Nhạc nềnIrregular

Phòng Cách Ly Áp Suất Âm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng Mặt Trời chói lòa rực lửa đang liếm dần sát gót chân Tuấn, biến khoảng không chân không thành một lò nướng phóng xạ khổng lồ.


Bốn mươi lăm giây. Đó là tất cả những gì còn lại trước khi lớp polymer bảo hộ trên bộ giáp hỏng sưởi ấm của Tuấn hoàn toàn bị nung chảy, biến cơ thể anh thành tro bụi dưới bức xạ tia cực tím cực hạn của vũ trụ. Anh đang trôi dạt tự do, cách rìa vỏ trạm Aether-9 khoảng năm mét. Khoảng cách ấy ngoài không gian không trọng lực giống như một vực thẳm không thể vượt qua. Không có điểm bám, không có động cơ đẩy, Tuấn chỉ có thể tuyệt vọng nhìn vầng hào quang chết chóc của Mặt Trời đang nhô lên từ đường chân trời Trái Đất.


Vy đứng ở rìa vỏ trạm, tấm kính bảo hộ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 phản chiếu luồng ánh sáng rực lửa đang cận kề. Chỉ số năng lượng giáp quân sự của cô nhấp nháy đỏ: mười phần trăm. Hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn. Cái lạnh âm độ của bóng tối vũ trụ đang đóng băng từng khớp xương của cô, trong khi nửa thân người phía trước bắt đầu nóng rát dưới luồng nhiệt lượng đầu tiên của Mặt Trời.


Cánh tay trái của Vy – từ khuỷu tay trở xuống đã bị gỗ hóa hoàn toàn thành cấu trúc carbon đen bóng – nặng trịch và liệt vận động. Cô không thể dùng nó để ném móc cứu hộ. Nhưng lý trí của một nhà khoa học không cho phép cô hoảng loạn. Vy lập tức đưa ra quyết định.


Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn, nhấc chiếc súng bắn móc từ tính tự chế của An đeo bên hông lên. Cô không thể ném bằng một tay trong môi trường không trọng lực mà không có điểm tựa vững chắc; lực giật sẽ đẩy ngược cô bay ra ngoài không gian. Vy xoay người, áp sát bả vai trái đã hóa vảy carbon cứng như thép vào một dầm chịu lực nhô ra của vỏ trạm. Cô quấn sợi cáp chịu lực của móc từ tính ba vòng quanh cẳng tay trái cứng đờ của mình. Cánh tay liệt lúc này không còn là một gánh nặng, mà biến thành một mỏ neo cơ học vững chắc, một chiếc cọc bích bằng hợp kim sinh học đóng chặt vào kết cấu trạm.


Vy dùng tay phải nâng họng súng bắn móc, nhắm thẳng vào tấm giáp ngực của Tuấn.


*Hưu!*


Tiếng nổ khí nén bị triệt tiêu hoàn toàn trong môi trường chân không, chỉ có một chấn động cơ học giật mạnh truyền qua bả vai phải của Vy. Đầu móc từ tính lao vút đi, kéo theo sợi cáp chịu lực mảnh như sợi chỉ nhưng cực kỳ dẻo dai.


Trong một phần mười giây nghẹt thở, đầu móc thép găm chuẩn xác vào tấm hợp kim ngực của Tuấn. Lực hút từ tính cực mạnh lập tức khóa chặt anh lại.


"Giữ chặt!" Vy hét lên qua dải sóng ngắn, giọng cô khàn đặc cơ học dội lại trong mũ bảo hiểm.


Cô dùng tay phải bám chặt lấy dầm thép, trong khi cánh tay trái biến dị gồng lên chịu ứng suất kéo khổng lồ khi sợi cáp căng ra. Lực giật từ cơ thể Tuấn truyền dọc theo sợi cáp, siết mạnh vào lớp vảy carbon trên cẳng tay cô. Những tiếng răng rắc khô khốc vang lên dọc theo xương quai xanh của Vy, thứ dịch đen nhạt rỉ ra từ các kẽ vảy nứt nẻ nhưng cấu trúc carbon siêu cứng đã giữ cho cánh tay cô không bị gãy lìa.


Vy dùng tay phải liên tục thu cáp, kéo cơ thể Tuấn trở lại bóng râm của tấm quang năng với một tốc độ chuẩn xác. Chỉ năm giây trước khi luồng bức xạ mặt trời trực tiếp chạm vào giáp của Tuấn, Vy đã dùng tay phải chộp lấy đai an toàn của anh, dùng lực kéo mạnh cả hai lao tuột vào khoang đệm khí phụ của Cửa Mặt Trời.


*Rầm!*


Cánh cửa thép dày sập lại. Tiếng áp suất khí quyển ùa vào rít lên chói tai trong buồng đệm. Trọng lực nhân tạo của trạm từ từ được khôi phục khi họ rơi xuống sàn sắt ẩm ướt.


Tuấn nằm vật ra sàn, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp giáp chiến thuật đã bám một lớp sương giá mỏng. Anh run rẩy tháo mũ bảo hiểm, hít tham lam luồng khí lạnh pha lẫn mùi rỉ sét của trạm. "Hú vía... Cô điên thật rồi, Vy. Cánh tay của cô..."


Vy không trả lời. Cô quỳ rạp bên cạnh anh, tay phải giữ chặt bả vai trái đang run lên bần bật do quá tải cơ bắp. Lớp vảy carbon đen bóng trên cổ và má trái của cô nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, phản chiếu vệt máu lệ màu đen đã đóng băng trên má. Năng lượng giáp của cô chỉ còn tám phần trăm.


"Chúng ta không thể ở lại đây," Vy khàn giọng nói, giọng nói trầm đục mang theo độ rung cơ học sắc lạnh. "Cửa sập phía sau đã bị hàn chết. Thomas và biệt đội súng phun lửa của hắn sẽ thiêu rụi hành lang trung chuyển trong vòng vài phút. Đường duy nhất để tiến sang khu y tế Sector 2... là đi xuyên qua Phòng cách ly áp suất âm."


Từ phía sau các container phế liệu của khoang đệm, An dẫn dắt Thùy và mười hai đứa trẻ mồ côi bước ra. Khuôn mặt An gầy gò, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng khi nhìn thấy cánh tay biến dị nứt nẻ của Vy. Bé Na, được chị Hoa bế trên tay, vẫn đang thở khò khè qua ống dẫn của chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết cực lạnh.


"Phòng cách ly áp suất âm?" Thùy bước lên, khuôn mặt nhợt nhạt đầy lo sợ. "Vy, đó là nơi lưu giữ các mẫu thực vật đột biến nặng nhất trước khi thảm họa bùng phát. Kính bảo ôn ở đó đã vỡ. Nơi đó chứa đầy bào tử carbon lỏng đậm đặc lơ lửng. Bộ đồ bảo hộ sinh học sờn rách của chúng ta... chỉ cần một vết xước nhỏ do mảnh kính hay gai nhọn là bào tử sẽ chui vào da, lây nhiễm gỗ hóa ngay lập tức!"


"Tôi biết," Vy lạnh lùng trả lời, đôi mắt phát ánh sáng huỳnh quang nhạt quét qua nhóm người. "Nhưng đó là con đường duy nhất không có lính gác của Trịnh và không bị camera của AI Sophia-Alpha giám sát. An, cậu dẫn đầu nhóm trẻ. Mọi người phải bọc vải thô quanh giày. Tuyệt đối không được dùng giày từ tính tạo ra tiếng động cơ học trên sàn sắt."


Vy tháo chiếc thiết bị phân tích khí Model-H4 đeo bên hông, cố gắng khởi động lại cảm biến. Nhưng màn hình đơn sắc xanh liên tục nhấp nháy báo lỗi. Mật độ bào tử quá dày đặc từ phía bên kia cửa phòng cách ly đã bắt đầu rò rỉ qua các khe hở, làm nghẽn hoàn toàn các màng lọc siêu mịn của máy. Thiết bị phát ra những tiếng tạch tạch liên tục, chói tai.


Vy nghiến răng, dùng tay phải đập mạnh chiếc máy vào cạnh sườn sắt để tắt nguồn. "Thiết bị quét bị nghẽn rồi. Nó sẽ phát ra tiếng động thu hút quái thú. Tôi sẽ dùng Thị giác huỳnh quang để dẫn đường."


Cô bước tới cánh cửa thép dày của phòng cách ly áp suất âm. Vy đặt lòng bàn tay trái biến dị lên bảng điều khiển cơ học đã bị rễ cây carbon bao phủ. Cô gồng lực, vảy carbon trên ngón tay đâm xuyên qua lớp rễ thực vật dai nhách, bóp nát chốt khóa từ tính bên trong.


*Cạch!*


Cánh cửa từ từ trượt mở, để lộ một không gian tăm tối, lạnh lẽo và rùng rợn.


Bên trong Phòng cách ly áp suất âm, không khí không di chuyển. Nó đặc quánh và lấp lánh dưới ánh đèn khẩn cấp màu đỏ nhạt yếu ớt của trạm. Những hạt bào tử carbon lỏng lơ lửng trong không gian như một màn sương mù màu đen lấp lánh, phản chiếu ánh sáng dị kỳ như những hạt bụi kim cương đen. Dọc theo trần nhà và các vách thép, những sợi rễ cây carbon đen bóng, mảnh như tơ nhện nhưng cứng như thép, giăng chằng chịt tạo thành một mạng lưới bẫy sinh học khổng lồ.


"Mọi người, nhịn thở nông. Đi theo dấu chân của tôi," Vy thì thầm qua bộ đàm.


Cô chớp mắt liên tục ba lần, chủ động tập trung dòng điện sinh học từ bả vai trái lên hệ thần kinh thị giác. Võng mạc mắt trái nhói lên một cơn đau buốt như bị kim nung đâm xuyên qua. Nhưng ngay lập tức, thế giới tối tăm của phòng cách ly chuyển sang tông màu xanh lục nhạt kỳ dị của Thị giác huỳnh quang carbon.


Trước mắt Vy, mạng lưới rễ cây vô tri bỗng chốc hiện rõ những đường vân nhựa sinh học phát quang màu xanh lục đang co bóp nhịp nhàng. Cô nhìn thấy những sợi rễ mảnh như tơ giăng ngang dọc dưới sàn sắt rỉ sét – đó là những bẫy chấn động. Chỉ cần một bước chân đạp trúng, mạng lưới rễ cây sẽ lập tức co rút, phóng ra hàng loạt gai nhọn hoặc báo động cho các thực thể ký sinh trong khoang.


"An... bước theo tôi. Điểm an toàn là các khoảng trống không có ánh huỳnh quang," Vy khẽ ra lệnh.


An gật đầu, khuôn mặt căng thẳng tột độ. Cậu thiếu niên mười chín tuổi di chuyển dẻo dai như khỉ, bám vào các gờ dầm chịu lực trên vách để dẫn dắt mười hai đứa trẻ mồ côi bước từng bước chuẩn xác lên những khoảng sàn sắt tối đen, hoàn toàn tránh né những sợi tơ carbon lấp lánh.


*Khò... khè...*


Một âm thanh trầm đục, mang theo tiếng thở dốc ướt sũng và tiếng rít cơ học vang lên từ phía sau những lồng kính thí nghiệm bị vỡ nát ở giữa phòng.


Vy lập tức giơ tay phải ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. Cô nín thở, ép sát cơ thể vào một vách thép rỉ sét.


Qua màn sương mù bào tử đen lấp lánh, một bóng đen từ từ bước ra từ bóng tối.


Đó là Vật Chủ-01.


Cơ thể của gã từng là một cựu công nhân vệ sinh đường ống của Sector 4. Giờ đây, làn da gã xám xịt như tro tàn, khô khốc và nứt nẻ. Những sợi rễ carbon đen bóng chui qua da thịt, luồn lách dọc theo các mạch máu nổi rõ rệt dưới cổ và hai cánh tay, điều khiển các khớp xương di chuyển giật cục như một con rối cơ khí bị lỗi. Đôi mắt gã đục ngầu không tròng, trống rỗng và vô hồn. Từ hốc miệng mở rộng của gã, những sợi rễ carbon mảnh liên tục vươn ra ngoài không khí, co bóp để hấp thụ dưỡng chất và khí CO2.


Vật Chủ-01 hoàn toàn bị mù. Gã đứng im lặng giữa hành lang phòng cách ly, chiếc đầu ngoẹo sang một bên, các sợi rễ trên cổ rung lên bần bật để dò tìm bất kỳ chấn động kim loại hay tiếng động nhỏ nào trong không gian.


Nhóm trẻ mồ côi nín thở hoàn toàn. Bé Phong giữ chặt lấy tay em gái Linh, đôi mắt trợn tròn đầy sợ hãi nhưng không dám phát ra một tiếng động nào.


Vy quan sát Vật Chủ-01 qua Thị giác huỳnh quang. Cô nhìn thấy dòng nhựa sinh học màu xanh lục đậm đang chảy tập trung dọc theo tủy sống của vật chủ – đó là trung tâm điều khiển của ký sinh carbon. Gã đang đứng chặn ngay trên lối đi duy nhất dẫn đến cửa thoát hiểm của phòng cách ly.


Không thể đi vòng. Cũng không thể tạo ra chấn động mạnh.


Vy đưa tay phải ra sau, chạm vào khẩu súng bắn đinh áp lực khí nén của Tuấn đang đeo bên hông anh. Cô khẽ lắc đầu khi thấy băng đạn rỗng không. Tuấn hiểu ý, anh âm thầm rút từ thắt lưng ra một thanh đinh thép dài mười lăm phân cuối cùng mà anh đã giấu trong túi giáp chiến thuật, lặng lẽ nạp vào nòng súng.


Vy chỉ tay phải vào khớp gối trái của Vật Chủ-01, nơi dòng nhựa sinh học đang co bóp mạnh nhất để duy trì sự thăng bằng cho cơ thể cơ khí của gã.


Tuấn quỳ một chân xuống sàn sắt ẩm ướt đã được bọc vải thô quanh giày để giảm chấn. Anh nâng khẩu súng bắn đinh, tính toán góc bắn nảy đạn trong môi trường áp suất âm hẹp.


*Hưu!*


Tiếng nổ khí nén cực nhỏ vang lên. Thanh đinh thép lao vút qua màn sương bào tử đen, găm chuẩn xác vào khớp gối trái của Vật Chủ-01, xuyên thủng lớp rễ carbon và ghim chặt chân gã xuống sàn sắt chịu lực.


*Rắc!*


Vật Chủ-01 rít lên một tiếng khàn đặc gớm ghiếc. Gã đổ sụp xuống sàn, cơ thể co giật mạnh do dòng nhựa sinh học ở chân bị gián đoạn. Những sợi rễ carbon từ lưng gã điên cuồng phóng ra xung quanh, đập mạnh vào các vách kính vỡ tạo ra những tiếng loảng xoảng chói tai.


"Chạy mau!" Vy ra lệnh qua bộ đàm.


An lập tức bế thốc bé Na, dẫn dắt nhóm trẻ bứt tốc chạy lướt qua cơ thể đang giãy giụa của Vật Chủ-01. Họ đạp chuẩn xác lên những khoảng sàn sắt tối màu mà Vy đã chỉ định.


Vy chạy chặn hậu. Cơn đau buốt từ mắt trái lan rộng khắp bán cầu não phải, khiến cô loạng choạng. Những giọt nước mắt màu đen – hỗn hợp của máu tươi và bụi nano carbon – liên tục chảy dài dọc theo má trái của cô, đóng băng lại dưới cái lạnh ngột ngạt của phòng cách ly.


Khi tiếp cận sát cánh cửa thoát hiểm bằng thép dày ở cuối phòng, Vy đột ngột dừng bước.


Dưới chân một bệ thí nghiệm sinh học đã bị rễ carbon bao phủ hoàn toàn, có một xác chết của nhà nghiên cứu cũ bám đầy rễ carbon đen bóng. Cơ thể gã đã bị gỗ hóa hoàn toàn, biến thành một bức tượng gỗ carbon đen lấp lánh tựa vào vách thép.


Nhưng điều thu hút sự chú ý của Vy không phải là cái xác, mà là bàn tay phải đã hóa gỗ của gã.


Bàn tay ấy đang nắm chặt lấy một chiếc lọ thủy tinh nhỏ, được niêm phong kín kẽ bằng nắp polymer chống áp suất. Bên trong lọ chứa một thứ dung dịch màu xanh lục nhạt lấp lánh – thứ màu sắc hoàn toàn tương phản với sắc đen chết chóc của ký sinh carbon xung quanh.


Đó chính là nguyên mẫu sơ khai của chất ức chế carbon, thứ công thức nghiên cứu dang dở của Giáo sư Lâm trước khi ông bị tập đoàn Genesis đầu độc diệt khẩu.


Vy lao tới, dùng bàn tay phải còn lành lặn ra sức gỡ từng ngón tay hóa gỗ của xác chết. Lớp gỗ carbon giòn xốp vỡ vụn dưới lực bóp của cô. Vy chộp lấy chiếc lọ thủy tinh, nhét nhanh vào túi bảo ôn đeo hông.


Ngay khoảnh khắc chiếc lọ vừa được cất giấu an toàn, một cơn co thắt phế quản dữ dội đột ngột bùng phát trong lồng ngực Vy.


Phổi cô – vốn đã bị suy giảm mười phần trăm dung tích vĩnh viễn – lúc này hoàn toàn quá tải sau khi hít phải một lượng nhỏ bào tử lơ lửng qua vết nứt trên mặt nạ Vy-V1. Cơn ngạt thở vật lý tột độ ập đến tàn nhẫn. Vy ngã quỵ xuống hành lang ngoài ngay khi vừa bước qua cửa thoát hiểm của phòng cách ly.


Trên màn hình HUD của chiếc mũ bảo hiểm nứt nẻ, chỉ số nồng độ oxy trong máu (SpO2) nhấp nháy liên tục ở mức báo động đỏ: bảy mươi phần trăm.


Lồng ngực cô nóng rát như bị thiêu đốt bởi axit, từng phế nang co thắt lại trong tuyệt vọng. Vy nằm gục trên sàn sắt lạnh giá, hai mắt nhòe đi khi bóng tối từ từ bao trùm lấy tầm nhìn huỳnh quang màu xanh lục nhạt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!