Nhạc nềnIrregular

Máu Của Nhà Sinh Thái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn ngạt thở do ký sinh carbon không giống như việc bị dìm nước hay thắt cổ. Nó là một cảm giác khô khốc, nóng rát và rùng rợn, bắt đầu từ sâu trong các phế nang. Vy nằm quỳ trên sàn sắt lạnh giá của hành lang ngoài phòng cách ly, hai lá phổi của cô như đang bị đổ đầy cát nóng. Mỗi lần cô cố gắng hít vào, những sợi bào tử carbon lỏng li ti mà cô vô tình hít phải trong phòng cách ly áp suất âm lại co thắt, bám chặt lấy lớp màng nhầy của phế quản, biến các mô thịt mềm mại thành thứ gỗ carbon đen bóng, giòn xốp và vô hồn.


Trên màn hình HUD nứt nẻ của chiếc mặt nạ áp suất cao Vy-V1, chỉ số SpO2 nhấp nháy một màu đỏ rực tàn nhẫn: sáu mươi tám phần trăm. Rồi sáu mươi sáu. Áp lực sụt giảm dưỡng khí đang vắt kiệt chút ý thức cuối cùng của cô.


"Vy! Vy! Chị nghe thấy em nói không?" Tiếng hét của Thảo vang lên bên tai cô, mờ nhòe và méo mó qua bộ đàm nội bộ.


Cựu y tá cộng đồng quỳ rạp bên cạnh Vy, hai bàn tay bọc găng polymer run rẩy lật người cô lại. Thảo nhanh chóng giật chốt hộp cứu thương cá nhân, rút ra một ống tiêm chứa thuốc kháng sinh phổ rộng và cố gắng cắm vào cổng truyền dịch trên bả vai phải của Vy. Thế nhưng, mũi kim chưa kịp chạm vào da thì đã vấp phải một lớp vảy đen cứng như hợp kim titan. Lớp vảy carbon đã lan rộng từ bả vai phải lên đến cổ, ôm sát lấy má trái của Vy như một chiếc giáp ký sinh tàn nhẫn.


"Không tiêm được! Da cô ấy đã bị gỗ hóa hoàn toàn ở các điểm truyền dịch rồi!" Thảo hét lên đầy tuyệt vọng, quay sang nhìn Tuấn.


Tuấn đứng chắn phía trước họ, hai bàn tay bọc giáp chiến thuật siết chặt lấy khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế đã hoàn toàn hết sạch đạn. Bộ giáp của anh liên tục phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn do cú giật điện từ bẫy của Long ở chương trước. Cái lạnh âm độ của Sector 3 đang đông cứng từng khớp xương của anh, khiến đôi môi anh tái nhợt. Phía sau họ, mười hai đứa trẻ mồ môi của mái ấm Sơ Linh đang nấp chặt sau những container kỹ thuật rỉ sét, đôi mắt chúng trợn tròn kinh hoàng trước cảnh tượng người bảo hộ của mình đang cận kề cái chết.


*Rè rè... rè...*


Tín hiệu vô tuyến dải sóng ngắn từ bộ đàm của Tuấn đột ngột nhiễu loạn dữ dội. Một giọng nói phụ nữ khàn đặc, mang theo tiếng thở dốc đầy mệt mỏi vang lên qua màn sương nhiễu âm.


"Tuấn... Vy... Mọi người có nghe thấy không? Tôi là Bác sĩ Mai đây!"


Tuấn lập tức áp tay vào mũ bảo hiểm, hét lớn: "Bác sĩ Mai! Vy đang nguy kịch! Cô ấy bị ngộ độc bào tử carbon cấp tính, SpO2 đã tụt xuống dưới bảy mươi phần trăm! Phổi đang bị gỗ hóa nhanh chóng!"


"Tôi biết! Hệ thống giám sát sinh mệnh của Sector 2 đã bắt được tín hiệu định vị của Vy!" Giọng Bác sĩ Mai dồn dập qua làn sóng nhiễu. "Tôi vừa ngầm kích hoạt một drone tiếp tế y tế khẩn cấp từ kho dự trữ của trạm y tế Sector 2. Nó mang theo ba liều kháng sinh đặc hiệu chống xơ hóa phổi và hai màng lọc nano carbon thay thế cho mặt nạ của Vy. Nó đang bay dọc theo hành lang kỹ thuật nối giữa hai sector qua đường bưu kiện tự động..."


Hy vọng vừa nhen nhóm trong mắt An thì một âm thanh sắc lạnh xé toạc không gian chân không giả lập của hành lang phía xa.


*Hưu! Păng!*


Đó là tiếng nít của tia laser năng lượng cao tầm xa, tiếp theo là một tiếng nổ đanh gọn của kim loại bị bắn phá. Qua Thị giác huỳnh quang carbon vẫn còn hoạt động yếu ớt trong võng mạc mắt trái của Vy, cô nhìn thấy một vệt sáng màu đỏ rực xẹt qua hành lang phía trên, bắn trúng vào thân chiếc drone bốn cánh quạt đang bay tới. Chiếc drone bốc cháy dữ dội, quay cuồng rồi đâm sầm vào vách thép chịu lực, nổ tung thành một quầng lửa hóa học màu cam nhạt.


"Khốn nạn!" Tuấn nghiến răng, mắt đỏ sọc. "Là Phong Súng Dài! Hắn đang canh giữ tháp lọc khí ở rìa phân khu! Khẩu súng bắn tỉa laser Genesis-S1 của hắn đã khóa chặt hành lang trung chuyển!"


"Drone tiếp tế... bị bắn hạ rồi..." Giọng Bác sĩ Mai lịm đi trong tiếng sột soạt của sóng vô tuyến bị cắt đứt. "Các mẫu thuốc kháng sinh... đã bị thiêu rụi... Vy... tôi xin lỗi..."


Tín hiệu hoàn toàn im bặt. Bóng tối lạnh lẽo của hành lang lại bao trùm lấy nhóm người.


Cơn co thắt phế quản tiếp theo ập đến, mạnh mẽ đến mức khiến toàn thân Vy cong gập lại trên sàn sắt. Một vệt máu lệ màu đen – hỗn hợp của máu tươi và bụi nano carbon – rỉ ra từ khóe mắt trái của cô, nhanh chóng đóng băng thành một đường rãnh khô khốc dọc theo má trái. Vy cảm nhận được cái chết đang đến gần, nhưng bộ não của một nhà sinh thái học thực địa vẫn hoạt động với một logic lạnh lùng, tàn nhẫn.


Cô biết mình không thể trông chờ vào bất kỳ loại thuốc kháng sinh tiêu chuẩn nào nữa. Độc tố carbon biến dị này đã hoàn toàn kháng lại các loại thuốc y học không gian thông thường. Cách duy nhất để sống sót... là phải tự tạo ra kháng thể.


Vy dùng hết sức lực còn lại của bàn tay phải còn lành lặn, nắm chặt lấy cổ tay Thảo. Giọng nói của cô cất lên, không còn là giọng của con người, mà khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dọc theo phế quản bị gỗ hóa: "Thảo... nghe tôi... lấy... lọ dung dịch màu xanh lục nhạt... trong túi bảo ôn đeo hông của tôi ra..."


Thảo giật mình, nhưng bản năng của một y tá giúp cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô vội vàng mở túi bảo ôn của Vy, rút ra lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu xanh lục nhạt lấp lánh – nguyên mẫu sơ khai của chất ức chế carbon mà Vy vừa thu hoạch được từ xác nhà nghiên cứu cũ trong phòng cách ly.


"Lấy... Datapad của Giáo sư Lâm..." Vy tiếp tục thốt ra từng từ đứt quãng, lồng ngực phập phồng dữ dội. "Mở... thư mục ẩn... 'Mã gen kháng độc'. Mẹ tôi... Nguyễn Thị Mai... đã từng phân tích máu của tôi khi tôi còn nhỏ. Tôi mang một đột biến gen hiếm gặp ở phổi... Hồng cầu của tôi có khả năng tự sản sinh ra một loại protein surfactant đặc biệt... có thể bao bọc các hạt nano carbon... ngăn chúng liên kết với phế nang..."


An nhanh chóng nhấc chiếc Datapad đeo bên hông Vy lên, bật nguồn. Màn hình Datapad còn bốn mươi phần trăm pin lập tức sáng lên, phản chiếu ánh sáng huỳnh quang xanh lục nhạt từ đôi mắt của Vy. Cậu gõ nhanh chuỗi lệnh giải mã bằng vân tay phải của Vy mà cậu đã ghi nhớ.


"Em thấy rồi!" An hét lên. "Thuật toán phân tích ly tâm máu dã chiến! Nó yêu cầu trích xuất máu tươi, chạy ly tâm để cô lập protein kháng độc, sau đó hòa tan với chất ức chế thô để kích hoạt hoạt tính sinh học!"


"Nhưng chúng ta lấy đâu ra máy ly tâm ở đây?" Thảo hỏi, mắt ngấn nước. "Phòng mổ này mất điện hoàn toàn, các thiết bị y tế đều đã rỉ sét!"


Vy nhìn vào chiếc Datapad của Giáo sư Lâm. Thiết bị này có một cổng chẩn đoán sinh học dã chiến ở cạnh dưới – một khe hẹp vốn dùng để phân tích các mẫu nhựa thực vật bằng công nghệ vi lưu (microfluidic). "Cắm... cắm ống nghiệm vào cổng chẩn đoán của Datapad... Nó có một rotor điện từ nhỏ... có thể chạy ly tâm ở tốc độ mười hai ngàn vòng mỗi phút... dùng pin của Datapad để cấp nguồn..."


"Vy, cô sẽ phải tự trích máu từ tĩnh mạch cổ của mình," Thảo nói, giọng run rẩy khi cô rút ra chiếc dao mổ laser mini cầm tay từ hộp cứu thương. "Tôi không có thuốc gây mê. Cơn đau co thắt phổi kết hợp với đường rạch laser trực tiếp vào cổ... cô có thể bị sốc tim mà chết!"


"Làm đi..." Vy nghiến chặt răng, đôi mắt huỳnh quang phát ra ánh sáng quyết liệt. "Nếu không làm... tôi cũng sẽ chết ngạt trong vòng ba phút nữa."


Tuấn bước tới, dùng hai bàn tay bọc giáp chiến thuật giữ chặt lấy bả vai và đầu của Vy để cố định cô trên sàn sắt. An chuẩn bị sẵn ống nghiệm thủy tinh và bộ đầu lọc nano.


Thảo hít một hơi thật sâu để giữ cho bàn tay không còn run rẩy. Cô bật công tắc chiếc dao mổ laser mini. Một tia laser màu xanh lam mảnh như sợi chỉ xẹt qua không khí, tỏa ra luồng nhiệt lượng nhẹ.


"Vy, chuẩn bị..." Thảo thì thầm.


Tia laser chạm vào vùng da cổ trái của Vy, ngay sát mép lớp vảy carbon đen bóng đang lan rộng.


*Xèo... xèo...*


Mùi khét lẹt của da thịt bị nung cháy kết hợp với mùi hăng nồng của dịch carbon bốc lên nghẹt thở. Vy trợn tròn mắt, toàn thân cô co giật mạnh dưới lực giữ của Tuấn. Cơn đau đớn tột cùng ập đến như một luồng điện cao thế chạy thẳng vào đại não. Cô không thể hét lên thành tiếng; phế quản bị gỗ hóa chỉ phát ra những tiếng rít khàn đặc cơ học ghê rợn dọc theo đường thở.


Từ vết rạch laser, một dòng dịch màu đỏ thẫm pha lẫn những sợi chỉ đen nhạt chảy ra. Thảo nhanh chóng dùng ống nghiệm hứng trọn dòng máu ấm nóng.


"An! Cắm vào máy ly tâm khẩn cấp!" Thảo hét lớn.


An giật lấy ống nghiệm, cắm trực tiếp vào khe chẩn đoán sinh học ở cạnh dưới của Datapad. Cậu gõ nhanh lệnh kích hoạt trên màn hình cảm ứng.


*O... o... o...*


Chiếc Datapad phát ra một tiếng rít tần số cao chói tai. Rotor điện từ bên trong thiết bị bắt đầu quay với tốc độ cực đại, tiêu hao pin của máy một cách khủng khiếp. Phần trăm pin trên Datapad tụt nhanh chóng từ bốn mươi xuống còn ba mươi, rồi hai mươi lăm phần trăm. Qua lớp vỏ nhựa trong suốt của cổng chẩn đoán, dòng máu đỏ thẫm của Vy đang bị lực ly tâm cực mạnh phân tách làm hai lớp rõ rệt: lớp hồng cầu nặng màu đỏ sẫm lắng xuống dưới, và lớp huyết tương màu vàng nhạt giàu protein kháng độc nổi lên phía trên.


Vy nằm vật ra sàn, hơi thở của cô yếu dần. Chỉ số SpO2 trên mặt nạ đã tụt xuống mức sáu mươi mốt phần trăm. Ý thức của cô bắt đầu trôi dạt vào những khoảng không u tối, nơi cô nhìn thấy hình ảnh người mẹ quá cố Nguyễn Thị Mai đang dịu dàng mỉm cười, tay cầm lọ hạt giống cỏ ba lá nguyên bản trao cho cô.


"Vy! Tỉnh lại đi! Đừng nhắm mắt!" Tiếng hét của Tuấn kéo cô trở lại thực tại lạnh lẽo.


*Cạch!*


Chiếc Datapad ngừng rít. An lập tức dùng ống tiêm y tế rút lớp huyết tương màu vàng nhạt ra ngoài, sau đó bơm trực tiếp vào lọ dung dịch ức chế thô màu xanh lục nhạt.


Ngay khi hai chất lỏng tiếp xúc với nhau, một phản ứng hóa học mãnh liệt xảy ra. Dung dịch sủi bọt khí li ti, tỏa ra một luồng nhiệt lượng nhẹ làm mờ đục vỏ lọ thủy tinh. Sắc xanh lục nhạt ban đầu nhanh chóng chuyển sang một màu xanh ngọc lấp lấp lấp lánh ánh huỳnh quang sinh học cực mạnh.


"Huyết thanh kháng độc đã được kích hoạt!" Thảo hét lên. Cô nhanh chóng hút dung dịch vào ống tiêm áp lực cao.


"Tiêm thẳng vào tĩnh mạch cổ trái của cô ấy!" Tuấn ra lệnh.


Thảo áp sát mũi kim vào vết rạch laser vẫn đang rỉ máu trên cổ Vy. Cô nhấn pit-tông, bơm toàn bộ liều huyết thanh tự chế trực tiếp vào dòng tuần hoàn máu hướng thẳng về tim và phổi.


Trong vòng ba giây đầu tiên, không có chuyện gì xảy ra.


Rồi đột ngột, một cơn thịnh nộ sinh học bùng phát bên trong cơ thể Vy.


Các bào tử carbon ký sinh trong phế nang phổi của cô phản ứng dữ dội trước sự xuất hiện của protein kháng thể đột biến. Chúng bắt đầu co rút, giải phóng ra hàng loạt độc tố axit để tự vệ, kích hoạt những cơn co thắt cơ hoành cực hạn. Vy trợn ngược mắt, toàn thân cô ưỡn cong lên khỏi sàn sắt như một cây cung bị kéo căng. Cô dùng bàn tay phải cào mạnh xuống sàn kim loại, móng tay rách nát rỉ máu.


"Vy! Giữ chặt cô ấy!" Tuấn hét lên, anh phải dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè chặt bả vai cô xuống.


Bên trong phổi của Vy, một trận chiến hóa sinh tàn khốc đang diễn ra ở cấp độ tế bào. Các protein surfactant đột biến từ huyết thanh tự chế nhanh chóng bao bọc lấy các hạt nano carbon lơ lửng, cắt đứt khả năng liên kết hóa học của chúng với các phế nang sinh học. Lớp gỗ carbon đen bóng đang bám chặt phế quản bắt đầu bị phân rã, chuyển sang màu xám xỉn rồi bong tróc ra.


*Khục! Khục!*


Vy ho sặc sụa. Cô phun ra một dòng dịch màu đen đặc sệt bám đầy bụi carbon rỉ sét ngay bên trong mặt nạ phòng độc.


Thế nhưng, dòng tuần hoàn máu mang theo lượng carbon bị phân rã khổng lồ cần phải tìm một nơi để giải phóng trước khi chúng gây tắc nghẽn các mạch máu trung tâm của tim.


Theo bản năng sinh tồn tự nhiên của cơ thể biến dị, toàn bộ lượng carbon lỏng bị đào thải từ phổi được đẩy ngược dọc theo hệ thống mạch máu hướng về phía cánh tay trái – nơi đã bị lây nhiễm sơ cấp từ trước.


*Rắc... rắc... rắc...*


Những tiếng răng rắc khô khốc, rùng rợn vang lên liên tục dọc theo xương quai xanh và cẳng tay trái của Vy. Lớp vảy carbon đen bóng dưới da cô bắt đầu co bóp, hấp thụ toàn bộ lượng carbon lỏng dư thừa với một tốc độ kinh hoàng. Da thịt từ khuỷu tay trái trở xuống của Vy nhanh chóng bị xơ hóa, biến đổi hoàn toàn cấu trúc tế bào sinh học thành một siêu cấu trúc carbon đen nhám, lấp lánh sợi thủy tinh.


Cánh tay trái của cô phồng to lên gấp rưỡi bình thường, các thớ cơ biến thành những sợi cáp carbon chịu lực đan xen chặt chẽ với nhau, bọc ngoài là lớp vảy đen cứng như giáp thép chịu uốn của trạm vũ trụ. Vy hoàn toàn mất đi chín mươi phần trăm xúc giác thông thường ở cánh tay này; cô không còn cảm nhận được cái lạnh thấu xương của hành lang hay sự thô ráp của sàn sắt rỉ sét nữa. Cánh tay trái của cô đã vĩnh viễn không còn là một bộ phận con người sinh học thuần túy. Nó đã biến thành một vũ khí vật lý chịu lực cực mạnh, một hợp kim sinh học-cơ khí lạnh lẽo.


Thế nhưng, đổi lại cái giá tàn nhẫn ấy, cơn co thắt phổi của cô đột ngột dừng lại.


Vy hít vào một hơi thật sâu. Luồng khí lạnh pha lẫn mùi rỉ sét ùa vào lồng ngực cô, thông suốt và nhẹ nhõm đến mức khiến cô rơi nước mắt. Chỉ số SpO2 trên mặt nạ bắt đầu tăng tốc nhảy số: bảy mươi hai, bảy mươi tám, rồi dừng lại ở mức ổn định tám mươi hai phần trăm.


Cơn ngạt thở chết chóc đã tạm thời bị đẩy lùi.


Vy nằm vật ra sàn, lồng ngực phập phồng đều đặn. Giọng nói của cô cất lên qua bộ lọc mặt nạ, khàn đặc cơ học nhưng rõ ràng: "Tôi... tôi thở được rồi... Thảo... cảm ơn em..."


Thảo ngã quỵ xuống bên cạnh Vy, hai bàn tay bọc găng polymer đẫm máu tươi và dịch đen run lên bần bật. Cô bật khóc nức nở vì hạnh phúc xen lẫn kinh hoàng trước cảnh tượng biến dị của cánh tay trái Vy.


Tuấn thở phào nhẹ nhõm, anh buông lỏng tay gạt của khẩu súng bắn đinh. Thế nhưng, niềm vui ngắn ngủi của nhóm tị nạn nhanh chóng bị dập tắt bởi một chấn động cơ học khổng lồ truyền qua sàn sắt từ phía đầu hành lang trung tâm.


*Ầm... rầm... rầm...*


Đó không phải là tiếng bước chân của lính gác thông thường. Đó là tiếng xích sắt hạng nặng nện xuống sàn kim loại, kèm theo tiếng rít gầm cơ học của một động cơ thủy lực khổng lồ đang hoạt động hết công suất. Tiếng động từ ca phẫu thuật dã chiến – tiếng rít tần số cao của máy ly tâm trên Datapad và tiếng nổ đoản mạch điện từ – đã kích hoạt hệ thống cảm biến rung động của AI Sophia-Alpha.


Cỗ máy dọn rác khổng lồ Hủy Diệt-9 đang tiến lại gần, lưỡi kẹp thép của nó nghiền nát các vách ngăn cabin dọc đường đi để tìm kiếm mục tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!