Bẫy Khí Clo
Vy nhắm nghiền mắt, chờ đợi cơn mưa gai nhọn phóng thẳng vào lưng giáp của mình.
Trong khoảng không gian chật hẹp của đường ống thông gió ngầm Rừng Gai, tiếng vo vo tần số cao từ những chiếc gai carbon của cụm Carbon-A2 đã dâng lên đến mức cực đại. Luồng khí ấm từ tiếng ho khẽ của bé Na đã kích hoạt hoàn toàn phản xạ tự vệ sinh học của mạng lưới rễ cây biến dị. Những chiếc kim thép đen hoắt rực lên sắc đỏ huỳnh quang của nhiệt lượng, căng ra trên những nụ hoa gai chỉ chờ một phần mười giây nữa là sẽ găm nát tấm lưng của Vy.
Nhưng cơn mưa gai nhọn đã không rơi xuống.
*Hưu! Bùm!*
Một tiếng nổ khí nén đanh gọn vang lên từ phía sau, kèm theo tiếng va đập kim loại chói tai. Tuấn, với phản xạ của một cựu sĩ quan đặc nhiệm, đã không cố gắng nổ súng vào cụm gai. Khẩu súng bắn đinh áp lực của anh đã hoàn toàn hết đinh thép, nhưng anh đã tận dụng luồng khí nén áp suất cao còn sót lại trong bình chứa để bắn bay một chiếc bu-lông titan lỏng lẻo dưới sàn ống. Chiếc bu-lông lao vút đi như một viên đạn, đập thẳng vào van xả khẩn cấp của đường ống dẫn khí làm lạnh chạy song song bên vách.
*Xì... xèo...*
Một luồng khí lạnh âm một trăm chín mươi sáu độ C từ đường ống bị vỡ phun ra xối xả, tạo thành một bức tường sương giá trắng xóa bao phủ toàn bộ cụm Carbon-A2. Cái lạnh cực đoan của dòng khí đóng băng lập tức triệt tiêu hoàn toàn vệt nhiệt lượng ấm áp từ hơi thở của bé Na.
*Rắc... rắc... rắc...*
Hàng ngàn chiếc gai carbon đang đỏ rực bỗng chốc bị đông cứng, co rút lại một cách đột ngột rồi vỡ vụn thành những hạt bụi đen kịt lả tả rơi xuống sàn sắt. Mạng lưới dây leo gai co quắp, chuyển sang màu xám xỉn và mất hoàn toàn khả năng phóng gai cơ học.
"Chạy mau!" Tuấn hét lên qua bộ đàm, giọng anh khàn đặc do áp lực khí nén dội ngược.
An nhanh như một chú khỉ mỏ, lập tức bò lướt qua cụm gai đã bị đông cứng, dùng hai tay kéo mạnh chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa. Thảo và chị Hoa nhanh chóng dìu mười hai đứa trẻ mồ côi lách qua khe hẹp. Vy dùng bàn tay phải run rẩy bám vào các gờ dầm thép, kéo lê thân hình kiệt quệ và cánh tay trái hoàn toàn cứng đờ của mình thoát ra khỏi miệng ống thông gió.
Họ ngã nhào xuống sàn kim loại của một căn phòng kỹ thuật trống nằm ở rìa Sector 4. Khoa Lùn nhanh tay kéo sập tấm vách ngăn kim loại rỉ sét để bịt kín miệng ống dẫn khí phía sau, tạm thời ngăn chặn luồng khí lạnh âm độ tràn vào.
Vy nằm vật ra sàn sắt, lồng ngực cô phập phồng một cách đau đớn. Mỗi nhịp thở lúc này đều mang theo cảm giác bỏng rát như có hàng ngàn mảnh thủy tinh đang cào xé các phế nang. Dung tích phổi bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn sau đợt bùng phát đầu tiên đang biến việc sinh tồn cơ bản thành một cuộc chiến hao tổn thể lực tàn nhẫn.
Ở bả vai phải của cô, vết rách da do chiếc gai carbon sượt qua lúc nãy đang rỉ ra một dòng dịch màu đen nhạt pha lẫn máu đỏ tươi. Độc tố carbon lỏng đang âm thầm lan tỏa dọc theo các sợi thần kinh, tạo ra những cơn co thắt cơ học nhè nhẹ khiến bả vai cô tê dại. Cô biết, nếu không được sát trùng và dùng chất ức chế sinh học khẩn cấp, độc tố này sẽ sớm gỗ hóa toàn bộ bả vai phải của cô giống như những gì đã xảy ra với cánh tay trái.
"Để em băng bó cho chị," Thảo vội vã quỳ xuống bên cạnh Vy, mở hộp cứu thương cá nhân. Cô dùng một miếng gạc tẩm cồn y tế áp chặt vào vết thương ở bả vai Vy.
Vy nghiến chặt răng, cơ thể run lên bần bật nhưng không hề phát ra một tiếng rên rỉ nào. Cô dùng bàn tay phải còn cử động được để điều chỉnh lại chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 trên mặt. Qua lớp kính bảo hộ, cô kinh hoàng phát hiện ra một vết nứt mảnh như sợi tóc đã xuất hiện ở phần viền cao su cách nhiệt gần má trái – hậu quả của cú va đập khi cô lao người cứu bé Na. Chiếc mặt nạ bảo mệnh duy nhất của cô đang bị rò rỉ áp suất nhẹ.
"Chị Hoa, giúp tôi dồn bọn trẻ vào góc phòng," Tuấn nói, mắt anh cảnh giác quan sát xung quanh. Anh nâng khẩu súng bắn đinh rỗng không lên, cố gắng dùng tay công để nạp lại một vài thanh đinh thép phế liệu nhặt được dưới sàn.
Chị Hoa – người mẹ đơn thân kiên cường – nhanh chóng dùng chiếc áo khoác công nhân rộng bản của mình để quấn chặt lấy mười hai đứa trẻ. Cô ôm bé Na vào lòng, liên tục vỗ nhẹ lên lưng cô bé để xoa dịu cơn co thắt phế quản. Bé Na đã ngừng ho, đôi mắt nhỏ nhắm nghiền, tựa đầu vào lòng chị Hoa thở khò khè một cách yếu ớt bên cạnh chiếc bình oxy bám tuyết.
Căn phòng kỹ thuật này hoàn toàn trống rỗng, chỉ có những chiếc tủ sắt rỉ sét và một bảng điều khiển trung tâm đã bị cắt điện từ lâu. Không khí ở đây ngột ngạt, nồng nặc mùi rỉ sét và dầu máy cũ. Vy gượng dậy, dùng tay phải lôi chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm ra để quét tìm tín hiệu định vị của em trai Huy tại Sector 3. Nhưng màn hình chỉ hiển thị những dải sọc nhiễu trắng xóa. Tường lửa của hệ thống AI Sophia-Alpha đã hoàn toàn cô lập phân khu này.
*Cạch... Cạch... Xoảng!*
Đột ngột, cánh cửa sập kim loại khổng lồ nối với hành lang chính của phòng kỹ thuật bị đóng sầm xuống từ bên ngoài. Tiếng chốt khóa cơ khí nặng nề gài chặt vang lên khô khốc.
"Có chuyện gì thế?" An giật nảy mình, lao đến bám vào khe cửa sắt gào thét.
Màn hình terminal rỉ sét trên vách tường bỗng nhiên bật sáng, phát ra những tiếng rè rè khó chịu. Một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trên màn hình nền xám của hệ thống.
Đó là Dương.
Gương mặt của gã kỹ sư phản bội hốc hác, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ bồn chồn lo lắng cực độ. Gã mặc bộ đồ kỹ sư tiêu chuẩn nhem nhuốc dầu mỡ, đôi bàn tay run rẩy đang cầm một thiết bị lưu trữ dữ liệu chứa công thức gen Phyto-Carbon mà gã đã đánh cắp từ phòng thí nghiệm của Vy.
"Vy... tôi xin lỗi," giọng Dương run lên qua hệ thống loa rè. "Tôi không còn cách nào khác. Tập đoàn Genesis hứa sẽ cho tôi một vé di tản an toàn về Trái Đất và xóa toàn bộ khoản nợ cờ bạc ở tầng đáy trạm. Tôi... tôi buộc phải chỉ điểm vị trí ẩn náu của các người cho Trưởng bộ phận an ninh Trịnh."
"Dương! Cậu điên rồi!" Vy khàn giọng hét lên, cô cố gắng gượng dậy nhưng bả vai phải đau nhói khiến cô khụy xuống. "Cậu có biết tập đoàn đang muốn vũ khí hóa thực vật này không? Họ sẽ tiêu diệt toàn bộ Sector 4 để xóa dấu vết!"
"Tôi biết... tôi biết chứ," Dương bật khóc, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt nhem nhuốc. "Nhưng ở đây chúng ta cũng chỉ chờ chết vì thiếu oxy thôi! Tôi muốn được thở, Vy ạ! Tôi muốn về Trái Đất!"
Đột nhiên, một bàn tay bọc giáp đen hạng nặng gạt mạnh Dương ra khỏi khung hình của camera. Khuôn mặt vuông vức, tàn nhẫn của Trưởng bộ phận an ninh Trịnh xuất hiện trên màn hình. Đôi mắt một mí sắc lẹm của hắn nhìn Vy qua thấu kính camera như nhìn một vật thể đã chết.
"Nhà sinh thái học Vy," giọng Trịnh lạnh lùng như tiếng kim loại va chạm. "Trò chơi trốn tìm của cô kết thúc rồi. Giám đốc Hoàng đã ra lệnh thu hồi toàn bộ mẫu gen gốc và Datapad của Giáo sư Lâm. Còn đối với những kẻ nổi loạn và nhân chứng ở Sector 4..."
Hắn dừng lại một nhịp, rồi ra lệnh cho cấp dưới qua hệ thống liên lạc quân sự: "Hàn chết toàn bộ các cửa thoát hiểm của phòng kỹ thuật số 9. Kích hoạt Đợt xả khí độc Clo của Trịnh vào hệ thống quạt gió trần. Tiêu diệt toàn bộ."
"Trịnh! Ông đã hứa sẽ cho tôi đi mà!" Tiếng gào thét tuyệt vọng của Dương vang lên từ phía sau trước khi màn hình terminal bị cắt đứt hoàn toàn, chìm vào bóng tối lặng câm.
*Xèo... xèo... xèo...*
Từ phía bên kia cánh cửa sập, tiếng máy hàn công nghiệp áp lực cao vang lên rợn người. Lực lượng lính gác của Trịnh đang tiến hành hàn chết hoàn toàn các chốt khóa cơ học của cửa ra vào. Họ đang biến căn phòng này thành một ngôi mộ sắt bít kín.
Ngay sau đó, những cánh quạt gió trên trần nhà bắt đầu quay trở lại với những tiếng rít cơ học nặng nề. Nhưng luồng khí thổi xuống không phải là dưỡng khí sạch, mà là một làn khói màu vàng lục nhạt, cuồn cuộn tràn vào phòng.
Khí clo.
"Khí clo độc!" Vy hét lên qua bộ đàm, giọng cô khàn đặc và gấp gáp. "Khí clo nặng hơn không khí! Nó sẽ tích tụ dưới sàn trước! An, Tuấn, mau đưa bọn trẻ leo lên các gờ dầm thép chịu lực sát trần nhà! Nhanh lên!"
Căn phòng lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn nghẹt thở. Tuấn nhanh chóng bế thốc hai đứa trẻ lớn nhất, dùng lực đẩy của giày từ tính nhảy lên, đặt bọn trẻ ngồi vững chãi trên thanh dầm hợp kim titan chạy ngang trần nhà. An dẻo dai bám vào các đường ống dẫn dầu cũ, chuyền tay đưa từng đứa trẻ mồ côi lên cao.
Chị Hoa dùng chiếc áo khoác ướt đẫm nước cất từ bình lọc để che kín mũi và miệng cho nhóm trẻ nhỏ hơn. Nhưng làn khói màu vàng lục nhạt vẫn nhanh chóng khuếch tán, tỏa ra mùi hăng nồng, hắc đến xé lòng. Khí clo bắt đầu tiếp xúc với hơi ẩm trên niêm mạc mắt và đường hô hấp của bọn trẻ, tạo thành axit clohydric ăn mòn da thịt.
Tiếng khóc thét đau đớn của mười hai đứa trẻ vang dội khắp không gian bít kín. Khí clo ăn mòn phế quản khiến chúng ho sặc sụa, và mỗi tiếng ho lại càng khiến chúng hít sâu thêm luồng khí độc chết người.
Tuấn lao đến cánh cửa sập bị hàn chết. Anh nâng khẩu súng bắn đinh áp lực lên, gài thanh đinh thép cuối cùng nhặt được vào nòng súng. Anh hướng họng súng sát vào chốt khóa thép khổng lồ và bóp cò.
*Hưu! Bùm!*
Tia lửa điện xẹt mạnh khi thanh đinh thép đập vào chốt khóa chịu lực dày gần mười xăng-ti-mét. Nhưng chốt thép quá dày, thanh đinh chỉ tạo ra một vết lõm nhỏ rồi dội ngược lại, bắn sạt qua má Tuấn tạo thành một vệt xước rỉ máu.
"Không mở được! Chốt khóa cơ học chịu lực quá dày, súng bắn đinh không đủ động năng để bẻ gãy nó!" Tuấn hét lên, khuôn mặt anh đỏ bừng, mồ hôi chảy ròng ròng dưới lớp mặt nạ bắt đầu bị khí clo ăn mòn phần van thở.
Vy quỳ sụp dưới sàn sắt, khói độc clo màu vàng lục đã dâng lên đến ngang hông cô. Vết nứt trên Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 đang liên tục rít lên những tiếng *xì xì* nhỏ. Khí clo lọt qua khe nứt, xộc thẳng vào mũi cô. Cảm giác bỏng rát kinh hoàng thiêu đốt cuống họng Vy. Lá phổi bị suy hại của cô co thắt dữ dội, cô ho ra một ngụm dịch màu đen nhạt.
Cơ thể cô đang dần kiệt quệ. Độc tố từ vết thương bả vai phải phối hợp với khí clo đang nhanh chóng gỗ hóa các tế bào cơ bắp của cô. Vy biết, nếu cô ngã xuống ở đây, mười hai đứa trẻ và tất cả đồng minh sẽ chết ngạt trong vòng chưa đầy ba phút nữa.
Cô phải đưa ra quyết định tối hậu.
Vy dùng bàn tay phải run rẩy mở pouch bảo hộ đeo bên hông. Bên trong, nằm cạnh lọ hạt giống cỏ ba lá của mẹ, là một ống tiêm áp lực cao chứa dung dịch ức chế thô sơ màu xanh lục nhạt – thứ cô tự điều chế từ các mẫu thực vật thí nghiệm thế hệ cũ. Đây là một hợp chất chưa từng được thử nghiệm lâm sàng trên cơ thể người. Nó được thiết kế để ức chế chu trình carbon của thực vật, nhưng nếu tiêm vào cơ thể người, nó có thể gây ra một sự biến đổi sinh học không thể đảo ngược dọc theo hệ hô hấp.
"Vy! Cô định làm gì thế?" Tuấn hét lên khi nhìn thấy ống tiêm trong tay cô.
"Tôi mang Mã gen kháng độc tự nhiên của Vy di truyền từ mẹ," Vy thì thầm qua bộ đàm, giọng cô yếu ớt nhưng kiên định đến đáng sợ. "Phổi của tôi có một đột biến hiếm gặp giúp phế nang tự tạo ra màng bảo vệ tự nhiên. Chất ức chế này... là cơ hội duy nhất để tôi kích hoạt đột biến đó, biến đổi cấu trúc phổi thích nghi với carbon và clo để cứu mọi người."
"Nhưng cô sẽ biến thành quái vật!" An gào lên từ trên dầm thép, nước mắt cậu chảy dài làm nhòe đi lớp bùn cách nhiệt trên mặt.
"Nếu tôi không biến đổi... tất cả chúng ta sẽ chết ở đây," Vy bình thản đáp.
Cô tháo bỏ lớp giáp ngực của bộ đồ bảo hộ cũ. Vy dùng bàn tay phải siết chặt ống tiêm áp lực cao, hướng thẳng đầu kim titan vào lồng ngực trái – ngay sát vị trí của tim và phế nang phổi chính.
*Phập!*
Tiếng pít-tông của ống tiêm nén mạnh, bơm toàn bộ liều dung dịch ức chế màu xanh lục nhạt trực tiếp vào khoang phổi của cô.
*A... a... a...!*
Một tiếng gào thét đau đớn tột cùng thoát ra từ cổ họng Vy, vang vọng khắp phòng kỹ thuật bít kín. Đó không còn là tiếng gào của con người, mà là một âm thanh khàn đặc, rợn người của sự biến đổi sinh học cực đoan.
Cơ thể Vy co giật dữ dội trên sàn sắt ẩm ướt. Nhịp tim của cô hiển thị trên màn hình Datapad tăng vọt từ 80 lên 120, rồi 150, và chạm ngưỡng 180 nhịp/phút. Toàn bộ hệ thống phế nang bên trong phổi của cô đang trải qua một quá trình sụp đổ và tái cấu trúc tàn bạo trên cấp độ tế bào.
Hỗn hợp chất ức chế phản ứng với tế bào phổi Vy một cách mãnh liệt. Đột biến gen di truyền từ người mẹ quá cố bị kích hoạt dưới tác động của hóa chất cực mạnh, bắt đầu bẻ gãy các chuỗi protein sinh học thông thường. Các phế nang mềm mại của cô bị phá hủy, thay thế bằng một mạng lưới màng lọc carbon thô có cấu trúc nano siêu mịn, đen bóng và cứng cáp.
Quá trình biến dị sinh học đau đớn đến mức Vy cảm nhận được từng mạch máu trong phổi mình đang bị xé rách rồi nối lại bằng những sợi carbon dẫn điện lấp lánh. Cô không còn hít thở oxy theo cách thông thường nữa. Phổi biến dị của cô bắt đầu hấp thụ khí clo và bào tử carbon lỏng trực tiếp từ không khí, phân rã chúng thành các hợp chất carbon vô hại thông qua một chu trình hóa sinh mới.
*Rắc... rắc... rắc...*
Sự biến đổi không dừng lại ở phổi. Độc tố từ vết thương bả vai phải và chất ức chế từ lồng ngực trái bắt đầu đồng bộ hóa. Cánh tay trái của cô – vốn đã bị gỗ hóa hoàn toàn – đột ngột rùng mình chuyển động. Những lớp vảy carbon đen bóng, cứng như thép tấm bắt đầu mọc dày đặc, bao phủ từ khuỷu tay lên đến bả vai, rồi lan nhanh dọc theo hệ thần kinh cổ.
Vy gượng dậy giữa làn khói độc clo màu vàng lục nhạt. Cô tháo bỏ hoàn toàn chiếc mặt nạ Vy-V1 đã bị nứt kính và vứt xuống sàn sắt. Cô đứng sừng sững trong làn khói độc, hít sâu một hơi khí clo đậm đặc vào lồng ngực mà không hề bị ho hay tổn thương.
Đôi mắt cô qua lớp kính bảo hộ đã hoàn toàn thay đổi. Đồng tử của cô co rụt lại, phát ra một thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học màu xanh lục nhạt, lấp lánh trong bóng tối của phòng kỹ thuật. Giọng nói của cô khi cất lên qua bộ đàm nội bộ đã mất đi tông giọng con người, trở nên khàn đặc, trầm đục và mang theo tiếng rít cơ học sắc lạnh:
"An... Tuấn... chuẩn bị di tản."
Vy bước tới cánh cửa sập bị hàn chết. Cánh tay trái biến dị của cô lúc này bành trướng kích thước, những thớ cơ carbon đen bóng cuộn chặt dưới lớp vảy thép cứng cáp. Cô nhặt chiếc kích thủy lực phế thải Titan dưới sàn lên bằng tay trái.
Vy đặt đầu kích vào khe hở của chốt khóa cửa sập bị hàn. Cô gồng toàn bộ lực uốn của cánh tay trái biến dị và bả vai phải đang hóa vảy carbon.
*Rắc... rắc... uỳnh!*
Ứng suất nén khổng lồ từ cánh tay biến dị truyền trực tiếp vào chiếc kích thủy lực. Sức mạnh cơ học vượt trội của cấu trúc carbon-thép đã bẻ gãy hoàn toàn mối hàn công nghiệp mới tinh. Chốt khóa thép chịu lực dày mười xăng-ti-mét bị uốn cong, biến dạng rồi nổ tung thành những mảnh vụn kim loại bay xối xả.
Vy dùng tay trái đẩy mạnh, cánh cửa sập nặng hàng tấn bị hất văng ra ngoài hành lang, tạo ra một tiếng rầm khổng lồ vang dội khắp phân khu.
"Đi mau!" Vy ra hiệu cho Tuấn và An dắt nhóm trẻ lao ra ngoài.
Nhóm người tị nạn hối hả chạy thoát khỏi căn phòng đầy khí độc clo màu vàng lục. Chị Hoa bế bé Na chạy đầu tiên, theo sau là Thảo dắt bé Linh và những đứa trẻ khác. Tuấn đi sau cùng, tay giữ chặt khẩu súng bắn đinh rỗng để cảnh giới.
Nhưng ngay khi bước chân ra đến hành lang của Sector 2, cả nhóm bỗng chốc khựng lại.
Phía trước họ, toàn bộ lối đi của hành lang trung tâm đã bị bao phủ bởi một ánh lửa đỏ rực, nóng bỏng đến mức làm biến dạng không khí xung quanh. Những tiếng xèo xèo của súng phun lửa hóa học và tiếng bước chân rầm rập của Biệt đội Dọn dẹp Sinh học Genesis đang tiến lại gần.
Vy đứng chắn trước lối đi, ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt từ đôi mắt biến dị của cô phản chiếu trên những vách thép đang nóng đỏ. Cô cúi xuống nhìn cánh tay trái đen bóng của mình, nơi những mạch máu đen vẫn đang tiếp tục nổi rõ từ cổ lan lên má trái dưới tác động của chất ức chế.
Hỗn hợp chất ức chế phản ứng với tế bào phổi Vy, các mạch máu đen bắt đầu nổi rõ từ cổ lan lên má trái, mắt cô phát ra ánh sáng huỳnh quang nhạt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!