Bức Tường Hàn Chết
Không gian bên trong đường ống thông gió của Sector 4 chật hẹp đến mức nghẹt thở. Vy phải nghiêng người, dùng cả khuỷu tay và đầu gối để trườn đi trên bề mặt kim loại rỉ sét lạnh lẽo. Mỗi hơi thở của cô giờ đây đều nặng nề và bỏng rát. Bụi bào tử carbon siêu mịn mà cô vô tình hít phải trong phòng thí nghiệm đang tàn phá các phế nang, khiến lồng ngực cô co thắt từng cơn đau đớn. Dung tích phổi của cô đã bị suy giảm vĩnh viễn mười phần trăm, và mỗi phân khối oxy hít vào qua bộ lọc của chiếc mặt nạ Vy-V1 đều mang lại cảm giác như có hàng ngàn mảnh thủy tinh vụn đang cào xước phế quản.
Nhưng nỗi đau thể xác không đáng sợ bằng sự im lặng rùng rợn đang bao trùm lấy hệ thống thông gió. Dưới sàn sắt, những tiếng rít trầm đục của kim loại bị uốn cong, tiếng nứt nẻ của các dầm chịu lực rỉ sét liên tục vang lên. Thực vật biến dị Phyto-Carbon-7 không còn bị giới hạn trong phòng thí nghiệm nữa. Nó đang bò đi, len lỏi qua các máng cáp điện, ăn mòn cấu trúc hợp kim của trạm quỹ đạo Aether-9 để biến tất cả thành thứ gỗ carbon đen bóng, giòn xốp nhưng dẫn điện.
Cánh tay trái của Vy đột ngột nhói lên một cơn ngứa ngáy dữ dội. Cô dừng lại, đưa đèn pin từ thiết bị phân tích khí Model-H4 soi vào cẳng tay. Dưới lớp vải xám sờn rách của bộ đồ bảo hộ, những mạch máu nhỏ dọc theo dây thần kinh bắt đầu nổi lên thành những vệt màu đen nhạt, nhấp nháy một thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học yếu ớt. Vy nghiến chặt răng để ngăn bản thân không gào lên. Sự lây nhiễm đã bắt đầu. Bào tử carbon đang cố gắng đồng hóa cơ thể cô, bắt đầu từ cánh tay trái này. Cô phải nhanh lên. Cô phải tìm thấy thím Nhàn và hai đứa em họ, Phong và Linh, tại khu chung cư ổ chuột Tổ Ong trước khi quá muộn.
Vy dùng tay phải đẩy mạnh tấm lưới sắt thông gió đã mục nát ở cuối đường ống. Tấm lưới rơi xuống, tạo ra một tiếng *xoảng* kim loại khô khốc vang vọng trong không gian tối tăm. Cô lách người nhảy xuống, chân chạm mạnh vào sàn sắt rỉ sét của chung cư ổ chuột Tổ Ong.
Cảnh tượng trước mắt khiến Vy hoàn toàn sững sờ.
Nơi từng là khu dân cư sầm uất của hàng ngàn công nhân bảo trì nghèo khổ giờ đây là một địa ngục hỗn loạn. Ánh đèn khẩn cấp màu cam quay tròn dồn dập, hắt những vệt sáng quái dị lên những container phế liệu xếp chồng lên nhau cao ngất ngưỡng. Hàng trăm con người đang chen chúc, dẫm đạp lên nhau chạy trốn dọc theo các hành lang kim loại hẹp. Tiếng khóc thét của trẻ con, tiếng gào thét của những người đàn ông mất đi bình dưỡng khí, và tiếng loa phát thanh của trạm hòa lẫn vào nhau tạo nên một thứ âm thanh điên cuồng.
“Mất áp suất tại Phân khu 4! Yêu cầu toàn bộ cư dân di tản đến cửa sập ranh giới!”
Vy chen qua đám đông đang hoảng loạn, cố gắng giữ thăng bằng trong môi trường trọng lực yếu của trạm. Cô đưa thiết bị Model-H4 lên quét. Màn hình đơn sắc xanh nhấp nháy liên tục, hiển thị các thông số đáng sợ: nồng độ Oxy chỉ còn mười bốn phần trăm và đang tụt dốc, trong khi lượng CO2 do đám đông thải ra đang tăng vọt. Nhưng đáng lo ngại nhất là một dải màu vàng nhạt hiển thị trên đầu dò cảm biến: nồng độ clo nhẹ đang khuếch tán trong không khí.
Lực lượng An ninh Sector 4 đang xả khí độc đàn áp để dẹp loạn đám đông.
Vy chạy vội về phía lối thoát chính – cánh cửa sập khổng lồ bằng thép titanium ngăn cách Sector 4 và Sector 3. Đó là con đường duy nhất để đưa người dân nghèo đến nơi an toàn, và cũng là con đường dẫn cô đến kén ngủ đông của em trai Huy.
Nhưng khi tiếp cận gần cửa sập, bước chân của Vy khựng lại.
Một hàng rào lính gác vũ trang của tập đoàn Genesis trong bộ giáp màu xanh thẫm, đeo mặt nạ phòng độc bọc chì đang dàn trận. Đi đầu là lính gác Cường, một thanh niên trẻ tuổi mà Vy từng gặp ở các chốt tuần tra. Tay Cường đang run rẩy, nhưng anh ta vẫn giữ chặt chiếc máy hàn nhiệt lượng cao công nghiệp Vulcan. Luồng lửa plasma màu xanh trắng từ đầu vòi hàn xẹt mạnh, tạo ra những tia lửa điện chói mắt khi anh ta bắt đầu bít kín các khe hở của cửa sập chính.
Họ đang hàn chết cửa sập.
“Dừng lại! Bên trong còn hàng ngàn người!” Vy hét lên, cố gắng lao về phía trước.
“Lùi lại ngay lập tức!” Cường hét qua bộ đàm mặt nạ, giọng nói pha lẫn nỗi sợ hãi tột độ. “Mệnh lệnh từ Trưởng bộ phận Trịnh! Sector 4 đã bị ô nhiễm sinh học cấp độ cực hạn! Chúng tôi phải cô lập phân khu để bảo vệ Sector 3!”
“Không có ô nhiễm nào ở đây cả! Đây chỉ là thảm họa rò rỉ khí! Các người đang mưu sát họ!” Vy điên cuồng gào thét, nhưng đáp lại cô chỉ là một phát súng laser cảnh cáo từ một lính gác bên cạnh Cường. Luồng sáng đỏ rực sượt qua bả vai cô, bắn trúng vách ngăn kim loại phía sau, làm nóng chảy một mảng thép lớn và tỏa ra mùi sơn cháy khét lẹt. Sức nóng của tia laser làm cháy sém một mảng tóc sau gáy Vy, đẩy cô ngã nhào xuống sàn sắt.
Trong khoảnh khắc ngã xuống, Vy nhìn thấy Trưởng bộ phận an ninh Trịnh xuất hiện trên màn hình hologram khổng lồ treo giữa hành lang. Khuôn mặt vuông vức lạnh lùng của ông ta không một chút dao động: “Mọi cư dân Sector 4 chú ý. Giao thức cách ly sinh học khẩn cấp đã được thiết lập. Để tránh lây nhiễm chéo cho giới thượng lưu ở Sector 1 và hệ thống kỹ thuật Sector 3, cửa sập sẽ được hàn chết vĩnh viễn trong vòng ba phút. Mọi nỗ lực phá hoại hoặc vượt ranh giới sẽ bị tiêu diệt bằng hỏa lực tối đa.”
Đám đông công nhân gào thét phẫn nộ. Họ dùng búa, mỏ lết, và cả những bình oxy rỗng ném vào hàng rào lính gác. Nhưng những phát súng laser liên thanh bắt đầu xả xuống sàn sắt ẩm ướt, tạo ra những tiếng nổ lép bép và những vệt máu đỏ tươi loang lổ.
Ngay khi Vy định gượng dậy để tiếp tục lao về phía cửa sập, một cánh tay thô ráp, mạnh mẽ bất ngờ chộp lấy cổ áo bảo hộ của cô, giật mạnh cô vào bóng tối phía sau một container phế liệu rỉ sét.
“Muốn chết sao, nhà sinh thái học?”
Vy quay đầu lại. Đó là Đại úy phế thải Phong. Người cựu binh Liên minh ngoài bốn mươi tuổi, một bên mắt bị hỏng đeo băng đen, đang thở dốc một cách nặng nề. Vy kinh hoàng nhận ra bả vai phải và một phần cổ của ông đã hoàn toàn bị gỗ hóa. Những sợi carbon đen bóng bám chặt lấy da thịt ông, cứng đờ như một khối vỏ cây kim loại lấp lánh tinh thể. Quá trình lây nhiễm của ông đã đạt mức ba mươi phần trăm.
“Đại úy Phong... vai của ông...” Vy thốt lên, giọng run rẩy.
“Tôi không còn nhiều thời gian nữa,” Phong ho khục khục, một dòng dịch màu đen nhạt rỉ ra từ khóe miệng ông. “Lũ chó an ninh của Trịnh... chúng không hàn cửa để ngăn dịch bệnh đâu. Chúng muốn cắt nguồn cung cấp oxy của chúng ta để tiết kiệm năng lượng cho lò phản ứng trung tâm ở Sector 1. Chúng coi chúng ta như những đống rác thải tiêu thụ khí.”
Vy nhìn qua khe hở của container. Cường đã hoàn thành việc hàn chết hai phần ba cánh cửa sập khổng lồ. Luồng lửa plasma đang liếm láp những vòng ren cuối cùng, bít kín lối thoát duy nhất bằng đường cơ giới sang Sector 3. Con đường cứu Huy đã bị chặn đứng vĩnh viễn.
“Không thể thế được... tôi phải cứu Huy... kén ngủ đông của em tôi đang bị sụt áp,” Vy nói trong tuyệt vọng, tay cô nắm chặt chiếc Datapad của Giáo sư Lâm.
“Nghe đây, Vy,” Phong nắm chặt lấy bả vai cô bằng cánh tay trái còn lành lặn, lực siết mạnh đến mức khiến cô đau nhói. “Cửa sập chính đã hỏng, nhưng vẫn còn một con đường ngầm. Đường ống kỹ thuật dẫn dầu robot cũ chạy dưới sàn sắt... nó không có trên bản đồ số của AI Sophia-Alpha. Nhưng cô không thể đi qua đó với bộ đồ bảo hộ rách rưới này đâu.”
Phong bắt đầu ho dữ dội, lồng ngực ông phập phồng một cách đau đớn. Những sợi carbon đen bóng dưới cổ ông bắt đầu co bóp, siết chặt lấy phế quản. Ông dùng chút sức tàn cuối cùng, tháo chốt khóa của bộ giáp quân sự cũ Cấp 2 đang đeo trên người và ép Vy phải nhận lấy nó.
“Mặc vào... bộ giáp này có màng lọc áp suất âm chịu được bào tử... và cả khẩu súng điện này nữa,” Phong nhét vào tay Vy khẩu súng điện áp cao duy nhất còn hoạt động của mình. “Cô phải sống... cô là người duy nhất biết cách đảo ngược thứ quỷ quái này... cứu lấy những đứa trẻ... cứu lấy trạm này...”
Vy cố gắng giúp ông giữ lại bộ giáp: “Không, Phong! Ông cần nó để duy trì sự sống!”
“Phổi của tôi... đã biến thành than đá rồi,” Phong cười một nụ cười thảm hại, đôi mắt ông bắt đầu mờ đi, chuyển dần sang một màu đen đục ngầu không tròng. “Chạy đi... đừng để sự hy sinh của chúng tôi... trở nên vô ích...”
Trước mắt Vy, những sợi carbon đen lấp lánh đột ngột bùng phát, bò nhanh qua cổ họng Phong, bít kín hoàn toàn đường thở của ông. Cơ thể người cựu binh quả cảm co giật nhẹ một lần cuối rồi cứng đờ, hoàn toàn bị gỗ hóa thành một bức tượng carbon đen bóng bám chặt vào vách container phế liệu.
Vy đứng lặng người, nước mắt cô chảy dài bên trong lớp kính mặt nạ Vy-V1. Cô nợ người đàn ông này một mạng sống. Cô nợ Vũ một mạng sống. Nỗi dằn vặt tội lỗi như một ngọn lửa thiêu đốt tâm can cô, nhưng nó cũng kích hoạt một ý chí sinh tồn kiên cường chưa từng có. Cô nhanh chóng khoác bộ giáp quân sự cũ Cấp 2 của Phong đè lên bộ đồ bảo hộ sờn rách của mình, siết chặt các đai an toàn chịu lực. Bộ giáp lập tức tự động xả khí áp suất dương, làm dịu đi cơn đau thắt ngực của cô.
Đột ngột, một luồng ánh sáng đỏ rực rỡ từ trên trần nhà quét qua container phế liệu nơi Vy đang nấp.
Thấu kính camera của chiếc drone quét sinh trắc học tầm thấp của lực lượng an ninh đột ngột xoay tròn, khóa chặt vào khuôn mặt Vy qua lớp kính bảo hộ. Chiếc drone phát ra tiếng còi hú chói tai báo động toàn phân khu, và giọng nói lạnh lẽo của AI Sophia-Alpha vang lên:
“Phát hiện đối tượng Vy. Mã sinh trắc học trùng khớp với nhà thiết kế gen dự án Phyto-Carbon. Lệnh truy nã đỏ toàn phân khu được kích hoạt bởi Trưởng bộ phận Trịnh. Tiêu diệt khẩn cấp!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!