Giao Thức Thanh Tẩy
Mùi giấm chua nồng lẫn với vị kim loại rỉ sét bị nung nóng bắt đầu len lỏi qua các khe hở của lồng Faraday, dội thẳng vào khứu giác của Vy. Đó không còn là thứ khí clo loãng tàn dư thông thường. Trên trần kho phế liệu, những vòi phun tự động của hệ thống thông gió rít lên từng hồi đứt quãng, phun ra một làn sương mù màu vàng lục nhạt nhưng đặc quánh. Khí diệt khuẩn có tính axit cao của tập đoàn Genesis đã được AI Sophia-Alpha kích hoạt để thực hiện giao thức thanh tẩy triệt để.
"Đừng... hít vào... Khí diệt khuẩn... gốc axit..."
Vy cố gắng cất tiếng cảnh báo qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1. Giọng nói của cô phát ra khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo phế quản. Phổi cô nhói lên một cơn đau buốt. Di chứng suy giảm mười phần trăm dung tích phổi vĩnh viễn từ đợt bùng phát đầu tiên khiến lồng ngực cô co thắt dữ dội dưới áp lực của luồng khí độc.
Cánh tay trái của Vy buông thõng bên sườn, hoàn toàn cứng đờ và mất sạch xúc giác. Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan, đã lan rộng từ bả vai lên đến cổ, ôm sát lấy má trái của cô như một chiếc giáp ký sinh lạnh lẽo. Vy chỉ còn có thể dùng bàn tay phải run rẩy để giữ chặt chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm, cố gắng tìm kiếm một dòng mã ghi đè giữa màn hình đang nhấp nháy đỏ báo động.
"An! Tuấn! Đưa bọn trẻ... xuống gầm bàn máy phụ! Mau lên!" Vy khàn giọng ra lệnh.
Tuấn phản ứng ngay lập tức. Với bộ giáp chiến thuật đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm, cơ thể anh không ngừng run rẩy dưới cái lạnh âm độ của Sector 2, nhưng bản năng của một cựu sĩ quan an ninh vẫn giúp anh di chuyển chuẩn xác. Anh cùng chị Hoa kéo mười hai đứa trẻ mồ côi của mái ấm Sơ Linh nằm rạp xuống gầm bàn máy phụ bằng thép chịu lực dày. Tuấn nhanh tay kéo căng tấm Tấm phủ bạc phản xạ nhiệt phủ kín lên người nhóm trẻ để cô lập vệt nhiệt lượng cơ thể.
*Khè... khè...*
Tiếng sủi bọt rợn người vang lên khi luồng khí axit chạm vào các tấm hợp kim phế thải dưới sàn. Lớp sơn bảo vệ màu xám xịt lập tức phồng rộp, bong tróc và bốc lên những làn khói đen kịt đầy độc tố. Chiếc bình màng lọc polymer trên mặt nạ của Vy rít lên từng tiếng rè rè khó nhọc; lớp màng lọc nano kép đang bị ăn mòn với tốc độ chóng mặt, hiệu suất lọc khí sụt giảm ngay mười phần trăm.
*Uu... uu... uu...*
Tiếng còi hú báo động của AI Sophia-Alpha đột ngột vang dội khắp phân khu. Trên trần nhà, ba tháp laser khử trùng tự động dạng vòm tròn từ từ hạ xuống từ các hốc kỹ thuật. Những thấu kính quang học màu đỏ rực xoay tròn, quét những luồng laser đỏ rực dọc theo các bức tường phế liệu.
*Xoẹt!*
Một tia laser sượt qua trần, cắt đứt một thanh dầm thép rỉ sét chịu lực treo lơ lửng phía trên bàn máy phụ. Thanh dầm nặng gần nửa tấn rít lên một tiếng kim loại gãy đổ ghê rợn, đổ sập thẳng xuống vị trí của nhóm trẻ.
"Tránh ra!"
Tuấn gầm lên. Anh không còn kích thủy lực Titan cũ vì nó đã bị gãy đôi ở cửa sập ranh giới. Nhưng trong kho phế liệu này, anh đã kịp vớ lấy một chiếc Kích thủy lực phế thải Titan – một mẫu kích công nghiệp cũ kỹ bám đầy rỉ sét mà anh nhặt được từ bãi thải robot nông nghiệp. Tuấn lao mình dưới thanh dầm đang sụt xuống, đặt chiếc kích thủy lực vào điểm nút chịu lực dưới dầm thép, rồi dùng một thanh ống sắt làm đòn bẩy, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể gồng lực nén thủy lực.
*Kít... kít... kít...*
Chiếc kích thủy lực phế thải Titan rên rỉ, dầu thủy lực đen bóng rò rỉ từ các gioăng cao su bị ăn mòn bởi axit sủi bọt xèo xèo dưới sàn. Nhưng kết cấu titan rỉ sét của nó vẫn giữ vững. Thanh dầm thép bị chặn đứng ngay sát đỉnh đầu của Tuấn, bảo vệ an toàn cho mười hai đứa trẻ đang nín thở dưới tấm bạt bạc.
Tuy nhiên, cú va chạm đã đẩy Tuấn vào tầm quét của luồng khí axit đang cuồn cuộn dâng cao. Lớp phủ chống nhiệt trên bả vai bộ giáp chiến thuật cũ của anh lập tức bị ăn mòn, bốc khói khét lẹt và mất đi mười lăm phần trăm khả năng phòng ngự vật lý.
"Vy! Cảm biến của tháp laser đang khóa mục tiêu!" Tuấn hét lên qua bộ đàm nhiễu sóng, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán anh.
Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái cô nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, rỉ ra một vệt nước mắt màu đen đóng băng dọc theo má trái. Nhưng thế giới tối tăm lập tức chuyển sang tông màu xanh lục nhạt kỳ dị. Cô nhìn thấy rõ các bước sóng hồng ngoại màu đỏ của tháp laser đang quét liên tục, tìm kiếm bất kỳ nguồn phát xạ nhiệt lượng nào vượt quá ba mươi sáu độ C.
"Ngồi im... dưới bạt bạc!" Vy ra lệnh cho nhóm trẻ. "Đó là cảm biến... hồng ngoại. Tấm phủ bạc... phản xạ chín mươi lăm phần trăm nhiệt lượng. Đừng di chuyển!"
Nhóm trẻ mồ côi nằm im phăng phắc dưới tấm bạt phản xạ nhiệt. Quả nhiên, luồng laser đỏ rực quét qua tấm bạt bạc nhưng không phát hiện ra sự thay đổi nhiệt độ đột ngột, thấu kính của tháp laser xoay tròn một cách vô định.
"An! Phải ngắt... nguồn tháp laser!" Vy chỉ tay phải về phía hộp kỹ thuật trên trần. "Nguồn điện... nằm sau máng cáp số ba."
An gật đầu, khuôn mặt gầy gò lem nhem dầu mỡ lộ rõ vẻ quả cảm. Cậu sử dụng kỹ năng Bò trườn không trọng lực (Zero-G Crawl), bám chặt mười đầu ngón tay vào các gờ xương kim loại rỉ sét của vách tường, di chuyển cơ thể sát sạt mặt sàn để tránh tầm quét của laser.
Khi tiếp cận gần tháp laser số hai, An phát hiện ra một bình xịt dập lửa phế thải nằm dưới chân tường. Cậu nảy ra ý định dùng bọt khí lạnh để làm nguội thấu kính laser nhằm vô hiệu hóa cảm biến của nó.
An chộp lấy bình xịt, hướng vòi phun về phía đầu phát laser và bóp cò.
*Phụt!*
Một luồng bọt hóa học phun ra. Nhưng luồng nhiệt lượng tích tụ từ tia laser nung nóng tháp laser quá cao. Ngay khi bọt lạnh chạm vào thấu kính nung đỏ, sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan kết hợp với áp suất khí axit xung quanh đã tạo ra một phản ứng quá áp đột ngột.
*Bùm!*
Chiếc bình xịt phế thải phát nổ ngay trên tay An. Áp suất dội ngược hất văng cậu thiếu niên mười chín tuổi đập mạnh vào vách ngăn kim loại phía sau. An rên rỉ một tiếng đau đớn, chiếc móc từ tính tự chế rơi khỏi tay. Bộ đồ bảo hộ rách rưới của cậu bị xé thêm vài đường dọc cánh tay, nhưng may mắn lớp vải cách điện dày đã ngăn cậu không bị bỏng nhiệt nghiêm trọng.
"An!" Vy hét lên khàn đặc.
"Em... em không sao!" An gượng dậy, ho sặc sụa do hít phải một lượng nhỏ khí axit rò rỉ qua viền mặt nạ rách. Cậu nghiến răng, dùng tay phải rút chiếc kìm cách điện đeo thắt lưng, gồng mình leo lên máng cáp trần nhà.
Vy nhanh chóng cắm đầu cáp kết nối của chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm vào cổng terminal dã chiến dưới bàn máy phụ. Bằng bàn tay phải run rẩy, cô gõ nhanh các chuỗi lệnh giải mã chu trình carbon để bẻ gãy thuật toán điều khiển của Sophia-Alpha.
"Mã ghi đè... của thầy Lâm... đang chạy..." Vy lẩm bẩm. Trên màn hình Datapad, các luồng dữ liệu màu xanh lá cây bắt đầu xâm nhập vào hệ thống bảo mật của AI trạm, làm chậm tốc độ quét của tháp laser số một.
*Xẹt! Rắc!*
Trên trần nhà, An đã tiếp cận được hộp nguồn. Cậu dùng kìm cách điện bấm mạnh vào sợi dây cáp nguồn chính dẫn tới tháp laser. Một tia lửa điện chói mắt xẹt qua, tháp laser số hai và số ba lập tức tắt ngóm, cụp đầu xuống một cách vô hại.
"Xong rồi, chị Vy!" An hét lên từ trên trần.
Nhưng khí diệt khuẩn axit vẫn tiếp tục cuồn cuộn phun ra từ van xả cơ học ở góc phòng kỹ thuật. Lồng ngực Vy nóng rát như bị thiêu đốt, chỉ số oxy hiển thị trên Datapad đã tụt xuống mức bảy mươi lăm phần trăm nguy hiểm.
"Tuấn... bẩy van xả! Phải đóng... van cơ học!" Vy chỉ về phía chiếc van xoay bằng đồng thau đã bám đầy rễ carbon đen bóng dọc vách tường.
Tuấn buông đòn bẩy của kích thủy lực sau khi đã nẹp giữ chắc chắn thanh dầm thép. Anh lao tới chiếc van cơ học, dùng hai tay nắm chặt vòng xoay đồng thau rỉ sét và gồng hết sức mạnh cơ bắp của mình.
*Ken két... rắc...*
Chiếc van xoay bị kẹt cứng bởi các sợi rễ carbon đang co bóp chặt chẽ xung quanh ren trục. Tuấn nghiến răng đến mức chảy máu nướu, các thớ cơ vai run lên bần bật dưới ứng suất kéo cực hạn, nhưng chiếc van vẫn không nhúc nhích.
Vy lết cơ thể kiệt quệ đến bên cạnh Tuấn. Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn, đổ nốt một lượng nhỏ Dung dịch nước muối đậm đặc còn sót lại trong túi bảo ôn lên các sợi rễ carbon bám quanh van xoay.
*Xèo... xèo...*
Những sợi rễ carbon đen bóng tiếp xúc với nước muối đậm đặc lập tức sủi bọt trắng xóa, co rút cơ học giật cục và chuyển sang màu xám xỉn do hiện tượng mất nước tế bào thẩm thấu ngược.
"Xoay... ngay!" Vy rít lên qua phế quản co thắt.
Tuấn gầm lên một tiếng, dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể bẩy mạnh vòng xoay van cơ học.
*Rắc!*
Một tiếng kim loại biến dạng giòn giã vang lên. Vòng xoay đồng thau chuyển động, siết chặt trục van xả vào vòng đệm cơ khí. Tiếng rít xì xì của khí axit dừng lại hoàn toàn. Làn sương mù màu vàng lục nhạt trong kho phế liệu bắt đầu lắng xuống dưới sàn sắt lạnh giá.
Vy ngã quỵ xuống sàn, hai bàn tay rã rời. Chiếc mặt nạ Vy-V1 của cô phát ra những tiếng bíp bíp yếu ớt, cảnh báo màng lọc polymer đã bị ăn mòn nghiêm trọng, hiệu suất lọc khí chỉ còn lại ba mươi lăm phần trăm.
Tuấn và An lết đến bên cạnh cô, thở dốc khó nhọc. Mười hai đứa trẻ dưới gầm bàn từ từ thò đầu ra, đôi mắt ngập tràn nỗi sợ hãi nhưng không một đứa nào dám khóc thành tiếng.
"Chúng ta... tạm thời an toàn..." Tuấn khàn giọng nói, nhìn chiếc kích thủy lực phế thải Titan đang gồng mình giữ vững thanh dầm thép cứu mạng cả nhóm.
Hệ thống laser đã bị vô hiệu hóa tạm thời, nhưng cánh cửa sập chính của kho phế liệu đã bị AI Sophia-Alpha hàn chết hoàn toàn từ bên ngoài bằng các chốt từ tính từ trước.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Đột ngột, một tiếng rít kim loại rợn người vang lên từ hành lang phía sau cánh cửa sập chính bị hàn chết, kèm theo tiếng bước chân cơ khí nặng nề đang nện sầm sập vào lớp vỏ thép chịu lực của căn cứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!