Nhạc nềnIrregular

Kẻ Gác Đêm Vũ Trang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mùi giấm chua nồng từ luồng khí axit vừa ngưng phun vẫn còn lơ lửng trong không khí, bám vào lớp kính bảo hộ nứt nẻ của Vy. Nhưng tâm trí cô không còn chỗ cho sự bỏng rát ở phế quản. Phía sau cánh cửa sập bằng thép dày của kho phế liệu, những tiếng nện búa tạ cơ học đã chuyển thành tiếng cào xé rợn người của kim loại bị vặn xoắn. Sàn sắt dưới chân họ rung lên từng nhịp đều đặn, cơ học và tàn nhẫn.


*Ầm! Ầm!*


Cánh cửa sập – vốn đã bị lực lượng an ninh của Trịnh hàn chết bằng các mối hàn titan từ bên ngoài – bắt đầu phồng rộp lên. Những vệt sáng màu xanh lam và đỏ rực của tia laser nhiệt độ cao bắt đầu khoét sâu vào các đường rãnh kim loại. Lớp thép dày mười xăng-ti-mét rên rỉ dưới một lực tác động khổng lồ, không giống như sức mạnh của con người sinh học thông thường.


"Lùi lại! Đưa bọn trẻ lùi sâu vào góc Faraday!" Tuấn hét lên, giọng anh khàn đặc qua bộ đàm.


Anh không còn chiếc kích thủy lực Titan cũ vì nó đã bị gãy đôi, nhưng hai bàn tay bọc giáp chiến thuật của anh đang siết chặt lấy khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế. Hệ thống sưởi ấm của bộ giáp đã hỏng hoàn toàn, khiến cơ thể cao lớn của cựu sĩ quan run lên bần bật dưới cái lạnh âm độ của Sector 2. Anh biết khẩu súng của mình đã rỗng không. Trong một quyết định chớp nhoáng, Tuấn quỳ rạp xuống sàn sắt ẩm ướt bám đầy mỡ máy, dùng bàn tay từ tính quét mạnh qua chiếc hộp phế liệu cơ khí bên cạnh. Anh vớ được ba chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm phân, nhanh tay nạp chúng vào băng đạn rỗng của khẩu súng bắn đinh. Đó là tất cả những gì anh có.


*Rắc! Rầm!*


Mối hàn cuối cùng trên cửa sập bị bẻ gãy. Cánh cửa thép nặng hàng tấn đổ sập xuống sàn, tạo ra một luồng gió lạnh mang theo bụi rỉ sét và mùi ozone nồng nặc. Từ trong làn sương mù màu vàng lục nhạt của khí axit tàn dư, một bóng người bước vào.


Đó là Vật Chủ-02.


Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái cô nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, rỉ ra một vệt máu lệ màu đen đã đóng băng thành một rãnh khô khốc dọc theo má trái. Nhưng thế giới tối tăm lập tức hiện lên dưới tông màu xanh lục nhạt kỳ dị.


Trước mắt cô, thực thể kia từng là một lính gác an ninh của tập đoàn Genesis. Hắn vẫn mặc bộ giáp chiến thuật màu xanh thẫm, nhưng lớp giáp polymer đã bị xé rách nhiều mảng. Qua những vết rách, Vy kinh hoàng nhìn thấy mạng lưới rễ cây carbon đen bóng, lấp lánh sợi thủy tinh, đang luồn lách dưới da thịt hắn như những bó cơ sinh học nhân tạo. Những sợi rễ đen bám chặt dọc theo tủy sống, chui qua các khe hở của giáp bảo hộ và cắm sâu vào bộ não điện tử của chiếc mũ bảo hiểm.


Đáng sợ nhất, bàn tay phải của hắn đã bị gỗ hóa hoàn toàn, các sợi carbon quấn chặt và dung hợp khẩu súng laser Genesis-P3 vào thẳng xương cổ tay. Đôi mắt của vật chủ đục ngầu, không còn tròng đen, nhấp nháy một thứ ánh sáng đỏ rực đồng điệu với nhịp co bóp của rễ cây.


*Hưu! Xoẹt!*


Không có bất kỳ cảnh báo nào, xung điện thực vật kích hoạt hệ thống thần kinh của vật chủ, khiến cánh tay cầm súng laser của hắn nâng lên và xả đạn vô thức. Một luồng laser màu xanh lam nhiệt độ cao xé toạc bóng tối, bắn nát mảng cửa sập rỉ sét vừa đổ sập, tạo ra những vệt sáng đỏ rực và cơn mưa tia lửa điện chói mắt. Luồng nhiệt lượng khủng khiếp liếm sạt qua mép tấm bạt bạc cách nhiệt của nhóm trẻ, khiến không khí xung quanh nóng lên đột ngột.


"Nằm xuống!" Tuấn gầm lên.


Anh nâng khẩu súng bắn đinh, nhắm thẳng vào khớp gối bọc thép của Vật Chủ-02 và bóp cò.


*Phụt! Phụt!*


Áp lực khí nén giải phóng hai chiếc bu-lông titan rỉ sét. Những thanh kim loại lao vút đi với vận tốc cực lớn, găm chuẩn xác vào khớp xích thủy lực và các sợi rễ carbon bám quanh đầu gối của vật chủ.


*Bộp! Bộp!*


Cú va chạm mạnh khiến Vật Chủ-02 mất thăng bằng, chân xích của hắn bị ghim chặt xuống sàn sắt ẩm ướt. Hắn rít lên một tiếng cơ học khàn đặc qua bộ lọc khí bị hỏng, nhưng không hề biết đau đớn vật lý. Cánh tay cầm súng laser của hắn lập tức xoay hướng, nhắm thẳng vào vị trí của Tuấn.


Quyết không để vật chủ nổ súng hủy diệt, Tuấn lao lên, dùng báng súng đập mạnh vào dùi cui điện áp cao nhặt dưới sàn, cố gắng dùng dòng điện để làm tê liệt hệ thần kinh của hắn.


*Xẹt! Xẹt!*


Thế nhưng, luồng điện cao thế vừa chạm vào vai vật chủ lập tức phản tác dụng. Dòng điện không hề làm tê liệt hệ thần kinh sinh học mà ngược lại, nó kích thích các sợi carbon dẫn điện co bóp mạnh mẽ hơn. Những sợi rễ đen bóng trên lưng vật chủ phồng rộp lên, nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang xanh lục. Vật Chủ-02 điên cuồng nổ súng laser nhanh hơn, các tia sáng xanh lam bắn loạn xạ khắp trần kho phế liệu, cắt đứt các đường dây cáp và làm sụp đổ thêm nhiều mảng trần rỉ sét.


"Tuấn! Dừng lại! Điện... kích thích rễ carbon!" Vy hét lên, giọng nói khàn đặc cơ học của cô vang lên qua bộ đàm.


Cô biết họ không thể kéo dài trận chiến này. Tiếng súng laser và chấn động cơ học đang tăng vọt sẽ thu hút toàn bộ đàn quái thú kháng thể đang săn mồi bằng CO2 trong khu vực lân cận của Sector 2. Cô phải vô hiệu hóa vật chủ này ngay lập tức, một cách im lặng.


Cánh tay trái của Vy vẫn đang bị liệt hoàn toàn vận động và xúc giác sau cú Bio-EMP trước đó. Nó nặng trịch, đen bóng và bao phủ bởi lớp vảy carbon cứng như thép, treo lơ lửng bên sườn cô như một khúc gỗ mục. Nhưng cô vẫn còn một vũ khí.


*Nhịn thở vượt giới hạn (Extended Breath).*


Vy nhắm nghiền mắt, hít một hơi khí sạch cuối cùng từ chiếc mặt nạ Vy-V1 đang rò rỉ, rồi chủ động khóa cơ hoành. Nhịp tim cô lập tức giảm xuống dưới bốn mươi nhịp một phút. Phổi cô ngưng hấp thụ CO2 ngoại biên hoàn toàn. Sự im lặng bao trùm lấy tâm trí Vy khi cô cắt đứt mọi liên kết hô hấp với môi trường xung quanh.


Cô bò trườn qua khe thông gió cũ nát trên trần nhà, sử dụng mười đầu ngón tay phải còn lành lặn để bám vào các đinh tán kim loại, lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc bóng đen sát sạt máng cáp, hoàn toàn không tạo ra tiếng động cơ học nào.


Từ trên cao, Vy nhìn xuống. Vật Chủ-02 đang bị ghim chân dưới sàn sắt, điên cuồng xả súng vào các container phế liệu nơi Tuấn đang nấp.


Vy thả người rơi tự do xuống ngay phía sau lưng vật chủ.


*Bộp!*


Tiếng tiếp đất cực nhỏ của cô vẫn bị hệ thống cảm biến âm thanh trên mũ bảo hiểm của vật chủ bắt được. Thực thể sinh học-cơ khí xoay ngược phần thân trên một góc một trăm tám mươi độ với tốc độ kinh hoàng. Khẩu súng laser Genesis-P3 gài chặt vào cổ tay hắn chĩa thẳng vào lồng ngực Vy ở cự ly chưa đầy nửa mét.


Không thể né tránh.


Vy đưa cánh tay trái biến dị, cứng đờ và mất cảm giác của mình lên chắn ngang họng súng.


*Xoẹt!*


Phát bắn laser cực mạnh đánh thẳng vào cẳng tay trái bọc vảy carbon của cô. Nhiệt lượng khủng khiếp của tia laser nung đỏ lớp vảy đen bóng, tỏa ra mùi khét lẹt của da thịt bị đốt cháy dưới lớp carbon. Cơn đau bỏng rát tột độ dọc theo các dây thần kinh bả vai truyền thẳng lên đại não Vy, khiến cô suýt chút nữa đã hít vào một ngụm khí clo độc hại. Nhưng kết cấu carbon biến dị cứng như hợp kim titan của cánh tay trái vẫn giữ vững, không hề bị xuyên thủng.


Lớp vảy carbon hấp thụ toàn bộ năng lượng nhiệt của laser, chuyển sang màu đỏ rực như than hồng. Vy tận dụng chính sức nặng và độ cứng của cánh tay liệt, dùng nó như một chiếc nẹp sắt khổng lồ khóa chặt lấy khớp cổ tay cầm súng của vật chủ.


Bằng bàn tay phải còn lại, Vy chộp lấy bả vai bọc thép của hắn làm điểm tựa. Cô nhận ra rễ carbon điều khiển vật chủ thông qua các xung điện sinh học chạy dọc tủy sống cổ.


"Kết thúc... đi..." Vy rít lên qua phế quản co thắt.


Cô gồng toàn bộ lực uốn của cơ thể, dồn ứng suất nén khổng lồ vào cánh tay trái biến dị và bẻ mạnh.


*Rắc! Crack!*


Khớp xương cổ và tủy sống cổ của vật chủ bị bẻ gãy hoàn toàn dưới lực vặn cơ học tàn nhẫn của Vy. Những sợi rễ carbon đen bóng bám quanh cổ hắn lập tức co rút giật cục, phun ra một dòng dịch màu đen nhạt rồi lịm dần. Đôi mắt đỏ rực trên mũ bảo hiểm tắt ngóm. Khẩu súng laser trên tay hắn rơi sầm xuống sàn sắt, xì ra một luồng khói xanh vô hại.


Vật Chủ-02 đổ sập xuống sàn sắt như một đống phế liệu vô tri.


Vy buông tay, ngã quỵ xuống bên cạnh xác chết. Cô mở khóa cơ hoành, hít thở dồn dập qua bộ lọc của mặt nạ Vy-V1. Lồng ngực cô nóng rát, đầu óc quay cuồng do thiếu oxy nghiêm trọng sau hơn bốn phút nhịn thở hoàn toàn. Cánh tay trái của cô khói bốc lên nghi ngút từ những vệt vảy carbon bị nung đỏ, da thịt phía dưới bị bỏng nhiệt nhẹ, rỉ ra thứ dịch đen nhạt lẫn máu tươi.


Tuấn lao đến từ sau container, đỡ lấy vai Vy: "Vy! Cô có sao không?"


Vy không trả lời. Đôi mắt huỳnh quang của cô đang chăm chú nhìn vào xác chết của lính gác dưới sàn. Trên cổ áo giáp rách nát của hắn, một tấm thẻ nhựa màu xám bạc bám đầy sợi carbon đang phát ra ánh sáng nhấp nháy yếu ớt.


Cô dùng bàn tay phải run rẩy giật lấy tấm thẻ.


Đó là một thẻ thông hành an ninh cấp cao (Security Transit Card) của ban quản trị trạm Genesis. Trên bề mặt thẻ có khắc dòng chữ nổi màu xanh lam: *"Soil Ecology Sector 2 - Lab 04"*.


"Phòng thí nghiệm... thổ nhưỡng... của Thùy," Vy khàn giọng nói, giọng cô rung lên sắc lạnh như tiếng kim loại mài mòn. "Đây là... lối đi tắt... duy nhất."


Nhưng niềm vui thu hoạch manh mối không kéo dài được lâu.


*Rầm... rầm... rắc...*


Tiếng súng laser hỗn loạn lúc nãy đã làm kinh động đến toàn bộ mạng lưới rễ cây carbon bám dọc hành lang bên ngoài kho phế liệu. Từ các khe nứt sàn sắt và trần nhà, hàng ngàn sợi rễ đen bóng bắt đầu co bóp dữ dội, chúng phình to ra và đan xen vào nhau với tốc độ chóng mặt, tạo thành một bức tường rễ cây khổng lồ đang khép chặt, bít kín hoàn toàn mọi lối thoát hiểm xung quanh căn cứ của Tuấn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!