Nhạc nềnIrregular

Mê Lộ Rừng Gai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bức tường rễ cây carbon đen bóng đang khép lại với tốc độ của một bó cơ sinh học khổng lồ bị quá tải nhiệt. Tiếng kim loại vặn xoắn, rên rỉ dưới lực ép hàng chục tấn vang lên ken két dọc theo các vách ngăn của kho phế liệu. Khói ozone khét lẹt từ xác Vật Chủ-02 hòa lẫn với mùi rỉ sét ẩm ướt tạo thành một thứ hỗn hợp khí đặc quánh, đè nặng lên lồng ngực đang co thắt của Vy.


Cô quỳ sát bên xác chết bọc thép của gã lính gác an ninh, bàn tay phải run rẩy siết chặt tấm thẻ thông hành màu xám bạc. Cánh tay trái của cô – từ khuỷu tay trở xuống đã bị gỗ hóa hoàn toàn thành cấu trúc carbon đen nhám – treo lơ lửng bên sườn như một khúc gỗ mục vô tri. Vết bỏng nhiệt từ phát bắn laser của vật chủ trước đó vẫn đang rỉ ra thứ dịch màu đen nhạt, đông cứng lại ngay khi tiếp xúc với luồng khí lạnh âm độ của Sector 2.


"Chị Vy... lối thoát chính... bị bít kín rồi!" Giọng của An vang lên qua bộ đàm nội bộ, khàn đặc và đầy hoảng loạn. Cậu thiếu niên mười chín tuổi đang cố che chắn cho mười hai đứa trẻ mồ côi dưới gầm một container phế liệu rỉ sét.


Vy gượng dậy. Đôi mắt cô phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, phản chiếu lên lớp kính bảo hộ nứt nẻ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1. Trên má trái của cô, vệt máu lệ màu đen từ đợt đoản mạch từ trường trước đó đã đóng băng hoàn toàn thành một đường rãnh tàn nhẫn.


"Chúng ta... không đi đường chính," Vy cất tiếng. Giọng nói của cô không còn là tiếng người bình thường, mà trầm đục, khàn đặc và mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. "Tuấn... tìm lối vào... đường ống thông gió ngầm."


Tuấn nghiến răng, cơ thể cao lớn của cựu sĩ quan an ninh run lên bần bật dưới cái lạnh thấu xương. Bộ giáp chiến thuật của anh đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm sau cú giật điện từ bẫy của Long. Anh nâng khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế lên, quét bàn tay từ tính dưới sàn sắt và vớ được ba chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm phân nhặt từ đống phế liệu.


*Phụt!*


Phát bắn áp lực khí nén đanh gọn vang lên. Chiếc bu-lông titan rỉ sét lao vút đi, găm thẳng vào chốt khóa của một tấm lưới sắt cũ kỹ dưới góc tường kho phế liệu. Tấm lưới sắt nặng trịch bung ra, để lộ một đường ống tối tăm, hẹp chưa đầy sáu mươi xăng-ti-mét chạy ngầm dưới sàn trạm.


Đó chính là lối vào Đường ống thông gió ngầm Rừng Gai.


"An, dẫn bọn trẻ vào trước. Thảo, bọc lót phía sau," Vy ra lệnh, giọng cô rung lên sắc lạnh. "Tuấn... chúng ta chặn hậu."


Khi Vy luồn người vào miệng ống thông gió chật hẹp, cái lạnh ẩm ướt lập tức bao vây lấy cô. Không gian bên trong hẹp đến mức cô không thể quay đầu, chỉ có thể bò trườn bằng tay phải và hai đầu gối, kéo theo cánh tay trái đã bị liệt vận động hoàn toàn.


Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là sự chật hẹp.


Bao phủ toàn bộ vách ống kim loại rỉ sét là một mạng lưới dày đặc của loài dây leo gai Carbon-A2. Những sợi rễ carbon đen bóng như những sợi cáp điện khổng lồ, từ thân mọc ra các nụ hoa gai nhọn hoắt phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt, lấp lánh một cách kỳ dị trong bóng tối tuyệt đối của đường ống ngầm. Thứ ánh sáng ấy không mang lại cảm giác ấm áp, mà lạnh lẽo và đầy rẫy tử khí.


Vy chớp mắt liên tục ba lần. Cô tập trung dòng điện sinh học rò rỉ từ các sợi carbon ký sinh dọc tủy sống lên vùng mắt, kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon (Carbon Flow Vision).


*Ư...*


Vy rên rỉ một tiếng đau đớn qua bộ lọc mặt nạ. Võng mạc mắt trái cô nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, rỉ ra một vệt dịch màu đen nhạt dọc theo má. Nhưng ngay lập tức, thế giới tối tăm của đường ống chuyển sang tông màu xanh lục nhạt kỳ dị.


Trước mắt cô, mạng lưới Carbon-A2 không còn là những sợi dây vô tri. Cô nhìn thấy rõ rệt các dòng nhựa sinh học lấp lánh ánh sáng huỳnh quang đang chảy cuồn cuộn bên trong thân gai, tương tự như các mạch máu đang đập nhịp nhàng của một sinh vật săn mồi. Những dòng nhựa này tập trung nhiều nhất ở các đầu nụ gai nhọn, sẵn sàng phóng ra các kim thép carbon siêu cứng khi cảm nhận được nhiệt lượng cơ thể hoặc chấn động cơ học.


"Tất cả... dừng lại," Vy khàn giọng ra lệnh qua bộ đàm. "Nhìn theo... vệt sáng của tôi. Đừng chạm vào... vách ống."


Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn, nhích từng xăng-ti-mét một trên sàn sắt ẩm ướt bám đầy mỡ máy rỉ sét. Bằng Thị giác huỳnh quang, cô định vị những khoảng trống an toàn giữa các sợi dây leo gai đang co bóp nhịp nhàng, hướng dẫn An và nhóm trẻ bò qua mà không kích hoạt cảm biến của thực vật.


"Chị Vy... em lạnh quá..." Tiếng thì thầm yếu ớt của bé Linh vang lên từ phía sau. Cô bé sáu tuổi đang bị sốt cao do lây nhiễm sơ cấp, hơi thở nóng hổi của cô bé phả ra làm mờ đục lớp kính bảo hộ.


Vy giật mình. Hơi thở nóng ấm của Linh đang làm nồng độ CO2 và nhiệt độ trong đường ống tăng lên đột ngột.


Trước mắt Vy, các dòng nhựa huỳnh quang trong thân gai Carbon-A2 sát lưng Linh bắt đầu chuyển động nhanh hơn, các nụ hoa gai nhấp nháy ánh sáng đỏ rực cảnh báo. Chúng đang phản ứng với nhiệt lượng cơ thể của đứa trẻ.


"An! Phủ bạt bạc... cách nhiệt cho Linh... mau lên!" Vy rít lên qua phế quản co thắt.


An nhanh như một chú khỉ mỏ, lập tức rút tấm bạt bạc phản xạ nhiệt phủ kín lên người Linh, triệt tiêu hoàn toàn vệt phát xạ nhiệt lượng ra môi trường. Những nụ hoa gai Carbon-A2 từ từ nguội đi, chuyển ngược từ sắc đỏ nguy hiểm về màu xanh lục nhạt lạnh lẽo.


Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, nhưng Vy biết họ không còn nhiều thời gian. Năng lượng giáp bảo hộ của cô hiển thị trên Datapad chỉ còn đúng một phần trăm. Hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn khiến cái lạnh thấu xương của Sector 2 đang đông cứng từng phế nang phổi của cô, biến mỗi nhịp thở thành một tiếng rít khàn đặc cơ học.


Sau gần ba mươi phút bò trườn nghẹt thở trong mê lộ đầy gai nhọn, họ cũng tiếp cận được điểm cuối của đường ống thông gió. Lối ra mở ra một vách kính cường lực dày của Phòng thí nghiệm thổ nhưỡng Lab 04.


Qua lớp kính bám đầy bụi rỉ sét, Vy nhìn thấy Thùy đang ở bên trong.


Đồng nghiệp cũ của cô – nhà nghiên cứu thổ nhưỡng ba mươi tuổi – đang đứng giữa phòng lab. Gương mặt Thùy nhợt nhạt, tóc tai bù xù, mặc bộ đồ bảo hộ nông nghiệp rách rưới loang lổ vết bùn đất. Đôi mắt Thùy trợn trừng, tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy nhóm người tị nạn bám đầy bụi carbon xuất hiện ngoài vách kính.


Thay vì mở cửa cứu họ, Thùy hoảng loạn lùi lại phía sau bảng điều khiển trung tâm.


Vy áp sát mặt nạ Vy-V1 vào vách kính, dùng tay phải gạt công tắc loa liên lạc dã chiến bên cạnh cửa sập.


"Thùy... mở cửa... dùng thẻ thông hành... quét rồi," Vy nói, giọng nói khàn đặc cơ học của cô bị nhiễu sóng rè rè qua loa.


"Đi ra! Các người đi ra ngay!" Thùy gào thét qua loa liên lạc, giọng cô ta lạc đi vì hoảng loạn. Bàn tay run rẩy của cô ta đang đặt chặt trên một cần gạt kim loại màu đỏ rực có dán nhãn cảnh báo nguy hiểm: *"Emergency Coolant Release - Liquid Nitrogen"* (Xả nitơ lỏng tự hủy khẩn cấp).


"Các người mang theo mầm bệnh! Tôi đã cô lập phòng lab này! Nếu các người bước tới, tôi sẽ gạt cần này! Nitơ lỏng sẽ đóng băng toàn bộ hành lang và các người!" Thùy điên cuồng hét lên, đôi mắt đảo liên tục đầy cảnh giác.


Tuấn bước lên định dùng báng súng bắn đinh để đập vỡ kính cường lực, nhưng Vy nhanh chóng giơ cánh tay phải ngăn anh lại.


"Đừng... Tuấn," Vy khàn giọng nói. "Kính cường lực... chịu lực uốn cao. Chấn động mạnh... sẽ kích hoạt... toàn bộ rừng gai... phía sau."


Vy quay lại nhìn Thùy. Cô hiểu rõ tâm lý hoảng loạn, ích kỷ của Thùy dưới áp lực cái chết cận kề. Cô quyết định không dùng bạo lực, mà dùng tri thức khoa học để bẻ gãy sự kiên thủ mù quáng của đồng nghiệp.


Vy áp lòng bàn tay phải lên lớp kính cường lực lạnh giá. Đôi mắt huỳnh quang xanh lục của cô khóa chặt vào Thùy.


"Thùy... nhìn xuống... chân cô đi," Vy nói chậm rãi, giọng cô mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. "Cô nghĩ... phòng lab này... an toàn sao?"


Thùy giật mình, nhưng bàn tay vẫn không rời khỏi cần gạt tự hủy: "Cô nói láo! Hệ thống lọc khí của tôi hoạt động độc lập!"


"Hệ thống lọc... đã bị rễ carbon... bít kín hoàn toàn từ mười phút trước," Vy lạnh lùng phân tích, đôi mắt cô nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang nhạt. "Nồng độ oxy... trong lab của cô... đang tụt dốc. Cô chỉ còn... tối đa mười phút... dưỡng khí sạch. Nếu cô xả... nitơ lỏng tự hủy... áp suất âm... sẽ hút sạch khí thở của cô trước."


Thùy run lên bần bật, mắt cô ta đảo nhanh qua bảng thông số áp suất trên console điều khiển. Đúng như Vy nói, kim chỉ số oxy đang lệch dần về vùng đỏ.


"Chưa hết..." Vy tiếp tục, cô kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon chỉ thẳng xuống sàn kính phòng lab của Thùy. "Nhìn vào... các bồn đất thí nghiệm... của cô đi."


Qua lớp sàn kính cường lực, Vy nhìn thấy rõ rệt những sợi rễ carbon đen bóng, lấp lánh sợi thủy tinh, đã luồn lách qua các khe nứt dầm thép chịu lực bên dưới phòng lab, cắm sâu vào các bồn chứa đất sinh học đặc biệt của Thùy để hút chất dinh dưỡng.


"Rễ cây... đã đồng hóa... kết cấu chịu lực... bên dưới chân cô," Vy khàn giọng giải thích. "Chúng đang... co bóp nhịp nhàng... theo dòng điện rò rỉ. Nếu cô xả... nitơ lỏng... nhiệt độ giảm đột ngột... sẽ làm giòn hóa dầm thép carbon. Phòng lab của cô... sẽ đổ sập... xuống vực thẳm Sector 4... ngay lập tức."


Thùy nhìn xuống sàn kính dưới chân mình. Dưới ánh sáng huỳnh quang xanh lục yếu ớt hắt ra từ đôi mắt của Vy, cô ta kinh hoàng nhận ra những sợi rễ đen bóng đang uốn lượn như những con rắn kim loại dưới lớp kính chịu lực, bao bọc chặt lấy bồn chứa đất thí nghiệm quý giá của mình.


Sự kiên thủ mù quáng của Thùy hoàn toàn bị bẻ gãy. Khuôn mặt cô ta xám xịt lại vì sợ hãi, nước mắt lã chã rơi trên gò má hốc hác.


Thế nhưng, bàn tay của Thùy vẫn chưa chịu buông hoàn toàn khỏi cần gạt xả nitơ lỏng tự hủy khẩn cấp.


Ngay lúc đó, một chấn động cơ học mạnh từ đường ống thông gió phía sau dội tới. Hơi thở nóng hổi của mười hai đứa trẻ mồ côi dồn nén trong không gian chật hẹp đã vượt quá giới hạn chịu nhiệt của mạng lưới Carbon-A2.


Một cụm gai nhọn khổng lồ bám ngay sát lưng bé Linh đột ngột chuyển sang màu đỏ rực như than hồng, phát ra tiếng rít cơ học chói tai chuẩn bị phóng loạt kim thép đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!