Tiếng Búa Của Thợ Rèn
Tiếng rít hút khí của máy đo CO2 cầm tay vang lên rè rè, đều đặn và lạnh lùng ngay sát khe hở cửa kính phòng mổ. Trong không gian chật hẹp, tối tăm của khu y tế Sector 2, mười hai đứa trẻ mồ côi nằm rạp dưới gầm chiếc bàn mổ rỉ sét, nín thở đến mức lồng ngực run lên bần bật.
Vy quỳ dưới sàn, hai đầu gối tì chặt lên lớp sàn sắt lạnh buốt. Cánh tay trái biến dị của cô – giờ đây là một khúc gỗ carbon đen bóng, thô cứng và mất đi chín mươi phần trăm xúc giác – đang ôm chặt lấy bé Na và bé Bo dưới tấm bạt bạc phản xạ nhiệt. Lớp vôi ẩm canxi hydroxit trét trên Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 đang tỏa nhiệt phản ứng hóa học âm ỉ, ăn mòn da mặt cô bằng một cảm giác bỏng rát, hăng nồng của kiềm mạnh. Vy chủ động khóa cơ hoành, kích hoạt kỹ năng nhịn thở vượt giới hạn. Nhịp tim cô chủ động kéo tụt xuống dưới mức bốn mươi nhịp một phút. Võng mạc mắt trái nhói lên từng cơn đau buốt, rỉ ra vệt máu lệ màu đen đã đóng băng khô khốc dọc theo má trái. Qua tầm nhìn huỳnh quang màu xanh lục nhạt, cô thấy rõ luồng hồng ngoại từ thấu kính của tên lính gác quét qua quét lại trên tấm bạt bạc.
*Tạch... Tạch...*
Đầu dò của máy quét CO2 chỉ cách mũi của bé Na chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét qua khe cửa rách. Chỉ số nồng độ khí trên màn hình cầm tay của tên lính gác dao động nhẹ, nhích từ 0.03% lên 0.038%, rồi dừng lại ở đó. Lớp vôi ẩm ẩm ướt trên mặt nạ của nhóm trẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hấp thụ triệt để lượng carbon dioxide phát thải từ hơi thở dồn dập của chúng.
"Báo cáo, khu vực phòng mổ phụ không có dấu hiệu phát thải sinh học vượt mức nền. Chỉ số carbon ổn định ở mức không phẩy không ba mươi tám phần trăm. Chỉ có rác thải và sắt rỉ."
Giọng nói của tên lính gác vang lên qua bộ đàm, trầm đục và méo mó qua bộ lọc mặt nạ phòng độc tiêu chuẩn của Genesis. Hắn tặc lưỡi, chuẩn bị hạ thiết bị quét xuống để chuyển sang khoang tiếp theo. Tuấn, đang quỳ phục kích sát mép cửa sập với khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế nạp tạm ba chiếc bu-lông titan rỉ sét, từ từ nới lỏng ngón tay trỏ trên cò súng. Sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh nối bẫy tự động dưới sàn sắt ẩm vẫn căng như dây đàn.
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh rè rè chói tai rít lên từ máy truyền tin vô tuyến đeo vai của hắn. Giọng nói lạnh lùng, hống hách của Phó chỉ huy an ninh Hùng dội thẳng vào hành lang tĩnh mịch:
"Tất cả các đội chú ý! Đội tuần tra số 3 vừa phát hiện vết dầu thủy lực đen bám dọc hành lang kỹ thuật phía Tây. Đó là mỡ bôi trơn dã chiến của robot nông nghiệp bị rò rỉ. Lượng dầu vẫn còn ấm, mục tiêu không thể đi xa. Tất cả dồn hỏa lực về hướng Tây!"
Vy đứng tim. Cô nhìn qua khe hở sàn sắt rách nát. Đúng như lời Hùng nói, vết mỡ bôi trơn dã chiến dùng để bịt kín vết rò rỉ dầu của Sắt Rỉ – vốn được bôi tạm bợ từ kho phế liệu trước đó – đang rỉ ra những giọt dầu đen lấp lánh, chảy ngoằn ngoèo dọc theo sàn hành lang khu y tế dẫn thẳng về phía phòng mổ cũ nát này. Tên lính gác ngoài cửa nghe thấy mệnh lệnh, lập tức khựng lại. Hắn cúi đầu, rọi đèn pin chiến thuật xuống sàn sắt ẩm ướt, ánh sáng trắng loáng quét trúng vệt dầu đen lấp lánh chỉ cách gót ủng của hắn vài bước chân.
"Phát hiện vết dầu!" Tên lính gác hét lên, xoay họng súng trường laser trường lực thẳng vào cửa kính phòng mổ. "Chúng ở trong này!"
Trong phòng bảo trì đối diện, ngăn cách bởi một vách thép rỉ sét mỏng, thợ hàn phế liệu Lâm Sơn và robot Sắt Rỉ đang ẩn nấp. Lâm Sơn – người đàn ông lực lưỡng với cánh tay to bằng bắp đùi, đeo chiếc kính hàn bảo hộ tối màu che nửa mặt – nhìn qua khe hở vách ngăn. Anh thấy rõ họng súng laser của tên lính gác đang chuẩn bị khai hỏa vào phòng mổ nơi Vy và mười hai đứa trẻ đang trú ẩn. Bộ giáp bảo hộ thợ hàn chịu nhiệt của anh rít lên những tiếng bíp bíp cảnh báo nhiệt độ môi trường đang giảm nhanh, nhưng máu nóng của một người thợ mỏ không cho phép anh im lặng bỏ mặc đồng đội.
"Vy, Tuấn, dắt lũ trẻ chạy sâu vào buồng thí nghiệm mật phía sau!" Lâm Sơn gầm lên qua tần số vô tuyến nội bộ. "Sắt Rỉ! Đến lúc dọn dẹp đống rác này rồi!"
Lâm Sơn không do dự. Anh nhấc chiếc búa tạ titan nặng mười ký lên, lấy đà rồi nện mạnh một cú sấm sét xuống sàn sắt chịu lực của hành lang phía đối diện.
*BOONG!!!*
Tiếng kim loại va đập khổng lồ vang dội khắp phân khu y tế Sector 2, tạo ra một luồng chấn động cơ học cực mạnh chạy dọc theo các dầm thép rỉ sét dưới chân. Tiếng vang lớn đến mức làm rung chuyển cả những đường ống dẫn nước thải phía trên trần nhà, rũ xuống một cơn mưa rỉ sét màu đỏ cam.
Cùng lúc đó, robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ – dù bị cắt đứt hoàn toàn cánh tay kẹp bên trái và chỉ còn hoạt động ở mức năm mươi phần trăm công suất – gầm rú lên bằng bộ loa lỗi phần mềm. Nó xả một luồng khói dầu thủy lực đen kịt, hôi hám từ khoang chứa bụng bị cháy xém ra hành lang phía Đông, tạo thành một màn sương mù nhân tạo dày đặc che khuất tầm nhìn.
"Có biến ở hướng Đông! Tiếng búa tạ và khói dầu thủy lực!" Tên lính gác ngoài cửa phòng mổ giật mình, xoay ngoắt họng súng laser hướng về phía hành lang đối diện. "Tất cả các đội tập trung hỏa lực về hướng Đông!"
*Zzzzt! Zzzzt! Zzzzt!*
Hàng loạt tia laser màu đỏ rực xé toạc màn khói dầu đen kịt, bắn phá điên cuồng vào các vách ngăn cabin hành lang phía Đông. Những tiếng nổ hóa học của tia laser nhiệt độ cao nung chảy các tấm thép rỉ sét, tạo ra những cơn mưa tia lửa điện chói mắt. Lâm Sơn quỳ rạp sau một container phế liệu, liên tục dùng búa tạ đập mạnh vào sàn sắt để duy trì tiếng động dẫn dụ địch.
"Sắt Rỉ! Che chắn cho Sơn!" Vy hét lên qua bộ đàm, giọng cô khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. Cô gượng dậy, dùng bàn tay phải còn lành lặn đẩy mạnh cửa phòng mổ, kéo mười hai đứa trẻ chạy về phía lối thoát ngầm dẫn đến phòng thí nghiệm mật.
Robot Sắt Rỉ dùng thân hình kim loại đồ sộ, rỉ sét loang lổ của mình lao ra đứng chắn trước mặt Lâm Sơn. *Bụp! Bụp!* Ba phát đạn laser của lính gác bắn trúng vào tấm giáp ngực của Sắt Rỉ, để lại những lỗ thủng nóng chảy đỏ rực và làm bốc khói các cuộn dây đồng bên trong hệ thống truyền động. Robot nông nghiệp lỗi phần mềm rít lên những tiếng rè rè cơ học, đôi mắt led màu xanh lục của nó nhấp nháy liên tục.
Sắt Rỉ cố gắng dùng cánh tay kẹp lớn bên phải còn lại để húc ngã tên lính gác dẫn đầu, nhưng các khớp thủy lực của nó đã bị cháy xém hoàn toàn do nhiệt độ cao từ trận chiến với Rìu Sét trước đó. Khớp xích bên dưới chân nó rít lên kèn kẹt, robot bị khuỵu chân xuống, mất hoàn toàn lực đẩy và trượt dài trên sàn sắt ẩm ướt đầy mỡ máy.
"Đặc nhiệm Genesis đang áp sát! Chúng có giáp đặc nhiệm chịu nhiệt và thiết bị quét sonar cầm tay!" Tuấn cảnh báo, anh quỳ bắn phát súng bắn đinh áp lực tự chế.
*Hưu!*
Một chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm phân lao vút đi trong màn khói, ghim chuẩn xác vào bả vai của một tên lính gác, khiến hắn loạng choạng lùi lại. Nhưng hỏa lực laser liên thanh của đội tuần tra Hùng quá mạnh mẽ, chúng đang dàn đội hình bọc lót chặt chẽ, từng bước tiến vào hành lang Đông để bao vây Lâm Sơn.
Vy nhìn qua thiết bị đo khí Model-H4 cầm tay ở tay phải. Năng lượng bộ giáp bảo hộ của cô chỉ còn đúng một phần trăm, cái lạnh âm độ của Sector 2 đang đông cứng từng phế nang trong phổi cô. Nhưng cô không thể bỏ mặc Lâm Sơn. Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái nhói lên đau đớn, nhưng ngay lập tức, thế giới tối tăm hiện lên dưới dạng các đường vân nhựa carbon phát sáng màu xanh lục lấp lánh chảy dọc theo các dầm chịu lực của trần hành lang.
Cô phát hiện ra dầm thép chịu lực chính ngay phía trên đầu đội hình lính gác của Hùng đã bị rễ cây carbon ăn mòn nặng nề, biến đổi thành một cấu trúc gỗ carbon giòn xốp, chứa đầy các điểm nút phân phối ứng suất lực cực kỳ nhạy cảm.
"Lâm Sơn! Dùng mỏ hàn Vulcan cắt dầm chịu lực ở góc bốn mươi lăm độ... ngay điểm nút chịu lực phụ phía trên đầu tên lính gác thứ ba!" Vy gầm lên qua bộ đàm nội bộ, giọng nói khàn đặc cơ học của cô vang lên đầy quyết đoán.
Nhưng trước khi Lâm Sơn kịp kích hoạt mỏ hàn, hai tên lính gác đã nâng súng laser nhắm thẳng vào đầu anh.
Vy nghiến chặt răng. Cô không còn lựa chọn nào khác. Cô lao ra khỏi góc khuất, áp sát lòng bàn tay trái biến dị – lúc này đã hóa vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan – trực tiếp vào máng cáp đồng trần chạy dọc vách thép hành lang.
Vy tập trung toàn bộ dòng điện sinh học rò rỉ từ các sợi carbon ký sinh dọc theo tủy sống và dây thần kinh cánh tay trái của mình, giải phóng một Xung điện từ sinh học cực nhỏ (Bio-EMP) cực mạnh.
*XOẸT!!!*
Một tia chớp màu xanh chói lòa xẹt mạnh dọc theo vách ngăn kim loại. Tiếng nổ đốp vang lên chói tai. Luồng xung điện từ sinh học chạy thẳng vào lưới điện của hành lang, làm quá tải và nổ tung các thấu kính camera giám sát, thiết bị quét sonar cầm tay và kính ngắm hồng ngoại của toàn bộ đội lính gác trong phạm vi ba mét.
"Mắt quét bị mù rồi! Thiết bị sonar bị hỏng mạch!" Tiếng la hét hỗn loạn của lính gác vang lên trong bóng tối tịch mịch vừa được tái lập.
Cái giá phải trả cho Vy là cực kỳ tàn nhẫn. Cánh tay trái biến dị của cô bị liệt hoàn toàn dây thần kinh vận động, buông thõng xuống như một khúc củi chết. Máu tươi pha lẫn dịch nano carbon đen nhạt chảy ồ ạt từ mũi cô, nhỏ ròng ròng xuống lớp kính nứt nẻ của mặt nạ Vy-V1. Lồng ngực cô co thắt dữ dội, SpO2 tụt dốc thảm hại.
"Lâm Sơn... Cắt... Mau lên!" Vy thều thào qua bộ đàm.
Lâm Sơn gầm lên một tiếng đầy quả cảm. Anh nhặt chiếc Mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan lên, bóp cò giữ liên tục. Tia laser màu xanh lam nhiệt độ 1500 độ C phụt ra, rạch một đường chuẩn xác cắt đứt dầm chịu lực phụ tại điểm nút ứng suất mà Vy vừa chỉ định.
*RẮC... RẦM!!!*
Kết cấu dầm thép rỉ sét bị giòn hóa bởi rễ carbon không thể chịu nổi ứng suất nén khổng lồ, lập tức gãy sụp hoàn toàn. Tấm trần thép khổng lồ nặng hàng tấn của hành lang đổ sập xuống sầm sập, tạo ra một bức tường đổ nát bằng kim loại và bê tông phế thải khổng lồ, chia cắt hoàn toàn hành lang kỹ thuật, chặn đứng đường truy đuổi của đội đặc nhiệm Hùng.
Nhưng ngay khi bụi rỉ sét màu đỏ cam lắng xuống, một tiếng hét đau đớn tột cùng của Lâm Sơn vang lên qua bộ đàm.
"Sơn!" Vy hét lên bằng giọng khàn đặc cơ học.
Qua màn sương bụi mờ ảo, Vy kinh hoàng nhận ra: tấm trần thép khổng lồ đổ sập đã đè chặt lấy chân phải của Lâm Sơn dưới đống đổ nát kim loại chịu lực nặng nề. Anh bị kẹt lại hoàn toàn ở phía bên kia bức tường sụp đổ, ngay sát vị trí lính gác của Hùng.
Từ phía bên kia đống đổ nát, tiếng rít gào của máy cắt nhiệt bắt đầu vang lên rùng rợn. Lính gác của Hùng đang nổ súng áp sát và dùng máy cắt để phá hủy mảng trần sập nhằm bắt giữ Lâm Sơn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!