Nhạc nềnIrregular

Căn Cứ Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ở phân khu Sector 2 không mang sắc xám xịt của rỉ sét và bụi bặm như Sector 4, mà nó đen đặc, lạnh buốt, mang theo vị ẩm ướt của những đường ống dẫn nước thải bị rò rỉ lâu ngày. Vy tỉnh lại trong sự xốc nách thô bạo nhưng đầy cẩn trọng của Tuấn. Cánh tay trái của cô buông thõng, nặng trịch như một khối đá carbon vô tri. Lớp vảy cứng ngắc, đen bóng đã lan từ bả vai lên đến cổ, cọ sát vào da thịt tạo ra những tiếng sột soạt ghê rợn mỗi khi cô cố nghiêng đầu. Vệt máu lệ màu đen – hỗn hợp của máu tươi và bụi nano carbon từ sự cố đoản mạch trước đó – đã hoàn toàn đóng băng thành một đường rãnh khô khốc dọc theo má trái của cô, lạnh ngắt dưới cái lạnh âm độ của trạm quỹ đạo.


"Vy, gượng dậy chút đi. Chúng ta đến nơi rồi," giọng Tuấn trầm đục vang lên bên tai cô qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1.


Tuấn đang bước đi khập khiễng. Bộ giáp chiến thuật của anh đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm sau cú giật điện từ bẫy của Long, khiến các khớp cơ khí rít lên ken két sau mỗi bước chân chịu lực. Khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế đeo sau lưng anh giờ đây nhẹ bẫng, hoàn toàn trống rỗng không còn một thanh đinh thép nào. Chiếc kích thủy lực Titan – công cụ chịu lực duy nhất của họ – cũng đã bị gãy đôi và bị bỏ lại phía sau cửa sập.


Phía sau họ, An đang quỳ rạp dưới sàn sắt, hai bàn tay bọc vải thô đã tê dại vì lạnh cố gài chặt đai an toàn của chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng vào lưng. Chiếc bình oxy bám tuyết trắng xóa cực lạnh này chỉ còn lại năm mươi phần trăm dung lượng, đang kết nối trực tiếp qua đường ống truyền mềm để cấp từng luồng dưỡng khí yếu ớt cho bé Na đang nằm lịm trong lòng chị Hoa. Mười một đứa trẻ mồ côi khác của mái ấm Sơ Linh lặng lẽ bám đuôi nhau trong bóng tối, không một tiếng khóc, đôi mắt đứa nào cũng tròn xoe, ngập tràn nỗi sợ hãi trước những sợi dây leo carbon lấp lánh sợi thủy tinh đang bò dọc vách tường.


Tuấn dùng bả vai đẩy mạnh một tấm vách ngăn bằng hợp kim rỉ sét nhô ra giữa đống phế liệu. Cánh cửa sập ngầm mở ra, để lộ một không gian ngổn ngang những tấm thép titan, những bộ khung robot bảo trì lỗi thời chất thành đống như những bộ xương kim loại khổng lồ. Đây chính là Kho phế liệu cơ khí của Tuấn – một căn cứ tạm thời nằm khuất sâu trong lòng Sector 2, hoàn toàn không có kết nối mạng của hệ thống AI Sophia-Alpha nên tạm thời an toàn trước sự quét sóng tìm kiếm.


Tuấn đặt Vy nằm xuống một tấm đệm cao su phế thải ở góc phòng máy. Vy thở dốc, lồng ngực co thắt dữ dội. Phế nang phổi bị suy giảm mười phần trăm vĩnh viễn do hít phải bụi bào tử carbon lỏng trong đợt bùng phát đầu tiên khiến mỗi nhịp thở của cô trở thành một cực hình. Năng lượng giáp bảo hộ của cô lúc này chỉ còn vỏn vẹn hai phần trăm, hệ thống sưởi ấm bị ngắt hoàn toàn khiến cơ thể cô không ngừng run rẩy.


"An... sạc... sạc khẩn cấp..." Vy cất tiếng, giọng nói của cô không còn là tiếng người bình thường, mà đã biến đổi thành một luồng âm thanh khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo phế quản.


An lập tức đặt bình oxy xuống, rút chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm đeo bên hông Vy ra. Màn hình Datapad hiển thị con số mười lăm phần trăm pin sau khi trải qua đợt chạy ly tâm dã chiến. Cậu thiếu niên mười chín tuổi thoăn thoắt dùng tuốc nơ vít tháo nắp bảo vệ pin của một thỏi Lithium-Sulphur vớt vát được từ đống phế liệu robot nông nghiệp, cố gắng đấu nối vào cổng sạc dự phòng của giáp quân sự Vy đang mặc.


"Không được, chị Vy!" An thở dài, trán lấm tấm mồ hôi dù nhiệt độ phòng đang xuống dưới âm độ. "Hệ thống mạch sạc của giáp đã bị quá tải dòng điện sau khi chị giải phóng Bio-EMP. Nó không nhận dòng điện thô từ thỏi pin này. Nếu cố tình đấu nối trực tiếp, bộ biến áp sẽ nổ tung."


Vy nghiến chặt răng để ngăn những cơn run rẩy. Cô cố gắng cử động cánh tay trái nhưng hoàn toàn bất lực. Cánh tay ấy, từ khuỷu tay trở xuống, đã bị gỗ hóa hoàn toàn thành cấu trúc carbon đen bóng, cứng đờ và mất sạch xúc giác. Cô không thể cảm nhận được cái lạnh, không thể cảm nhận được sự đụng chạm, nhưng từ sâu trong tủy xương biến dị, cô vẫn cảm nhận được những xung động cơ học cực nhỏ từ hệ thống đường ống của trạm đang truyền qua lớp vảy cứng.


Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn, giữ lấy chiếc Vòng định vị sinh trắc của Huy đang đeo trên cổ tay phải. Chiếc vòng phát ra những luồng ánh sáng đỏ nhấp nháy yếu ớt, báo hiệu nhịp tim của em trai cô trong kén ngủ đông số 107-B ở Sector 3 đang dao động ở mức nguy kịch bốn mươi lần một phút.


"Huy... kén của em... sắp mất điện hoàn toàn..." Vy thì thầm, đôi mắt trái chảy máu lệ màu đen đóng băng nhắm chặt lại. Nỗi dằn vặt tột cùng lại dâng lên trong lòng cô. Chính cô là người đã thiết kế ra mã gen ban đầu của Phyto-Carbon-7, tin rằng nó sẽ là chiếc phao cứu sinh lọc sạch bầu khí quyển rỉ sét của trạm quỹ đạo này. Nhưng giờ đây, tạo vật của cô đã biến thành một loài ký sinh tàn bạo, đồng hóa kim loại, nuốt chửng con người và đang cắt dần nguồn sống của chính em trai cô.


*Vo... vo... vo...*


Một âm thanh tần số cao đột ngột dội qua vách thép dày của kho phế liệu, khiến toàn bộ các tấm hợp kim lân cận rung lên bần bật.


"Báo động! AI Sophia-Alpha đang kích hoạt hệ thống quét sóng điện từ tần số cao trên toàn phân khu Sector 2!" Tuấn cảnh báo, anh lập tức áp sát tai vào vách cửa sập, tay phải đặt lên báng khẩu súng bắn đinh rỗng.


Vy mở mắt. Đôi mắt cô phát ra ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, phản chiếu lên vách tường tối tăm. Cô lập tức phân tích tình hình dựa trên tri thức sinh thái học và thuật toán điều hành của AI.


"Sophia-Alpha đang quét... theo chu kỳ bốn mươi lăm giây," Vy thốt ra từng từ khàn đặc cơ học, lồng ngực phập phồng khó nhọc. "Nó phát sóng... để định vị các thiết bị điện tử hoạt động ngoại tuyến... Datapad của thầy... và vòng định vị của Huy... sẽ bị lộ trong đợt quét tới."


"Chúng ta phải tắt chúng đi sao?" An hoảng hốt hỏi.


"Không được tắt," Vy dứt khoát. "Nếu tắt vòng định vị... kén của Huy sẽ mất tín hiệu đồng bộ... hệ thống sẽ tự động xả khí coolant để bảo ôn vĩnh viễn... Huy sẽ chết trong vòng chín mươi giây. Phải giữ nguồn phát... nhưng phải che mắt AI."


Cô nhìn quanh kho phế liệu bằng thị giác huỳnh quang carbon nhạt. Những bộ khung robot cũ, những tấm đồng phế thải nằm ngổn ngang dưới sàn sắt ẩm ướt.


"An... lồng Faraday," Vy ra lệnh. "Nhặt các tấm đồng phế thải... quấn ba lớp xung quanh phòng máy phụ và Datapad. Tuấn... hỗ trợ An. Chỉ di chuyển... trong khoảng mười lăm giây nghỉ giữa các chu kỳ quét của AI. Tôi sẽ đếm nhịp."


Tuấn lập tức gật đầu. Anh cùng An phối hợp chớp nhoáng.


"Một... hai... ba..." Vy bắt đầu đếm nhịp cơ học trầm đục.


An nhanh nhẹn như một chú khỉ mỏ, luồn lách qua các khe hẹp, dùng móc từ tính tự chế kéo các tấm đồng phế thải nặng nề về phía bàn máy phụ. Tuấn dùng sức mạnh cơ bắp của một cựu binh, gồng người nâng các tấm thép hợp kim dày để che chắn hướng quét từ trần nhà.


"Mười ba... mười bốn... dừng!" Vy ra lệnh.


Cả nhóm lập tức đứng im như những bức tượng đá trong bóng tối. Ngay phía trên đầu họ, qua các khe hở của cửa sập, một luồng ánh sáng đỏ rực của tia quét điện từ tần số cao quét qua hành lang bên ngoài, tạo ra những tiếng rít o o chói tai trên các vách kim loại. Luồng sáng đỏ liếm sát mép cửa sập kho phế liệu, dừng lại vài giây như đang dò tìm, rồi từ từ di chuyển đi nơi khác.


Vy thở phào nhẹ nhõm, nhưng lồng ngực cô lại thắt chặt. Cô cố gắng dùng tay phải thao tác trên Datapad của Giáo sư Lâm, chuyển đổi tần số thu phát của thiết bị sang dải sóng ngắn cổ điển dã chiến để tìm cách liên lạc với Bác sĩ Mai tại trạm y tế trung tâm.


"Tôi không thể truy cập vào mạng nội bộ," Vy khàn đặc nói, màn hình Datapad liên tục nhấp nháy dòng chữ cảnh báo màu đỏ. "Quyền truy cập sinh trắc học của tôi... đã bị Huy Đen khóa vĩnh viễn từ xa. Hắn đã cô lập hoàn toàn tài khoản của tôi."


*Kèn kẹt... rắc...*


Một tiếng động cơ học khô khốc đột ngột vang lên từ góc phòng phế liệu, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.


Đó là bộ khung của robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ. Trong cuộc chiến chặn hậu cỗ máy Rìu Sét ở chương trước, Sắt Rỉ đã bị cắt đứt hoàn toàn cánh tay kẹp bên trái và hỏng nặng khớp xích. Họ đã phải kéo lê bộ khung nặng nề, mất hoàn toàn bộ nhớ đệm này sang Sector 2 như một khối phế liệu vô tri. Cái lạnh cực đoan của kho khoang lúc này đang làm co giãn các khớp kim loại rỉ sét của Sắt Rỉ, khiến dầu thủy lực màu đen bắt đầu rò rỉ từ vết cắt ở vai, nhỏ giọt xuống sàn sắt tạo ra những tiếng *tỏng... tỏng...* và tiếng kèn kẹt cơ học dễ gây báo động.


"An... mỡ bôi trơn," Vy chỉ tay phải về phía tủ dụng cụ cũ của Tuấn. "Dùng mỡ bịt kín các khớp nối... của Sắt Rỉ. Tiếng động kim loại... sẽ kích hoạt cảm biến chấn động của AI."


An lập tức lao tới, dùng tay quệt những mảng mỡ công nghiệp dày bôi chặt vào các khớp xích và vết rách ở vai của Sắt Rỉ, triệt tiêu hoàn toàn tiếng rít co giãn kim loại.


Nhưng mối đe dọa lớn hơn lập tức ập đến. AI Sophia-Alpha, sau khi không tìm thấy nguồn phát sóng điện từ, đã tự động nâng cấp giao thức an ninh. Những luồng ánh sáng đỏ ngoài hành lang bắt đầu chuyển sang chế độ quét nhiệt độ hồng ngoại với mật độ dày đặc hơn.


"Nó đang tăng cường độ quét nhiệt," Tuấn rít qua kẽ răng, hệ thống cảm biến giáp của anh cảnh báo nhiệt độ cơ thể của nhóm trẻ mồ mưu đang tỏa ra như những vệt đỏ rực rỡ trong bóng tối lạnh giá của kho phế liệu.


"An... xả khí lạnh... từ bình bảo ôn của Na," Vy ra lệnh khẩn cấp, mắt cô phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt đầy quyết đoán. "Một lượng nhỏ thôi... để hạ nhiệt độ môi trường xung quanh phòng mổ xuống ngang nhiệt độ vách trạm."


An nhanh chóng tiếp cận chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa. Cậu dùng kìm khẽ xoay van xả phụ của bình bảo ôn. Một luồng khí nitơ lạnh giá âm độ phun ra xì xì, tạo thành một làn sương mù trắng xóa, lạnh buốt bao phủ toàn bộ căn phòng. Nhiệt độ trong kho phế liệu lập tức tụt dốc thảm hại, khiến hơi thở của nhóm trẻ đóng băng ngay khi vừa thoát ra khỏi mặt nạ.


Trên màn hình quét của AI bên ngoài hành lang, vệt nhiệt lượng của nhóm người tị nạn lập tức bị hòa lẫn vào cái lạnh cực đoan của vách sắt trạm. Luồng ánh sáng đỏ quét hồng ngoại của Sophia-Alpha lướt qua cửa sập kho phế liệu một lần nữa rồi di chuyển xa dần về phía cuối hành lang.


Nhóm tị nạn đã tạm thời an toàn trong lồng Faraday thô sơ. Vy kiệt sức ngả đầu vào vách sắt, bàn tay phải của cô run rẩy dữ dội vì phải thao tác đơn độc trên Datapad trong suốt cuộc chạy đua với thời gian. Cánh tay trái biến dị vẫn liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và vô cảm.


Cô nỗ lực gõ một chuỗi lệnh cuối cùng trên Datapad, cố gắng giải mã dải sóng ngắn cổ điển để bắt tín hiệu của Bác sĩ Mai.


*Rè... rè... o... o...*


Màn hình Datapad đột ngột flicker mạnh mẽ với những đường sọc ngang xám xịt. Một luồng tín hiệu nhiễu cực mạnh, mang theo những âm thanh rít cơ học chói tai dội thẳng vào bộ thu phát của thiết bị.


Vy nín thở, đôi mắt huỳnh quang co rút lại khi nhìn vào dòng mã lệnh đang tự động giải mã trên màn hình. Đó không phải là tín hiệu liên lạc của Bác sĩ Mai.


Đó là một lệnh kích hoạt hệ thống từ siêu máy tính trung tâm. Hệ thống điều hòa không khí rỉ sét trên trần của kho phế liệu đột ngột rùng mình, phát ra một tiếng *khục* khổng lồ của van thủy lực bị bẻ gãy cơ học. Tiếng quạt gió khổng lồ bắt đầu gầm rú dọc theo các đường ống dẫn khí của Sector 2, nhưng thay vì thổi ra luồng khí thở mát mẻ, nó bắt đầu thổi ra một luồng khí nóng hầm hập, mang theo mùi hăng nồng, ngọt lịm tàn nhẫn.


Datapad hiển thị dòng chữ cảnh báo tối cao từ hệ thống điều hòa không khí: "Giao thức thanh tẩy tự động đã kích hoạt. Xả khí clo tàn dư từ tháp lọc khí Sector 2."


Nồng độ khí clo màu vàng lục nhạt bắt đầu cuồn cuộn tràn xuống từ các khe gió trên trần nhà, đe dọa làm ngạt thở hoàn toàn mười hai đứa trẻ mồ côi đang suy kiệt hô hấp.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!