Trạm Bơm Oxy Rỉ Sét
Những luồng ánh sáng đỏ từ kính tầm nhiệt của đội tuần tra an ninh quét qua khe hở của tấm sàn sắt Chợ đen Rỉ Sét, để lại những vệt sáng đỏ lòm như máu trên những thanh dầm kim loại rỉ sét dọc ngang. Bên trên vách sàn, tiếng ủng cơ khí nện xuống sầm sập, kèm theo tiếng rè rè chói tai từ khẩu súng điện áp cao đang nạp năng lượng của lính gác. Cả không gian gầm sàn chật hẹp, ngập tràn nước thải xám xịt và mùi dầu máy nồng nặc, bỗng chốc trở thành một chiếc bẫy tử thần nghẹt thở.
Vy nằm rạp người sát mép nước thải lạnh buốt, tay phải cô ghì chặt khẩu súng điện áp cao của Phong, trong khi cánh tay trái hoàn toàn cứng đờ, nặng trịch như một khúc gỗ mục. Lớp vảy carbon đen bóng đã lan rộng lên đến tận khuỷu tay cô, nhám ráp và lạnh lẽo, bóp nghẹt các dây thần kinh vận động khiến cô không còn cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào từ những ngón tay trái. Dưới lớp kính bảo hộ của chiếc mặt nạ Vy-V1, hơi thở của cô rít lên từng hồi khò khè, nặng nhọc. Dung tích phổi bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn do hít phải bào tử carbon lỏng trong đợt bùng phát đầu tiên đang mài mòn thể lực của cô một cách tàn nhẫn.
An nằm bên cạnh cô, khuôn mặt gầy gò lem nhem dầu mỡ tái mét vì hoảng sợ. Cậu thiếu niên mười chín tuổi siết chặt chiếc móc từ tính tự chế, đôi mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào những vệt sáng đỏ đang quét sát bên đầu.
*Kèn kẹt...*
Robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ rùng mình chuyển động nhẹ trong bóng tối. Đôi mắt led màu xanh lục dịu nhẹ của nó nhấp nháy hai lần, rồi nó từ từ vươn cánh tay kẹp kim loại khổng lồ chỉ thẳng vào một đường ống dẫn khí ngầm rỉ sét, đường kính chưa đầy sáu mươi xăng-ti-mét, đang chạy dọc dưới gầm sàn sắt dẫn sâu vào bóng tối của phân khu.
"Đi... đi đường đó," Vy thì thầm qua bộ đàm nội bộ, giọng cô khàn đặc và đứt quãng. "An, luồn vào trước. Sắt Rỉ sẽ bò sau để che chắn tầm nhìn từ phía sau. Mau lên, trước khi kính tầm nhiệt của chúng khóa chặt tọa độ của chúng ta."
An không chần chừ, cậu khom người lách nhanh vào miệng ống dẫn khí rỉ sét đầy bụi đỏ. Vy dùng tay phải chống đỡ cơ thể, kéo lê cánh tay trái biến dị nặng nề bò vào sau. Ngay khi thân hình đồ sộ của Sắt Rỉ lùi vào trong ống, che kín hoàn toàn miệng ống bằng tấm lưng hợp kim dày bám đầy vết cháy xém, một luồng ánh sáng đỏ rực từ kính tầm nhiệt của lính gác quét mạnh qua vị trí họ vừa nằm, làm bốc khói nhẹ vũng nước thải ẩm ướt.
Đường ống dẫn khí ngầm rỉ sét chật hẹp đến mức cực hạn. Vy cảm thấy vách kim loại lạnh giá ép chặt lấy hai bả vai của bộ giáp quân sự cũ Cấp 2. Mỗi động tác trườn lên phía trước đều đòi hỏi cô phải dùng tay phải bám vào các khớp nối đinh tán chịu lực, kéo lê cả cơ thể và cánh tay trái vô lực. Bụi rỉ sét màu đỏ cam bong tróc từ vách ống bám đầy lên mặt kính mặt nạ Vy-V1. Tiếng kim loại co giãn răng rắc ghê rợn dưới áp suất biến đổi của trạm quỹ đạo Aether-9 dội thẳng vào màng nhĩ cô, tạo ra một cảm giác cô độc và ngột ngạt tột độ.
Trên màn hình đơn sắc xanh của thiết bị đo khí Model-H4 đeo ở cổ tay phải, chỉ số oxy liên tục sụt giảm, nhấp nháy ở mức mười hai phần trăm. Thời gian sử dụng khí thở của mặt nạ Vy-V1 chỉ còn đúng ba giờ, và nó đang tụt dốc nhanh hơn do nhịp tim của cô đập dồn dập vì kiệt sức.
"Chị Vy... phía trước có ánh sáng," tiếng An vang lên qua bộ đàm, mang theo tiếng thở dốc đầy mệt mỏi.
Vy gồng mình trườn thêm một đoạn cuối, đẩy người ra khỏi miệng ống và tụt xuống một khoang kỹ thuật rộng hơn. Cô ngã xoài ra sàn sắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, phổi nóng rát như bị thiêu đốt bởi một luồng axit vô hình. Cô phải mất gần một phút mới có thể gượng dậy, đưa mắt quan sát xung quanh dưới ánh sáng vàng khẩn cấp nhấp nháy liên tục.
Nơi đây chính là Trạm bơm oxy áp lực thấp Sector 4.
Không gian trạm bơm hoang tàn và ngột ngạt đến mức đáng sợ. Những đường ống dẫn khí khổng lồ chạy dọc ngang trên trần nhà đã bị rỉ sét ăn mòn nghiêm trọng, rò rỉ những luồng khí rít lên xì xì. Nhưng điều kinh hoàng nhất là sự hiện diện của những sợi rễ carbon đen bóng của siêu thực vật biến dị Phyto-Carbon-7. Chúng bò lan khắp các vách ngăn cabin, quấn chặt lấy các khớp nối kim loại và luồn lách vào trong các hộp điều khiển kỹ thuật như những mạch máu màu đen khổng lồ. Tại những điểm rễ cây bám vào, cấu trúc hợp kim của trạm đã bị đồng hóa thành một thứ gỗ carbon giòn xốp, l lấp lánh ánh huỳnh quang sinh học nhạt.
*Cọc... rắc...*
Một tiếng động cơ học nặng nề vang lên từ phía góc tối của trạm bơm. Vy giật mình, tay phải lập tức đưa khẩu súng điện lên đề phòng.
Từ sau một bồn chứa khí nén khổng lồ bám đầy rễ carbon, một bóng người gầy gò, khập khiễng bước ra. Đó là một ông lão ngoài sáu mươi tuổi, làn da dẻ xám xịt do ngộ độc khí lâu năm, mặc bộ đồ công nhân xám xịt loang lổ vết dầu máy. Chân phải của ông đã bị mất, thay thế bằng một chiếc chân giả cơ khí rỉ sét phát ra tiếng kêu rít kèn kẹt mỗi khi di chuyển. Trên tay ông lão ghì chặt một chiếc van khóa vạn năng bằng đồng thau nặng trịch.
Ông lão chính là Ông già Tư Oxy, người quản lý kho khí nén rỉ sét cuối cùng của Sector 4.
"Ai đó? Lính gác của Trịnh sao?" Giọng ông lão khàn đặc, cộc cằn vang lên, đôi mắt mờ đục đầy cảnh giác nhìn về phía Vy và An.
"Cháu là Vy, nhà sinh thái học của trạm, cháu đi cùng An," Vy hạ họng súng xuống, khẽ giọng nói qua màng lọc của mặt nạ. "Chúng cháu đang chạy trốn khỏi đội tuần tra và cần tìm kiếm nguồn dưỡng khí khẩn cấp cho nhóm trẻ mồ môi ở phòng khám Sơ Linh."
Ông già Tư Oxy khựng lại khi nghe thấy cái tên Vy. Ông nhìn vào cánh tay trái biến dị bám đầy vảy carbon đen của cô, rồi thở dài một tiếng đầy cay đắng: "Vy... con gái của Trần Minh sao? Hóa ra cô chính là người đã thiết kế ra cái thứ quái thai đang nuốt chửng cái trạm này."
Vy mím môi, nỗi dằn vặt tội lỗi lại nhói lên trong lồng ngực. Cô không phủ nhận, chỉ cúi đầu: "Cháu biết đó là lỗi của cháu. Nhưng cháu phải cứu những đứa trẻ. Trạm bơm này còn bình oxy dự phòng nào hoạt động không chú?"
Ông già Tư Oxy cười khẩy, chỉ chiếc van khóa vạn năng về phía chiếc bồn chứa khí hóa lỏng khổng lồ ở trung tâm trạm bơm: "Bình chứa khí hóa lỏng dự phòng cuối cùng kia kìa. Nhưng nhìn xem, lũ rễ cây carbon chết tiệt của cô đang quấn chặt lấy van xả chính. Chúng đang hút cạn dòng khí thở để nuôi dưỡng thân gỗ của chúng. Tôi đã cố gắng dùng mỏ lết để bẻ gãy rễ cây nhưng chúng cứng như thép tấm."
Vy bước lại gần bồn chứa khí. Qua Thị giác huỳnh quang carbon chưa hoàn thiện của mình, cô nhìn thấy những dòng nhựa sinh học lấp lánh màu xanh lục nhạt đang chảy cuồn cuộn bên trong những sợi rễ carbon đen bóng đang bám chặt lấy cổ van bằng đồng thau. Thực vật đang đồng hóa kết cấu kim loại của van xả thông qua dòng điện rò rỉ từ bảng điều khiển bên cạnh.
"Chúng bám theo dòng điện," Vy phân tích, giọng cô lạnh lùng và logic của một nhà khoa học. "Chú Tư, chúng ta phải ngắt nguồn điện cấp cho bảng điều khiển của bồn chứa để làm chậm tốc độ co bóp của rễ cây, sau đó mới có thể bẻ khóa van xả cơ học."
"Ngắt điện thì hệ thống đo áp suất tự động sẽ bị khóa vĩnh viễn, và AI Sophia-Alpha sẽ phát hiện ra sự sụt giảm áp suất ngay lập tức," ông già Tư bướng bỉnh nói. "Nhưng thà thế còn hơn để lũ rễ cây này nuốt chửng cả bình khí."
"Cháu sẽ ngắt điện phụ," Vy quyết định. Cô quay sang An: "An, chuẩn bị sẵn móc từ tính và dây cáp để nẹp giữ bình oxy dự phòng khi van xả mở. Sắt Rỉ, đứng canh gác ở cửa vào hành lang kỹ thuật."
Vy dùng tay phải rút chiếc Datapad của Giáo sư Lâm ra khỏi hông, màn hình hiển thị dung lượng pin còn bốn mươi phần trăm. Cô gõ nhanh một chuỗi lệnh để can thiệp vào hệ thống rơ-le điện phụ của trạm bơm.
*Tách.*
Nguồn điện của bảng điều khiển bồn chứa vụt tắt. Đúng như Vy dự đoán, mạng lưới rễ carbon bám quanh cổ van đồng thau lập tức sủi bọt xám nhẹ và co rút cơ học lại do mất đi dòng điện xúc tác.
"Chú Tư, bẩy van ngay!" Vy hét lên.
Ông già Tư Oxy dùng chiếc van khóa vạn năng bằng đồng thau móc vào bánh răng van xả, gồng hết sức lực của cơ thể già nua để xoay van. Nhưng bánh răng rỉ sét bám đầy bụi carbon quá nặng, phát ra tiếng kêu rít "kèn kẹt... kèn kẹt" lớn vang dội khắp không gian trạm bơm.
*O o o...*
Đột ngột, một tiếng rít điện tử sắc lạnh vang lên từ phía trần nhà tối tăm của trạm bơm.
Vy giật nảy mình, cô ngước nhìn lên. Từ một khe hở của đường ống thông gió trên cao, một thiết bị bay hình tròn đường kính năm mươi xăng-ti-mét, vỏ nhựa đen nhám, đang từ từ hạ độ cao. Giữa thân máy là một thấu kính camera màu đỏ rực nhấp nháy liên tục, tỏa ra một luồng ánh sáng quét màu đỏ dọc theo các bồn chứa khí rỉ sét.
Đó là drone vũ trang hạng nhẹ Sát Thủ-01 của lực lượng an ninh.
"Drone tuần tra!" An hoảng hốt kêu lên, cậu định lao ra ngoài nhưng Vy đã kịp chộp lấy đai vai của cậu kéo lại.
"Nằm im! Đừng cử động!" Vy ra lệnh qua bộ đàm nội bộ. "Nó trang bị cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt và cảm biến nồng độ CO2 cực nhạy. Mọi chuyển động mạnh hay hơi thở dồn dập đều sẽ kích hoạt súng laser dưới bụng nó."
Drone Sát Thủ-01 phát ra tiếng o o nhỏ, từ từ bay lướt qua phía trên bồn chứa khí nén. Luồng ánh sáng đỏ quét dọc theo sàn sắt ẩm ướt, chỉ cách vị trí Vy đang nấp sau một container phế liệu chưa đầy hai mét.
*Khò... khò... sặc...*
Ông già Tư Oxy đột ngột ho sặc sụa. Những năm tháng hít thở bụi rỉ sét và khí độc đã hủy hoại phổi của ông, và sự ngột ngạt của trạm bơm lúc này đã kích hoạt cơn ho không thể kiểm soát. Tiếng ho của ông làm tăng nồng độ CO2 cục bộ trong không khí một cách đột ngột.
Thấu kính camera màu đỏ của Sát Thủ-01 lập tức xoay tròn tám mươi độ, hướng thẳng về phía bồn chứa nơi ông già Tư đang đứng. Nòng súng laser nhỏ dưới bụng drone bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ nạp năng lượng.
Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Vy biết cô phải hành động. Cô không thể để ông già Tư bị bắn chết, và cô cũng không thể nổ súng điện vì tiếng nổ điện từ sẽ thu hút toàn bộ lực lượng tuần tra của Hùng đang ở gần đó.
Cô phải sử dụng năng lực đột biến của mình: Nhịn thở vượt giới hạn (Extended Breath).
Vy nhắm nghiền mắt, hít sâu một hơi khí sạch cuối cùng từ bộ lọc mặt nạ, rồi chủ động khóa cơ hoành điều khiển hệ thần kinh tự động. Cô tập trung ý chí để ép nhịp tim của mình giảm mạnh, từ bảy mươi nhịp xuống dưới bốn mươi nhịp mỗi phút.
Cảm giác vật lý của việc nhịn thở vượt giới hạn lập tức ập đến tàn nhẫn. Lồng ngực Vy nóng rát như bị nung đỏ, các phế nang phổi bị tổn thương co thắt dữ dội, đòi hỏi oxy một cách điên cuồng. Đầu óc cô quay cuồng, những vệt tối bắt đầu xuất hiện ở rìa võng mạc, và nhịp tim đập dồn dập dội lên màng nhĩ như những tiếng búa nện khổng lồ. Từ tai trái của cô, một dòng máu nhỏ màu đỏ sẫm bắt đầu chảy ra do áp lực nội sọ tăng cao đột ngột.
Nhưng hiệu quả chiến thuật đã diễn ra hoàn hảo. Cơ thể Vy hoàn toàn ngưng phát thải khí CO2 ra môi trường xung quanh, và nhiệt độ bề mặt của bộ giáp quân sự cũng giảm dần. Để tăng cường khả năng ngụy trang nhiệt, Vy dùng tay phải nhặt một tấm hợp kim lạnh giá dưới sàn sắt, áp chặt vào má và cổ để hạ nhiệt độ da thịt xuống bằng với nhiệt độ môi trường kim loại xung quanh.
Drone Sát Thủ-01 quét luồng ánh sáng đỏ qua vị trí của Vy, nhưng cảm biến hồng ngoại và CO2 của nó không phát hiện ra bất kỳ vệt nhiệt hay nguồn phát khí động nào trên ba mươi bảy độ C. Nó quay đầu thấu kính lại phía ông già Tư Oxy.
Ngay lúc đó, An đã nhanh trí dùng móc từ tính ném mạnh vào một container phế liệu ở góc đối diện trạm bơm. Tiếng kim loại va đập mạnh vang lên dội khắp khoang chứa.
Sát Thủ-01 bị đánh lạc hướng bởi tiếng động cơ học lớn, nó lập tức xoay nòng súng laser và lao sầm sập về phía container phế liệu, xả một loạt đạn laser đỏ rực làm nóng chảy mảng thép tấm.
"Chú Tư... mau xoay van... nhanh lên!" Vy khẽ giọng ra lệnh qua bộ đàm, mắt cô nhòe đi vì thiếu máu não nhẹ.
Ông già Tư Oxy nghiến răng, dùng hết sức lực còn lại bẩy chiếc van khóa vạn năng.
*Kèn kẹt... rít...*
Chiếc van xả rỉ sét cuối cùng cũng khớp vào vòng ren quyết định và xoay chuyển. Một luồng khí nitơ và oxy hóa lỏng tinh khiết cực lạnh phun ra xối xả từ vòi xả, tạo thành một làn sương mù trắng xóa đóng băng nhanh chóng các sợi rễ carbon xung quanh.
An nhanh chóng tiếp cận, dùng súng bắn keo dán áp lực để kết nối vòi xả của bồn chứa với Bình Oxy hóa lỏng dự phòng rỉ sét mà họ mang theo. Dòng khí hóa lỏng áp suất cao tràn vào bình nén, làm vỏ bình titan đóng một lớp tuyết trắng xóa.
*Tít... tít... tít...*
Bình oxy dự phòng đã được nạp đầy khí sạch.
Nhưng tiếng rít lớn của dòng khí hóa lỏng và tiếng kèn kẹt của chiếc van rỉ sét đã một lần nữa làm kinh động đến drone Sát Thủ-01. Thiết bị bay tuần tra tự động xoay tròn thấu kính camera màu đỏ rực, khóa chặt mục tiêu vào vị trí của Vy ngay sát khe hở của bồn chứa khí.
Vy vừa khóa chặt van của bình oxy hóa lỏng dự phòng bằng tay phải, gồng mình chịu đựng cơn đau thắt ngực dữ dội do nhịn thở quá giới hạn năm phút. Cô gượng dậy định rút lui, nhưng thấu kính camera màu đỏ của Sát Thủ-01 đã dừng lại ngay sát khe hở nơi cô đang nấp, nòng súng laser dưới bụng nó phát ra ánh sáng đỏ chói chuẩn bị khai hỏa tiêu diệt khẩn cấp.
Cùng lúc đó, từ phía hành lang kỹ thuật bên ngoài, tiếng xì xì của súng điện áp cao và tiếng bước chân rầm rập của đội tuần tra do Hùng chỉ huy đang tiến sát vào trạm bơm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!