Vết Rách Khoang 12
Tiếng sàn sắt rách toạc vang lên ngay dưới chân giường bệnh của bé Na, để lộ những sợi rễ đen bóng đang ngoằn ngoèo bò lên.
Trong không gian chật hẹp của khoang container phòng khám dã chiến Sơ Linh, âm thanh kim loại bị xé rách nghe sắc lẹm và chói tai như tiếng nghiến răng của một con quái thú khổng lồ. Sợi rễ carbon đen bóng đầu tiên đâm toạc lớp thép rỉ sét của sàn nhà, uốn cong các mép hợp kim thành những chiếc răng cưa sắc nhọn. Nó không bò chậm rãi như thực vật thông thường; dòng nhựa sinh học lấp lánh sợi thủy tinh màu xanh lục nhạt chạy dọc thân rễ co bóp liên tục, đẩy đầu rễ nhọn hoắt lao thẳng về phía chân giường bệnh của bé Na.
"Tránh xa giường ra!" Vy hét lên, giọng cô khàn đặc và đứt quãng vì cơn đau nhói ở lồng ngực.
Dung tích phổi bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn do hít phải bụi bào tử carbon trong đợt bùng phát đầu tiên khiến cô phải thở dốc sau mỗi câu nói. Vy không thể dùng cánh tay trái. Cánh tay trái của cô, từ khuỷu tay trở xuống, đã bị gỗ hóa hoàn toàn thành một cấu trúc carbon đen nhám, cứng đờ và mất sạch xúc giác. Cô gồng sức dùng bàn tay phải chộp lấy khẩu súng điện của Phong đeo bên hông, nhưng nhận ra luồng điện cao áp có thể kích thích rễ cây co bóp dữ dội hơn.
Vy đổi hướng, tay phải cô chộp lấy chiếc mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan từ bộ dụng cụ của An đang để trên bàn dã chiến. Cô bật công tắc nguồn bằng một ngón tay cái. Tia laser màu xanh lam nhiệt độ cao xẹt qua không khí, rạch một đường chuẩn xác cắt đứt sợi rễ carbon ngay khi nó vừa chạm vào khung gỗ của giường bệnh.
*Xèo... xèo...*
Mùi khét lẹt của cellulose carbon bị nung chảy bốc lên nghẹt thở. Sợi rễ bị cắt đứt phun ra một dòng dịch đen nhạt, co giật mạnh rồi rụng xuống sàn sắt như một khúc củi cháy dở. Nhưng ngay dưới vết rách sàn, hàng chục sợi rễ con mảnh như sợi chỉ đen bắt đầu len lỏi qua các kẽ nứt, bám chặt lấy chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng đang đóng tuyết trắng xóa đặt dưới gầm giường.
"An! Vác bình oxy lên! Thảo, bế Na đi!" Vy ra lệnh, tay phải cô tiếp tục vung mỏ hàn laser để cắt đứt các dây leo đang cố quấn lấy chân Thảo.
Cựu y tá Thảo nhanh nhẹn luồn tay xuống dưới lưng bé Na, bế thốc đứa trẻ năm tuổi đang thở khò khè qua đoạn ống nhựa mềm dã chiến. An lao tới, hai tay ôm chặt lấy chiếc bình oxy hóa lỏng lạnh buốt. Lớp tuyết đóng dày ngoài vỏ bình đông cứng ngay lập tức bám chặt vào găng tay polymer của cậu, nhưng cậu thiếu niên mười chín tuổi không hề buông tay, gồng sức nhấc chiếc bình nặng trịch ra khỏi vùng rễ cây đang bao vây.
Sắt Rỉ, chú robot bảo trì lỗi Model-Agri, dùng thân hình kim loại đồ sộ bám đầy vết cháy xém của mình tiến lại gần. Nó khuỵu một chân bánh xích xuống, dùng cánh tay kẹp khổng lồ còn lại đè chặt lên tấm sàn sắt đang bị uốn cong, dùng trọng lượng hàng tạ của mình làm lá chắn vật lý chặn đứng lỗ thủng không cho rễ cây tiếp tục tràn lên.
Sơ Linh vuốt ngực thở phào, nhanh chóng gom mười một đứa trẻ mồ côi khác lại gần cửa ra vào của container: "Vy, chúng ta không thể ở lại đây nữa. Kết cấu container đang rã ra rồi!"
Ngay lúc đó, một tấm vách ngăn kỹ thuật ở góc hành lang tối tăm bên ngoài container khẽ dịch chuyển. Một khuôn mặt thấp đậm, đội chiếc mũ bảo hộ màu vàng có gắn đèn pin nhô ra. Đó là Khoa Lùn, thợ sửa ống áp lực của Sector 4.
"Đường này! Mau lên!" Khoa Lùn rít qua kẽ răng, tay cầm khẩu súng bắn keo dán áp lực cao chuyên dụng vẫy gọi nhóm người. "Tôi vừa dò được lối đi ngầm dẫn qua Khoang sập số 12. Nơi đó dầm chịu lực đã bị rễ cây ăn mòn làm giòn hóa một nửa, nhưng hệ thống thông gió ngầm vẫn chưa bị an ninh của Trịnh phát hiện. Đi mau trước khi tụi nó hàn chết lối này!"
Vy bế bé Phong, đứa em họ mười tuổi dũng cảm đang cố tỏ ra cứng rắn để làm chỗ dựa cho em gái Linh. Cô ép cánh tay trái biến dị cứng đờ của mình vào ngực để giữ thăng bằng cho Phong, tay phải cầm mỏ hàn laser Vulcan dẫn đầu nhóm trẻ chạy theo Khoa Lùn. An vác bình oxy bám tuyết đi sát phía sau, theo sau là Thảo, Sơ Linh và nhóm trẻ mồ côi. Sắt Rỉ đi chặn hậu, tiếng bánh xích hỏng của nó rít lên kèn kẹt khô khốc trên sàn sắt rỉ sét.
Nhóm người nhanh chóng chui vào đường ống kỹ thuật ngầm dẫn đến Khoang sập số 12. Không gian ở đây rộng hơn đường ống thông gió thông thường nhưng ngột ngạt và lạnh lẽo tột độ. Bụi rỉ sét màu đỏ cam lơ lửng trong không khí như một màn sương mỏng, bám đầy lên kính bảo hộ của Vy. Thiết bị phân tích khí Model-H4 đeo ở cổ tay phải của Vy liên tục nhấp nháy đèn xanh nhạt, hiển thị nồng độ oxy đang sụt giảm dần xuống mức mười bốn phần trăm do hệ thống lọc khí trung tâm của phân khu đã bị AI Sophia-Alpha cô lập.
"Mọi người di chuyển nhẹ nhàng," Vy thì thầm qua bộ đàm nội bộ, giọng cô khò khè nghe rõ tiếng rít của phế quản bị tổn thương. "Khoang 12 này kết cấu thép chịu lực đã bị rễ carbon ăn mòn thành cấu trúc gỗ carbon giòn xốp. Chỉ cần một chấn động cơ học lớn hoặc rung động kim loại mạnh, trần dầm có thể đổ sập đè bẹp chúng ta."
Bé Phong nắm chặt lấy vạt áo bảo hộ sờn rách của Vy, đôi mắt mười tuổi sáng lanh lợi nhìn quanh bóng tối: "Chị Vy, em không sợ. Em sẽ giúp chị trông chừng các em nhỏ. Chiếc đèn pin dynamo này của bố vẫn còn hoạt động được."
Vy khẽ siết chặt vai Phong bằng bàn tay phải ấm áp. Cô nhìn xuống chiếc Vòng định vị sinh trắc của Huy đeo trên cổ tay phải của mình. Chiếc đèn đỏ trên vòng vẫn nhấp nháy yếu ớt, báo hiệu em trai cô vẫn còn sống trong kén ngủ đông ở Sector 3, nhưng khoảng cách giữa họ vẫn còn quá xa và đầy rẫy hiểm họa.
Khi nhóm người tiến sâu vào trung tâm Khoang sập số 12, không gian bỗng trở nên im ắng một cách đáng sợ. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của Vy và tiếng bánh xích khập khiễng của Sắt Rỉ dội lại từ các vách thép rỉ sét. Những dầm chịu lực khổng lồ bằng hợp kim titan chạy dọc trần khoang giờ đây đã bị bao phủ bởi một lớp rễ cây carbon đen bóng lấp lánh sợi thủy tinh. Lớp rễ cây đã ăn sâu vào cấu trúc kim loại, biến những thanh xà thép cứng cáp thành những khối vật liệu xốp, nứt nẻ dọc theo các đường vân sinh học.
Khoa Lùn đi phía trước, liên tục dùng chiếc mỏ lết titan gõ nhẹ vào vách ống để kiểm tra độ bền kết cấu bằng âm thanh phản xạ. "Phía trước là đoạn ống dẫn khí áp lực cao của khoang 12. Vượt qua đoạn này là chúng ta sẽ tiếp cận được..."
Lời Khoa Lùn chưa kịp dứt, một tiếng nổ trầm đục từ phía xa dội lại qua kết cấu kim loại của trạm không gian.
*Ầm!*
Chấn động cực mạnh khiến toàn bộ Khoang sập số 12 rung chuyển dữ dội. Đó là tiếng nổ của một bồn chứa khí hóa lỏng phụ ở khu vực lân cận bị rễ carbon bóp nghẹt gây quá áp. Sóng xung kích truyền qua các dầm thép chịu lực đã bị giòn hóa, tạo ra một chuỗi phản ứng dây chuyền tàn khốc.
*Rắc... rắc... rầm!*
Tấm vỏ ngoài chịu lực của Khoang kỹ thuật số 12 bị xé toạc dưới ứng suất kéo khổng lồ của vụ nổ phụ. Một vết rách dài năm mươi xăng-ti-mét xuất hiện ngay trên vách thép của khoang, để lộ khoảng không gian vũ trụ đen tối sâu thẳm bên ngoài.
Áp suất trong khoang sụt giảm đột ngột trong nháy mắt.
*Vút... vút... vút!*
Một tiếng rít kinh hoàng, chói tai như tiếng còi tử thần vang dội khắp không gian hẹp. Luồng không khí ấm áp ít ỏi trong khoang bị hút ra ngoài chân không vũ trụ với tốc độ khủng khiếp, tạo thành một cơn bão gió cuốn phăng mọi phế liệu kim loại, bụi rỉ sét và các tấm sắt nhỏ lơ lửng.
Trọng lực nhân tạo của phân khu bị ngắt đột ngột do đoản mạch điện lưới. Mọi thứ bắt đầu mất đi trọng lượng, trôi nổi hỗn loạn trong cơn bão hút chân không.
"Giữ chặt lấy các dầm chịu lực!" Vy hét lên, nhưng âm thanh của cô ngay lập tức bị tiếng rít của luồng khí hút đi mất.
Bé Phong, do trọng lượng cơ thể nhẹ và đang trôi nổi không trọng lực, đã bị luồng gió chân không kéo tuột ra khỏi tầm tay của Vy. Cậu bé bị hút văng về phía lỗ thủng vỏ trạm chịu lực hút chân không cực lớn.
"Chị Vy!" Phong hét lên không thành tiếng, hai bàn tay nhỏ bé cố gắng bám chặt vào một thanh dầm rỉ sét bám đầy rễ carbon sát lỗ thủng. Thanh dầm rên rỉ răng rắc dưới lực kéo, lớp vỏ gỗ carbon giòn xốp bọc quanh nó bắt đầu nứt vỡ ra từng mảng dưới áp lực hút.
Vy bị lực hút giật mạnh, cơ thể cô trôi nổi tự do giữa không trung. Sợi dây bảo an bọc polymer của cô may mắn bám chặt vào một khớp nối đinh tán chịu lực của sàn sắt, giữ cô không bị hút bay đi. Nhìn thấy Phong đang lơ lửng sát rìa vết rách, tay bám vào thanh dầm sắp gãy, Vy cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt lấy tim mình. Cô không thể để mất thêm một người em nào nữa.
"Khoa Lùn! Keo dán Silicon áp suất cao!" Vy hét qua bộ đàm áp suất dương của mặt nạ Vy-V1.
Khoa Lùn, bằng kinh nghiệm sinh tồn kỳ cựu của một thợ mỏ, đã dùng móc từ tính của giày bảo hộ bám chặt vào sàn sắt. Anh nâng khẩu súng bắn keo dán Silicon áp suất cao, hướng họng vòi xịt về phía viền vết nứt dài năm mươi xăng-ti-mét và bóp cò.
*Xoẹt... xoẹt...*
Dòng keo silicon màu xám xịt phun ra từ nòng súng, nhưng ngay khi vừa tiếp xúc với môi trường chân không ngoài vỏ trạm, cái lạnh âm sâu buốt xương của không gian vũ trụ (lên đến âm một trăm năm mươi độ C) đã khiến chất keo bị đóng băng nhanh chóng. Lớp keo silicon chưa kịp bám dính vào bề mặt kim loại rỉ sét đã biến thành những tinh thể đá xám xịt, giòn tan và bị lực hút chân không giật bay ra ngoài không gian.
"Không được! Nhiệt độ chân không quá thấp, keo bị đóng băng trước khi kịp bám dính!" Khoa Lùn hét lên bất lực qua bộ đàm.
Vy lập tức nhận ra vấn đề. Cô gồng sức dùng bàn tay phải điều khiển mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan đang đeo ở thắt lưng giáp. Cô dùng lực đẩy phản lực của luồng khí thoát ra từ bộ đồ bảo hộ cũ để đẩy cơ thể mình tiếp cận sát vết rách, tay phải vung mỏ hàn laser Vulcan phát ra tia laser màu xanh lam nhiệt độ cao.
Vy không bắn trực tiếp vào vết nứt, cô quét tia laser xung quanh viền kim loại rỉ sét của vỏ trạm. Nhiệt lượng một nghìn năm trăm độ C từ tia laser hâm nóng nhanh chóng lớp thép chịu lực xung quanh vết rách, biến bề mặt kim loại lạnh ngắt thành một vùng ấm áp đỏ rực.
"Khoa Lùn! Bắn keo ngay vào vùng tôi vừa hâm nóng!" Vy ra hiệu.
Khoa Lùn bóp cò súng bắn keo lần hai. Dòng keo dán Silicon áp suất cao phun ra, tiếp xúc với bề mặt kim loại vừa được hâm nóng lập tức dẻo ra, bám chặt và chảy tràn đều xung quanh viền vết nứt dài năm mươi xăng-ti-mét, tạo thành một lớp đệm silicon dẻo hoàn hảo không bị đông cứng.
An từ phía sau cố gắng ném một tấm bạt nilon dày để bịt tạm thời lỗ thủng nhằm giảm lực hút, nhưng áp lực chênh lệch quá lớn giữa bên trong và bên ngoài đã xé rách tấm bạt nilon dày thành trăm mảnh nhỏ trong nháy mắt, cuốn phăng ra ngoài không gian.
"Áp lực chân không quá lớn! Tấm bạt không chịu nổi!" An hét lên.
"Phải dùng tấm hợp kim Titan!" Vy đưa mắt quét nhanh xung quanh khoang sập và phát hiện ra một tấm hợp kim phế thải rách ra từ vỏ container cũ đang trôi nổi gần đó. Cô dùng cánh tay trái biến dị cứng đờ như một chiếc gá kẹp không cảm giác để tì đè và giữ chặt tấm hợp kim Titan nặng trịch, phối hợp với tay phải để điều chỉnh hướng bám.
Vy dùng toàn bộ sức mạnh cơ bắp của bàn tay phải và lực nâng của bộ giáp quân sự cũ Cấp 2 để đẩy tấm hợp kim Titan đè mạnh lên vết nứt đã được phủ lớp keo silicon dẻo.
"Khoa Lùn, giúp tôi một tay!" Vy hét lên.
Khoa Lùn lao tới, dùng chiếc Kích thủy lực phế thải Titan đặt vào khe hở dầm thép chịu lực đối diện, gạt cần nâng thủy lực thủ công để ép chặt tấm hợp kim Titan đè nghiến lên vết nứt vỏ trạm.
*Kít... kít...*
Lớp keo silicon áp suất cao sủi bọt nhẹ dưới áp lực nén thủy lực khổng lồ, bịt kín hoàn toàn dòng khí rò rỉ. Lực hút chân không cực lớn từ bên ngoài lập tức tự động hút chặt lấy tấm hợp kim Titan bám chặt vào vỏ trạm, tạo ra một chốt chặn cơ học vững chắc. Tiếng rít chói tai của luồng khí thoát ra đột ngột ngưng bặt. Áp suất trong Khoang sập số 12 bắt đầu ổn định trở lại, trọng lực yếu dần dần được khôi phục.
Bé Phong thở dốc, hai tay buông lỏng khỏi thanh dầm rỉ sét, ngã nhào xuống sàn sắt ẩm ướt. An và Thảo lập tức lao tới đỡ lấy cậu bé, kiểm tra đồng tử và nhịp thở của Phong.
"Phong an toàn rồi! Con bé Na cũng ổn định!" Thảo hét lên vui sướng.
Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy lập tức biến thành nỗi kinh hoàng tột độ.
Khi tấm thép Titan vừa được ép chặt vào vết nứt, áp lực chân không cực lớn từ bên ngoài đột ngột giật mạnh do kết cấu kim loại xung quanh co giãn đột ngột vì chênh lệch nhiệt độ cực đoan giữa luồng nhiệt laser và cái lạnh vũ trụ. Chấn động cơ học cực mạnh dội ngược lại tấm hợp kim, truyền trực tiếp lên kích thủy lực và sợi dây bảo an đang neo giữ Vy.
*Phựt!*
Sợi dây bảo an bọc polymer cũ kỹ của Vy bị ứng suất kéo khổng lồ giật đứt đôi. Lực phản hồi đẩy mạnh cơ thể Vy văng ngược ra ngoài qua khe hở vỏ trạm chưa được gia cố đinh tán chịu lực.
Vy bị hút bật ra ngoài, trôi dạt tự do cách vỏ trạm hai mét trong môi trường chân không vũ trụ tối tăm, hoàn toàn không có dây bảo hiểm kết nối với trạm.
Bức xạ mặt trời trực tiếp từ rìa quỹ đạo đang bắt đầu chiếu ánh sáng vàng rực cực mạnh vào hướng Vy, đe dọa gây bỏng phóng xạ và làm quá nhiệt bộ đồ bảo hộ mỏng manh của cô trong vòng chưa đầy hai phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!