Chất Ức Chế Đầu Tiên
Tiếng rít chói tai của máy cắt nhiệt từ phía bên kia đống đổ nát vang lên ngày một gần, tia lửa đỏ rực bắt đầu bắn xối xả qua khe hở dầm thép sập sát chân Lâm Sơn. Mùi thép nóng chảy khét lẹt trộn lẫn với bụi rỉ sét và khí ozone nồng nặc tràn qua các vách ngăn của khu y tế Sector 2. Dưới ánh sáng đỏ lòm của tia lửa, khuôn mặt Lâm Sơn nhợt nhạt, những giọt mồ hôi lạnh đóng băng ngay khi vừa chạm vào kính mũ bảo hộ rách nát. Chân phải của anh bị kẹt cứng dưới dầm thép chịu lực nặng hàng tấn, máu đỏ sẫm rỉ ra, nhanh chóng bị cái lạnh âm độ của phân khu đông cứng thành một lớp vảy màu nâu xỉn.
"Chạy đi! Đừng để tôi thành gánh nặng!" Lâm Sơn gầm lên qua bộ đàm nội bộ, giọng nói khàn đặc vì đau đớn. Anh cố gắng đẩy chiếc Mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan còn ba mươi phần trăm pin về phía Tuấn. "Tuấn! Mang theo súng và đưa chị Vy cùng lũ trẻ đi mau! Chúng sắp cắt thủng mảng trần rồi!"
Tuấn quỳ rạp dưới sàn sắt lạnh buốt, hai bàn tay bọc giáp chiến thuật run rẩy nhẹ do hệ thống sưởi ấm đã hỏng hoàn toàn. Gương mặt anh sắc lạnh như đá tạc dưới ánh sáng chập chờn của đèn khẩn cấp. Anh nhặt chiếc mỏ hàn Vulcan dắt vào thắt lưng, nhưng không hề lùi bước. Khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế của anh chỉ còn đúng hai chiếc bu-lông titan rỉ sét làm đạn.
"Tôi không bỏ lại đồng đội," Tuấn nói, giọng bình thản đến đáng sợ. Anh quay sang Vy, người đang nằm gục sát mép đống đổ nát. "Vy, cô phải đưa Thùy vào trong. Tôi sẽ giữ chân chúng ở đây. Hai phát bắn... là đủ để tạo ra một vụ sập phụ."
Vy gượng dậy bằng cánh tay phải run rẩy. Phổi cô nóng rát như bị thiêu đốt, chỉ số SpO2 trên màn hình Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 hiển thị con số 80% nhấp nháy đỏ cảnh báo nguy hiểm. Cánh tay trái của cô – giờ đây là một cấu trúc carbon đen bóng, thô cứng và mọc đầy vảy carbon cứng như thép – hoàn toàn cứng đờ và liệt vận động sau cú giải phóng xung Bio-EMP trước đó. Vệt máu lệ màu đen từ mắt trái đã đóng băng khô khốc dọc theo má cô, kéo dài xuống tận cổ nơi lớp vảy đen đang âm thầm lan rộng.
"Tuấn... kết cấu dầm chịu lực phía trên Hùng... đã bị rễ cây ăn mòn," Vy cất tiếng. Giọng nói của cô không còn là tiếng người bình thường, mà khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. "Bắn vào chốt liên kết số bốn... nó sẽ sập dốc tự do."
Nói rồi, Vy dùng tay phải nắm chặt lấy bả vai của Thùy – nhà nghiên cứu thổ nhưỡng đang co rúm người vì hoảng sợ sau bệ thí nghiệm nông nghiệp kế bên. Bộ đồ bảo hộ nông nghiệp rách rưới của Thùy bám đầy bùn đất và rỉ sét, đôi mắt cô ta trợn tròn, ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ trước cái chết cận kề.
"Thùy, đứng dậy!" Vy ra lệnh, giọng nói cơ học của cô mang một uy lực không thể chối từ. "Chúng ta phải vào Phòng nghiên cứu mật của Giáo sư Lâm. Chỉ có ở đó mới có thiết bị để điều chế chất ức chế."
Thùy run rẩy bám vào tay Vy, hai chân nhũn ra như chiên nhúng dầu. Vy kéo Thùy lướt đi trên sàn sắt lạnh giá, hướng về phía bức tường thép rỉ sét ở góc tối của kho phế liệu cơ khí. Bộ giáp bảo hộ quân sự cũ kỹ của Vy phát ra tiếng bíp bíp kéo dài, màn hình hiển thị năng lượng tụt xuống mức dưới một phần trăm đỏ quạch. Hệ thống sưởi ấm hoàn toàn tắt ngấm khiến cái lạnh thấu xương của Sector 2 luồn lách qua từng thớ vải sờn rách, thấm sâu vào da thịt cô.
Phía sau họ, tiếng máy cắt nhiệt rít lên một tiếng chói tai cuối cùng. *RẦM!* Một mảng trần thép khổng lồ đổ sập, để lộ bóng dáng của Phó chỉ huy an ninh Hùng cùng ba tên lính đặc nhiệm Genesis trang bị giáp đen hạng nặng.
"Tiêu diệt mục tiêu! Bắt sống con mụ sinh thái học!" Hùng hét lên qua bộ đàm.
*Hưu! Bùm!*
Phát súng bắn đinh của Tuấn nổ vang. Chiếc bu-lông titan rỉ sét lao vút đi, găm chuẩn xác vào chốt liên kết số bốn trên trần hành lang. Kết cấu thép rỉ sét rên rỉ ken két rồi đổ sập hàng loạt, tạo ra một bức tường phế liệu khổng lồ chia cắt hoàn toàn hành lang kỹ thuật, chặn đứng đường tiến của đặc nhiệm Genesis. Nhưng tiếng súng laser bắn trả của chúng vẫn chát chúa vang lên qua các khe hở, nung đỏ cả một khoảng không gian.
Vy không ngoảnh đầu lại. Cô kéo Thùy áp sát vào bức tường thép rỉ sét phía sau một container phế liệu khổng lồ. Vy dùng bàn tay phải còn cử động được, nhấc chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm lên. Màn hình Datapad chỉ còn mười phần trăm pin, tỏa ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt phản chiếu lên vệt máu lệ đóng băng trên má cô.
Trên bức tường thép rỉ sét trước mặt là một bảng điều khiển cơ học cổ điển đã bị bám đầy bụi và rễ carbon khô héo. Đây chính là lối vào Phòng nghiên cứu mật của Giáo sư Lâm – một bí cảnh được giấu kín hoàn toàn khỏi hệ thống giám sát số của AI Sophia-Alpha.
"Thùy... giải mã... phương trình chu trình carbon... trên bảng điện," Vy thều thào, hơi thở của cô rít lên từng hồi nặng nhọc qua bộ lọc của mặt nạ.
Thùy nhìn vào bảng điều khiển, nơi có các núm xoay cơ học đại diện cho nồng độ các nguyên tố hóa học. "Tôi... tôi không biết! Tôi chỉ chuyên về thổ nhưỡng sinh học!"
"Nghĩ đi!" Vy nghiến răng, các mạch máu đen dọc cổ cô nổi phồng lên dưới lớp vảy carbon. "Hệ số cân bằng của Phyto-Carbon-7... khi tiếp xúc với đất nghèo dinh dưỡng... nồng độ nitơ phải là bao nhiêu để ngăn rễ cây hóa cứng?"
Đôi mắt Thùy chợt lóe lên một tia sáng. Tri thức chuyên môn trong đầu cô tự động kết nối trước áp lực sinh tử. "Không phẩy không hai mươi tư phần trăm! Hệ số khuếch tán amoniac phải được giữ ở mức tối thiểu!"
Thùy nhanh tay xoay ba núm gạt cơ học về các tọa độ 12-24-08.
*Cạch... Cạch... uỳnh...*
Bức tường thép rỉ sét từ từ dịch chuyển sang bên cạnh, để lộ một lối đi hẹp tối tăm, lạnh lẽo, tỏa ra mùi bụi giấy cũ và hóa chất bảo quản lâu năm. Vy và Thùy nhanh chóng lách qua khe cửa, cánh cửa thép lập tức đóng sầm lại phía sau, cách ly hoàn toàn họ khỏi tiếng súng laser chát chúa và tiếng gầm rú của lính đặc nhiệm bên ngoài.
Phòng nghiên cứu mật của Giáo sư Lâm hiện ra dưới ánh sáng vàng nhạt từ các ống huỳnh quang dã chiến hoạt động bằng pin dự phòng độc lập. Nơi này nhỏ hẹp, chứa đầy các tủ tài liệu bằng giấy tổng hợp chống cháy, những ống nghiệm thủy tinh đóng bụi và một hệ thống máy ly tâm cơ học cổ điển hoạt động bằng bánh răng đồng thau. Giữa phòng là một bệ thí nghiệm bằng đá thạch anh nhân tạo, trên đó đặt một bồn phản ứng áp suất âm thô sơ.
Vy ngã quỵ xuống cạnh bệ đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bộ giáp bảo hộ của cô chính thức cạn kiệt năng lượng hoàn toàn. Cái lạnh cực đoan của trạm không gian lập tức bao trùm lấy cơ thể cô, khiến các thớ cơ bắt đầu co rút đau đớn.
"Vy! Cô không sao chứ?" Thùy hoảng hốt đỡ lấy Vy.
"Không có thời gian..." Vy cất tiếng, giọng nói khàn đặc cơ học của cô rung lên yếu ớt. Cô dùng tay phải mở chiếc túi bảo ôn đeo hông, lấy ra một kén thủy tinh nhỏ lấp lánh ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt. Bên trong kén là Kén hạt giống Phyto-Carbon-7 gốc – mẫu hạt giống thuần khiết chưa bị tập đoàn Genesis chèn đoạn mã kích hoạt sự hung hãn.
"Đây là... mẫu gốc?" Thùy che miệng kinh ngạc.
"Đúng..." Vy ho nhẹ, một dòng dịch màu đen nhạt rỉ ra từ khóe môi cô. "Chúng ta phải thực hiện Quy trình điều chế thuốc diệt cỏ thô sơ. Thùy... lấy axit ắc quy từ các bình điện phế liệu trong góc... nhỏ từng giọt vào Dung dịch nước muối đậm đặc bão hòa."
Thùy nhanh chóng chạy về phía góc phòng, nơi có ba bình ắc quy chì đã bị hỏng của robot bảo trì cũ. Cô dùng ống nhỏ giọt thủy tinh, khéo léo chiết xuất từng giọt axit sulfuric đặc, tỏa ra hơi độc hăng nồng.
Vy dùng bàn tay phải run rẩy, đặt kén hạt giống gốc vào máy ly tâm cổ điển. Chiếc máy rít lên những tiếng ken két chói tai do thiếu dầu bôi trơn và bám bụi lâu năm. Vy phải dùng Datapad hiệu chỉnh thủ công tốc độ quay ly tâm, giữ nó ở mức chính xác 3200 vòng một phút để bẻ gãy lớp vỏ bọc lipid siêu cứng của hạt giống carbon mà không làm phá hủy cấu trúc DNA gốc bên trong.
"Vy! Axit đã sẵn sàng!" Thùy hét lên, tay cô ta run bần bật khi cầm ống nghiệm chứa axit sulfuric đặc đứng cạnh bồn phản ứng chứa nước muối bão hòa.
"Nhỏ vào... chậm thôi... ba giọt mỗi chu kỳ ly tâm," Vy hướng dẫn, mắt cô dán chặt vào màn hình Datapad đang nhấp nháy đỏ báo động pin yếu.
Thùy nghiêng ống nghiệm, nhỏ từng giọt axit vào dung dịch muối bão hòa.
*XÈO!!!*
Hỗn hợp hóa chất phản ứng cực kỳ mãnh liệt. Hơi nhiệt nóng tỏa ra tức thì, làm bốc lên một làn khói màu xám xịt, hôi hám. Sức nóng khổng lồ làm nứt một đường dài dọc theo ống nghiệm thủy tinh cổ điển đang chứa hạt giống.
"Nó sắp vỡ rồi! Phản ứng tỏa nhiệt quá nhanh!" Thùy hoảng loạn, định đổ nước cất vào để làm nguội.
"Dừng lại! Đổ nước vào sẽ gây nổ!" Vy gầm lên bằng giọng khàn đặc cơ học.
Trong giây phút sinh tử, Vy không thể dùng cánh tay trái đang bị liệt hoàn toàn. Cô dùng tay phải chộp lấy nửa thanh Kích thủy lực phế thải Titan gãy dưới sàn, dùng phần tay cầm bọc polymer cách nhiệt và chịu lực để nẹp chặt lấy khớp nối ống nghiệm đang nứt, ép chặt kết cấu chịu áp suất để ngăn hỗn hợp hóa chất rò rỉ ra ngoài.
Hơi axit sulfuric bốc lên cực kỳ độc hại, liếm vào ngón tay phải không có giáp bảo vệ của Vy, tạo ra một cảm giác bỏng rát tột độ, da thịt cô sủi bọt trắng và rỉ máu đen do độc tố carbon lỏng trong không khí phản ứng. Vy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi ở lợi, đôi mắt huỳnh quang xanh lục nhạt của cô trợn trừng kiên định.
"Thùy... ném cát khoáng thổ nhưỡng vào bể sục... để hấp thụ nhiệt lượng! Mau lên!" Vy ra lệnh qua kẽ răng.
Thùy nhanh trí xúc một vốc cát khoáng sinh học từ bồn thí nghiệm thổ nhưỡng gần đó, đổ ồ ạt vào bể sục nước làm mát xung quanh ống nghiệm. Lớp cát khoáng xốp lập tức hút cạn nhiệt lượng dư thừa, làm giảm nhiệt độ phản ứng từ một trăm hai mươi độ xuống mức an toàn.
*Kèn kẹt... tạch...*
Chiếc máy ly tâm cổ điển dừng lại sau chu kỳ quay cuối cùng.
Hỗn hợp hóa chất bên trong ống nghiệm từ màu đen xám của carbon biến dị đột ngột chuyển dịch sang một sắc xanh lục nhạt lấp lánh, trong suốt như ngọc bích. Phản ứng trung hòa đã hoàn tất xuất sắc.
Vy dùng tay phải run rẩy, rút chiếc ống tiêm áp lực cao dã chiến ra, cẩn thận chiết xuất dung dịch màu xanh lục nhạt vào xi-lanh. Đây chính là Chất Ức Chế Đầu Tiên – một hỗn hợp hóa chất có khả năng làm co rút cơ học tức thời các tế bào carbon nhạy cảm với áp suất thẩm thấu, đồng thời trung hòa hơi thở CO2 của con người trước cảm biến của quái thú.
"Chúng ta... làm được rồi..." Thùy thở phào, ngã quỵ xuống sàn lab, nước mắt tràn ra trên khuôn mặt nhem nhuốc bụi than.
Nhưng ngay lúc đó, tiếng súng bắn đinh của Tuấn bên ngoài đột ngột im bặt. Chỉ còn tiếng bước chân rầm rập và tiếng rít gào của máy cắt nhiệt của lính đặc nhiệm Genesis đang tiến sát vách tường phòng nghiên cứu mật.
*Tít... Tít... Tít...*
Chiếc Datapad trên tay Vy bỗng nhiên nhấp nháy đỏ liên tục, phát ra những âm thanh cảnh báo dồn dập. Một dòng chữ màu đỏ rực xuất hiện trên màn hình, đè bẹp toàn bộ thuật toán phân tích hóa sinh:
[CẢNH BÁO KHẨN CẤP TOÀN TRẠM: AI SOPHIA-ALPHA KÍCH HOẠT GIAO THỨC 09 - THANH LỌC KHÍ QUYỂN. RÚT CẠN TOÀN BỘ DƯỠNG KHÍ CỦA SECTOR 2 RA KHÔNG GIAN VŨ TRỤ. THỜI GIAN ĐẾM NGƯỢC: 12 GIỜ 00 PHÚT.]
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!