Đường Ống Rừng Gai
Những chiếc gai carbon đen hoắt trên lưng quái thú Carbon-A1 đang rung lên bần bật, tích tụ áp lực cơ học cực đại để chuẩn bị cho một đợt phóng gai tự sát diện rộng. Vy nằm gục trên sàn sắt lạnh giá của kho đông lạnh, cách họng gai tử thần chưa đầy hai mét. Kính bảo hộ của cô nhấp nháy cảnh báo đỏ lòm: "Năng lượng giáp: 12%. Nhiệt độ môi trường: -20°C. Hệ thống sưởi ấm: Đã tắt." Cánh tay trái biến dị của cô hoàn toàn cứng đờ, lạnh ngắt và đen bóng như một thanh sắt nguội, không thể truyền đi bất kỳ tín hiệu vận động nào. Đôi mắt cô vẫn đang rỉ ra hai hàng lệ màu đen nhạt, hậu quả của việc quá tải võng mạc sau khi kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon.
Ở cự ly mười mét, sĩ quan an ninh đào ngũ Tuấn đứng sừng sững giữa những làn sương lạnh. Khẩu súng bắn đinh áp lực khí nén trong tay anh chỉ còn đúng một thanh đinh thép cuối cùng. Tuấn biết, nếu bắn thẳng vào lớp vỏ bọc bằng hợp kim rỉ sét hay lớp rễ cây dày đặc trên người con sói máy, thanh đinh sẽ bị dội ngược ra vô hại.
Trong khoảnh khắc sinh tử tính bằng phần mười giây, Tuấn không nhắm vào con quái thú. Anh xoay họng súng, hướng thẳng vào chiếc van xả của bồn chứa nitơ lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa ngay bên hông Carbon-A1.
*Hưu!*
Tiếng nổ khí nén đanh gọn vang lên. Thanh đinh thép cuối cùng lao vút đi, găm chuẩn xác vào khớp nối đồng thau rỉ sét của van xả.
*Ầm!*
Áp suất cực đại bị giải phóng tức thì. Một luồng khí nitơ lỏng có nhiệt độ âm một trăm chín mươi sáu độ C phun ra xối xả như một vòi rồng trắng xóa, bao phủ hoàn toàn thân hình của Carbon-A1. Tiếng rít gầm cơ học của quái thú đột ngột bị bóp nghẹt. Lớp nhựa sinh học màu xanh lục nhạt chảy trong các sợi rễ carbon trên lưng nó lập tức bị đóng băng, đông cứng lại thành những tinh thể giòn xốp.
*Rắc... rắc... rắc...*
Hàng trăm chiếc gai carbon đang chuẩn bị phóng đi bị cái lạnh cực đoan làm cho co rút đột ngột rồi vỡ vụn thành những mảnh vụn đen kịt, rơi lả tả xuống sàn sắt như những hạt mưa đá. Thấu kính camera màu đỏ rực của con sói máy nhấp nháy vài lần rồi tối đen hoàn toàn. Thân hình đồ sộ của nó khuỵu xuống, đông cứng thành một khối thép và rễ cây chết lặng giữa làn sương lạnh.
Vy thở hắt ra một hơi dài, luồng khí ấm ngưng tụ thành làn sương trắng trước mặt. Cô dùng bàn tay phải run rẩy lau đi vệt lệ đen trên má, cố gắng gượng dậy. Tuấn lao tới, một tay đỡ lấy bả vai cô, tay kia nhanh chóng nhặt khẩu súng bắn đinh rỗng không đeo lại sau lưng.
"Cô mạng lớn đấy, nhà sinh thái học," Tuấn nói, giọng khàn đặc qua lớp mặt nạ lọc khí dã chiến. "Nhưng chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Tiếng nổ này và luồng khí nitơ rò rỉ sẽ đánh động đến hệ thống quét của AI Sophia-Alpha trong vòng ba phút nữa."
An từ sau container phế liệu chạy ra, hai tay vẫn ôm chặt chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết. Phía sau cậu, Thảo đang dìu bé Linh, còn chị Hoa dắt mười một đứa trẻ mồ côi khác bước đi run rẩy trong cái lạnh cắt da của kho đông. Khuôn mặt đứa nào cũng tái nhợt, môi tím ngắt vì thiếu nhiệt.
"Lối này!" Khoa Lùn thấp đậm dẫn đầu, bả vai phải đã được nắn lại khớp tạm thời nhưng vẫn rủ xuống một cách đau đớn. Anh dùng tay trái đẩy một tấm vách ngăn kim loại rỉ sét ở góc kho, lộ ra một miệng ống dẫn tròn trịa tối tăm. "Đây là Đường ống thông gió ngầm Rừng Gai. Hệ thống thông gió cũ của Sector 4 từ bốn mươi năm trước, hoàn toàn nằm ngoài bản đồ số của Sophia-Alpha."
Vy nhìn vào miệng ống dẫn có đường kính chưa đầy một mét, lòng cô thắt lại. Thiết bị phân tích khí Model-H4 trên tay cô hiển thị mật độ bào tử lơ lửng bên trong ống dẫn ở mức trung bình, nhưng điều đáng sợ hơn là sự hiện diện của các vệt năng lượng sinh học.
"Đường ống này đã bị Carbon-A2 xâm lấn," Vy thì thầm, giọng cô khàn đặc do phế nang bị tổn thương. "Đó là mạng lưới rễ cây biến dị có khả năng phóng gai carbon cứng như kim thép khi cảm nhận được nhiệt lượng hoặc chấn động cơ học. Chỉ cần một nguồn nhiệt nhỏ lọt vào, cả đường ống sẽ biến thành một bẫy chông khổng lồ."
"Chúng ta không còn lựa chọn nào khác," Tuấn nhìn lên trần nhà, nơi các camera giám sát của an ninh bắt đầu xoay chuyển hướng quét. "Lính của Trịnh đang hàn chết các cửa sập phía trên. Hoặc là bò qua đây, hoặc là làm bia tập bắn cho súng laser ngoài kia."
Vy nghiến răng, lý trí của một nhà khoa học giúp cô nhanh chóng đưa ra giải pháp. "Chúng ta phải áp dụng Quy tắc cách nhiệt cơ thể khẩn cấp. An, lấy bùn xám ẩm từ bể lọc nước thải của kho đông bôi đều lên toàn bộ giáp bảo hộ của mọi người. Lớp bùn ẩm này sẽ hấp thụ nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể. Tuấn, giúp tôi kéo căng Tấm phủ bạc phản xạ nhiệt để che phủ hoàn toàn nhóm trẻ phía sau."
An nhanh nhẹn mở pouch bảo hộ, múc từng nắm bùn xám lạnh ngắt, hôi hám bôi lên các khe khớp của bộ giáp quân sự cũ của Vy, sau đó bôi lên giáp của Tuấn và áo khoác của bọn trẻ. Cái lạnh của bùn ẩm thấm qua lớp vải sờn rách khiến Vy rùng mình, nhưng cô biết đây là lớp ngụy trang duy nhất cứu mạng họ.
Tấm bạt bạc phản xạ nhiệt được kéo căng ra, tạo thành một mái che mỏng nhưng kín kẽ phía trên mười hai đứa trẻ. Vy nhìn bé Na, cô bé năm tuổi đang tựa đầu vào vai Thảo, hơi thở khò khè đứt quãng do cơn hen suyễn đang bị kích ứng bởi bụi rỉ sét. Vy áp sát mặt nạ của mình vào Na, thì thầm: "Na ngoan, hít thở thật nhẹ nhàng nhé. Thổi hơi thở của cháu xuống sàn sắt lạnh bên dưới, đừng thổi lên vách ống. Cố lên cháu."
Nhóm người bắt đầu luồn vào miệng ống dẫn tối tăm.
Không gian bên trong đường ống ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Đường kính chưa đầy một mét buộc người lớn phải gập cong lưng, di chuyển bằng kỹ thuật Bò trườn không trọng lực (Zero-G Crawl). Vy đi đầu, dùng mười đầu ngón tay của bàn tay phải bám chặt vào các khớp nối đinh tán rỉ sét của ống dẫn, kéo lê thân hình kiệt quệ và cánh tay trái hoàn toàn cứng đờ của mình. Mỗi bước di chuyển là một cực hình vật lý đối với lá phổi bị suy giảm mười phần trăm dung tích của cô. Hơi thở cô rít lên từng hồi khẽ khàng, lồng ngực đau nhói như bị xé rách.
Ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục phát ra từ những sợi dây leo bám dọc vách ống là nguồn sáng duy nhất của họ. Đó chính là Carbon-A2. Những thân dây leo đen bóng, ngoằn ngoèo như những mạch máu khổng lồ bám chặt vào lớp thép rỉ sét. Từ thân dây leo, những nụ hoa gai nhọn hoắt, hoắt lên những chiếc kim thép carbon sắc lẹm, chỉ cách lưng giáp của Vy vài xăng-ti-mét. Chúng đang nằm im, nhưng những sợi lông cảm biến nhiệt siêu nhỏ trên đầu gai đang khẽ lay động trong không khí, dò tìm bất kỳ luồng khí ấm nào.
"Di chuyển cực chậm," Vy truyền âm qua bộ đàm nội bộ với âm lượng tối thiểu. "Không tạo ra bất kỳ chấn động kim loại nào."
Cả nhóm bò đi như những chiếc bóng đen lặng lẽ. An bò sát phía sau nhóm trẻ, giữ chặt mép tấm phủ bạc. Nhiệt độ bên trong tấm phủ bắt đầu tăng lên do hơi ấm từ cơ thể mười hai đứa trẻ tụ lại. Khí nóng bí bách không thể thoát ra ngoài, bắt đầu tạo ra hiện tượng rò rỉ nhiệt ở mép ngoài của tấm bạt.
*Rắc...*
Ngay phía trên đầu Vy, một cụm gai nhọn của Carbon-A2 đột ngột dựng đứng lên. Những chiếc kim thép carbon khẽ rung động, phát ra tiếng vo vo tần số cao ghê rợn. Cảm biến nhiệt của chúng đã bắt đầu nhận diện được luồng khí ấm rò rỉ.
Vy nín thở hoàn toàn, tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô giơ bàn tay phải lên báo hiệu dừng lại.
An nhìn thấy cảnh tượng đó, cậu lập tức áp dụng kỹ thuật bò trườn không trọng lực dẻo dai như một chú khỉ mỏ. Cậu lướt nhẹ người lên phía trước, tay trái với lấy nắm bùn xám ẩm cuối cùng trong túi bảo hộ, nhẹ nhàng bôi đều lên mép bạt bạc đang bị hở, bịt kín luồng khí ấm đang rò rỉ ra ngoài.
Luồng nhiệt bị triệt tiêu. Những chiếc gai carbon đang dựng đứng từ từ hạ xuống, xẹp lại dọc theo thân dây leo đen bóng. Vy thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực cô đau thắt lại do việc nhịn thở đột ngột.
"Chị Vy, để em dùng mỏ hàn laser Vulcan cắt bớt những cụm gai chặn lối phía trước," An thì thầm qua bộ đàm, mắt cậu nhìn vào một cụm chông gai dày đặc đang bít kín ngã rẽ ống dẫn cách đó năm mét.
"Không được!" Vy khàn giọng ngăn cản. "Nhiệt lượng tỏa ra từ tia laser của mỏ hàn sẽ lập tức kích hoạt toàn bộ hệ thống cảm biến nhiệt của Carbon-A2 trong phạm vi mười mét. Chúng sẽ phóng gai liên tục và găm nát chúng ta trong không gian hẹp này. Phải dùng nước muối."
Vy dùng bàn tay phải lôi bình xịt hóa chất diệt cỏ tự chế đeo bên hông ra. Cô bơm áp lực bằng tay gạt cơ học, rồi hướng vòi phun vào cụm gai cản đường.
*Xì... xì...*
Dung dịch nước muối bão hòa đậm đặc phun ra thành những tia sương mịn. Ngay khi tiếp xúc với hóa chất, lớp màng bảo vệ lipid của cụm gai carbon lập tức sủi bọt trắng xóa. Hiện tượng mất nước tế bào do thẩm thấu ngược diễn ra cực nhanh khiến những sợi rễ co rút lại, giật cục và chuyển sang màu xám xỉn, rụng lả tả tạo ra một khoảng trống vừa đủ để bò qua.
Nhưng khi Vy cố gắng luồn người qua khe hẹp vừa được khai thông, một chiếc gai carbon nhọn hoắt chưa bị phân rã hoàn toàn đã sượt qua bả vai phải của cô. Lớp vải polymer sờn rách của bộ đồ bảo hộ bị rách toạc.
*Xoạt.*
Một vệt rách dài mười xăng-ti-mét xuất hiện trên da thịt Vy. Cơn đau rát bỏng ập đến như bị tạt axit. Từ vết thương, một dòng dịch màu đen nhạt pha lẫn máu đỏ tươi rỉ ra chậm rãi. Độc tố carbon lỏng từ gai nhọn bắt đầu xâm nhập vào các mao mạch của cô, khiến bả vai phải bắt đầu có cảm giác tê dại giống như cánh tay trái đã bị gỗ hóa.
Vy cắn chặt môi đến bật máu để ngăn bản thân không phát ra tiếng động. Cô dùng tay phải ép chặt vết thương vào vách ống sắt lạnh giá để làm đông máu bằng nhiệt độ thấp, mắt cô nhắm nghiền chịu đựng cơn đau co thắt phế quản đang dâng lên dữ dội.
Họ đã bò được hai phần ba đoạn đường ống. Ánh sáng mờ ảo của lối ra Sector 2 đã hiện ra phía cuối đường hầm, chỉ cách khoảng mười lăm mét.
Nhưng đúng lúc đó, bụi rỉ sét và bào tử carbon lơ lửng trong không khí bí bách của đường ống đã vượt quá giới hạn chịu đựng của bé Na. Cô bé năm tuổi bắt đầu run rẩy dữ dội, lồng ngực phập phồng một cách yếu ớt. Phế quản của Na bị co thắt cấp tính do dị ứng bào tử.
Na há miệng, cố gắng hít thở nhưng chỉ có tiếng rít khò khè nghẹn ứ ở cổ họng. Cô bé sắp lên cơn ho khan dữ dội.
Vy nhìn thấy khuôn mặt Na tím tái qua ánh sáng huỳnh quang xanh lục. Cô kinh hoàng nhận ra tai họa sắp giáng xuống. Một tiếng ho lớn trong không gian kín này sẽ tạo ra cả chấn động cơ học lẫn một luồng khí CO2 ấm áp cực mạnh thổi thẳng vào mạng lưới Carbon-A2 xung quanh.
"Na! Đừng..." Vy gầm lên trong câm lặng.
*Khục! Khục!*
Tiếng ho khan đầu tiên thoát ra từ cổ họng bé Na, vang dội dọc theo vách kim loại của đường ống dẫn khí.
Ngay lập tức, cả một mảng Rừng Gai Carbon-A2 khổng lồ bám dọc vách lối ra bắt đầu nổi điên. Hàng ngàn chiếc gai carbon nhọn hoắt như những chiếc kim thép đồng loạt dựng đứng lên, phát ra tiếng rít cơ học vo vo chói tai. Chúng bắt đầu chuyển sang màu đỏ rực do cảm ứng nhiệt lượng từ hơi thở của Na, chuẩn bị phóng loạt chông gai hủy diệt thẳng vào vị trí của cô bé.
Vy không hề do dự. Cô dùng hết sức lực còn lại của bàn tay phải, lao người lên phía trước, slam mạnh lòng bàn tay bịt chặt lấy miệng bé Na để muffle tiếng ho tiếp theo, chấp nhận phơi mình hoàn toàn trước họng gai đang run lên bần bật phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!