Nhạc nềnIrregular

Đêm Ngoài Không Gian

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa tia lửa điện phun ra xối xả từ vết chém trên vai Sắt Rỉ, nung đỏ cả một khoảng không gian hành lang kỹ thuật. Tiếng lưỡi cưa hợp kim titan của Rìu Sét rít lên chói tai, nghiền nát lớp vỏ thép rỉ sét của chú robot nông nghiệp lỗi. Trong khoang trung chuyển chật hẹp, những luồng khói đen kịt mang theo mùi dầu thủy lực cháy khét lẹt cuộn lên, bít kín tầm nhìn của chiếc kính bảo hộ nứt nẻ trên mặt Vy.


Vy quỳ rạp dưới sàn sắt, lồng ngực co thắt dữ dội. Phế nang phổi bị hủy hoại mười phần trăm vĩnh viễn của cô đang gào thét đòi dưỡng khí. Cánh tay trái biến dị của cô – giờ đây đã hóa vảy carbon đen bóng lên đến cổ và má trái – hoàn toàn cứng đờ, nặng trịch như một khúc gỗ mục. Bên má trái, vệt máu lệ màu đen đã đóng băng thành một đường rãnh khô khốc dưới cái lạnh âm độ của Sector 3.


"Chị Vy! Lối thoát hiểm sang Sector 2 bị hàn chết rồi! Rìu Sét đang ghim chặt Sắt Rỉ vào vách cabin!" Tiếng hét của An vang lên qua bộ đàm nội bộ, khàn đặc và đầy tuyệt vọng. Cậu thiếu niên mười chín tuổi đang treo lơ lửng trên trần dầm, hai tay bọc vải thô cố gắng giữ chặt sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh.


Vy gượng dậy bằng tay phải run rẩy. Đôi mắt cô phát ra ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, quét nhanh qua bảng thông số trên chiếc Datapad đeo bên hông. Năng lượng giáp quân sự của cô chỉ còn mười lăm phần trăm. Hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn. Cái lạnh cực đoan đang đông cứng từng khớp xương của cô.


"Chúng ta... không thể phá cửa sập từ bên trong," Vy cất tiếng, giọng nói của cô giờ đây khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. "Tuấn... Lâm Sơn... đưa bọn trẻ vào khoang đệm khí phụ của Cửa Mặt Trời. Tôi và Tuấn... phải đi ra ngoài vỏ trạm."


Tuấn, với bộ giáp chiến thuật đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm sau cú giật điện của Long, run rẩy bế thốc bé Bo lên. Khuôn mặt anh tái nhợt vì lạnh, nhưng đôi mắt vẫn sắc lạnh quyết đoán. "Đi ngoài vỏ trạm? Giáp của cô chỉ còn mười lăm phần trăm năng lượng, giáp của tôi hỏng sưởi ấm. Chúng ta sẽ đông cứng ngoài kia trong vòng mười phút!"


"Nếu ở lại đây, Rìu Sét sẽ xé nát Sắt Rỉ và nghiền nát container của nhóm trẻ trong vòng ba phút," Vy trả lời, giọng cô không có một chút dao động, lạnh lùng như một thuật toán. "Cửa Mặt Trời là khoang quan sát cũ. Ngay bên ngoài nó là đường ống dẫn khí khẩn cấp kết nối trực tiếp với van xả của Sector 2. Nếu chúng ta dùng Quy trình bít vỏ trạm khẩn cấp để nối tắt đường ống đó từ bên ngoài, áp suất dương từ Sector 2 sẽ thổi bung cửa sập này."


Lâm Sơn gượng dậy từ đống đổ nát, bả vai rỉ máu. Anh nhặt chiếc mỏ hàn Vulcan còn bốn mươi phần trăm pin, nghiến răng: "Để tôi chặn hậu với Sắt Rỉ. Vy, Tuấn... hai người phải nhanh lên!"


Vy không nói thêm một lời thừa thãi. Cô dùng tay phải kéo giật dây khóa đai an toàn, cố định cánh tay trái bị liệt sát vào lồng ngực để tránh bị va đập trong môi trường không trọng lực. Cô và Tuấn nhanh chóng di chuyển vào khoang đệm khí phụ của Cửa Mặt Trời – một khoang kính quan sát du lịch thời sơ khai, nay đã bị nứt nẻ và bám đầy bụi carbon.


*Xì... xì...*


Tiếng áp suất sụt giảm rít lên trong buồng đệm khí. Lớp cửa thép dày từ từ mở ra, mở ra khoảng không gian chân không vũ trụ tối tăm tột cùng của độ cao bốn trăm cây số trên quỹ đạo Trái Đất.


Mọi âm thanh lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn.


Thế giới rơi vào sự câm lặng tuyệt đối, rùng rợn và ngột ngạt. Không còn tiếng rít của lưỡi cưa xoay, không còn tiếng còi báo động đỏ của AI Sophia-Alpha. Chỉ còn tiếng thở dồn dập, khò khè của chính Vy dội lại bên trong mũ bảo hiểm, và tiếng nhịp tim đập thình thịch qua xương tai.


Vy bước chân ra ngoài vỏ trạm. Đôi giày từ tính dưới chân cô phát ra những chấn động cơ học truyền thẳng lên ống chân khi bám vào lớp vỏ hợp kim titan của trạm Aether-9. Bên dưới cô, Trái Đất hiện ra như một dải cầu vồng xanh lam khổng lồ, lấp lánh nhưng xa xôi và vô cảm.


Cái lạnh âm một trăm năm mươi độ C của khoảng không gian khuất bóng Mặt Trời lập tức tấn công bộ đồ bảo hộ sờn rách của cô. Lớp polymer bảo vệ co rút lại, phát ra những tiếng răng rắc siêu nhỏ. Vy cảm thấy phổi mình như bị đông cứng, từng phế nang thắt chặt lại đau đớn.


"Tuấn... bám sát tôi..." Vy truyền tin qua dải sóng ngắn nội bộ. Giọng cô trong tai nghe của Tuấn bị nhiễu loạn bởi bức xạ điện từ mạnh mẽ của không gian.


Tuấn dùng móc neo từ tính bám chặt vào các khe hở thép chịu lực của vỏ trạm để di chuyển. Súng bắn đinh áp lực của anh đeo sau lưng, rỗng không. Anh phải dùng sức mạnh cơ bắp của hai tay để kéo cơ thể di chuyển song song với vỏ trạm.


Đột ngột, Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái cô nhói lên một cơn đau buốt, rỉ ra một vệt dịch đen nhạt nhanh chóng đóng băng ngoài chân không. Nhưng ngay lập tức, thế giới tối tăm bên ngoài vỏ trạm chuyển sang tông màu xanh lục nhạt. Cô nhìn thấy rõ ràng dòng nhựa carbon lấp lánh đang chảy bên trong các sợi rễ thực vật ký sinh dọc theo đường ống dẫn khí khẩn cấp bên ngoài vỏ trạm. Chúng đang bóp nghẹt các khớp nối van thủy lực.


"Đằng kia..." Vy chỉ tay phải về phía cụm van xả khẩn cấp cách đó mười mét.


Họ bắt đầu bò trườn dọc theo các tấm quang năng khổng lồ. Đúng lúc đó, ba vệt sáng đỏ rực từ phía rìa cong của trạm quét qua vách thép.


Đội 3 – lính tuần tra ngoài vỏ trạm của Genesis – đang bay tuần tra. Họ mặc những bộ đồ phi hành gia quân sự màu đen nhám bọc giáp chịu lực Cấp 3, di chuyển linh hoạt bằng các động cơ đẩy phản lực mini gắn trên lưng, tay cầm súng laser chân không chuyên dụng Genesis-Space-1.


"Nấp mau!" Tuấn truyền tin, giọng anh run rẩy do cái lạnh cực đoan đang mài mòn cơ thể.


Vy nhanh tay kéo chiếc Tấm phủ bạc phản xạ nhiệt đeo sau lưng ra. Cô và Tuấn nhanh chóng nằm rạp xuống dưới bóng râm của một tấm quang năng, phủ kín tấm bạt bạc lên người. Tấm bạt mỏng phản xạ chín mươi lăm phần trăm nhiệt lượng và triệt tiêu hoàn toàn vệt nhiệt hồng ngoại của họ trước hệ thống quét của lính gác.


Qua khe hở của tấm bạt bạc, Vy nhìn thấy thấu kính camera hồng ngoại của một lính gác Đội 3 quét sát sạt qua mép tấm quang năng. Tia quét laser màu đỏ rực chỉ cách vai Vy chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét.


Vy nhịn thở hoàn toàn. Cơ chế tự vệ của phổi biến dị được kích hoạt, nhịp tim cô giảm xuống dưới bốn mươi nhịp mỗi phút để giảm tối đa sự phát thải CO2 qua các van xả của mũ bảo hiểm. Cánh tay trái biến dị của cô tì mạnh xuống vỏ trạm, vảy carbon đen bóng hấp thụ cái lạnh âm độ mà không truyền cảm giác đau về não.


Lính tuần tra Đội 3 quét hồng ngoại dựa trên chu kỳ quay của camera tự động. Vy tập trung quan sát, tính toán chu kỳ quay của thấu kính đỏ. Mười lăm giây. Họ có đúng mười lăm giây trống giữa các đợt quét.


"Mười lăm giây... di chuyển!" Vy truyền tin khẩn.


Ngay khi tia quét vừa xoay hướng, Vy và Tuấn lập tức bật dậy, bứt tốc lao về phía cụm van xả khẩn cấp. Mỗi bước chân từ tính của họ nện xuống vỏ trạm tạo ra những chấn động cơ học truyền qua khung xương.


Vy tiếp cận cụm van xả. Cô dùng tay phải mở hộp dụng cụ, lấy ra bình keo silicon áp suất cao và một tấm hợp kim phế thải. Đường ống dẫn khí khẩn cấp tại đây đã bị rễ cây carbon ăn mòn tạo ra một vết nứt dài hai mươi xăng-ti-mét, đang phun ra những luồng khí trắng xóa đóng băng trong chân không.


Vy bắt đầu thực hiện Quy trình bít vỏ trạm khẩn cấp. Cô phun đều keo silicon xung quanh vết nứt. Chất keo sủi bọt nhẹ trong chân không rồi đông cứng cực nhanh thành một lớp viền màu xám xịt. Vy ép chặt tấm hợp kim phế thải lên trên vết nứt.


"Tuấn... giữ chặt tấm thép... tôi phải xoay van thủy lực!" Vy ra lệnh qua bộ đàm.


Tuấn lao tới, dùng hai tay bọc giáp chiến thuật đè mạnh lên tấm hợp kim chịu lực. Áp lực chân không liên tục gia tăng ứng suất kéo lên tấm thép, đe dọa giật bay nó ra ngoài. Tuấn nghiến răng, cơ bắp vai anh run lên bần bật dưới lực hút khổng lồ.


Vy dùng bàn tay phải còn lành lặn, bám chặt vào chiếc van thủy lực rỉ sét đã bị rễ carbon bao phủ. Cô gồng hết sức lực còn lại của cơ thể, phối hợp với lực uốn từ cánh tay trái biến dị đang tì vào vỏ trạm để lấy điểm tựa.


*Rắc... rắc...*


Các sợi rễ carbon bám quanh van thủy lực bị lực ép cơ học của Vy làm co rút, sủi bọt trắng rồi đứt lìa. Chiếc van khổng lồ từ từ xoay khớp vòng ren cuối cùng.


"Nối tắt thành công!" Vy khàn giọng thông báo. Luồng áp suất dương từ Sector 2 lập tức được thổi ngược vào hệ thống đường ống dẫn khí của Sector 4, tạo ra áp lực khổng lồ chuẩn bị thổi bung cửa sập bên trong để giải cứu nhóm trẻ.


Nhưng niềm vui chưa kịp định hình thì một luồng ánh sáng chói lòa đột ngột bùng lên từ phía đường chân trời của Trái Đất.


Trạm quỹ đạo Aether-9 đang đi ra khỏi vùng tối.


Vùng sáng của Mặt Trời đang tràn tới với tốc độ kinh hoàng. Bức xạ tia cực tím cực mạnh và luồng nhiệt độ lên đến một trăm hai mươi độ C chuẩn bị thiêu cháy mọi thứ không có lớp bảo vệ chịu nhiệt chuyên dụng.


"Vy! Mặt Trời lên rồi! Chúng ta phải rút lui vào khoang đệm khí ngay!" Tiếng Tuấn hét lên đầy hoảng loạn qua bộ đàm.


Tuấn buông tay khỏi tấm thép đã được bít kín hoàn toàn, kích hoạt động cơ đẩy phản lực mini gắn sau lưng để bay ngược trở lại phía cửa thoát hiểm Cửa Mặt Trời.


*Phụt! Đoành!*


Một tiếng nổ cơ học đanh gọn vang lên từ sau lưng Tuấn.


Động cơ đẩy phản lực mini của anh – vốn đã bị rò rỉ và hư hại hệ thống van xả sau đợt bẫy điện của Long – đột ngột bị nứt vỡ hoàn toàn dưới sự thay đổi nhiệt độ đột ngột của vùng sáng. Luồng khí nén áp suất cao phun ra xối xả từ một bên hông động cơ, tạo ra một lực phản lực lệch hướng khổng lồ.


Lực đẩy điên cuồng hất văng Tuấn ra khỏi bề mặt vỏ trạm. Chiếc móc từ tính dưới chân anh bị giật đứt khỏi lớp thép chịu lực.


Vy trừng mắt nhìn qua lớp kính bảo hộ nứt nẻ. Trong môi trường chân không im lặng tuyệt đối, cô nhìn thấy cơ thể Tuấn bị đẩy bay ngược ra ngoài không gian vũ trụ tối tăm, trôi dạt tự do cách vỏ trạm ba mét, bốn mét... và tiếp tục bay xa hơn vào vực thẳm vô tận.


"Vy! Cứu tôi!" Tiếng Tuấn rít lên qua bộ đàm, lẫn trong tiếng rít xì xì của khí nén đang rò rỉ liên tục từ bộ giáp của anh.


Vy lao lên phía trước, dùng bàn tay phải chộp lấy chiếc móc từ tính tự chế của An đang đeo bên hông, nhưng nhận ra sợi dây cáp bảo hiểm của cô quá ngắn để chạm tới anh.


Phía sau lưng Tuấn, vầng hào quang rực rỡ, chết chóc của Mặt Trời đang nhô lên. Luồng bức xạ cực mạnh chỉ còn cách vị trí trôi dạt của anh đúng bốn mươi lăm giây đếm ngược, đe dọa sẽ nung chảy hoàn toàn bộ giáp hỏng sưởi ấm của anh và thiêu cháy da thịt anh ngoài không gian cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!