Ranh Giới Nhân Tính
Cụm gai nhọn Carbon-A2 sát lưng bé Linh rít lên những tiếng ken két cơ học nhạt nhẽo, luồng ánh sáng đỏ rực rỡ từ những nụ hoa thực vật carbon bắt đầu bùng lên như những lò nung mini, chuẩn bị phóng loạt kim thép hủy diệt vào da thịt mỏng manh của đứa trẻ. Trong bóng tối chật hẹp của Đường ống thông gió ngầm Rừng Gai, nhiệt lượng từ cơn sốt cao của Linh đang là chiếc la bàn sinh học dẫn đường cho cái chết.
Không thể chần chừ thêm một giây. Vy gầm lên một tiếng khàn đặc qua bộ lọc mặt nạ. Cánh tay trái của cô – khúc gỗ carbon đen bóng, cứng đờ và hoàn toàn liệt vận động – treo lủng lẳng vô dụng, nhưng cánh tay phải của cô vẫn hoạt động bằng ý chí sinh tồn điên cuồng. Cô chộp lấy Tấm phủ bạc phản xạ nhiệt từ tay An, đổ người lên phía trước, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên bé Linh.
"Nằm xuống!"
Vy áp dụng Quy tắc cách nhiệt cơ thể khẩn cấp. Cô dùng tay phải kéo mạnh tấm bạt bạc, phủ kín hoàn toàn thân hình nhỏ bé của Linh và mười một đứa trẻ mồ côi đang co cụm phía sau. Bàn tay phải của cô quét nhanh vào lớp bùn xám ẩm ướt, lạnh buốt bám trên thành ống dẫn nước thải rò rỉ, trét một lớp dày lên bề mặt tấm bạt bạc và phần giáp lưng của mình. Cái lạnh buốt của bùn thải và lớp màng nhôm phản xạ của tấm bạt lập tức triệt tiêu vệt nhiệt lượng ấm nóng của Linh khỏi không gian.
*Hưu... hưu...*
Những nụ hoa gai Carbon-A2 đang đỏ rực bỗng chốc mất đi mục tiêu định vị. Ánh sáng đỏ từ thân gai từ từ dịu xuống, chuyển ngược về sắc huỳnh quang xanh lục nhạt lạnh lẽo. Những chiếc gai nhọn hoắt, cứng như kim thép titan, từ từ thu mình lại vào các kén bao bọc, rủ xuống dọc vách ống rỉ sét như những sợi cáp chết. Cơn mưa kim thép đã bị chặn đứng trong gang tấc bởi tri thức vật lý nhiệt của nhà sinh thái học.
Vy thở dốc, lồng ngực cô phập phồng đau đớn. Nồng độ oxy hiển thị trên viền kính bảo hộ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 nhấp nháy báo động ở mức sụt giảm nghiêm trọng. Giáp bảo hộ của cô chỉ còn đúng một phần trăm năng lượng, hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn khiến cái lạnh âm độ của Sector 2 luồn lách vào từng phế nang phổi đã bị hủy hoại mười phần trăm vĩnh viễn. Trên má trái của cô, vệt máu lệ màu đen đóng băng thành một đường rãnh tàn nhẫn, lạnh ngắt.
Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt phát ra ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục khóa chặt vào Thùy qua vách kính cường lực của Lab 04. Thùy vẫn đang đứng run rẩy sau console điều khiển, hai bàn tay siết chặt lấy cần gạt xả nitơ lỏng tự hủy khẩn cấp.
"Thùy... nhìn tôi," Vy cất tiếng. Giọng nói của cô qua bộ đàm nội bộ không còn là tiếng người bình thường, mà trầm đục, khàn đặc cơ học và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo các sợi cơ tủy sống bị gỗ hóa. "Cô nghĩ... cô gạt cần đó... thì cô sống sót sao?"
"Cô im đi!" Thùy gào lên, nước mắt lã chã rơi trên khuôn mặt nhợt nhạt đầy vết bùn đất. "Các người bám đầy bào tử carbon! Các người là nguồn lây nhiễm! Tôi đã khóa kín Lab 04 này, hệ thống lọc khí của tôi hoàn toàn độc lập! Tôi không muốn chết như Giáo sư Lâm! Tôi phải tự cứu mình!"
"Hệ thống lọc của cô... đã chết từ mười phút trước rồi," Vy lạnh lùng cắt ngang, giọng nói cơ học của cô vang lên đều đều, không một chút dao động cảm xúc để tạo áp lực tâm lý tối đa lên đồng nghiệp cũ. "Thùy, hãy nhìn bảng áp suất trên console của cô đi. Kim chỉ số oxy đang lệch về vùng đỏ. Rễ carbon đen đã ăn mòn toàn bộ đường ống dẫn khí làm lạnh bên ngoài, bít kín các màng lọc phân tử của phòng lab này. Cô chỉ còn chưa đầy mười phút dưỡng khí sạch."
Thùy giật mình, đôi mắt hoảng loạn liếc nhìn xuống màn hình console. Đúng như lời Vy nói, chỉ số SpO2 của môi trường phòng lab đang sụt giảm liên tục, hiển thị con số 18% và đang tiếp tục tụt dốc.
"Chưa hết..." Vy nhích sát mặt nạ vào vách kính, vệt máu lệ đóng băng trên má cô áp sát vào bề mặt trong suốt lạnh giá. "Hãy nhìn xuống bồn chứa đất thổ nhưỡng sinh học của cô đi. Thùy, cô là nhà nghiên cứu thổ nhưỡng, nhưng cô lại mù quáng trước kết cấu chịu lực của chính phòng lab của mình."
Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon (Carbon Flow Vision). Võng mạc mắt trái cô nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, rỉ ra một vệt dịch màu đen nhạt mới. Nhưng trong tầm nhìn huỳnh quang màu xanh lục kỳ dị của cô, kết cấu chịu lực bên dưới sàn kính của Lab 04 hiện lên rõ rệt. Những sợi rễ carbon đen bóng, lấp lánh sợi thủy tinh dẫn điện, đã luồn lách qua các khe nứt dầm thép chịu lực rỉ sét, quấn chặt lấy các bồn đất thí nghiệm để hút dưỡng chất nitơ.
"Rễ cây đã ăn mòn dầm thép carbon dưới chân cô," Vy khàn giọng giải thích, từng lời nói như những nhát búa nện vào tâm lý đang sụp đổ của Thùy. "Nếu cô gạt cần xả nitơ lỏng, nhiệt độ âm một trăm chín mươi sáu độ C sẽ làm đông cứng đột ngột các dầm thép đã bị rễ carbon làm giòn hóa. Ứng suất co ngót sẽ làm gãy đôi kết cấu chịu lực chính. Phòng lab này, và cả cô, sẽ đổ sập thẳng xuống vực thẳm của Sector 4 ngay lập tức."
Thùy nhìn xuống sàn kính dưới chân mình. Dưới ánh sáng huỳnh quang xanh lục phát ra từ đôi mắt của Vy, cô ta nhìn thấy rõ rệt những sợi rễ đen bóng đang co bóp nhịp nhàng như những mạch máu kim loại, bám chặt lấy bồn đất thí nghiệm quý giá của mình. Sự kiên thủ ích kỷ của cô ta hoàn toàn bị bẻ gãy trước những số liệu vật lý và sinh học thực tế.
"Tôi... tôi phải làm sao?" Thùy bật khóc nức nở, hai bàn tay buông lỏng khỏi cần gạt màu đỏ rực. "Oxy đang hết... rễ cây đang ăn mòn mọi thứ..."
"Mở cửa sập," Vy ra lệnh, giọng cô đanh lại. "Chúng tôi mang theo Bình Oxy hóa lỏng dự phòng. Chúng ta hợp tác... bít kín bồn đất... cô lập rễ carbon."
Thùy run rẩy gõ phím điều khiển. Thẻ thông hành an ninh của Vật Chủ-02 trong tay phải Vy quét qua khe nhận diện.
*Xoạch... xì...*
Cánh cửa sập kính cường lực của Lab 04 từ từ trượt mở, giải phóng một luồng khí áp suất dương ấm áp tràn ra hành lang tối tăm. Tuấn nhanh chóng bế bé Linh lao vào trước, theo sau là An dẫn dắt mười một đứa trẻ mồ côi. Vy bước vào cuối cùng, cánh tay trái biến dị nặng trịch bám sát hông.
Nhưng sự nhẹ nhõm chỉ kéo dài được vài giây.
Trong lúc nhóm trẻ đang hỗn loạn bước qua cửa phòng lab, chiếc balo kỹ thuật bám đầy rỉ sét của An vô tình gạt trúng chiếc kệ chứa hóa chất nông nghiệp sát cửa. Một lọ thủy tinh khổng lồ chứa dung dịch nitơ hữu cơ đậm đặc dùng để nuôi cấy thổ nhưỡng bị rơi xuống sàn, vỡ tan tành.
*Choảng!*
Chất lỏng giàu nitơ đậm đặc tràn ra khắp sàn sắt, chảy thẳng vào các khe nứt nơi rễ carbon đang bám dọc dầm chịu lực.
*Sột soạt! Sột soạt!*
Tiếng rít sinh học rùng rợn vang lên khắp phòng lab. Hấp thụ được nguồn dinh dưỡng nitơ khổng lồ từ hóa chất bị đổ, mạng lưới rễ cây carbon đen bóng dưới sàn kính lập tức bùng phát với tốc độ x3. Những sợi rễ nhỏ như sợi chỉ trong chớp mắt phình to bằng ngón tay, đâm toạc lớp sàn kính cường lực, ngoằn ngoèo bò lên các bàn thí nghiệm như những con rắn kim loại thèm khát điện năng.
"Nó đang lan lên bồn chứa đất chính!" Thùy hét lên hoảng loạn, lùi sát vào góc tường.
Vy phản xạ chớp nhoáng. Cô dùng tay phải rút khẩu mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan từ thắt lưng của An. Cô không thể dùng tay trái đang liệt, nên phải dùng răng để cắn chặt chốt kích hoạt nguồn của mỏ hàn.
*Xẹt! Xèo... xèo...*
Tia laser màu xanh lam nhiệt độ cao phun ra, Vy vung tay phải quét một đường chuẩn xác, cắt đứt hàng chục sợi rễ carbon đang bò lên bàn thí nghiệm chính nơi đặt Datapad của Giáo sư Lâm. Mùi cellulose carbon bị nung chảy bốc lên khét lẹt, khói đen kịt tỏa ra nghẹt thở. Những sợi rễ bị cắt phun dịch đen nhạt, co giật mạnh rồi rụng xuống sàn.
"Thùy! Dùng cát dập hóa chất!" Vy hét lên qua bộ lọc mặt nạ.
Thùy cuống cuồng bê xô cát sinh học silic đổ ập lên vũng hóa chất nitơ hữu cơ đang chảy loang lổ. Nhưng vô ích. Dòng hóa chất lỏng đã thấm sâu vào các khe nứt sàn sắt, rễ carbon bên dưới đã hút cạn nguồn dinh dưỡng và tiếp tục phình to. Một sợi rễ khổng lồ quấn chặt lấy bồn chứa đất thổ nhưỡng chính, co bóp cơ học mạnh mẽ đến mức làm vặn xoắn và rách toạc đường ống dẫn nước thải xám bên dưới vách tường.
*Rắc! Rầm!*
Nước thải xám xịt từ nhà máy tái chế bắt đầu rò rỉ, phun ra xối xả từ vách tường bị rách, làm ngập nhanh chóng góc phòng lab.
"Chúng ta phải cô lập bồn đất!" Vy rít lên. Cô dùng tay phải lôi tấm hợp kim Titan-Thép phế thải – tấm khiên bảo vệ duy nhất còn lại của nhóm – đè chặt lên bồn chứa đất để ngăn rễ cây tiếp tục vươn lên từ lòng đất.
*Kèn kẹt... rắc...*
Ngay khi tấm hợp kim vừa chạm vào bồn chứa, những sợi rễ carbon đen bóng lập tức bám chặt lấy bề mặt kim loại. Chất axit ăn mòn tiết ra từ biểu bì rễ cây rít lên xèo xèo, ăn mòn nhanh chóng lớp màng bảo vệ của tấm khiên. Chỉ trong vòng mười giây, ba mươi phần trăm kết cấu của tấm hợp kim Titan-Thép quý giá đã bị rỗ nát, biến dạng thành cấu trúc gỗ carbon giòn xốp.
Vy nghiến răng chịu đựng ứng suất kéo dội ngược dọc cánh tay phải. Cô nhận ra một quy luật sinh học thực tế: thực vật carbon chỉ bùng phát mạnh ở những vùng có độ ẩm và nhiệt độ cao.
"Tuấn!" Vy gào lên, giọng nói cơ học của cô bị méo tiếng do phế quản co thắt vì thiếu oxy. "Đóng van cấp nước ẩm của phòng lab! Cô lập nguồn ẩm của bồn chứa!"
Tuấn quỳ bắn một phát súng bắn đinh áp lực, chiếc bu-lông titan rỉ sét cuối cùng lao vút đi, găm chặt vào tay gạt của van cấp nước ẩm trên trần nhà. Anh lao tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đu người lên tay gạt, giật mạnh xuống.
*Cạch!*
Van nước ẩm đóng chặt. Luồng sương ẩm phun ra từ hệ thống tưới tiêu của phòng lab lập tức ngắt quãng rồi tắt hẳn. Không còn nguồn ẩm kích thích, đà sinh trưởng điên cuồng của mạng lưới rễ carbon bắt đầu chậm lại. Những sợi rễ đang bám trên tấm hợp kim Titan-Thép co rút nhẹ, chuyển từ sắc đỏ kích thích sang màu xám xỉn tạm thời bị khống chế.
Vy thở dốc, buông tay khỏi tấm khiên hợp kim đã bị hủy hoại một phần ba kết cấu. Bồn chứa đất đã được cô lập tạm thời, nhưng hiểm họa vẫn chưa qua đi.
*Rầm! rầm! rầm...*
Một tiếng rầm khổng lồ từ phía dưới sàn phòng lab vang lên, kèm theo dòng nước thải xám đen bắt đầu rò rỉ từ các khe nứt kim loại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!