Nhạc nềnIrregular

Mái Ấm Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh từ chiếc bình oxy hóa lỏng dự phòng buốt nhói qua lớp găng tay bảo hộ mỏng mảnh của Vy, lan nhanh dọc theo cánh tay phải đang run rẩy vì kiệt sức. Lớp vỏ titan của bình khí đóng một lớp tuyết trắng xóa, tỏa ra làn sương lạnh mỏng manh giữa bầu không khí ngột ngạt, nóng hầm hập của hành lang kỹ thuật Sector 4. Vy phải dùng toàn bộ lực của bả vai phải để ghì chặt chiếc bình nặng trịch vào sát hông. Cánh tay trái của cô lúc này hoàn toàn vô lực, treo thõng xuống như một khúc gỗ chết. Lớp vảy carbon đen bóng, nhám ráp và cứng đờ đã lan qua khuỷu tay, triệt tiêu mọi xúc giác và biến các thớ cơ sinh học thành những sợi polymer vô tri. Mỗi bước đi của cô giờ đây là một cuộc chiến với trọng lực và sự thăng bằng bị lệch hướng.


"Chị Vy... cố lên, sắp tới rồi," tiếng An thì thầm qua bộ đàm nội bộ, giọng cậu thiếu niên mười chín tuổi khàn đặc vì hít phải bụi rỉ sét. An đi phía trước, một tay xách bộ dụng cụ cơ khí phế thải, tay kia liên tục dùng chiếc móc từ tính tự chế để dò tìm các điểm bám an toàn trên vách ngăn cabin rỉ sét.


Phía sau họ, robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ bước đi khập khiễng. Một bên bánh xích của nó phát ra tiếng kêu rít kèn kẹt khô khốc mỗi khi chịu lực. Đôi mắt led màu xanh lục của nó nhấp nháy chậm rãi, quét những luồng sáng yếu ớt xuống sàn sắt ẩm ướt để dẫn đường. Vy cảm nhận rõ rệt từng cơn đau nhói ở lồng ngực. Dung tích phổi bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn do hít phải bào tử carbon lỏng trong đợt bùng phát đầu tiên đang biến mỗi nhịp thở của cô thành một cực hình. Tai trái cô vẫn còn vệt máu khô, hậu quả của việc nhịn thở vượt giới hạn năm phút tại trạm bơm oxy để đánh lừa cảm biến của chiếc drone Sát Thủ-01.


Sau gần mười phút luồn lách qua những đường ống thông gió tối tăm và những khoang phế thải ngập tràn mùi dầu máy, ánh sáng vàng mờ ảo của Phòng khám dã chiến Sơ Linh hiện ra cuối hành lang kỹ thuật cụt. Đó thực chất là một khoang container chở hàng cũ kỹ dài mười hai mét, được cải tạo thô sơ và gia cố bằng các tấm hợp kim phế thải để làm nơi trú ẩn cho mười hai đứa trẻ mồ côi của trạm quỹ đạo Aether-9.


Ngay khi cánh cửa sắt của container rít lên một tiếng nặng nề rồi hé mở, một luồng hơi ấm hiếm hoi tràn ra, mang theo mùi của tảo biển sấy khô và cồn sát trùng dã chiến.


"Vy! Ơn Chúa, con đã về," Sơ Linh bước vội ra đón, khuôn mặt ngoài năm mươi tuổi đầy những nếp nhăn lo âu hằn sâu dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn. Sơ mặc bộ đồ tu sĩ giản dị màu xám tro, chiếc thánh giá gỗ nhỏ treo trước ngực khẽ va vào tấm vải bảo hộ sờn rách.


Bên trong khoang container, mười một đứa trẻ mồ côi đang ngồi tụm lại một góc dưới những tấm chăn len cũ kỹ. Đôi mắt đứa nào cũng tròn xoe, ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng tuyệt đối im lặng. Chúng đã được huấn luyện để không phát ra tiếng động lớn, bởi trên trạm không gian đang bị cô lập này, tiếng khóc của trẻ con có thể dẫn lối cho cả thần chết lẫn lực lượng an ninh tư nhân của tập đoàn Genesis.


Ở góc đối diện, cựu y tá cộng đồng Thảo đang quỳ bên cạnh một chiếc giường bệnh dã chiến làm từ các thùng gỗ ghép lại. Khuôn mặt thanh tú của cô gái hai mươi tư tuổi tái nhợt dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin dynamo quay tay.


"Chị Vy! Na nguy kịch rồi!" Thảo ngước lên, giọng run rẩy đầy bất lực.


Vy vội vã đặt bình oxy hóa lỏng đóng tuyết xuống sàn sắt, khập khiễng tiến lại gần giường bệnh. Bé Na, năm tuổi, đang nằm co quắp. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé đỏ bừng vì sốt cao, lồng ngực phập phồng dữ dội nhưng ngắt quãng. Từng tiếng rít khò khè phát ra từ cổ họng nhỏ bé của Na nghe như tiếng kim loại bị mài mòn.


"Nồng độ lây nhiễm sơ cấp của con bé đã lên đến mười tám phần trăm," Thảo vừa nói vừa dùng gạc vô trùng lau những vệt mồ hôi lạnh trên trán Na. "Bào tử carbon lỏng lơ lửng trong không khí đã bám vào phế quản của con bé, gây ra phản ứng dị ứng cực kỳ nặng. Phế quản bị co thắt hoàn toàn bởi dịch nhầy biến tính. Nếu không khai thông đường thở ngay lập tức, con bé sẽ ngạt thở trong vòng mười phút nữa."


Vy đưa bàn tay phải kiểm tra nhịp thở của Na. Cô cảm nhận được sự rung động hỗn loạn của lồng ngực đứa trẻ. Thiết bị phân tích khí Model-H4 đeo ở cổ tay Vy hiển thị nồng độ CO2 trong khoang container đang tăng dần lên mức không phẩy tám phần trăm do không gian kín và hệ thống thông gió của container đã bị ngắt kết nối để tránh hút phải bào tử từ bên ngoài.


"Chúng ta phải đặt ống thở khẩn cấp dã chiến," Vy dứt khoát đưa ra quyết định khoa học, mắt cô lạnh lùng nhưng bàn tay phải siết chặt. "Thảo, chuẩn bị dao mổ laser và ống nhựa mềm vô trùng. Tôi sẽ giữ đèn định vị."


Thảo mở hộp cứu thương cá nhân, rút ra một chiếc dao mổ laser mini cầm tay và một đoạn ống nhựa mềm dài mười lăm xăng-ti-mét. Nhưng khi nhìn vào cổ họng đang co thắt của bé Na, đôi bàn tay của Thảo bắt đầu run rẩy dữ dội. Ánh sáng vàng chập chờn từ chiếc đèn pin dynamo do An quay tay không đủ để cô định vị chính xác khí quản của đứa trẻ.


"Em... em chưa từng thực hiện ca phẫu thuật mở khí quản nào trong điều kiện thiếu sáng thế này," Thảo lắp bắp, mồ hôi hột chảy dài trên thái dương. "Nếu dao mổ laser đi lệch chỉ nửa milimet, nó sẽ cắt đứt động mạch cổ của con bé."


"Bình tĩnh, Thảo. Em là y tá giỏi nhất ở phân khu này. Nhìn vào tôi," Vy nắm lấy bờ vai Thảo bằng bàn tay phải ấm áp, dùng giọng nói trầm tĩnh của mình để trấn an tinh thần cô gái trẻ. "Tôi sẽ dùng đèn hồng ngoại của thiết bị Model-H4 để chiếu rọi cấu trúc mạch máu dưới da cổ của Na. Em chỉ cần đi dao theo đường dẫn màu xanh mà tôi chỉ định. Chúng ta không có thời gian để sợ hãi."


Trong lúc Thảo đang cố gắng lấy lại sự tập trung, một tiếng hét nhỏ nhưng đầy kinh hãi vang lên từ góc container.


"Chị Vy! Có tiếng sột soạt dưới sàn!"


Bé Bo, tám tuổi, đang quỳ rạp người sát tấm sàn thép số 4. Đôi mắt cậu bé nhắm nghiền, hai bàn tay nhỏ bé áp chặt xuống bề mặt kim loại lạnh ngắt. Bo sở hữu thính giác cảm biến rung động thiên bẩm, một khả năng nhạy cảm đặc biệt giúp cậu phân biệt được những rung động cơ học nhỏ nhất của trạm không gian. Lúc này, khuôn mặt Bo co rúm lại vì sợ hãi: "Chúng đang bò... sột soạt... rít kèn kẹt dưới lòng đất! Có hai... không, ba sợi rễ lớn đang bò dọc theo đường ống dẫn dầu ngay dưới chân giường của Na!"


Tim Vy thắt lại. Cô lập tức bật thiết bị đo chấn động Geiger-V kẹp vào gờ sắt sàn container. Tiếng tạch tạch của máy phát ra dồn dập, báo hiệu một nguồn rung động tần số thấp đang di chuyển cực nhanh ngay dưới chân giường bệnh.


*Rắc... rắc...*


Vách container bằng thép tấm mỏng ở góc phòng bắt đầu biến dạng, móp méo vào trong dưới một lực ép khổng lồ từ bên ngoài. Những sợi rễ carbon đen bóng, đường kính bằng cổ tay người lớn, bắt đầu xuyên qua các khớp nối silicon chịu lực của container. Chúng bò ngoằn ngoèo như những con rắn đen, bề mặt lấp lánh những sợi thủy tinh dẫn điện màu xanh lục nhạt.


"Chúng bị thu hút bởi hơi ấm!" Vy nhận ra ngay lập tức. Cô nhìn vào chiếc bồn nước nóng nhỏ mà Sơ Linh đang dùng để nấu cháo tảo cho bọn trẻ ở góc phòng. "Thực vật Phyto-Carbon-7 luôn bám theo các nguồn nhiệt lượng và độ ẩm cao. Độ ẩm trong phòng khám này đang kích thích chúng sinh trưởng vượt kiểm soát!"


Vy lập tức rút bình xịt hóa chất diệt cỏ tự chế đeo bên hông ra, hướng họng vòi xịt vào sợi rễ đầu tiên đang nhô lên từ khe nứt vách. Cô bóp mạnh cò xịt. Luồng sương axit thô sơ từ hỗn hợp dung môi Sol-9 và nước muối bão hòa phun ra xối xả, bao phủ lấy thân rễ.


*Xèo... xèo...*


Nhưng kết quả không như Vy kỳ vọng. Sợi rễ carbon chỉ sùi bọt trắng nhẹ rồi lập tức co rút lại, nhưng ngay sau đó, dòng nước ấm từ bồn nước nóng rò rỉ dưới sàn đã nhanh chóng pha loãng nồng độ axit thô sơ. Sợi rễ lại tiếp tục phồng to, lớp vỏ gỗ carbon đen bóng của nó trở nên cứng cáp và hung hãn hơn, tiếp tục đâm xuyên qua tấm vách ngăn.


"Axit thô sơ không đủ mạnh khi có nguồn ẩm kích thích sinh trưởng thế này!" Vy nghiến răng ném chiếc bình xịt rỗng xuống sàn.


*Rầm!*


Tấm sàn thép số 4 sát giường bệnh của Na bị uốn cong lên một góc mười lăm độ. Một sợi rễ carbon nhọn hoắt đâm toạc lớp kim loại rỉ sét, hướng thẳng về phía chân giường bệnh dã chiến của đứa trẻ.


"An!" Vy hét lớn, tay phải cô chộp lấy chiếc mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan từ bộ dụng cụ của An. "Xả toàn bộ bồn nước nóng ra hành lang ngoài ngay lập tức! Chúng ta phải chuyển hướng nhiệt lượng để đánh lạc hướng lũ rễ cây!"


"Rõ!" An nhanh nhẹn phản xạ. Cậu thiếu niên dùng móc từ tính leo lên trần, lao về phía van xả khẩn cấp của bồn nước nóng, dùng mỏ lết đập mạnh vào chốt van. Dòng nước nóng bốc hơi nghi ngút lập tức xả xối xả ra hành lang kỹ thuật bên ngoài qua khe hở cửa sập.


Vy gồng sức, bật công tắc nguồn của mỏ hàn laser Vulcan bằng tay phải. Một luồng tia laser màu xanh lam nhiệt độ một nghìn năm trăm độ C xẹt mạnh qua không trung, rạch một đường chuẩn xác cắt đứt sợi rễ carbon đang chuẩn bị đâm vào giường của Na.


*Xèo... xèo... mùi khét lẹt.*


Sợi rễ bị cắt đứt phun ra một dòng nhựa đen nhạt, co rút giật cục rồi rụng xuống sàn sắt như một khúc củi cháy đen. Sắt Rỉ tiến lại gần, dùng thân hình kim loại đồ sộ bám đầy vết cháy xém của nó để đè chặt lên góc tường container bị thủng, ngăn chặn tạm thời các sợi rễ khác tràn vào.


"Thảo! Ngay bây giờ!" Vy hét lên, tay phải cô giữ chặt chiếc đèn pin hồng ngoại của Model-H4 chiếu thẳng vào vùng cổ của bé Na, hiển thị rõ ràng sơ đồ tĩnh mạch màu xanh nhạt dưới da.


Thảo nghiến chặt răng để ngăn bàn tay không run rẩy nữa. Ánh mắt cô gái trẻ trở nên kiên định tuyệt đối dưới sự dẫn dắt của Vy. Cô áp sát dao mổ laser mini vào cổ Na, rạch một đường mổ nhỏ dài hai milimet cực kỳ chuẩn xác ở khí quản của đứa trẻ.


Một dòng máu nhỏ màu đỏ sẫm rỉ ra. Thảo nhanh chóng luồn đoạn ống nhựa mềm vô trùng vào lỗ rạch, khai thông đường thở bị bít kín bởi dịch nhầy dị ứng bào tử.


*Khò... khò...*


Bé Na co giật mạnh một cái, rồi lồng ngực cô bé đột ngột xẹp xuống, hít vào một hơi thật sâu qua đoạn ống nhựa. Nhưng bầu không khí trong container lúc này đã quá nghèo oxy.


Vy lập tức dùng tay phải mở van chiếc bình oxy hóa lỏng dự phòng đang đóng tuyết trắng xóa. Cô dùng một đoạn ống truyền dẫn nối trực tiếp từ bình khí vào đầu ống nhựa mềm của Na.


Luồng oxy tinh khiết, mát lạnh và ngọt ngào lập tức tràn vào phổi của đứa trẻ năm tuổi. Sắc mặt tím tái của Na dần dần giãn ra, hai má bắt đầu hồng hào trở lại, nhịp thở trở nên đều đặn và êm dịu hơn.


"Con bé thở được rồi!" Thảo bật khóc nấc lên, hai tay buông thõng dao mổ, ngã ngồi xuống sàn container đầy bụi rỉ sét.


Sơ Linh và mười một đứa trẻ mồ côi đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên những khuôn mặt lem nhem bùn đất. Vy đứng tựa lưng vào vách container, lồng ngực cô phập phồng dữ dội, phổi đau nhói như bị kim châm do thiếu oxy kéo dài. Cô nhìn xuống cánh tay trái biến dị hoàn toàn cứng đờ của mình, dằn vặt tự trách: nếu cô không tạo ra mã gen Phyto-Carbon-7 ban đầu, những đứa trẻ vô tội này đã không phải chịu đựng cảnh ngạt thở tàn bạo này.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy không kéo dài được lâu.


*Rắc... rắc... rầm!*


Tiếng sàn sắt rách toạc vang lên ngay dưới chân giường bệnh của bé Na, để lộ những sợi rễ đen bóng đang ngoằn ngoèo bò lên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!