Nhạc nềnIrregular

Ngụy Trang Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đèn đỏ rực của camera an ninh trên trần phòng thí nghiệm thổ nhưỡng Lab 04 nhấp nháy liên hồi, rọi xuống vũng nước thải xám đen những vệt sáng ma quái. Tiếng còi báo động của hệ thống AI Sophia-Alpha rít lên từng đợt dồn dập, xé toạc bầu không khí ngột ngạt.


"Phát hiện đối tượng truy nã đỏ. Kích hoạt phong tỏa cục bộ!"


"Chạy! Mau lên!" Tuấn hét lớn, giọng anh khàn đặc qua bộ đàm nội bộ. Một tay anh siết chặt báng khẩu súng bắn đinh áp lực khí nén, tay kia xốc nách Mạnh – người vẫn đang hôn mê bất tỉnh sau cú sốc điện cực mạnh. Bàn tay phải của Mạnh được băng bó dã chiến bằng gạc vô trùng thấm nước muối đậm đặc, rỉ ra thứ dịch vàng nhạt xen lẫn vệt cháy xém đen kịt của polymer nóng chảy.


An nhanh như cắt luồn qua khe cửa sập đang từ từ hạ xuống, hai tay ôm chặt chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa cực lạnh. Cậu thiếu niên mười chín tuổi dùng chân chặn nhẹ mép cửa, tạo khoảng trống vừa đủ cho chị Hoa và mười hai đứa trẻ mồ côi lách qua.


Vy là người cuối cùng vượt qua ranh giới. Bộ giáp bảo hộ quân sự cũ kỹ của cô phát ra tiếng bíp bíp kéo dài, màn hình hiển thị năng lượng tụt xuống mức một phần trăm đỏ quạch. Hệ thống sưởi ấm hoàn toàn tắt ngấm. Cái lạnh âm độ của phân khu Sector 2 ngay lập tức luồn lách qua những thớ vải sờn rách, thấm sâu vào da thịt cô.


Khi cánh cửa sập sầm sập đóng khít lại phía sau, toàn bộ phân khu rơi vào bóng tối tịch mịch. Hệ thống điện lưới của khu y tế Sector 2 đã bị cô lập hoàn toàn. Chỉ còn ánh sáng huỳnh quang sinh học màu xanh lục nhạt phát ra từ đôi mắt trái của Vy và lớp vảy carbon đen bóng đang bao phủ dọc cổ cô.


Cánh tay trái của Vy – vốn bị liệt vận động hoàn toàn sau đợt giải phóng xung Bio-EMP trước đó – đột ngột nhói lên một cơn đau buốt buốt tận xương tủy. Cảm giác như có hàng ngàn chiếc kim thép đang đâm xuyên qua các bó cơ. Vy nghiến chặt răng, vệt máu lệ màu đen đóng băng trên má trái cô nứt nẻ ra dưới áp lực cơ mặt.


*Rắc... rắc...*


Tiếng rít cơ học nhè nhẹ phát ra từ các thớ cơ đã bị gỗ hóa. Cánh tay trái của cô từ từ co duỗi được, nhưng nó không còn mang lại cảm giác của da thịt con người. Nó nặng trịch, cứng đờ như một thanh hợp kim titan nguội lạnh, hoàn toàn mất đi chín mươi phần trăm xúc giác thông thường.


"Vy, chúng ta đang ở đâu?" Thảo thì thầm, giọng cô run rẩy trong bóng tối. Cô đang quỳ bên cạnh Mạnh, tay giữ chặt hộp cứu thương dã chiến.


Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái nhói lên đau đớn, nhưng ngay lập tức, bóng tối dày đặc biến thành một thế giới của những đường vân xanh lục lấp lánh. Cô nhìn thấy kết cấu kim loại của các bức tường xung quanh, bám đầy những sợi dây leo carbon mảnh như sợi chỉ đang co bóp nhịp nhàng.


"Phòng mổ cũ... thuộc khu y tế Sector 2," Vy cất tiếng. Giọng nói của cô qua bộ lọc mặt nạ Vy-V1 rít lên khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. "Nơi này nằm khuất sau các bãi thải cơ khí, không có kết nối mạng của AI Sophia-Alpha. Chúng ta tạm thời an toàn trước sự quét sóng vô tuyến."


Nhưng niềm hy vọng ngắn ngủi lập tức bị dập tắt.


*Cộc... cộc... cộc...*


Từ phía hành lang kim loại bên ngoài, tiếng ủng chiến thuật nện xuống sàn sắt vang lên đều đặn, nặng nề. Đi kèm với đó là tiếng vo vo đặc trưng của cánh quạt drone tuần tra tầm thấp.


"Hùng và đội đặc nhiệm của hắn," Tuấn thì thầm, anh kéo nhóm trẻ lùi sâu vào góc tối của phòng mổ, dưới gầm chiếc bàn mổ rỉ sét. "Chúng đang rải drone quét khí CO2 Mắt Đỏ. Nếu chúng phát hiện nồng độ carbon tăng vọt từ hơi thở của mười hai đứa trẻ, phòng mổ này sẽ biến thành lò thiêu."


Bầu không khí trong phòng mổ cũ nát trở nên ngột ngạt tột độ. Mười hai đứa trẻ mồ côi co cụm lại một góc. Bé Na – bệnh nhi hen suyễn năm tuổi – bắt đầu thở dốc, lồng ngực nhỏ nhắn phập phồng yếu ớt dưới chiếc mặt nạ lọc thô bám đầy bụi rỉ sét. Hơi thở nóng hổi, dồn dập của cô bé chứa đầy khí CO2 đang khuếch tán nhanh chóng vào không gian kín.


Vy biết, thiết bị quét khí cầm tay của lính gác Genesis có độ nhạy cực cao. Chỉ cần nồng độ CO2 vượt quá mức nền 0.04% dù chỉ một phần vạn, hệ thống cảnh báo của chúng sẽ lập tức báo động đỏ.


"Tôi phải ngụy trang khí thở của cả nhóm," Vy đưa mắt quét nhanh qua những chiếc tủ kính vỡ nát trong phòng mổ.


Dưới tầm nhìn huỳnh quang, cô phát hiện ra một chiếc hộp nhựa màu xám nằm góc tủ thuốc cũ. Vy lao tới, dùng bàn tay phải còn lành lặn cạy nắp hộp.


"Bột vôi y tế... Calcium Hydroxide," Vy thì thầm. Đây là loại hóa chất dùng trong hệ thống lọc khí tuần hoàn cũ của các kén ngủ đông.


Trong đầu nhà sinh thái học lập tức hiện lên chu trình phản ứng hóa học cơ bản: $Ca(OH)_2 + CO_2 \rightarrow CaCO_3 + H_2O$. Canxi hydroxit ẩm phản ứng cực mạnh với carbon dioxide, giữ lại toàn bộ khí CO2 dưới dạng kết tủa canxi cacbonat rắn và giải phóng hơi nước tinh khiết.


"An, lấy nước cất từ hộp sơ cứu! Thảo, giúp tôi trộn bột vôi!" Vy ra lệnh bằng giọng khàn đặc cơ học.


Thảo nhanh chóng mở hộp cứu thương, đổ hai chai nước cất vào hộp nhựa chứa bột vôi. Vy dùng nửa thanh kích thủy lực Titan gãy bọc polymer cách điện khuấy mạnh hỗn hợp. Chất bột màu trắng nhanh chóng ngậm nước, sủi bọt nhẹ và tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp.


"Bôi hỗn hợp này lên bề mặt ngoài màng lọc của tất cả mặt nạ," Vy chỉ dẫn, cô tự tay trét một lớp vôi ẩm dày khoảng hai xăng-ti-mét lên chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 của mình.


Khi lớp vôi ẩm tiếp xúc với hơi thở của cô qua van xả, một cảm giác nóng rát lập tức truyền vào da mặt. Phản ứng hóa học tỏa nhiệt nhẹ, giải phóng một lượng hơi kiềm hăng nồng khiến niêm mạc mũi cô bỏng rát. Vy nghiến chặt răng chịu đựng, tiếng thở của cô qua lớp vôi ẩm sủi lên những tiếng bọt khí li ti trắng xóa.


An và Thảo nhanh chóng giúp mười hai đứa trẻ trét lớp vôi ẩm lên mặt nạ của chúng. Nhóm trẻ im lặng chịu đựng cái nóng rát trên mặt, đôi mắt đứa nào cũng tròn xoe, ngập tràn nỗi sợ hãi tột độ nhưng không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.


*Cộp... cộp... cộp...*


Tiếng bước chân của lính gác đã tiến sát vách ngăn kim loại ngoài hành lang. Ánh đèn quét laser màu đỏ rực của chúng lướt qua khe cửa kính mờ đục của phòng mổ, in lên tường những vệt sáng dài lạnh lẽo.


Bé Na bắt đầu hoảng sợ. Cô bé nấc lên một tiếng nhỏ, cơ thể run rẩy dữ dội.


Vy nhanh như cắt lao tới. Cô dùng cánh tay trái hóa vảy carbon cứng ngắc – vốn không còn cảm giác nhiệt – áp chặt lấy tấm giáp lưng của bé Na, đồng thời dùng bàn tay phải kéo giật chiếc Tấm phủ bạc phản xạ nhiệt phủ kín hoàn toàn lên người cô bé và bé Bo.


Lớp màng nhôm phản xạ của tấm bạt phối hợp với bùn lạnh cách nhiệt bôi bên ngoài lập tức triệt tiêu hoàn toàn vệt nhiệt lượng ấm áp từ cơ thể đang sốt cao của Na khỏi tầm quét của kính hồng ngoại.


Trong bóng tối ngột ngạt dưới tấm bạt bạc, Vy ôm chặt lấy bé Na vào lồng ngực mình. Phổi Vy co thắt dữ dội. Nồng độ oxy trong máu cô (SpO2) đang tụt xuống mức tám mươi phần trăm nguy hiểm. Mỗi nhịp thở nông của cô là một cực hình, nhưng cô chủ động khóa cơ hoành, áp dụng kỹ năng Nhịn thở vượt giới hạn để giảm thiểu tối đa lượng CO2 phát thải ra ngoài lớp vôi ẩm.


Bên cạnh cô, Tuấn đang quỳ một chân lấy điểm tựa sát mép cửa phòng mổ. Anh dùng bàn tay từ tính kéo căng một sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh hở dọc theo sàn sắt ẩm ướt, nối trực tiếp vào chốt kích hoạt của bẫy súng bắn đinh áp lực tự chế. Ba chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm phân đã được nạp sẵn vào băng đạn, hướng thẳng ra phía khe cửa.


Nếu tên lính gác phát hiện ra vệt khí và đẩy cửa bước vào, sợi cáp đồng bị kéo căng sẽ kích hoạt lò xo áp lực, bắn nát giáp ngực của hắn ở cự ly gần.


An đứng phía sau Tuấn, hai tay giữ chặt chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết cực lạnh, sẵn sàng dùng thân bình làm lá chắn vật lý nếu giao tranh nổ ra.


*Vút... vút...*


Luồng ánh sáng đỏ của chiếc drone quét khí CO2 Mắt Đỏ dừng lại ngay sát khe hở cửa sập phòng mổ. Thấu kính quang học của nó xoay tròn, phát ra những tia quét hồng ngoại hình sin dọc theo mép cửa.


Trên màn hình cảm biến của drone, nồng độ CO2 bên trong phòng mổ hoàn toàn phẳng lặng, chìm vào mức nền ổn định của phân khu hoang phế nhờ lớp màng vôi ẩm trên mặt nạ của nhóm tị nạn đã hấp thụ triệt để khí thở.


Tuy nhiên, sự im lặng tột độ bỗng chốc bị kéo căng đến mức nghẹt thở.


Một bóng đen khổng lồ đổ sụp xuống tấm cửa kính mờ đục của phòng mổ.


Đó là một tên lính đặc nhiệm thuộc lực lượng của Hùng. Qua khe hở cửa rách nát, Vy có thể nhìn thấy rõ lớp giáp an ninh hạng nặng màu xám đen bám đầy bụi rỉ sét của hắn. Trên tay hắn là một thiết bị quét CO2 cầm tay thế hệ mới, với đầu dò cảm biến thon dài màu đen nhám.


Tên lính gác đột ngột dừng lại ngay trước cửa kính phòng mổ, đưa thiết bị quét CO2 cầm tay lên sát khe hở cửa để đo đạc nồng độ khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!