao gây xuất huyết não cục bộ hoặc phù nề thùy chẩm cấp tính, thưa Bác sĩ," Vy giải thích, tay cô nhanh nhẹn điều chỉnh núm xoay của bình truyền dịch saline sinh lý.


Dưới gầm giường tối, ngón tay Vy khéo léo bóp mạnh vào ống dẫn dịch, đồng thời lén dùng đầu ngón tay ấn vào nút cấu hình lại thông số trên máy đo huyết áp điện tử đặt cạnh giường. Cô chủ động thao tác bóp nghẹt đường truyền áp lực của bao đo hơi, làm giả lập một cuộc khủng hoảng tim mạch cấp tính thời gian thực trên màn hình hiển thị.


*Tít... tít... tít... tít...*


Tiếng còi báo động của máy đo huyết áp đột ngột hú vang dồn dập trong không gian chật hẹp của phòng giam 404. Chỉ số huyết áp trên màn hình LED đỏ chớp nháy liên tục, sụt giảm xuống mức báo động đỏ: 65/35 mmHg. Nhịp tim hiển thị nhảy vọt lên 135 nhịp/phút.


Lê Trí bước nhanh lại gần máy đo, sắc mặt ông ta thay đổi nhẹ.


"Chỉ số sinh học sụt giảm nghiêm trọng thế này sao?" Lê Trí lẩm nhẩm, ông ta đưa tay lên sờ vào mạch cảnh của Bách.


Để phối hợp với Vy, Bách chủ động sử dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 một cách gián đoạn: hít một hơi thật sâu rồi nín thở hoàn toàn trong vòng 15 giây để làm giảm lượng oxy lên não, ép nhịp tim tự nhiên tụt dốc và khiến sắc mặt anh trở nên xám ngoét, môi se lại tái nhợt như một người đang hấp hối thật sự.


Lê Trí rút tay lại, gương mặt xương xẩu hiện rõ vẻ tức giận và hoang mang: "Nguồn pin sinh học của nó đang bị suy kiệt cấp tính. Nếu chúng ta di chuyển nó lúc này, áp lực thay đổi gia tốc trên xe vận chuyển sẽ kích hoạt một cơn ngừng tim đột ngột trước khi kịp bàn giao hồ sơ cho Khu 501."


"Đúng vậy, thưa Bác sĩ," Vy nhanh chóng bồi thêm, cô cố tình tỏ ra lo sợ: "Nếu bệnh nhân tử vong trên đường vận chuyển mà chưa có biên bản bàn giao pháp lý hoàn chỉnh của hội đồng y khoa độc lập, sở y tế và ban thanh tra của tập đoàn Aegis sẽ tiến hành thanh tra toàn diện quy trình điều trị sốc điện của khoa chúng ta. Việc này sẽ rất rắc rối cho ông."


Lời cảnh báo của Vy đã đánh trúng tử huyệt của Lê Trí. Ông ta là một kẻ thực dụng, tàn nhẫn nhưng cực kỳ sợ trách nhiệm pháp lý và những cuộc thanh tra có thể làm ảnh hưởng đến chiếc ghế trưởng khoa của mình.


Lê Trí im lặng đứng suy tính trong vòng một phút. Tiếng mưa bão ngoài trời vẫn rít gào qua kẽ sắt cửa sổ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.


"Được rồi," Lê Trí lạnh lùng ra lệnh, giật lấy bản lệnh chuyển viện từ tay Hải: "Hoãn chuyến xe chuyển viện lại 24 giờ. Khánh Vy, cô chịu trách nhiệm tăng liều lượng dung dịch truyền dịch nâng huyết áp, giữ cho chỉ số sinh tồn của nó ổn định ở mức tối thiểu. Nguyễn Minh Hải, giám sát chặt chẽ phòng giam này. Đúng sáu giờ sáng ngày mốt, khi chỉ số ổn định hơn, lập tức đưa nó lên Khu 501. Không được chậm trễ thêm một phút nào nữa!"


"Rõ, thưa Bác sĩ," Hải cúi đầu nhận lệnh.


Lê Trí quay lưng bước ra khỏi phòng giam, tà áo blouse trắng bay lên lạnh lẽo. Hải đi ngay phía sau, không quên quay đầu lại nhìn Bách một cái đầy nghi ngờ trước khi đóng sập cánh cửa sắt dày bản lại.


*Cạch. Rầm.*


Tiếng xích sắt khóa cửa vang lên khô khốc. Căn phòng giam 404 chìm trở lại vào không gian yên lặng tăm tối.


Khánh Vy thở phào một hơi dài, hai vai cô run lên bần bật vì sợ hãi. Cô bước lại gần giường, lén dùng gạc vô trùng lau sạch vệt máu tươi trên ngón tay trỏ trái của Bách, rồi thì thầm sát tai anh: "Tôi chỉ có thể trì hoãn chuyến xe được 24 giờ thôi, Gia Bách. Sáng ngày mốt, bọn chúng sẽ đưa anh đi thật sự. Anh phải tìm cách khôi phục vận động và kích hoạt thiết bị kích sóng trước khi quá muộn. Tôi sẽ cố gắng tuồn thêm linh kiện vào ca trực tối nay."


Bách khẽ chớp mắt trái đang đỏ sọc để ra hiệu cho cô. Vy thu dọn khay thuốc nhanh chóng rồi bước ra ngoài, đóng cửa phòng trực.


Một mình Gia Bách nằm lại trên chiếc giường sắt rỉ sét. Cơn đau đầu dội lên từng hồi dữ dội từ thùy chẩm, nhưng lý trí của anh lúc này lại tỉnh táo và sắc bén hơn bao giờ hết. Thiết bị vi mạch sinh học sau gáy vẫn nhấp nháy luồng sáng xanh lam nhạt cực nhẹ dưới chân tóc, như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thời gian đang trôi qua.


*Chỉ còn 24 giờ.*


Anh phải sửa chữa xong mạch điều tần của chiếc mũ kích sóng nơ-ron tự chế giấu trên trần thạch cao nhà tắm Khu B. Anh phải liên lạc được với Trần Minh bên ngoài. Mọi bước đi trong kịch bản trốn chạy của anh phải chính xác đến từng giây, từng milimet.


Bách khẽ nghiêng đầu nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhỏ có năm thanh song sắt hoen rỉ.


Đột nhiên, đồng tử anh co rút lại.


Qua kẽ hở của ô cửa sổ phòng giam 404 nhìn sang tòa nhà đối diện—phòng giam số 405 sát vách. Trong bóng tối lờ mờ của ánh bình minh ngột ngạt, anh phát hiện ra một khe cửa sổ phòng bên cạnh đang hé mở.


Từ khe hở nhỏ ấy, một cặp mắt sắc lạnh, sâu hoắm và hoàn toàn tỉnh táo đang nhìn trừng trừng trực diện vào phòng giam của anh.


Đó không phải là ánh mắt điên dại, hoang tưởng của một bệnh nhân tâm thần thông thường. Đó là ánh mắt tính toán, lạnh lùng của một kẻ đi săn chuyên nghiệp đang âm thầm ghi nhận từng biểu cảm vi mô, từng cử động nhỏ nhất của Gia Bách và Khánh Vy từ nãy đến giờ.


Một đặc vụ mới của tập đoàn Aegis Neuro đã được cài cắm ngay sát vách phòng anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!