Nhạc nềnIrregular

Bóng Ma Trong Kho Đông

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cái lạnh buốt giá của chân không vũ trụ không có âm thanh. Nó là một sự im lặng tuyệt đối, tàn nhẫn và ngột ngạt, ép chặt lấy lồng ngực Vy qua lớp giáp bảo hộ quân sự cũ kỹ. Thiết bị hiển thị trên kính mũ bảo hộ nhấp nháy những dòng chữ đỏ rực cảnh báo: "Áp suất ngoài: 0 kPa. Năng lượng giáp: 18%. Thời gian phơi nhiễm bức xạ mặt trời: 1 phút 12 giây." Phía dưới chân cô, Trái Đất hiện ra như một dải lụa xanh lam khổng lồ nhưng xa vời vợi, lơ lửng giữa khoảng không đen kịt. Vy đang trôi dạt. Sợi dây bảo an bị đứt nham nhở như một chiếc đuôi vô dụng kéo lê sau lưng. Cánh tay trái của cô, từ khuỷu tay trở xuống, đã bị gỗ hóa hoàn toàn thành một khối carbon đen nhám, cứng đờ và mất sạch xúc giác. Cô cố gắng gồng cơ vai để di chuyển nó, nhưng cánh tay nặng trịch như một thanh hợp kim rỉ sét bám chặt vào khớp xương, hoàn toàn không có phản hồi.


Một tia sáng vàng rực, chói lòa bắt đầu nhô ra từ rìa cong của trạm quỹ đạo Aether-9. Mặt Trời đang lên. Luồng bức xạ tia cực tím cực mạnh không có bầu khí quyển che chắn sẽ nung chảy lớp polymer bảo vệ của bộ giáp cũ kỹ này trong vòng chưa đầy hai phút, thiêu cháy da thịt cô trước khi cô kịp ngạt thở. Vy cố gắng nhịn thở, phế nang phổi vốn đã bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn sau đợt bùng phát đầu tiên giờ đây đang co thắt dữ dội, đòi hỏi một lượng oxy mà bình nén rách nát của cô không thể cung cấp ổn định.


Qua lớp kính bảo hộ bám đầy bụi rỉ sét, Vy nhìn thấy khuôn mặt hoảng loạn của An sau lớp cửa kính cường lực của Khoang sập số 12. Cậu thiếu niên mười chín tuổi đang gào thét điều gì đó, nhưng không một âm thanh nào có thể truyền qua môi trường chân không. Trong tay An là chiếc móc từ tính tự chế – một cuộn dây cáp chịu lực kết nối với một đầu móc thép nặng trịch. An quỳ rạp trên sàn sắt của khoang, chân gài chặt vào đai an toàn chịu lực, nâng khẩu súng phóng móc tự chế lên nhắm thẳng về phía cô.


*Phựt.*


Một vệt sáng mờ xẹt qua khoảng không im lặng. Đầu móc từ tính lao vút ra từ miệng cửa sập đang mở hé. Vy nhắm mắt, cố gắng thu nhỏ tiết diện cơ thể để giảm lực cản ảo trong môi trường không trọng lực.


*Kịch.*


Một chấn động cơ học cực mạnh truyền qua lớp giáp vai phải của Vy. Đầu móc từ tính đã bám chặt vào tấm hợp kim titan bảo vệ bả vai của bộ giáp quân sự. Vy cảm nhận được một lực kéo giật mạnh từ sợi dây cáp. An đang dùng hết sức bình sinh, hai tay rộp máu kéo cuộn cáp trở lại qua hệ thống ròng rọc thủ công. Cơ thể Vy lướt đi trong chân không, lao thẳng về phía cửa sập đang mở hé của Khoang 12. Ngay khi thân hình cô lọt vào bên trong khoang đệm khí, Khoa Lùn lập tức dùng chiếc tay công thép bẩy mạnh van khóa cơ học. Cánh cửa sập khổng lồ sầm sập đóng lại, ngăn cách hoàn toàn cái lạnh chết chóc của vũ trụ bên ngoài.


*Xì... xì... xì...*


Luồng khí nitơ và oxy khẩn cấp được bơm vào khoang đệm với áp suất cao, tạo ra những tiếng rít chói tai. Vy ngã quỵ xuống sàn sắt ẩm ướt, chiếc mũ bảo hiểm tự động bật mở. Cô hít thở dồn dập, từng ngụm khí lạnh buốt tràn vào phế quản làm lồng ngực cô đau rát như có hàng ngàn cây kim châm. Khí thở ở đây nồng nặc mùi dầu máy rò rỉ và mùi hăng hăng của bào tử thực vật carbon đang phân hủy.


"Chị Vy! Chị không sao chứ?" An lao tới, đỡ lấy bả vai Vy. Khuôn mặt cậu thiếu niên tái nhợt, hai bàn tay đeo găng polymer đã bị rách nát, rỉ máu đỏ tươi do lực ma sát của dây cáp.


Vy lắc đầu, cô dùng bàn tay phải ấm áp nắm chặt lấy tay An, trong khi cánh tay trái biến dị đen bóng vẫn buông thõng vô lực trên sàn sắt. "Tôi... tôi ổn. Nhóm trẻ thế nào rồi?"


"Phong và Linh đã được đưa sâu vào bên trong ống dẫn," Khoa Lùn bước tới, bả vai phải của anh bị lệch khớp sau cú gồng đỡ dầm thép lúc nãy, khuôn mặt thấp đậm nhăn nhó vì đau đớn. Anh dùng tay trái chỉ vào đường ống kỹ thuật tối tăm phía sau. "Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Tiếng nổ của bồn khí hóa lỏng và sự cố rách vỏ khoang 12 đã kích hoạt hệ thống cảm biến của AI Sophia-Alpha. Lực lượng an ninh của Trịnh đang tiến hành hàn chết các cửa sập ngăn cách Sector 4. Nếu không di chuyển ngay, chúng ta sẽ bị nhốt chết trong vùng không khí bị ô nhiễm này."


Vy gượng dậy, cô nhìn xuống chiếc Vòng định vị sinh trắc của Huy đeo trên cổ tay phải. Đèn đỏ trên vòng vẫn nhấp nháy nhịp đều, nhưng yếu ớt hơn trước. Sóng định vị báo hiệu kén ngủ đông của em trai cô ở Sector 3 đang bị sụt giảm năng lượng. Cô phải đưa nhóm trẻ vượt biên sang Sector 2 để tìm chất ức chế sinh học, sau đó tìm cách tiếp cận Sector 3.


"Chúng ta phải đi xuống," Vy ra quyết định, giọng cô khàn đặc. "Khoa Lùn, lối đi ngầm của anh dẫn đến đâu?"


"Kho đông lạnh phế thải của Sector 4," Khoa Lùn trả lời, tay trái cố gắng nắn lại khớp vai phải của mình bằng một cú giật mạnh khiến anh rên rỉ qua kẽ răng. "Nơi đó nhiệt độ luôn duy trì ở mức âm hai mươi độ C để đông cứng các mẫu thí nghiệm hỏng trước khi đưa vào lò đốt. Hệ thống sưởi ấm bị ngắt nên AI không quét nhiệt lượng thường xuyên ở đó. Đó là lối đi tắt duy nhất giúp chúng ta tránh được các chốt kiểm soát vũ trang của an ninh Trịnh trên hành lang chính."


An vác chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng lên vai. Chiếc bình bằng titan siêu bền giờ đây đã bám một lớp tuyết trắng xóa, tỏa ra hơi lạnh buốt xương. Nhóm người tị nạn, dẫn đầu là Vy và Khoa Lùn, lặng lẽ bò qua đường ống kỹ thuật chật hẹp, ẩm ướt để đi xuống tầng đáy của phân khu.


Càng đi sâu xuống, nhiệt độ càng sụt giảm nhanh chóng. Khi họ bước qua cánh cửa sập bằng thép dày dẫn vào Kho đông lạnh phế thải, cái lạnh âm hai mươi độ C lập tức ập vào mặt. Không khí ở đây khô khốc và lạnh buốt, khiến hơi thở của mọi người lập tức ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa. Bóng tối bao trùm toàn bộ không gian khổng lồ của kho đông lạnh. Dưới ánh đèn pin dynamo quay tay của bé Phong, những chiếc lồng kính thí nghiệm bị vỡ nát hiện ra như những bộ xương thú khổng lồ. Bên trong các lồng kính, xác các mẫu thực vật thí nghiệm thất bại bị đông cứng thành những hình thù kỳ quái, phủ đầy một lớp băng mỏng lấp lánh.


"Năng lượng giáp: 12%," kính bảo hộ của Vy hiển thị cảnh báo mới. Cái lạnh cực độ đang làm suy giảm nhanh chóng dung lượng pin Lithium-Sulphur của bộ giáp bảo hộ cũ kỹ cô đang mặc. Cánh tay trái biến dị của cô bắt đầu gánh chịu một cơn đau nhức buốt xương dọc theo hệ thần kinh. Lớp vảy carbon đen bóng bám dọc cánh tay co rút nhẹ dưới tác động của nhiệt độ âm, tạo ra những tiếng kêu rắc rắc nhỏ vô cùng khó chịu.


"Chị Vy... em lạnh quá," bé Linh, cô em họ sáu tuổi, bắt đầu run rẩy. Cơn sốt cao do lây nhiễm bào tử carbon ở mức mười hai phần trăm khiến cơ thể nhỏ bé của cô bé cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi nhiệt độ.


Thảo ôm chặt lấy Linh, dùng chiếc chăn len cũ quấn quanh người cô bé. "Chúng ta phải tìm một nơi có nguồn nhiệt ổn định hoặc chất cách nhiệt, nếu không bọn trẻ sẽ bị viêm phổi cấp trước khi kịp thoát khỏi đây."


"Im lặng!" Tuấn đột ngột rít lên từ phía sau một container phế liệu cơ khí khổng lồ.


Một bóng đen cao lớn bước ra khỏi vùng tối của kho phế liệu. Đó là một nam thanh niên khoảng ba mươi tuổi, dáng người cao lớn, khuôn mặt sắc lạnh với mái tóc cua cắt ngắn. Anh mặc chiếc áo khoác lính gác đã bị xé bỏ hoàn toàn phù hiệu của tập đoàn Genesis, tay cầm khẩu Súng bắn đinh áp lực khí nén tự chế nhắm thẳng về phía nhóm người.


"Ai đó?" Giọng Tuấn lạnh lùng, ngón tay đặt sẵn trên cò cơ học của súng bắn đinh.


"Tuấn?" Vy nhận ra anh qua chiếc áo khoác lính gác cũ. "Tôi là Vy, nhà sinh thái học của dự án Phyto-Carbon. Chúng tôi không phải là lính của Trịnh. Đây là nhóm trẻ em tị nạn mồ côi từ khu Tổ Ong."


Tuấn không hạ súng ngay lập tức. Đôi mắt sắc lạnh của anh quét nhanh qua nhóm người, dừng lại ở chiếc bình oxy bám tuyết trên vai An và cánh tay trái biến dị đen bóng của Vy. Nhìn thấy mười hai đứa trẻ đang run rẩy vì lạnh đứng phía sau Thảo, cơ mặt của cựu sĩ quan an ninh khẽ giãn ra. Anh hạ họng súng xuống, nhưng giọng nói vẫn đầy cảnh giác.


"Vy? Nhà khoa học đã thiết kế ra mã gen của thứ quái dị ngoài kia?" Tuấn hỏi, giọng mang theo một sự mỉa mai lạnh lùng. "Các người điên rồi mới dẫn bọn trẻ vào đây. Kho đông lạnh này không chỉ có phế liệu đâu."


"Chúng tôi đang bị dồn đuổi," Vy bước tới một bước, bàn tay phải của cô siết chặt lấy chiếc Datapad mã hóa. "Cửa sập Sector 4 đã bị hàn chết. Đây là con đường duy nhất dẫn sang Sector 2 để tìm chất ức chế. Anh đang ẩn náu ở đây sao?"


"Kho phế liệu cơ khí của tôi ở ngay phía sau vách ngăn này," Tuấn hất hàm về phía một container bọc thép cũ. "Nơi đó không có kết nối mạng của AI Sophia-Alpha nên tạm thời an toàn trước sự quét sóng. Nhưng sự yên lặng ở đây sắp bị phá vỡ rồi. Các người mang theo quá nhiều nguồn phát thải CO2. Hơi thở ấm áp của các người trong cái lạnh âm hai mươi độ này giống như một ngọn hải đăng đối với thứ đang ngủ đông ở cuối kho."


Lời Tuấn vừa dứt, một tiếng rít kim loại chói tai vang lên từ phía cuối kho đông lạnh, nơi chứa các container phế thải sinh học bị bỏ hoang.


*Kèn kẹt... kèn kẹt...*


Âm thanh đó giống như tiếng các khớp piston thủy lực bị rỉ sét đang cố gắng chuyển động dưới áp lực lớn, xen lẫn tiếng sột soạt ghê rợn của rễ cây bò trên sàn sắt.


Vy lập tức nâng thiết bị phân tích khí Model-H4 lên quét nhanh về phía bóng tối. Màn hình đơn sắc xanh hiển thị một vệt đỏ lớn đang di chuyển với tốc độ cực nhanh về phía họ. "Nồng độ CO2 tăng vọt! Có thứ gì đó đang tiếp cận!"


Từ trong bóng tối giá lạnh, một thực thể sinh học-cơ khí khổng lồ bước ra. Đó là *Carbon-A1* – quái thú kháng thể sơ khai đầu tiên do Rừng Thép tạo ra. Nó vốn là một robot bảo trì nông nghiệp Model-Agri cũ kỹ, nay đã bị các rễ cây carbon đen bóng ký sinh và đồng hóa hoàn toàn. Cơ thể nó dài hơn một mét rưỡi, có hình dáng tương tự như một con sói khổng lồ bằng thép lỏng. Bốn chân của nó là các khớp piston thủy lực rỉ sét bọc quanh bởi các sợi rễ carbon đen lấp lánh như những bó cơ sinh học. Lưng nó mọc đầy những gai carbon nhọn hoắt, đen bóng và sắc lẹm. Hai thấu kính camera màu đỏ rực trên đầu nó nhấp nháy liên tục, khóa chặt vào luồng hơi ấm phát ra từ hơi thở dồn dập của nhóm người.


*Gầm...*


Quái thú phát ra một tiếng gầm rú cơ học chói tai qua chiếc loa phát thanh bị hỏng của robot cũ, tạo ra một luồng sóng âm chấn động làm rung chuyển các tấm kính vỡ xung quanh. Nó khuỵu bốn chân piston xuống, chuẩn bị lao tới.


"Bọn trẻ! Trốn sau container ngay!" Tuấn hét lớn, anh quỳ một chân lấy điểm tựa, nâng khẩu súng bắn đinh áp lực lên nhắm thẳng vào đầu quái thú.


*Hưu... hưu...*


Hai thanh đinh thép dài mười lăm phân bắn ra từ nòng súng bắn đinh áp lực khí nén của Tuấn, xé toạc không khí lạnh giá. Tiếng nổ khí nén đanh gọn dội lại từ vách thép kho đông lạnh.


*Keng! Keng!*


Những thanh đinh thép đâm trúng vào mảng vỏ bọc ngoài bằng hợp kim rỉ sét của Carbon-A1, tạo ra những tia lửa điện chói mắt nhưng chỉ để lại những vết xước nông trên lớp rễ carbon cứng như thép bọc quanh cơ thể nó. Quái thú không hề chậm lại. Nó di chuyển với một tốc độ kinh hoàng trong bóng tối, bốn chân piston thủy lực nện sầm sập xuống sàn sắt rỉ sét, tạo ra những tiếng động cơ học kịch liệt.


"Súng điện của tôi vô dụng rồi! Lớp vỏ rễ carbon của nó cách điện hoàn toàn, dòng điện bị phân tán vô hại!" Tuấn nghiến răng, bóp cò lần hai nhưng thanh đinh tiếp theo bị lớp rễ carbon trên vai quái thú bóp nát ngay khi vừa va chạm.


Carbon-A1 lao sầm sập về phía Vy, thấu kính màu đỏ của nó khóa chặt vào hơi thở dồn dập và vệt nhiệt lượng tỏa ra từ lồng ngực cô. Vy bị sụt áp đột ngột, phổi co thắt khiến cô không thể di chuyển linh hoạt. Cô ngã nhào xuống sàn sắt lạnh giá, mỏ hàn laser Vulcan trong tay phải văng ra xa.


Quái thú đã áp sát cự ly dưới ba mét. Vy nhìn thấy rõ rệt những sợi rễ carbon đen bóng trên mặt nó đang co bóp liên tục để cảm nhận nồng độ CO2 phát ra từ hơi thở cô. Trong giây phút sinh tử, Vy quyết định chủ động kích hoạt năng lực đột biến thị giác của mình.


Cô chớp mắt liên tục ba lần, tập trung dòng điện sinh học từ cánh tay trái biến dị truyền ngược lên hệ thần kinh thị giác.


*O... o... o...*


Một tiếng o o nhỏ vang lên trong đầu Vy. Võng mạc của cô đột ngột hấp thụ các hạt nano carbon phát quang lơ lửng trong không khí. Thế giới xung quanh cô lập tức mất đi màu sắc thông thường, chuyển hoàn toàn sang một tông màu xám xịt của kim loại lạnh giá. Nhưng nổi bật giữa bóng tối là những đường vân nhựa sinh học lấp lánh màu xanh lục nhạt đang chảy dọc theo các dầm thép và bám chặt lấy cơ thể của Carbon-A1.


Qua *Thị giác huỳnh quang carbon*, Vy nhìn thấy rõ rệt cấu trúc bên trong của quái thú. Dòng nhựa sinh học màu xanh lục nhạt đang chảy cuồn cuộn từ các sợi rễ carbon ký sinh dọc theo tủy sống của robot, tập trung đậm đặc tại một nút thắt năng lượng màu lục nhạt nằm ngay khớp cổ piston thủy lực bên trái của nó. Đó là lõi sinh học điều khiển toàn bộ hệ thống cơ-sinh học của quái thú.


"Tuấn! Khớp cổ bên trái! Nút thắt năng lượng màu lục!" Vy hét lớn, tay phải cô chỉ thẳng vào điểm yếu của quái thú.


Cơn quá tải thị giác lập tức dội ngược lại hệ thần kinh của Vy. Võng mạc cô nóng rát như bị thiêu đốt, hai hàng nước mắt màu đen chứa các hạt nano carbon bắt đầu chảy lệ nhẹ dọc theo má cô, làm mờ đi tầm nhìn của cô trong nháy mắt. Vy ngã gục xuống sàn sắt, cơ thể run rẩy vì kiệt sức dưới cái lạnh âm hai mươi độ C của kho đông.


Tuấn không hề do dự. Bằng phản xạ chiến đấu chiến thuật của một cựu sĩ quan an ninh, anh điều chỉnh hướng ngắm của súng bắn đinh áp lực, nhắm thẳng vào khớp cổ bên trái của Carbon-A1 theo đúng tọa độ Vy vừa chỉ điểm.


*Hưu...*


Thanh đinh thép tẩm axit phân rã carbon bắn ra với vận tốc cực lớn từ khoảng cách mười mét.


*Phập!*


Thanh đinh thép xuyên thủng qua lớp rễ carbon bảo vệ mỏng ở khớp cổ, cắm ngập sâu vào bên trong khớp piston thủy lực của quái thú. Chất axit Sol-9 tẩm trên đinh thép lập tức phản ứng mạnh mẽ với dòng nhựa sinh học, tạo ra những tiếng sủi bọt trắng xóa và khói hóa học bốc lên khét lẹt.


*Rắc... rắc...*


Khớp piston thủy lực bên trái của quái thú bị ăn mòn và gãy gập dưới ứng suất uốn khổng lồ của chuyển động. Carbon-A1 rú lên một tiếng mechanical gầm rú điên cuồng. Nó bị mất thăng bằng, đổ sập một nửa thân hình kim loại nặng nề xuống sàn sắt, tạo ra một tiếng rầm khổng lồ làm bắn tung tóe những mảnh băng mỏng.


Nhưng quái thú chưa chết hoàn toàn. Thấu kính màu đỏ của nó lóe sáng rực rỡ một cách điên loạn. Trong cơn giãy chết co giật, hệ thống tự vệ sinh học của mạng lưới rễ cây carbon dọc theo lưng nó đột ngột dựng đứng lên. Những sợi rễ carbon đen nhám, nhọn hoắt như những chiếc gai kim thép khổng lồ bắt đầu rung lên bần bật, tích tụ áp lực cơ học cực đại để chuẩn bị cho một đợt phóng gai tự sát diện rộng.


Vy đang nằm bất lực trên sàn sắt cách quái thú chưa đầy hai mét, mắt cô vẫn đang chảy máu lệ màu đen và bộ giáp bảo hộ đã hoàn toàn cạn kiệt năng lượng sưởi ấm, không thể cử động để né tránh.


Những chiếc gai carbon đen hoắt trên lưng quái thú đồng loạt hướng thẳng về phía Vy, chuẩn bị phóng ra với vận tốc của những viên đạn thép.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!