Nhạc nềnIrregular

Dòng Nước Điện Từ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Một tiếng rầm khổng lồ từ phía dưới sàn phòng lab vang lên, kèm theo dòng nước thải xám đen bắt đầu rò rỉ từ các khe nứt kim loại.


Luồng chất lỏng sệt, đen ngòm và bốc mùi hôi thối nồng nặc của hóa chất tẩy rửa công nghiệp pha lẫn ammoniac bắt đầu tràn ra từ vách tường phía sau. Đó là nước thải chưa qua xử lý từ Nhà máy tái chế nước thải Sector 4, rò rỉ trực tiếp qua đường ống chịu áp bị rễ cây carbon bóp nghẹt. Dòng nước đen ngụa nhanh chóng loang ra sàn sắt rỉ sét, mang theo những sợi carbon đen lơ lửng, lấp lánh như những mạt sắt dưới ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhạt của Lab 04.


"Tránh xa sàn sắt ra!" Vy hét lên, nhưng giọng nói của cô qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 đã biến đổi hoàn toàn. Nó không còn là giọng của một phụ nữ ba mươi hai tuổi, mà khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo các sợi cơ tủy sống đã bị gỗ hóa.


Cánh tay trái của Vy – từ khuỷu tay trở xuống – hoàn toàn cứng đờ. Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan, bám chặt lấy da thịt cô, triệt tiêu chín mươi phần trăm xúc giác và đóng băng mọi khả năng vận động. Cánh tay liệt nặng trịch treo sát hông cô như một khối phế liệu vô hồn. Trên má trái, vệt máu lệ màu đen từ đợt quá tải từ trường trước đó đã đóng băng thành một đường rãnh khô khốc, tàn nhẫn dưới cái lạnh âm độ của Sector 2.


"An! Đưa bọn trẻ lên các bệ thí nghiệm cao ngay!" Vy dùng tay phải gạt mạnh, đẩy bé Phong và bé Na về phía chiếc bàn chịu lực bằng thép titan ở giữa phòng.


An, cậu thiếu niên mười chín tuổi, nhanh nhẹn như một chú khỉ mỏ, lập tức bám vào các thanh đai bảo an, kéo giật mười hai đứa trẻ mồ côi lên cao. Hai bàn tay bọc vải thô của An run lên bần bật, không chỉ vì cái lạnh thấu xương do hệ thống sưởi ấm của giáp đã tắt hoàn toàn, mà còn vì nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy dòng nước đen đang dâng lên nhanh chóng dưới chân.


"Chị Vy! Nước thải này... nó có mùi mỡ bôi trơn công nghiệp cực nặng!" Mạnh, kỹ sư hệ thống thủy sinh vừa thoát ra cùng nhóm từ Sector 4, lên tiếng. Anh mặc bộ đồ bảo hộ chống thấm màu xanh dương sờn rách, chân đeo ủng cao su dày cộp bám đầy bùn đất. Khuôn mặt chữ điền của Mạnh sạm đen vì dầu máy, đôi mắt lộ rõ vẻ căng thẳng khi nhìn dòng nước thải ngập đến mắt cá chân.


"Đó là dung môi bôi trơn dẫn điện của các robot nông nghiệp," Vy khàn giọng giải thích, đôi mắt cô phát ra ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục khi cô kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Trong tầm nhìn võng mạc biến dị của cô, dòng nước thải không chỉ là một vũng chất lỏng vô tri, mà là một mạng lưới các hạt nano carbon đang tự động sắp xếp dọc theo các đường sức điện trường ngầm dưới sàn sắt. "Nó chứa các ion kim loại nặng và mạt sắt rỉ. Độ dẫn điện của dòng nước này cao gấp mười lần nước thông thường."


*Tạch... tạch... tạch tạch tạch...*


Chiếc Cảm biến rung động cơ học Geiger-V kẹp trên túi ngực của Vy đột ngột phát ra những tiếng kêu liên tục với tần số tăng dần. An đã sửa đổi bộ cảm biến này để nó nhạy cảm với các dao động từ trường cực nhỏ phát ra từ dòng điện rò rỉ. Tiếng kêu rít của thiết bị báo hiệu một lượng điện năng khổng lồ đang rò rỉ trực tiếp vào vũng nước.


"Cáp nguồn trên trần!" Tuấn hét lên, bàn tay bọc giáp chiến thuật hỏng sưởi ấm của anh chỉ thẳng lên máng cáp treo dọc trần Lab 04.


Ở đó, những sợi Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh khổng lồ dùng để cấp điện cho các lò nung thí nghiệm đã bị rễ cây carbon đen quấn chặt. Lớp vỏ polymer bảo vệ của cáp bị axit thực vật ăn mòn rách nát, để lộ những lõi đồng đỏ rực đang phóng ra những tia lửa điện màu xanh tím lép bép vào không khí ẩm ướt. Nước ngưng tụ từ trần nhà nhỏ giọt liên tục dọc theo các sợi rễ carbon, tạo thành một chiếc cầu dẫn điện tự nhiên nối thẳng từ máng cáp nguồn xuống vũng nước thải dưới sàn.


"Nếu nước dâng chạm vào bồn chứa đất thổ nhưỡng chính, toàn bộ phòng lab này sẽ biến thành một điện cực khổng lồ," Thùy run rẩy nói, cô ta co rúm người trên chiếc ghế thí nghiệm kim loại đã được kê cao bằng các thùng phuy rỗng. "Bồn đất chứa các hạt muối khoáng dẫn điện cực mạnh. Chúng ta sẽ bị nướng chín trước khi kịp ngạt thở!"


"An! Dùng băng keo cách điện bọc các đầu cáp hở lại!" Vy ra lệnh.


An lập tức rút cuộn băng keo polymer từ thắt lưng, dùng móc từ tính tự chế bắn bám vào dầm chịu lực trên trần để đu người lên sát máng cáp. Cậu thiếu niên cố gắng quấn lớp băng keo quanh lõi đồng đang xẹt lửa, nhưng độ ẩm trong phòng lab lúc này đã đạt mức chín mươi lăm phần trăm do hơi nước thải nóng bốc lên. Lớp keo dính bị hơi nước và dầu bôi trơn lỏng phủ kín, trượt tuột ra khỏi bề mặt cáp nóng bỏng. Một tia lửa điện xẹt mạnh sượt qua găng tay An, khiến cậu giật bắn người, suýt rơi xuống vũng nước bên dưới.


"Không được! Hơi ẩm quá cao, băng keo không thể bám dính!" An hét lên, hai tay tê dại vì điện sinh học rò rỉ qua không khí.


"Mạnh! Van xả áp lực của đường ống nước thải nằm ở đâu?" Vy quay sang kỹ sư thủy sinh.


"Nằm ở góc chết phía sau bồn chứa đất chính, sát vách tường chịu lực," Mạnh chỉ tay về phía góc phòng tối tăm, nơi rễ carbon đang bám dày đặc như những sợi cáp đen khổng lồ. "Nhưng van đó đã bị rỉ sét hơn mười năm nay, bánh răng truyền động cơ học bị kẹt cứng. Tôi cần dùng kìm mỏ quạ titan để bẩy đai ốc bảo vệ ra trước mới có thể xoay van."


"Dòng điện rò rỉ dưới sàn đang tăng lên mức hai trăm hai mươi vôn," Vy nhìn vào màn hình Geiger-V, tiếng tạch tạch của máy đã chuyển thành một dải âm thanh rít dài chói tai. "Mạnh, ủng của anh là ủng cách điện, nhưng nếu nước ngập quá cổ ủng, anh sẽ bị giật ngay lập tức. Tôi sẽ dùng cảm biến Geiger-V để dò tìm các luồng điện rò rỉ mạnh nhất dưới sàn, anh đi theo dấu chân của tôi."


Vy cúi người, tay phải cầm chiếc cảm biến Geiger-V rà sát mặt nước thải đen ngụa. Dù cánh tay trái bị liệt hoàn toàn và bả vai phải vẫn còn đau nhói do vết thương độc tố từ gai carbon ở chương trước, cô vẫn cắn răng chịu đựng. Giáp bảo hộ của cô phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo khô khốc: *Năng lượng cực hạn: 1%. Hệ thống điều áp phổi hoạt động ở mức tối thiểu. SpO2: 80%.*


Cơn thiếu oxy làm phế nang phổi của Vy co thắt dữ dội, khiến cô phải nhịn thở từng nhịp ngắn để giữ vững tay cầm cảm biến. Qua Thị giác huỳnh quang carbon, cô nhìn thấy những luồng điện màu xanh lam nhạt đang chạy ngoằn ngoèo dưới mặt nước như những con lươn sáng, tập trung mạnh nhất xung quanh các dầm thép chịu lực bị rễ carbon ăn mòn.


"Bước vào đây, Mạnh. Tránh xa dầm chịu lực bên trái ra," Vy khàn giọng chỉ dẫn, chân phải cô bước lên một tấm sàn sắt nhô cao chưa bị ngập nước.


Mạnh gật đầu, siết chặt chiếc kìm mỏ quạ titan trong tay, cẩn thận bước theo từng dấu chân của Vy. Đôi ủng cao su dày của anh lội qua dòng nước thải sền sệt, phát ra những tiếng bõm bõm nặng nề. Mỗi bước đi của Mạnh đều khiến vũng nước thải gợn sóng, làm thay đổi đường đi của các luồng điện rò rỉ.


"Nhanh lên! Nước đang dâng sát mép bồn đất rồi!" Thùy hét lên, hai tay bịt chặt tai để tránh nghe tiếng lửa điện xẹt lép bép trên trần.


Mạnh tiếp cận được chiếc van xả áp lực ở góc tường. Chiếc van bằng đồng thau khổng lồ đường kính ba mươi xăng-ti-mét đã bị rễ carbon đen quấn chặt ba vòng, lớp rỉ sét màu xanh lục phủ kín các bánh răng truyền động. Mạnh quỳ một chân lên bệ thép khô ráo sát vách, dùng kìm mỏ quạ titan kẹp chặt vào đai ốc bảo vệ của van.


"Nó cứng quá! Rễ cây đã chèn ép vào ren ốc!" Mạnh nghiến răng gầm lên, hai bắp tay cuồn cuộn nổi gân dưới lớp áo bảo hộ chống thấm. Anh cố sức gồng lực bẩy chiếc kìm, tiếng kim loại cọ xát vào nhau rít lên ken két ghê rợn.


*Xoẹt! Rắc!*


Đai ốc bảo vệ rỉ sét bị lực uốn khổng lồ của chiếc kìm titan bẻ gãy, bắn văng ra ngoài, rơi tõm xuống vũng nước thải. Mạnh thở dốc, tay phải anh nhanh chóng nắm lấy bánh lái của van xả, gồng sức xoay ngược chiều kim đồng hồ để khóa dòng nước thải đang phun ra từ đường ống bị rách.


Ngay lúc đó, trên trần nhà, sợi rễ carbon khổng lồ đang quấn quanh máng cáp nguồn bất ngờ co bóp dữ dội do hấp thụ quá nhiều nước thải ẩm. Lực siết của rễ cây bẻ gãy hoàn toàn thanh treo máng cáp bằng thép chịu lực.


*Ầm!*


Máng cáp nguồn khổng lồ đổ sụp xuống một góc, kéo theo hàng chục sợi Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh đang cháy đỏ rơi thẳng xuống vũng nước thải sát chân Mạnh.


Một luồng điện cao thế hàng ngàn vôn phóng ra xối xả. Dòng nước thải xám đen lập tức sủi bọt khí dữ dội, tỏa ra luồng hơi sương điện từ màu xanh tím chói mắt. Sức điện động khổng lồ vượt qua ngưỡng cách điện của đôi ủng cao su đang bị ướt sũng của Mạnh.


Khi Mạnh vừa chạm tay vào van xả, một xung điện từ rò rỉ từ cáp nguồn chạy qua dòng nước khiến anh bị co giật mạnh và ngã quỵ xuống vũng nước đang dâng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!