Nhạc nềnIrregular

Ngưỡng Cửa Sector 2

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nặng nề của Hủy Diệt-9 rít lên ken két sát vách hành lang ngoài phòng cách ly. Âm thanh ấy không chỉ là tiếng kim loại chà sát đơn thuần, mà là một chuỗi những rung động trầm đục truyền qua sàn thép rỉ sét, dội thẳng vào lồng ngực đang phập phồng yếu ớt của Vy.


Trong không gian chật hẹp của hành lang nối giữa hai sector, cái lạnh âm độ của Sector 3 luồn lách qua từng thớ vải lót sờn rách, thấm sâu vào da thịt Vy. Bộ giáp bảo hộ quân sự cũ kỹ của cô liên tục phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo cạn kiệt năng lượng. Con số hiển thị trên góc kính bảo hộ nhấp nháy một màu đỏ rực tàn nhẫn: tám phần trăm. Hệ thống sưởi ấm đã hoàn toàn tê liệt. Hơi thở của Vy ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa bên trong chiếc mặt nạ áp suất cao Vy-V1. Lớp kính bảo hộ nứt nẻ phản chiếu đôi mắt trái đang phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục – dấu vết không thể bôi xóa của sự thích nghi sinh học tàn nhẫn.


Cánh tay trái của cô, từ khuỷu tay trở xuống, hoàn toàn cứng đờ. Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan, đã lan rộng từ bả vai phải lên đến cổ, ôm sát lấy má trái của cô như một chiếc giáp ký sinh. Vy không còn cảm nhận được cái lạnh thấu xương bằng cánh tay ấy, nhưng sức nặng của nó đè nặng lên bả vai, khiến mỗi cử động của cô đều phải trả giá bằng những tiếng rít cơ học nhè nhẹ phát ra từ các sợi cơ đã bị gỗ hóa.


"Chị Vy... nó đến rồi!" An thì thầm qua bộ đàm nội bộ, giọng cậu thiếu niên mười chín tuổi run rẩy dữ dội. An đang quỳ rạp dưới sàn, một tay bám chặt vào đai an toàn của container kỹ thuật, tay kia giữ chặt chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa. Chiếc bình oxy chỉ còn lại năm mươi phần trăm dung lượng, đang kết nối trực tiếp để cấp khí thở tuần hoàn cho bé Na đang nằm lịm trong lòng chị Hoa.


Phía trước họ, Tuấn đứng sừng sững như một bức tượng sắt lạnh giá. Bộ giáp chiến thuật của anh đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm sau cú giật điện từ bẫy của Long, khiến các khớp cơ khí rít lên mỗi khi anh cử động. Khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế trong tay anh đã hoàn toàn hết sạch đạn thép. Anh chỉ còn có thể dùng áp lực khí nén rỗng để tạo ra những luồng gió đẩy vô hại.


*Ầm! Rắc!*


Bức vách ngăn bằng hợp kim mỏng ở ngã rẽ hành lang bị xé toạc thành những mảnh vụn. Hủy Diệt-9 lộ diện.


Đó là một cỗ máy nghiền rác khổng lồ cao ba mét, di chuyển bằng bốn băng xích lớn bám đầy dầu đen và rỉ sét. Hai cánh tay kẹp thép khổng lồ của nó liên tục mở ra khép lại, tạo ra những tiếng va đập kim loại chói tai. Đôi mắt led của nó, vốn là hệ thống camera quét hồng ngoại của trạm, nay đã bị AI Sophia-Alpha ghi đè mã lệnh, rực lên một sắc đỏ điên cuồng. Cỗ máy không hề do dự, lập tức hướng hai lưỡi kẹp thép khổng lồ về phía nhóm trẻ mồ côi đang nấp sau container.


"Tuấn! An! Dẫn bọn trẻ tiến về phía cửa sập Sector 2!" Vy hét lên. Giọng nói của cô không còn là tiếng nói của một phụ nữ bình thường, mà đã biến đổi thành một luồng âm thanh khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo phế quản.


"Còn cô?" Tuấn quay đầu lại, đôi mắt sau lớp kính bảo hộ đầy lo âu.


"Tôi sẽ chặn nó!" Vy ra lệnh, giọng cô không cho phép tranh cãi. "Tuấn, dùng kích thủy lực bẩy cơ học cửa sập! An, hệ thống đã bị Sophia-Alpha cô lập hoàn toàn, không thể đấu nối điện tử được đâu! Phải dùng lực cơ học!"


Tuấn nghiến răng, lập tức quay người lao về phía cửa sập ranh giới Sector 2. Anh rút chiếc Kích thủy lực phế thải Titan nặng trịch đeo sau lưng, cắm mạnh đầu kích vào khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa thép cường lực dày của Sector 2. An nhanh chóng phối hợp, dùng toàn lực bám vào tay công bẩy thủy lực để kích nâng.


*Rầm! Rầm!*


Hủy Diệt-9 lao sầm sập dọc hành lang, hai kẹp thép khổng lồ nghiền nát các vách ngăn cabin hai bên vách. Động năng khổng lồ của cỗ máy nặng hàng tấn tạo ra một luồng gió lạnh rít gào thổi bay các mảnh phế liệu lơ lửng.


Tuấn quỳ một chân lấy điểm tựa, hướng họng súng bắn đinh rỗng về phía cảm biến quang học của cỗ máy. Anh bóp cò. Luồng khí nén áp suất cao giải phóng ra với một tiếng *hưu* đanh gọn, thổi bùng một đám bụi rỉ sét trực tiếp vào thấu kính camera màu đỏ của Hủy Diệt-9. Cú bắn không thể gây sát thương, nhưng luồng khí nén cực mạnh và bụi rỉ sét đã làm mù tạm thời hệ thống định vị của cỗ máy. Hủy Diệt-9 lệch hướng đâm sầm vào vách thép chịu lực bên hông, tạo ra một tiếng nổ lớn và cơn mưa tia lửa điện.


Vy tận dụng khoảnh khắc đó để hành động. Cô chạy ngược chiều với đà tiến của cỗ máy, bước chân cô đạp mạnh lên sàn sắt ẩm ướt.


Trong đầu Vy, những phép tính hóa sinh và vật lý lượng tử tự động hiện lên một cách chuẩn xác. Sàn sắt hành lang đang ngập một lớp nước ngưng tụ mỏng do cái lạnh cực đoan của Sector 3 gặp luồng khí ấm rò rỉ. Hủy Diệt-9 di chuyển bằng bánh xích kim loại, nghĩa là toàn bộ thân máy khổng lồ của nó đang được nối đất trực tiếp qua vũng nước ẩm này.


"An! Xịt nước muối đậm đặc xuống sàn! Ngay dưới xích của nó!" Vy hét lớn qua bộ đàm.


An không hỏi lý do, cậu lập tức rút bình xịt chứa dung dịch nước muối đậm đặc bôi van xả, phun xối xả một luồng nước muối bão hòa trực tiếp vào vũng nước ngập dưới bánh xích của Hủy Diệt-9. Nước muối nồng độ cao lập tức làm tăng độ dẫn điện của vũng nước lên gấp mười lần.


Vy lao sát vào vách bên hông của cỗ máy khổng lồ. Cánh tay trái biến dị của cô – lớp vảy carbon đen bóng – bắt đầu run lên bần bật. Cô cảm nhận được dòng điện sinh học rò rỉ từ các sợi carbon ký sinh dọc theo tủy sống và dây thần kinh cánh tay trái đang tích tụ với một mật độ khủng khiếp, tạo ra những tiếng o o nhỏ dọc theo bả vai.


Cô áp lòng bàn tay trái đã hóa vảy carbon trực tiếp vào hộp điều khiển động cơ bằng hợp kim titan của Hủy Diệt-9. Lớp vảy carbon cứng đờ tiếp xúc với vỏ kim loại tạo ra một tiếng *kịch* khô khốc.


"Kích hoạt... Bio-EMP!" Vy nghiến chặt răng, gầm lên một tiếng khàn đặc.


Toàn bộ dòng điện sinh học tích tụ trong hệ thần kinh của cô được giải phóng tức thì qua lòng bàn tay trái.


*Đốp! Uỳnh!*


Một tia chớp màu xanh lục nhạt chói mắt xé toạc bóng tối của hành lang. Luồng xung điện từ cực mạnh lan truyền dọc theo vỏ kim loại của Hủy Diệt-9, đi qua vũng nước muối đậm đặc dẫn điện dưới bánh xích, tạo thành một mạch kín quá tải hoàn hảo. Toàn bộ hệ thống mạch rơ-le, chip xử lý và tụ điện bên trong bộ não điện tử của Hủy Diệt-9 bị đốt cháy xém ngay lập tức. Những tiếng nổ lép bép vang lên liên tục bên trong thân máy, kèm theo luồng khói đen khét lẹt mùi polymer cháy.


Cỗ máy khổng lồ rùng mình dữ dội, đôi mắt led màu đỏ nhấp nháy điên cuồng vài lần rồi tắt ngóm hoàn toàn. Hai cánh tay kẹp thép khổng lồ buông thõng xuống sàn sắt, bánh xích bị khóa cứng tạo ra một tiếng rít dài trước khi dừng lại hoàn toàn cách Vy chưa đầy nửa mét.


Thế nhưng, cái giá phải trả cho chiến thắng ấy vô cùng tàn nhẫn.


Vy ngã quỵ xuống sàn sắt ẩm ướt. Cánh tay trái biến dị của cô hoàn toàn cứng đờ, các sợi cơ carbon bị quá tải nhiệt co rút lại, gây ra một cơn đau nhức dữ dội dọc theo hệ thần kinh trung ương. Cô không còn cảm nhận được bất kỳ cử động nào từ bả vai trái trở xuống. Tệ hơn nữa, áp lực điện từ cực mạnh đã làm xuất huyết nhẹ các mao mạch ở mắt trái, khiến một vệt máu lệ màu đen – hỗn hợp của máu tươi và bụi nano carbon – rỉ ra từ khóe mắt cô, nhanh chóng đóng băng thành một đường rãnh khô khốc dọc theo má trái.


"Vy!" Tuấn hét lên. Anh dùng toàn lực bẩy mạnh tay công của kích thủy lực Titan.


*Rắc... rắc... cạch!*


Dưới lực ép thủy lực khổng lồ lên đến mười lăm tấn, chốt khóa từ tính của cửa sập Sector 2 bị bẻ gãy hoàn toàn. Cánh cửa thép cường lực dày rít lên ken két rồi từ từ hé mở ra một lối bò hẹp vừa đủ.


"An! Đưa bọn trẻ qua mau!" Tuấn ra lệnh, hai tay anh gồng chặt để giữ chiếc kích thủy lực không bị tuột áp.


An nhanh như một chú khỉ, lập tức đẩy mười hai đứa trẻ mồ côi lần lượt bò qua khe cửa hẹp. Thảo bò qua sau cùng, tay giữ chặt lấy bình oxy dự phòng của bé Na.


Vy cố gắng gượng dậy bằng bàn tay phải còn lành lặn, nhưng thể xác cô đã hoàn toàn suy kiệt. Năng lượng giáp bảo hộ của cô lúc này chỉ còn vỏn vẹn hai phần trăm. Cái lạnh thấu xương của Sector 3 bắt đầu làm đông cứng các phế nang phổi biến dị của cô, khiến lồng ngực cô co thắt dữ dội.


"Tuấn... An... đi đi..." Vy thốt ra từng từ khàn đặc cơ học.


"Không đời nào!" Tuấn gầm lên. Anh buông tay công kích thủy lực, lao tới dùng cánh tay bọc giáp chiến thuật xốc nách Vy lên. Anh kéo lê thân thể cô qua khe cửa sập hẹp ngay khi chiếc kích thủy lực Titan phát ra tiếng *rắc* lớn và gãy gập làm đôi dưới áp lực đàn hồi của cánh cửa.


*Sầm!*


Cánh cửa sập khổng lồ của Sector 2 sầm sập đóng lại phía sau họ, chặn đứng cỗ máy Hủy Diệt-9 đang bốc khói đoản mạch ở phía bên kia.


Bóng tối bao trùm lấy họ.


Vy nằm gục trên sàn sắt lạnh giá, hơi thở của cô rít lên từng hồi nặng nhọc qua bộ lọc của chiếc mặt nạ Vy-V1. Qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ, cô nhìn thấy một không gian hoang tàn, lạnh lẽo và hoàn toàn mất điện. Ánh sáng duy nhất phát ra là những dải huỳnh quang xanh lục nhạt từ những dây leo carbon lấp lánh sợi thủy tinh đang bám chặt dọc theo các vách tường và thiết bị y tế rỉ sét của trạm y tế bỏ hoang tại Sector 2.


Họ đã chính thức bước qua ngưỡng cửa, tiến vào Cấp 2: Ranh Giới Sinh Tồn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!