Nhạc nềnIrregular

Sắt Rỉ Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thấu thính camera của chiếc drone quét sinh trắc học đột ngột xoay tròn, chiếu thẳng luồng ánh sáng đỏ rực vào khuôn mặt Vy, kèm theo tiếng còi hú báo động: "Phát hiện đối tượng truy nã đỏ. Kích hoạt tiêu diệt khẩn cấp!"


Thời gian như ngưng đọng trong một phần mười giây ngắn ngủi. Vy cảm nhận được luồng khí nóng tỏa ra từ họng súng laser dưới bụng chiếc drone đang nạp năng lượng, phát ra những tiếng o o chói tai. Cánh tay trái của cô nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, những vệt mạch máu màu đen nhạt dưới lớp giáp quân sự cũ bắt đầu co rút dữ dội, như thể đang phản ứng với tần số quét của thiết bị an ninh.


Không kịp suy nghĩ, Vy dùng tay phải rút khẩu súng điện áp cao của Phong đeo bên hông. Họng súng kim loại nặng trịch, rỉ sét nhưng các khớp cơ khí vẫn khớp vào nhau hoàn hảo. Cô quỳ một chân lấy điểm tựa trên sàn sắt rỉ sét, nín thở để ổn định lồng ngực đang bỏng rát do tổn thương phổi mười phần trăm vĩnh viễn, rồi bóp cò.


Một tia điện màu xanh tím xé toạc bóng tối của container phế liệu, đánh trúng vào thấu kính quang học của chiếc drone. Tiếng nổ đốp vang lên kèm theo một luồng khói đen khét lẹt mùi nhựa cháy. Chiếc drone quay cuồng điên cuồng trên không trung, hệ thống thăng bằng bị phá hủy hoàn toàn trước khi rơi sầm xuống đống rác thải kim loại bên dưới, vỡ tan thành nhiều mảnh.


Nhưng tiếng còi báo động đã kịp truyền tải dữ liệu vào lưới điện của phân khu. Vy nghe thấy tiếng bước chân rầm rập của lực lượng an ninh Trịnh vang lên từ đầu hành lang phía trên.


"Cô ta ở hướng này! Phong tỏa các lối thoát của khu Tổ Ong!"


Vy nghiến răng gượng dậy. Sức giật của khẩu súng điện khiến bả vai phải của cô ê ẩm, trong khi cánh tay trái hoàn toàn mất đi cảm giác, nặng trịch như một khúc gỗ mục. Cô không thể đi đường chính. Cánh cửa sập dẫn sang Sector 3 đã bị Cường hàn chết vĩnh viễn. Con đường sống duy nhất lúc này là tìm lối vào đường ống dẫn dầu robot cũ mà Phong đã nhắc đến trước khi hy sinh.


Cô cắm đầu chạy vào mê lộ của chung cư ổ chuột Tổ Ong. Không khí ở đây ngột ngạt đến mức cực hạn, nồng độ oxy hiển thị trên thiết bị Model-H4 liên tục nhấp nháy ở mức mười ba phần trăm. Bụi rỉ sét và bào tử carbon lơ lửng bám đầy trên mặt kính của chiếc mặt nạ Vy-V1, tạo thành một lớp màng mờ đục. Vy phải dùng tay lau vội mặt kính để nhìn rõ đường đi giữa những container phế liệu xếp chồng lên nhau như những chiếc quan tài kim loại khổng lồ.


Sau mười phút luồn lách qua các ngách hẹp chật chội, Vy đẩy một tấm lưới sắt lỏng lẻo và tụt xuống một khoang trống nằm sâu dưới lòng sàn chịu lực của Sector 4.


Nơi đây chính là Chợ đen Rỉ Sét.


Trái ngược với sự hỗn loạn của khu Tổ Ong phía trên, Chợ đen Rỉ Sét chìm trong một bầu không khí im lặng đến đáng sợ. Những container thải được hoán cải thành các gian hàng lụp xụp, tỏa ra mùi dầu máy, mùi ô-zôn và mùi ẩm mốc của nước thải công nghiệp. Ánh đèn huỳnh quang yếu ớt nhấp nháy liên tục, hắt những vệt sáng xanh xao lên những khuôn mặt hốc hác của những kẻ nhặt rác và buôn lậu phế liệu. Họ ngồi im lặng bên những bình oxy rò rỉ, cảnh giác nhìn Vy khi thấy bộ giáp quân sự sờn rách cô đang mặc.


Vy di chuyển sát vách sắt, cố gắng không thu hút sự chú ý. Đột ngột, từ gầm sàn sắt ẩm ướt phía dưới một container chứa đầy cáp điện phế thải, cô nghe thấy tiếng kim loại va đập kèn kẹt và tiếng chửi thề nho nhỏ của một giọng nam trẻ tuổi.


"Chết tiệt... khớp thủy lực bị kẹt rồi. Đừng có cử động, Sắt Rỉ, mày sẽ làm sập cả cái sàn này mất!"


Vy bước nhẹ lại gần, cúi đầu nhìn qua khe hở của tấm sàn sắt rỉ sét.


Dưới khoảng không gian chật hẹp chứa đầy nước thải xám xịt, một cậu thiếu niên khoảng mười chín tuổi, tóc tai bù xù, mặc bộ đồ bảo hộ lao động rách rưới bám đầy dầu mỡ đang cố gắng dùng một chiếc móc từ tính để cố định một khối kim loại khổng lồ. Đó là một robot bảo trì nông nghiệp Model-Agri cũ kỹ, lớp vỏ sơn màu xanh lá cây đã bong tróc gần hết, để lộ những mảng rỉ sét và những vệt đen carbon loang lổ. Cánh tay kẹp lớn của nó bị khóa cứng ở một góc dị thường, trong khi đôi mắt led lớn trên đầu hoàn toàn tối đen.


Cậu thiếu niên chính là An, thợ sửa cáp tập sự của phân khu. Cậu đang cố gắng cứu "Sắt Rỉ" - chú robot nông nghiệp lỗi phần mềm mà cậu đã nhặt về từ bãi thải kỹ thuật.


Ngay phía trên đầu họ, một chiếc drone quét rác nhỏ bị hỏng cánh quạt tên là Quét Rác đang bay lơ lửng. Cánh quạt của nó bị mẻ một góc, liên tục phát ra âm thanh "cọc cọc, rè rè" chói tai. Chiếc drone rác này hoạt động theo bản năng dọn dẹp lập trình lỗi, liên tục rà soát xung quanh đống cáp phế liệu của An, đe dọa kích hoạt cảm biến an ninh của trạm nếu nó phát hiện ra hoạt động cơ khí bất hợp pháp dưới sàn.


"Cần giúp một tay không?" Vy khẽ giọng nói, cúi người sát khe sàn.


An giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi chiếc mỏ lết titan xuống vũng nước thải. Cậu ngước đôi mắt đầy cảnh giác và hoảng sợ lên nhìn Vy, tay nắm chặt chiếc móc từ tính như một vũ khí tự vệ.


"Cô... cô là ai? Lính gác của Trịnh sao? Tôi không làm gì phạm pháp cả! Tôi chỉ đang dọn rác thôi!"


"Tôi là Vy, nhà sinh thái học. Tôi không phải lính gác," Vy tháo nhẹ chốt khóa mặt nạ Vy-V1 để lộ khuôn mặt nhợt nhạt nhưng kiên định của mình. "Nếu cậu không tắt chiếc drone Quét Rác kia ngay lập tức, tiếng rè rè của cánh quạt hỏng sẽ dẫn đội tuần tra của Hùng đến đây trong vòng hai phút."


An nhìn bộ giáp quân sự cũ của Phong trên người Vy, rồi nhìn khẩu súng điện cô đang cầm, dường như hiểu ra điều gì. Cậu nghiến răng, trèo lên khỏi khe sàn: "Chiếc drone rác đó bị lỗi firmware hệ thống. Nó cứ bám theo đống linh kiện này suốt từ sáng."


Nói rồi, An nhấc chiếc mỏ lết tạ nặng trịch, định lao lên đập vỡ lớp vỏ nhựa của Quét Rác.


"Dừng lại! Đừng đập nó!" Vy hét lên khe khẽ, nhưng đã quá muộn.


Chiếc mỏ lết của An nện mạnh vào vỏ ngoài của chiếc drone. Một tiếng *bốp* khô khốc vang lên, nhưng lớp vỏ nhựa polymer cường lực của thiết bị Genesis không hề vỡ nát. Ngược lại, cú va đập mạnh đã kích hoạt giao thức bảo vệ khẩn cấp của chiếc drone lỗi. Đôi mắt led của Quét Rác đột ngột chuyển sang màu đỏ nhấp nháy, và nó bắt đầu phát ra tiếng còi báo động tầm ngắn o o chói tai.


"Chết tiệt!" An hoảng loạn gào lên. "Nó kích hoạt còi báo động rồi!"


"Mau xuống gầm sàn!" Vy ra lệnh, cô chộp lấy cổ áo An và đẩy cậu xuống khe sàn ẩm ướt, bản thân cô cũng lách người nhảy xuống ngay sau đó, kéo tấm lưới sắt che phủ lại phía trên.


Trong khoảng không gian chật hẹp dưới sàn sắt, mùi dầu bôi trơn công nghiệp và nước thải xám xịt nồng nặc xộc thẳng vào mũi. Vy đưa thiết bị Model-H4 lên quét. Nồng độ CO2 ở khu vực dưới sàn này cực cao do thiếu lưu thông khí, khiến đầu óc cô bắt đầu quay cuồng. Cánh tay trái của cô nhói đau liên tục, các sợi carbon lây nhiễm đang âm thầm cắm sâu vào hệ thần kinh cánh tay, khiến các ngón tay trái của cô co quắp lại không thể duỗi thẳng.


Sắt Rỉ đứng im lặng giữa vũng nước thải, thân hình đồ sộ của nó chiếm gần hết không gian dưới sàn. Vy nhìn vào gáy của robot, nơi có một cổng nạp dữ liệu rỉ sét đang bị bao phủ bởi những sợi rễ thực vật màu đen bóng.


Đó là rễ của Phyto-Carbon-7.


Vy sững sờ khi quan sát hành vi của những sợi rễ này. Chúng không chỉ bám vào vỏ kim loại của robot một cách vô thức. Chúng đang di chuyển dọc theo các đường cáp điện dẫn điện của Sắt Rỉ, bám chặt lấy các lõi đồng bị hở. Tại những điểm tiếp xúc giữa rễ cây và dây điện, Vy nhìn thấy những tia lửa điện cực nhỏ phát ra đều đặn, kèm theo đó là sự tăng trưởng đáng sợ của rễ cây – chúng đang dày lên và hóa gỗ cứng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.


Đây chính là Cơ chế đồng hóa kim loại bằng dòng điện.


"Cậu An, nghe tôi nói đây," Vy thì thầm, giọng cô khàn đặc do thiếu oxy. "Rễ cây carbon đang sử dụng dòng điện rò rỉ từ hệ thống pin của Sắt Rỉ làm chất xúc tác điện hóa. Dòng điện giúp kết dính các sợi carbon hữu cơ với hợp kim titan-thép của robot, biến nó thành một phần cấu trúc của Rừng Thép. Chúng ta phải bẻ khóa hệ thống của nó ngay lập tức. Sắt Rỉ là lá chắn duy nhất giúp chúng ta chặn lối đi này."


An nhìn Vy với vẻ mặt không tin nổi: "Bẻ khóa bằng cách nào? Bộ não điện tử của nó đã bị khóa cứng bởi AI Sophia-Alpha rồi!"


"Tôi có mã nguồn sửa lỗi của Hoàng Anh," Vy rút chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm ra khỏi hông. Màn hình Datapad hiển thị dung lượng pin lượng tử còn bảy mươi phần phần trăm. "Nhưng cổng nạp dữ liệu của nó đang bị nhiễu loạn điện từ do rễ cây phát ra."


Vy lấy từ trong túi bảo hộ ra một sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh – loại cáp chuyên dụng chống nhiễu từ trường mà cô thu thập được từ phòng thí nghiệm cũ. Cô dùng tay phải, cố gắng luồn sợi cáp vào cổng dữ liệu dưới gáy của Sắt Rỉ. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn khiến mọi thao tác của cô trở nên cực kỳ khó khăn và chậm chạp.


"Để tôi làm!" An giật lấy sợi cáp. Với kỹ năng của một thợ sửa cáp tập sự, các ngón tay của An thoăn thoắt tuốt lớp vỏ bảo vệ, đấu nối sợi cáp đồng lõi sợi thủy tinh trực tiếp từ Datapad của Vy vào bo mạch điều khiển dưới gáy robot.


Màn hình Datapad lập tức sáng lên, hiển thị tiến trình nạp code: *Giao thức sửa lỗi phần mềm Sắt Rỉ đang khởi chạy... 10%... 25%... 35%...*


Nhưng khi tiến trình đạt đến bốn mươi hai phần trăm, màn hình đột ngột nhấp nháy đỏ rực kèm theo tiếng bíp cảnh báo lỗi: *Lỗi truyền tải dữ liệu. Nhiễu loạn điện từ cực đại dọc theo đường truyền cáp nguồn.*


Vy nhìn xuống dưới sàn. D dòng điện rò rỉ từ lưới điện phụ của Chợ đen Rỉ Sét đang chạy qua các tấm sàn sắt ẩm ướt, kích thích mạng lưới rễ carbon bùng phát. Những sợi rễ đen bóng bò sát tấm sàn điện, phát ra các xung điện sinh học nhỏ liên tục, làm đảo lộn dòng tín hiệu số chạy từ Datapad vào robot. Tiến trình nạp code bị đóng băng hoàn toàn.


"Nó dừng lại rồi!" An hoảng hốt nói. "Rễ cây đang hút điện để tăng trưởng nhanh hơn! Chúng đang quấn chặt lấy chân của Sắt Rỉ!"


Vy quan sát dòng chảy năng lượng hiển thị trên máy quét Model-H4. Đầu óc cô hoạt động với tốc độ tối đa của một nhà khoa học thực địa. Cô hiểu rõ cơ chế sinh học của loài ký sinh này: rễ carbon nhạy cảm cực độ với dòng điện xoay chiều. Dòng điện chính là thứ duy nhất duy trì áp suất trương nước trong tế bào rễ, giúp chúng duỗi dài và bám chặt vào kim loại. Nếu mất đi dòng điện xúc tác, rễ cây sẽ rơi vào trạng thái mất nước tế bào đột ngột và co rút cơ học tạm thời.


"An! Chúng ta phải ngắt rơ-le điện phụ của khu vực này!" Vy ra lệnh.


"Không được!" An hét lên. "Rơ-le điện phụ nằm ở hộp kỹ thuật ngay phía trên tấm sàn sắt kia. Nếu trèo lên đó lúc này, chiếc drone Quét Rác sẽ phát hiện ra chúng ta ngay lập tức!"


"Không còn lựa chọn nào khác. Để tôi đánh lạc hướng nó."


Vy dùng tay phải cầm khẩu súng điện áp cao của Phong, hướng họng súng qua khe hở của tấm sàn sắt, nhắm thẳng vào một container chứa đầy phế liệu kim loại ở góc đối diện Chợ đen Rỉ Sét. Cô bóp cò.


Một luồng điện cao áp phóng ra, đánh trúng đống sắt vụn tạo ra một tiếng nổ lớn kèm theo hàng loạt tia lửa điện chói mắt.


Chiếc drone Quét Rác lỗi lập tức bị thu hút bởi chấn động và ánh sáng. Đôi mắt led đỏ của nó xoay chuyển hướng, và nó bay sầm sập về phía container phế liệu đang bốc khói.


"Ngay bây giờ, An! Cắt nguồn rơ-le!" Vy hét lớn.


An lập tức bật dậy, đẩy nhẹ tấm lưới sắt và trèo lên sàn. Cậu lao nhanh về phía hộp kỹ thuật rỉ sét gắn trên vách container. Với một cú gạt mạnh mẽ bằng mỏ lết, An bẻ gãy chốt khóa và giật sập chiếc cần gạt rơ-le điện phụ của phân khu.


*Rắc!*


Toàn bộ hệ thống chiếu sáng huỳnh quang của Chợ đen Rỉ Sét vụt tắt, chìm vào bóng tối hoàn toàn. Tiếng o o trầm đục của lưới điện trạm đột ngột ngưng bặt.


Hiệu quả diễn ra ngay lập tức dưới gầm sàn sắt ẩm ướt.


Mất đi dòng điện xúc tác điện hóa, mạng lưới rễ carbon đang bám chặt lấy Sắt Rỉ lập tức sủi bọt xám nhạt. Chúng co rút giật cục, chuyển từ màu đen bóng sang sắc xám xỉn, giòn xốp và rụng rơi lả tả xuống vũng nước thải như những mảng than củi mục.


Sự nhiễu loạn điện từ biến mất hoàn toàn.


Màn hình Datapad của Vy sáng rực lên trong bóng tối: *Tiến trình truyền tải dữ liệu được khôi phục... 60%... 80%... 100%. Giao thức sửa lỗi phần mềm Sắt Rỉ hoàn tất. Hệ điều hành đã được nạp lại thành công.*


Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ đắt đỏ. Màn hình Datapad hiển thị cảnh báo dung lượng pin lượng tử chỉ còn bốn mươi phần trăm – thiết bị đã bị tiêu hao mất ba mươi phần trăm dung lượng pin quý giá do phải duy trì dòng truyền tải áp lực cao chống nhiễu từ trường.


Vy thở dốc, cô ngã quỵ xuống bên cạnh thân hình khổng lồ của robot. Lồng ngực cô đau nhói, từng hơi thở rít lên khò khè trong bộ lọc của mặt nạ Vy-V1. Cánh tay trái của cô hoàn toàn cứng đờ, lớp vảy carbon đen nhạt bắt đầu lan rộng từ cẳng tay lên đến khuỷu tay.


Đột ngột, một tiếng rít cơ học trầm ấm vang lên trong không gian tối tăm dưới gầm sàn.


Đôi mắt led lớn trên đầu robot Sắt Rỉ đột ngột nhấp nháy. Ánh sáng đỏ lòm mặc định của hệ thống bảo an Genesis biến mất, thay thế bằng một thứ ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, phát ra luồng huỳnh quang nhạt chiếu sáng cả khoang chứa chật hẹp.


Robot khổng lồ rùng mình chuyển động. Những khớp piston thủy lực rỉ sét rít lên ken két khi nó từ từ đứng thẳng dậy dưới gầm sàn, đầu hơi cúi xuống để tránh va chạm với dầm thép chịu lực phía trên. Nó không còn thực hiện các lệnh quét dọn nông nghiệp lỗi một cách điên loạn nữa. Bộ não điện tử của nó, sau khi được nạp đoạn mã sửa lỗi của Hoàng Anh, đã khôi phục lại quyền tự chủ tối thiểu.


Sắt Rỉ đưa cánh tay kẹp khổng lồ của mình lên, nhẹ nhàng gạt bỏ những sợi rễ carbon đã chết còn bám trên vai. Rồi, trước sự kinh ngạc của Vy và An, robot từ từ hướng ngón tay kẹp kim loại nặng nề của mình, chỉ thẳng về phía một đường ống dẫn khí ngầm rỉ sét, bám đầy bụi đỏ đang chạy dọc dưới gầm sàn sắt dẫn sâu vào bóng tối.


Đó chính là con đường ngầm dẫn sang Sector 3 mà Phong đã nhắc đến trước khi chết.


"Nó... nó đang chỉ đường cho chúng ta sao?" An lắp bắp, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc.


"Sắt Rỉ khởi động thành công rồi," Vy mỉm cười yếu ớt, cô đeo lại chốt khóa mặt nạ Vy-V1. "Nó biết lối đi an toàn không có rễ cây bám."


Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang.


Tiếng còi báo động từ chiếc drone Quét Rác bị An đập vỡ phía trên sàn sắt đã hoàn thành nhiệm vụ của nó. Từ lối vào duy nhất của Chợ đen Rỉ Sét, tiếng bước chân rầm rập của lính tuần tra vang dội trên sàn kim loại, kèm theo ánh sáng từ những chiếc đèn pin công suất lớn quét dọc ngang qua các khe hở của tấm sàn sắt.


"Đội tuần tra an ninh đây! Tất cả đứng im và giơ tay lên!"


Tiếng hét của một lính gác vang lên, kèm theo tiếng lên đạn lách cách của những khẩu súng điện áp cao đang áp sát lối vào Chợ đen Rỉ Sét. Luồng ánh sáng đỏ từ kính tầm nhiệt bắt đầu quét qua các khe hở sàn sắt, hướng thẳng về phía khoang chứa nơi Vy, An và Sắt Rỉ đang ẩn náu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!