Tọa Độ Bị Lộ
Xung điện cao thế chạy dọc theo dòng nước thải xám đen, phát ra những tiếng nổ lép bép chói tai. Trên sàn sắt rỉ sét của Phòng thí nghiệm thổ nhưỡng Lab 04, vũng nước loang lổ mỡ bôi trơn công nghiệp đang sủi bọt khí dữ dội, tỏa ra một làn sương điện từ màu xanh tím hăng nồng mùi ozone và ammoniac. Dưới vũng nước ấy, Mạnh – kỹ sư hệ thống thủy sinh – đang nằm co giật liên hồi, hai mắt trợn ngược, bọt mép sủi ra trắng xóa. Xung quanh anh, dòng nước thải dẫn điện từ Nhà máy tái chế nước thải Sector 4 vẫn tiếp tục dâng cao, mấp mé sát mép bồn đất thổ nhưỡng chính và các bệ thép nâng đỡ mười hai đứa trẻ mồ côi.
"Mạnh!" An hét lên từ trên bệ thép cao, hai tay cậu thiếu niên siết chặt lấy thanh đai bảo an, gương mặt tái nhợt vì kinh hoàng. Cậu muốn lao xuống cứu đồng đội, nhưng dòng điện rò rỉ từ những sợi Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh hở trên trần đang biến mặt sàn thành một cái bẫy tử thần thực sự.
"Đứng yên đó!" Vy gầm lên. Giọng nói của cô qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 rít lên khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn.
Cơ thể Vy đang run lên bần bật. Bộ giáp bảo hộ quân sự cũ kỹ của cô chỉ còn đúng một phần trăm năng lượng, hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn từ lâu, khiến cái lạnh âm độ của Sector 2 luồn lách qua từng thớ vải sờn rách, thấm sâu vào phổi cô. Mỗi nhịp thở của cô lúc này là một cơn đau thắt dữ dội ở lồng ngực do phế nang bị suy giảm dung tích vĩnh viễn. Cánh tay trái của cô – từ khuỷu tay trở xuống – hoàn toàn cứng đờ, lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan bám chặt lấy da thịt, triệt tiêu mọi xúc giác và đóng băng khả năng vận động. Cô chỉ còn năm phút liệt vận động trước khi cánh tay này hồi phục một phần cơ năng.
Vy nhìn thấy nửa thanh Kích thủy lực phế thải Titan gãy nằm lăn lóc dưới sàn sắt khô ráo sát chân mình. Phần tay cầm bọc polymer cách điện màu cam chính là tia hy vọng duy nhất lúc này. Không một giây do dự, Vy dùng bàn tay phải còn lành lặn nhưng đã kiệt sức cơ bắp dữ dội, chộp lấy nửa thanh kích thủy lực gãy. Cô quỳ rạp trên bệ thép khô, rướn người hết cỡ, đưa đầu gãy của thanh kích móc chặt vào đai lưng bảo hộ chống thấm của Mạnh.
"Tuấn! Hỗ trợ tôi!" Vy khàn giọng ra hiệu qua bộ đàm nội bộ.
Tuấn – sĩ quan an ninh đào ngũ – lập tức phản xạ. Dù bộ giáp chiến thuật của anh cũng đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm, khiến cơ bắp anh run rẩy dữ dội vì lạnh, anh vẫn gồng người bám chặt lấy thắt lưng Vy làm điểm tựa chịu lực. Vy nghiến chặt răng, vệt máu lệ màu đen đóng băng trên má trái cô nứt nẻ ra dưới áp lực cơ mặt. Cô gồng hết sức lực của cánh tay phải và cơ vai, dùng đòn bẩy cơ học của thanh kích gãy để kéo giật cơ thể Mạnh ra khỏi vũng nước thải nhiễm điện.
*Xoạt!*
Thân hình nặng nề của Mạnh bị kéo trượt trên sàn sắt ẩm ướt, bật lên bệ thép khô ráo sát vách tường. Ngay khi cơ thể Mạnh rời khỏi mặt nước, tiếng nổ lép bép của dòng điện rò rỉ trên người anh tắt ngóm.
Y tá Thảo nhanh như cắt lao xuống từ bệ thí nghiệm cao. Cô gái hai mươi bốn tuổi nhanh chóng giật chốt hộp cứu thương cá nhân, rút ra các liều thuốc hạ sốt và thuốc kháng sinh phổ rộng.
"Anh ấy bị ngừng tim tạm thời do sốc điện!" Thảo hét lên, hai tay cô đặt lên lồng ngực Mạnh, liên tục thực hiện các nhịp ép tim dã chiến giữa không khí ngột ngạt đầy mùi ozone.
Vy quỳ bên cạnh Mạnh, Thị giác huỳnh quang carbon của cô vẫn đang kích hoạt. Võng mạc mắt trái cô nhói lên từng cơn đau buốt như kim châm, nhưng dưới tầm nhìn huỳnh quang màu xanh lục nhạt, cô nhìn thấy bàn tay phải của Mạnh đã bị bỏng điện cấp độ hai nghiêm trọng. Lớp da thịt ở lòng bàn tay anh cháy xém, rỉ ra một thứ dịch màu vàng nhạt lẫn mỡ công nghiệp, bốc mùi khét lẹt của polymer nóng chảy do tiếp xúc trực tiếp với van đồng nhiễm điện.
"Thảo, bôi gel chống bỏng và băng cố định tay phải của anh ấy lại," Vy chỉ dẫn, giọng nói cơ học khàn đặc của cô run lên vì thiếu oxy. "Mạnh là kỹ sư thủy sinh duy nhất của chúng ta, chúng ta không thể để anh ấy mất đi bàn tay phải."
*Hự... ặc...*
Sau nhịp ép tim thứ mười lăm của Thảo, Mạnh đột ngột hộc lên một tiếng, lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh ho sặc sụa, phun ra một ngụm nước thải màu đen ngòm chứa đầy mạt sắt rỉ, hai mắt lờ mờ hé mở nhưng hoàn toàn mất phương hướng.
"Ổn rồi... anh ấy đã thở lại," Thảo thở phào, nhanh chóng dùng gạc vô trùng thấm nước muối đậm đặc để lau sạch vết bỏng điện trên bàn tay phải của Mạnh, sau đó băng bó chặt chẽ bằng băng polymer dã chiến.
Thế nhưng, sự nhẹ nhõm của nhóm tị nạn kéo dài không quá mười giây.
*Tít... tít... tít tít tít!*
Chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm đeo bên hông Vy đột ngột rung lên bần bật, màn hình đơn sắc xanh lục liên tục nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ rực: "CẢNH BÁO: PHÁT HIỆN SỰ XÂM NHẬP MẠNG TỪ XA. ĐANG QUÉT ĐỊNH VỊ SINH TRẮC HỌC. TƯỜNG LỬA BỊ BẺ KHÓA: 85%."
Vy kinh hoàng giật chiếc Datapad ra. Thiết bị này vốn đang hoạt động ở chế độ ngoại tuyến hoàn toàn bên trong lồng Faraday thô sơ của kho phế liệu, nhưng xung điện từ vụ đóng van nước thải khẩn cấp trước đó đã phá hỏng lớp lưới bạc chống nhiễu của túi bảo ôn, khiến thiết bị tự động kết nối lại với mạng lưới không dây nội bộ của trạm để đồng bộ hóa dữ liệu định vị lượng tử.
"Huy Đen..." Vy nghiến răng, tên cô cất lên đầy căm hận qua bộ lọc mặt nạ.
Huy Đen, kỹ thuật viên an ninh mạng tàn nhẫn của tập đoàn Genesis tại Sector 1, đang sử dụng băng thông ưu tiên của siêu máy tính AI Sophia-Alpha để quét và bẻ khóa định vị sinh trắc học của cô. Hắn đang lần theo địa chỉ IP lượng tử của chiếc Datapad để xác định chính xác tọa độ của Lab 04.
"Vy! Tường lửa hệ thống của chúng ta đang sụp đổ!" Thùy hét lên từ phía bồn đất chính, cô ta chỉ tay vào chiếc máy tính bảng nông nghiệp rỉ sét đang đặt trên bàn. Màn hình máy tính bảng của Thùy cũng đang bị ghi đè bởi logo màu xanh lam lạnh lùng của tập đoàn Genesis. "Hắn đã bẻ khóa được mã bảo mật của phòng thí nghiệm này! Hắn biết chúng ta đang ở đây!"
"Tuấn, đưa bọn trẻ vào góc khuất ngay!" Vy hét lớn, tay phải cô nhanh chóng rút một sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh từ máng cáp hở dọc vách tường.
Đầu óc Vy hoạt động với tốc độ tối đa của một nhà khoa học thực địa. Cô biết nếu Huy Đen hoàn thành việc quét định vị sinh trắc học, hắn sẽ kích hoạt hệ thống camera tầm nhiệt của hành lang Sector 2 để xác định số lượng người trong nhóm. Cô phải tạo ra một lá chắn nhiễu số khẩn cấp.
Vy cắm một đầu cáp đồng vào cổng kết nối vật lý của Datapad, đầu cáp còn lại cô cắm trực tiếp vào hộp điều khiển phụ của camera an ninh trên vách tường Lab 04.
"Đang gửi gói dữ liệu nhiễu giả lập vệt nhiệt..." Vy gõ nhanh một chuỗi lệnh hiệu chỉnh trên Datapad bằng năm ngón tay phải run rẩy.
Một luồng dữ liệu rác khổng lồ chứa các thông số nhiệt độ giả lập từ 50 độ C đến 100 độ C được Vy bơm thẳng vào mạng lưới quét của Huy Đen. Trên màn hình giám sát của Huy Đen tại Sector 1, toàn bộ bản đồ nhiệt của Lab 04 sẽ biến thành một vùng đỏ rực hoang mang, che giấu hoàn toàn vệt nhiệt lượng cơ thể của mười hai đứa trẻ mồ môi.
Nhưng Huy Đen không phải là một hacker tầm thường. Hắn lập tức nhận ra sự can thiệp cơ học của Vy.
"Phát hiện can thiệp dữ liệu tại Lab 04, Sector 2. Kích hoạt giao thức truy quét vật lý," một giọng nói tổng hợp lạnh lùng phát ra từ loa phát thanh khẩn cấp trên trần phòng lab.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng bước chân rầm rập của lính gác vũ trang vang dội từ hành lang bên ngoài. Phó chỉ huy an ninh Hùng đang dẫn đầu một đội truy quét hạng nặng tiến sát lối vào phòng thí nghiệm. Tiếng búa tạ và máy cắt nhiệt rít lên ken két ngoài cửa sập bảo vệ.
"Chúng đang phá cửa!" Tuấn nghiến răng, anh nâng khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế lên. Khẩu súng lúc này chỉ được nạp tạm ba chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm phân nhặt từ sàn kho phế liệu. Anh biết mình không thể đối đầu trực diện với hỏa lực súng laser quân sự của Hùng, nhưng anh sẵn sàng làm lá chắn sống.
"Tuấn, không được nổ súng vào lính gác!" Vy ngăn lại, giọng cô khàn đặc. "Nước dưới sàn vẫn đang dẫn điện, nếu anh bắn trúng cáp nguồn chính, dòng điện sẽ giật chết tất cả chúng ta trước khi lính gác vào được đây!"
Vy nhìn vào màn hình Datapad. Chỉ số tường lửa bảo mật chỉ còn 5%. Huy Đen đang chuẩn bị chiếm quyền điều khiển hoàn toàn thiết bị của cô để khóa chặt tất cả các cửa sập thoát hiểm từ xa.
Vy đưa ra quyết định tàn nhẫn. Cô dùng tay phải giật mạnh bộ phát sóng không dây lượng tử ra khỏi bo mạch chủ của Datapad.
*Rắc!*
Những sợi dây đồng siêu mịn đứt lìa, màn hình Datapad tối sầm lại một giây trước khi khởi động lại ở chế độ lưu trữ ngoại tuyến hoàn toàn. Quyền truy cập mạng nội bộ của Vy bị thu hồi hoàn toàn, chiếc Datapad của Giáo sư Lâm bị khóa một nửa chức năng thông tin, nhưng Huy Đen cũng hoàn toàn mất dấu sóng vô tuyến của cô.
"Hắn mất dấu chúng ta trên mạng, nhưng Hùng đã ở ngay ngoài cửa!" An hét lên, cậu dùng vai gồng đỡ lấy một tấm khiên hợp kim phế thải để che chắn cho bé Na phía sau.
*Ầm!*
Mối hàn cuối cùng trên cửa sập ngoài Lab 04 bị máy cắt nhiệt bẻ gãy. Cánh cửa thép nặng hàng tấn bị đẩy lệch ra, để lộ bóng dáng thô kệch của Phó chỉ huy an ninh Hùng dưới ánh đèn laser đỏ rực của súng trường đặc nhiệm.
"Bắt sống con mụ Vy! Tiêu diệt lũ chuột nhắt còn lại!" Hùng gầm lên, tay cầm chiếc dùi cui điện áp lực cao phát ra những tia chớp xanh chói mắt.
Ngay lúc đó, tiếng camera an ninh trên trần phòng lab đột ngột xoay chuyển hướng, thấu kính màu đỏ rực của AI khóa chặt vào khuôn mặt Vy và phát ra âm thanh cảnh báo truy nã.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!