Liệu Pháp Hủy Diệt
Tiếng còi báo động đỏ rít lên từng hồi liên tục, xé toạc không gian ngột ngạt của hành lang ngách nối giữa Khu A và Khu B. Dưới ánh đèn đỏ chớp nháy liên hồi, Gia Bách cảm nhận rõ rệt hơi lạnh của cái chết đang cận kề. Trên sàn gạch men lạnh ngắt, gã điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng vẫn nằm bất động sau cú sốc điện phế vị xoang cảnh. Cạnh đó, cựu binh Hoàng Văn Nam đang quỳ sụp, một tay ôm chặt bả vai trái bị rạn xương, gương mặt gân guốc co rút lại vì đau đớn. Máu từ khóe miệng Nam rỉ ra, nhỏ từng giọt xuống vũng nước sũng điện.
"Bách... chạy đi... Đừng để chúng... bắt lại..." Nam khàn giọng thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu đầy căm hận nhìn về phía cuối hành lang tối, nơi tiếng bước chân dồn dập và ánh đèn pin tuần tra của đội bảo an đang quét loang loáng.
Bách không trả lời. Anh nghiến chặt răng, bàn tay phải run rẩy cố gắng xé vạt áo bệnh nhân để buộc cố định bả vai cho Nam. Vết thương dưới móng tay trỏ trái của anh lại rách miệng, máu tươi rỉ ra đau nhói, hòa lẫn với vệt nước mắt màu hồng nhạt rỉ ra từ mắt trái bị xuất huyết võng mạc. Đầu óc anh quay cuồng. Thiết bị kích sốc điện di động trong tay anh đã bốc khói khét lẹt, cuộn cảm phụ cháy đen thui, hoàn toàn mất khả năng phóng điện. Anh không còn vũ khí tự vệ vật lý nào nữa.
"Đứng yên! Cấm cử động!"
Tiếng hét đanh thép của Đội trưởng an ninh Trịnh Tiến Dũng vang lên cùng lúc với luồng ánh sáng cực mạnh từ chiếc đèn pha công nghiệp rọi thẳng vào mắt Bách. Năm gã bảo vệ vũ trang lập tức ập tới, chĩa thẳng họng súng bắn đạn cao su vào ngực anh. Nguyễn Minh Hải đi ngay phía sau, gương mặt xảo quyệt lộ rõ vẻ đắc ý khi nhìn thấy Sáng đang nằm bất tỉnh.
"Trói chúng nó lại! Khống chế gã cựu binh trước!" Dũng ra lệnh, giọng lạnh lùng như băng.
Nam cố gắng vùng vẫy bằng một tay còn lại, nhưng vết rạn xương bả vai trái khiến anh ta rên rỉ một tiếng đau đớn rồi bị hai gã bảo vệ đè nghiến xuống sàn gạch. Gia Bách không phản kháng. Anh chủ động thả lỏng cơ thể, đưa hai tay ra phía sau để chúng khóa chặt bằng còng số tám. Anh biết, trong tình thế mất đi thiết bị kích điện và đồng minh bị thương nặng, mọi sự kháng cự vật lý lúc này chỉ dẫn đến cái chết nhanh hơn. Anh cần phải giữ mạng để tìm cơ hội khác.
"Bác sĩ Lê Trí đã có lệnh," Nguyễn Minh Hải bước lại gần, ghé sát tai Bách, thì thầm bằng giọng đầy sát khí: "Mày hết cơ hội làm điên làm khùng rồi, Gia Bách. Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Hôm nay, bộ não của mày sẽ được dọn dẹp sạch sẽ vĩnh viễn."
***
Cánh cửa sắt dày bản của Phòng liệu pháp sốc điện ECT mở ra với một tiếng rít rợn người.
Không gian bên trong căn phòng biệt lập này lạnh lẽo và vô trùng đến đáng sợ. Giữa phòng đặt một chiếc ghế điện y tế đời cũ bằng thép rỉ sét, xung quanh là các thiết bị đo điện não kỹ thuật số xếp lớp với những sợi dây cáp loằng ngoằng như những con rắn đen đang chờ mồi. Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi cồn sát trùng tạo nên một áp lực tâm lý cực hạn.
Bác sĩ Lê Trí đứng khoanh tay cạnh cửa sổ sát mặt kính một chiều, gương mặt xương xẩu không một chút cảm xúc sau gọng kính vàng lạnh lùng. Áo blouse trắng của ông ta phẳng phiu, đối lập hoàn toàn với bộ quần áo bệnh nhân bẩn thỉu, đẫm mồ hôi và máu của Gia Bách. Đứng cạnh bảng điều khiển của máy sốc điện ECT là Vương Đình Phong—bác sĩ phụ trách liệu pháp can thiệp vật lý. Phong đang cầm tập hồ sơ bệnh án, ngón tay hói đầu nhẹ khẽ gõ lên mặt bàn máy.
"Sáng bị chấn thương ngất phế vị do dòng điện kích thích vùng cổ. Gã điên này không hề hoang tưởng, Lê Trí," Phong nói, giọng trầm đục: "Nó biết chính xác cấu trúc giải phẫu thần kinh của con người. Nó đang tự phục hồi ký ức và chế tạo thiết bị phá hoại ngay dưới mũi chúng ta."
Lê Trí bước lại gần chiếc ghế điện, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào vết sẹo mổ vi phẫu sau gáy của Bách khi anh bị hai gã bảo vệ ấn chặt xuống ghế, trói bằng những sợi đai da mềm bản lớn ở cổ tay, cổ chân và ngực.
"Tao đã nghi ngờ từ ca kiểm tra sinh trắc học ở sân tắm nắng," Lê Trí rít qua kẽ răng, giọng đầy căm phẫn: "Nhịp tim của mày phẳng lặng một cách phi tự nhiên khi nhìn thấy hình bóng Mai Chi. Mày đã dùng điểm đau vật lý dưới móng tay để đánh lừa máy đo của tao đúng không? Trí tuệ của mày thật đáng kinh ngạc, Gia Bách. Nhưng chính sự kiêu ngạo đó sẽ giết chết mày ngày hôm nay."
Bách ngước mắt nhìn Lê Trí, đồng tử co rút lại. Anh cố tình nói lẩm nhẩm bằng giọng khàn đặc, giả vờ như đang rơi vào trạng thái hoang tưởng phân liệt: "Những con số... ma trận nơ-ron... không thể xóa... Mai Chi... Lam Anh... chúng đang ở trong thùy thái dương..."
"Câm miệng!" Lê Trí quát lớn, giật lấy chiếc máy đo điện não từ tay Phong: "Mày không cần phải diễn nữa. Hôm nay, tao sẽ không dùng hóa chất Aegis-Calm nữa. Liệu pháp sốc điện ECT cưỡng bức cường độ cao này sẽ giải quyết tận gốc vấn đề. Vương Đình Phong, chuẩn bị máy. Thiết lập cường độ dòng điện ở mức tối đa: 120V!"
Phong khựng lại một giây, nhìn Lê Trí đầy ái ngại: "120V? Cường độ đó vượt quá ngưỡng chịu đựng sinh học thông thường của vỏ não. Nó sẽ phá hủy vĩnh viễn các liên kết nơ-ron thùy thái dương, gây xuất huyết não cục bộ và mất trí nhớ vĩnh viễn. Nó sẽ thành một kẻ thực vật."
"Đó chính là mục tiêu của tập đoàn Aegis," Lê Trí lạnh lùng cắt ngang: "Chúng ta chỉ cần chuỗi khóa giải mã trong đầu hắn, nhưng nếu hắn không hợp tác, một cái xác không hồn vẫn an toàn hơn một kẻ đào tẩu có trí tuệ thiên tài. Tiến hành ngay!"
Bách bị đẩy vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Hai tay anh bị trói chặt vào thành ghế thép, đầu bị cố định bằng khung định vị kim loại. Anh biết dòng điện 120V đi qua não bộ sẽ tàn phá toàn bộ các khớp thần kinh (synapse) chứa ký ức của anh về Mai Chi và Lam Anh. Nếu anh mất đi những mỏ neo tinh thần đó, anh sẽ thực sự trở thành một con rối vô thức của Aegis.
*Phải tự cứu mình. Không có ai giúp đỡ ở đây cả.* Bộ óc của vị nhà khoa học thần kinh xuất chúng bắt đầu hoạt động với tốc độ cực hạn.
Anh phân tích nhanh cơ chế vật lý của dòng điện ECT. Dòng điện di chuyển theo nguyên lý đường có điện trở thấp nhất (path of least resistance). Khi Phong bôi gel dẫn điện lên hai bên thái dương của anh, dòng điện sẽ đi thẳng xuyên qua thùy thái dương—nơi lưu trữ ký ức dài hạn—để sang bên kia.
*Mình phải thay đổi đường đi của dòng điện.*
Trong lúc Phong đang quay lưng điều chỉnh núm vặn dòng điện trên máy sốc, Bách khéo léo dùng cơ cổ co giật giả vờ lên cơn động kinh, lắc mạnh đầu sang hai bên. Động tác này khiến hai miếng điện cực mạ bạc áp vào thái dương của anh bị xê dịch nhẹ. Đồng thời, anh cố tình dùng mồ hôi lạnh đẫm trên trán và nước mắt rỉ ra từ mắt trái bị xuất huyết võng mạc để tạo ra một vệt ẩm ướt kéo dài từ thái dương lệch về phía sau tai, sát vết sẹo mổ sau gáy.
Bằng cách đó, anh đã tạo ra một đường dẫn nước muối sinh học tự nhiên có điện trở cực thấp, dẫn dòng điện đi chệch khỏi thùy thái dương, hướng thẳng qua vùng vỏ não vận động phía sau chẩm.
"Cắn chặt miếng bảo vệ răng vào!" Phong quay lại, thô bạo nhét miếng cao su bảo vệ vào miệng Bách để tránh anh tự cắn vào lưỡi khi co giật.
Tuy nhiên, do đầu Bách liên tục lắc lư giả vờ hoảng loạn, miếng bảo vệ răng bị lệch góc, kẹt vào má trong của anh. Bách cảm thấy vị máu tanh nồng lập tức tràn ra trong khoang miệng. Nếu dòng điện phóng ra lúc này, áp lực co thắt cơ hàm có thể khiến anh cắn đứt lưỡi.
*Không được hoảng loạn. Giữ vững nhịp thở.* Bách áp dụng Kỹ thuật Thở sâu 4-7-8 để điều hòa nhịp tim, cố dùng lưỡi đẩy miếng cao su về đúng vị trí giữa hai hàm răng ngay trước khi Phong nhấn nút.
"Chuẩn bị phóng điện. Ba... hai... một..."
"Uỳnh!"
Một luồng ánh sáng trắng chói lòa, tàn khốc bùng nổ ngay trước mắt Gia Bách.
Dòng điện 120V xả thẳng vào da đầu anh. Cảm giác như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên từ thái dương bên này sang thái dương bên kia, thiêu rụi từng tế bào thần kinh trên đường đi của nó. Toàn bộ cơ thể Bách gồng cứng lên như một cánh cung, các khớp xương kêu răng rắc dưới sợi đai da trói chặt. Răng anh nghiến chặt vào miếng bảo vệ cao su đến mức rỉ máu, mắt trợn ngược trắng dã.
Trong giây phút cận tử ấy, thùy trán của Bách bị dòng điện tàn phá dữ dội. Các mảnh ký ức về cuộc đời anh bắt đầu vỡ vụn, bốc cháy như những trang giấy gặp lửa. Anh thấy mình đứng giữa một khoảng không vô định, sương mù trắng xóa bao phủ khắp nơi.
"Bố ơi... cứu con... Bố hứa không quên mặt con mà..."
Tiếng khóc mơ hồ, non nớt của con gái Lam Anh vang vọng từ sâu thẳm thùy thái dương, đau đớn và tuyệt vọng. Tiếp đó là mùi hương cỏ hương bài ấm áp từ chiếc váy lanh trắng của Mai Chi phảng phất bay qua, mỏng manh như một sợi chỉ treo chuông trước cơn bão điện từ.
*Mối liên kết máu thịt... Mình không được quên! Không bao giờ được quên!*
Ý chí sinh tồn mãnh liệt của người cha trỗi dậy. Bách sử dụng kỹ năng Chịu Đựng Sốc Điện Chủ Động. Anh chủ động gồng cứng toàn bộ cơ cổ và cơ vai để phân tán bớt dòng điện cảm ứng, đồng thời tập trung toàn bộ năng lượng nhận thức còn sót lại vào một điểm sáng duy nhất trong tâm trí—hình ảnh chiếc nhẫn cưới bạch kim có khắc tên Mai Chi.
Sự tập trung cực hạn này đã kích hoạt Trạng Thái Vô Thức Bảo Vệ của não bộ. Giống như một cầu chì tự ngắt khi quá tải, bộ não của Bách chủ động đóng băng toàn bộ các liên kết nơ-ron cốt lõi thùy thái dương, đưa toàn bộ hệ thống nhận thức vào trạng thái ngủ đông sâu trước khi dòng điện kịp hủy hoại cấu trúc lưu trữ.
Trên bảng điều khiển, máy quét EEG bắt đầu phát ra những tiếng *tít... tít...* đều đặn, rồi đột ngột kéo dài thành một tiếng *tíiiiiiiiiiiit* chói tai.
Đường biểu diễn điện não đồ vốn đang dao động hỗn loạn bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn, duỗi thẳng ra thành một đường thẳng phẳng lặng không một gợn sóng.
Chết não lâm sàng cục bộ.
Vương Đình Phong kinh ngạc nhìn màn hình, vội vàng ngắt dòng điện: "Lê Trí! Dừng lại! Điện não đồ đã phẳng lặng hoàn toàn. Thùy thái dương và vỏ não vận động của nó đã sụp đổ. Nó... nó chết não rồi!"
Lê Trí bước nhanh lại gần chiếc ghế điện, dùng ngón tay vạch mống mắt của Bách ra. Đồng tử của Bách co nhỏ lại, hoàn toàn không có phản xạ với ánh sáng đèn pin. Sắc mặt anh tái nhợt, máu tươi từ khóe miệng rỉ ra, chảy thành dòng xuống cằm. Cơ thể anh mềm nhũn, buông thõng trên ghế điện như một cái xác không hồn.
Lê Trí lạnh lùng quan sát màn hình EEG phẳng lặng, rồi từ từ bỏ kính ra lau dọn: "Thuật toán nơ-ron của nó đã bị xóa sạch hoàn toàn. Bộ não này giờ chỉ là một đống bùn loãng vô giá trị. Thật đáng tiếc cho một thiên tài."
"Giờ tính sao với cái xác này?" Phong lo lắng hỏi.
Lê Trí đeo kính lại, ánh mắt hiện lên sát khí tàn nhẫn: "Lập hồ sơ khai tử lâm sàng do tai biến y khoa. Tập đoàn Aegis Neuro vừa có chỉ thị mới: Chuyển ngay Gia Bách lên Khu biệt giam vĩnh viễn 501 vào sáng mai để tiến hành thanh lý hồ sơ pháp lý và tiêu hủy sinh học. Không được để lại bất kỳ dấu vết nào của hắn tại bệnh viện này nữa."
Nói rồi, Lê Trí quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại Gia Bách nằm bất động trên chiếc ghế điện lạnh lẽo.
Trong bóng tối của căn phòng vô trùng, dưới lớp vỏ não dường như đã chết hoàn toàn, một tín hiệu vi mạch sinh học siêu nhỏ cấy sâu sau gáy Gia Bách—vết sẹo mổ vi phẫu cũ—bất ngờ nhận được dòng điện kích thích từ ca sốc điện, bắt đầu nhấp nháy phát ra một luồng ánh sáng xanh lam nhạt cực nhẹ dưới da đầu, âm thầm hoạt động ở tần số cao hơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!