Nhạc nềnObsession

Tỉnh Dậy Trong Sương Mù

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh là thứ cảm giác đầu tiên bò qua da thịt anh. Nó luồn lách dưới lớp áo bệnh nhân mỏng dính màu xanh nhạt, thấm buốt vào xương sống rồi đông cứng lại ở gáy.


Gia Bách mở mắt.


Trần nhà là một khoảng xám xịt với những mảng vôi vữa bong tróc, loang lổ vết ố nước có hình thù quái dị tựa như những nhánh nơ-ron thần kinh bị đứt gãy. Anh cố gắng cử động cổ tay, nhưng một cơn đau nhói, buốt buốt như hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não lập tức nổ tung từ thùy chẩm kéo lên tận thái dương. Tầm nhìn của anh nhòe đi, những vệt sáng trắng xoay tròn quay cuồng trước mắt trước khi sụp đổ vào một khoảng tối tăm, mờ mịt.


Anh đang ở đâu?


Bách nheo mắt, cố gắng định vị không gian xung quanh. Căn phòng hẹp chừng mười mét vuông. Bốn bức tường sơn trắng đã ngả sang màu cháo lòng, ẩm mốc và lạnh lẽo. Góc phòng đặt một chiếc giường sắt rỉ sét, nệm da giả bọc ngoài đã rách lộ ra lớp bông xám xịt bên trong. Điểm đón sáng duy nhất là ô cửa sổ nhỏ nằm tít trên cao, được gia cố bằng năm thanh song sắt to bản hoen rỉ. Qua kẽ sắt, anh chỉ thấy những ngọn thông gầy guộc đứng im lìm trong làn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô dốc đứng.


Mùi chlorine nồng nặc trộn lẫn với mùi ẩm mốc của bê tông tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, vô trùng nhưng đầy áp chế. Đầu óc anh trống rỗng. Không có tên tuổi, không có quá khứ, không có một mảnh ký ức nào về việc tại sao mình lại nằm ở đây. Giống như một cuốn băng từ bị xóa trắng bằng từ trường cực mạnh, bộ não anh chỉ còn lại những xung điện hỗn loạn không đầu không cuối.


Anh đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mặt, rồi vô thức chạm vào gáy.


Ngón tay anh khựng lại. Ở vùng chẩm dưới gáy, ngay sát đường chân tóc, có một đường gờ lồi lên, thô ráp và đau nhức. Đó là một vết sẹo dài chừng mười xăng-ti-mét. Vết thương có vẻ mới lành chưa lâu, lớp da non vẫn còn đỏ ửng và căng tức mỗi khi anh cố xoay đầu.


"Cạch."


Tiếng khóa cơ học nặng nề rít lên khô khốc. Cánh cửa sắt dày bản mở ra, cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của Bách. Hai bóng người bước vào, mang theo luồng gió lạnh buốt từ hành lang xông thẳng vào phòng giam.


Người đi đầu mặc chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, dáng người cao gầy, gương mặt xương xẩu với đôi mắt sắc lạnh sau gọng kính vàng mảnh. Trên ngực ông ta cài chiếc bảng tên nhựa màu đỏ: *Bác sĩ Lê Trí – Trưởng khoa Điều trị tích cực*. Đi ngay phía sau là một gã điều dưỡng đô con, mặc đồng phục màu xanh thẫm xộc xệch, cơ bắp tay cuồn cuộn cuộn lên dưới lớp vải thô. Gã có khuôn mặt bặm trợn với vết sẹo ngang má phải, tay luôn nắm chặt chiếc dùi cui điện công suất cao dắt bên hông.


"Cậu tỉnh rồi à, Gia Bách?" Giọng nói của Lê Trí vang lên đều đều, không chút âm sắc ấm áp, giống như tiếng máy móc vận hành trong phòng thí nghiệm.


Bách cố gắng ngồi dậy, hai vai run lên bần bật vì lạnh và kiệt sức. Giọng anh khàn đặc, khô khốc như có cát chà xát trong cổ họng: "Tôi... tôi là ai? Tại sao tôi lại ở đây? Gia đình tôi... vợ tôi... Mai Chi... con gái tôi đâu?"


Lê Trí không trả lời ngay. Ông ta chậm rãi rút từ trong túi áo ra một tập hồ sơ bệnh án bìa xanh, lật giở vài trang rồi khẽ thở dài, lắc đầu đầy vẻ ái ngại: "Vẫn là những ảo tưởng cũ. Gia Bách, cậu cần phải đối mặt với thực tế. Ba tuần trước, cậu bị một tai nạn giao thông cực kỳ nghiêm trọng ở ngoại ô Nam Khánh. Cú va chạm mạnh đã gây chấn thương sọ não thùy thái dương, kích hoạt chứng hoang tưởng phân liệt thể bác học di truyền từ mẹ cậu."


"Không đúng!" Bách hét lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là một tiếng rít yếu ớt. "Tôi nhớ... tôi nhớ rất rõ. Tôi có vợ tên là Mai Chi, con gái tôi tên là Lam Anh... Chúng tôi sống trong một căn hộ..."


"Cậu chưa từng kết hôn, Gia Bách." Lê Trí cắt ngang bằng một giọng tông phẳng lặng, tàn nhẫn đến đáng sợ. Ông ta xoay tập hồ sơ lại, chỉ vào bản sao hộ khẩu số hóa có dấu đỏ bảo mật của bệnh viện. "Nhìn đi. Đây là giấy tờ hộ tịch của cậu. Trịnh Gia Bách, ba mươi hai tuổi, độc thân. Người giám hộ hợp pháp ký giấy đưa cậu vào đây điều trị vĩnh viễn là em họ cậu, Trịnh Xuân Bách. Căn bệnh hoang tưởng phân liệt đã khiến não bộ cậu tự lập trình ra một gia đình giả định để trốn tránh nỗi cô độc sau tai nạn."


Bách nhìn chằm chằm vào tờ giấy trước mặt. Từng dòng chữ đen thui, rành mạch hiện ra dưới ánh đèn tuýp lạnh lẽo: *Tình trạng hôn nhân: Độc thân*. Tên anh, tuổi anh, mọi thông số sinh trắc học đều chính xác tuyệt đối. Nhưng sâu thẳm trong tiềm thức, một luồng xung điện phản kháng mạnh mẽ dội lên thùy trán. Trực giác của một nhà khoa học thần kinh—thứ bản năng chưa bị xóa sạch—gào thét rằng có điều gì đó sai lệch nghiêm trọng trong cấu trúc logic của câu chuyện này.


"Không thể nào... Nếu tôi bị tai nạn xe hơi, tại sao các cơ bắp của tôi không có dấu vết chấn thương vật lý?" Bách nhìn xuống hai bàn tay gầy guộc nhưng lành lặn của mình, cố gắng tìm kẽ hở. "Tại sao không có vết gãy xương, không có sẹo va đập ngoại vi? Chỉ có..."


"Sáng, cho cậu ta dùng thuốc." Lê Trí không để Bách nói hết câu. Ông ta thản nhiên gập tập hồ sơ lại, ra hiệu bằng một cái hất cằm lạnh lùng.


Gã điều dưỡng bạo lực Lê Văn Sáng tiến lại gần. Gã cầm một chiếc cốc nhựa nhỏ chứa một viên nén màu xanh nhạt—biệt dược Hoạt chất Aegis-Calm độc quyền của tập đoàn Aegis Neuro.


"Uống đi, để cái đầu bớt nghĩ bậy." Sáng gầm gừ, giọng trầm đục đầy đe dọa.


"Tôi không uống! Các người đang giấu tôi điều gì đó!" Bách lùi sâu về phía góc giường sắt rỉ sét, hai tay thủ thế phòng thủ.


Sáng cười khẩy. Gã lao lên với tốc độ và sức mạnh vượt trội của một kẻ chuyên khống chế bệnh nhân bạo lực. Một cánh tay hộ pháp của gã đè nghiến hai vai Bách xuống nệm da rách, khóa chặt cơ thể anh như một gọng kìm thép. Bách vùng vẫy tuyệt vọng, nhưng cơ thể suy kiệt do thiếu hụt dinh dưỡng và tác động của hóa chất trước đó khiến anh không thể kháng cự.


Sáng dùng những ngón tay thô ráp bóp mạnh vào hai bên quai hàm của Bách, buộc anh phải há miệng ra trong đau đớn. Lê Trí đứng bên cạnh, thản nhiên thả viên thuốc màu xanh nhạt vào miệng Bách, rồi đổ một ngụm nước lạnh buốt vào cổ họng anh.


"Nuốt!" Sáng quát lớn, tay siết chặt cổ họng Bách để ép phản xạ nuốt vô thức hoạt động.


Trong khoảnh khắc sinh tử đó, lý trí của Bách hoạt động ở cường độ tối đa. Tranh cãi logic hay kháng cự vật lý lúc này chỉ dẫn đến việc bị trói chặt hoặc tiêm thuốc an thần liều cao trực tiếp vào tĩnh mạch—thứ sẽ hủy hoại hoàn toàn vỏ não của anh. Anh cần phải sinh tồn để tìm ra sự thật.


Bách giả vờ nghẹt thở, thực hiện động tác nuốt ực một cái thật mạnh, để dòng nước lạnh trôi xuống cổ họng. Nhưng bằng một kỹ thuật kiểm soát cơ vòm họng cực kỳ tinh vi, anh đã lách viên thuốc Aegis-Calm dạt sang một bên, giấu chặt nó dưới gốc lưỡi sâu trong khoang miệng.


Sáng buông tay ra. Bách đổ gục xuống giường, ho sặc sụa, nước bọt lẫn nước lọc chảy tràn ra khóe môi.


Lê Trí bước lại gần, rút chiếc đèn pin đồng tử nhỏ ra, vạch mắt Bách lên quét qua quét lại. Dưới tác động của lượng hóa chất tồn dư trước đó, đồng tử của Bách co giãn chậm chạp, ánh mắt đờ đẫn vô hồn đúng chuẩn Trạng thái Sương Mù (Ký ức 5-10%).


"Tốt. Phác đồ đang hoạt động ổn định. Tối nay tăng liều lượng lên gấp đôi để làm sạch hoàn toàn thùy thái dương." Lê Trí lạnh lùng ghi chép vào cuốn sổ tay cá nhân rồi quay lưng bước ra ngoài.


Sáng ném chiếc cốc nhựa xuống sàn gạch men lạnh lẽo, nhìn Bách bằng ánh mắt khinh bỉ trước khi bước theo bác sĩ trưởng khoa. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sầm lại. Tiếng xích khóa rít lên rợn người, trả lại căn phòng giam 404 sự im lặng chết chóc.


Ngay khi tiếng bước chân của họ xa dần ngoài hành lang, Gia Bách lập tức gượng dậy. Anh há miệng, dùng ngón tay móc sâu vào gốc lưỡi và nhổ viên nén Aegis-Calm đã rã ra một phần xuống gầm giường sắt. Vị đắng ngắt, tê dại của hóa chất nhanh chóng lan tỏa trong khoang miệng, khiến đầu lưỡi anh mất đi cảm giác. Một lượng nhỏ thuốc đã kịp thấm qua niêm mạc vào máu, tạo nên một cơn mơ màng, buồn ngủ cực độ kéo đến như một làn sương mù xám xịt cố nuốt chửng ý thức của anh.


Bách nghiến chặt răng, tự cắn mạnh vào đầu ngón tay trỏ để cơn đau vật lý cắt đứt sự u mê của hóa chất.


Anh đưa bàn tay run rẩy chạm lại vào vết sẹo dài sau gáy. Lần này, anh không chỉ sờ, mà dùng các đầu ngón tay rà soát tỉ mỉ từng milimet da thịt.


Vết sẹo phẳng, sắc lẹm, các vết khâu cách đều nhau một cách hoàn hảo tuyệt đối.


Một nhà khoa học thần kinh dù có bị xóa sạch ký ức thì kiến thức y học lâm sàng vẫn nằm sâu trong nếp nhăn vỏ não như một phản xạ bản năng. Gương mặt Bách đanh lại, ánh mắt đờ đẫn chợt bừng lên một tia sáng sắc bén, lạnh lùng.


Kính chắn gió xe hơi vỡ vụn khi va chạm giao thông chỉ có thể tạo ra những vết rách nham nhở, rách nát và không đồng đều do mảnh kính găm vào da thịt. Còn đường cắt phẳng lỳ, tinh vi và nằm ở vị trí thùy chẩm sát thùy thái dương này...


Đây rõ ràng là dấu vết của một ca phẫu thuật mở hộp sọ bằng dao vi phẫu chuyên dụng.


Có kẻ đã dùng dao mổ mở não anh ra, can thiệp trực tiếp vào cấu trúc nơ-ron thần kinh của anh ngay trước khi anh bị ném vào địa ngục An Bình này.


Bách siết chặt nắm tay, nhìn ra ngoài ô cửa sổ đầy sương mù. Trận chiến giành lại bản ngã của anh chính thức bắt đầu từ vết sẹo này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!