Nhạc nềnIrregular

Cơn Thịnh Nộ Của Rìu Sét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng điện cao thế chỉ còn cách chân của bé Bo chưa đầy 1 mét, trong khi Sắt Rỉ đang bị kẹt bánh xích không thể di chuyển cứu hộ.


Sàn sắt rỉ sét của Vành Đai Sắt ẩm ướt do hơi nước ngưng tụ từ lớp vỏ trạm cực lạnh, giờ đây lấp lánh những tia chớp xanh tím ngoằn ngoèo bò tới. Tiếng lép bép của dòng điện rò rỉ vang lên ghê rợn trong không gian hẹp, mang theo mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi rỉ sắt ẩm mốc. Bé Bo đứng chết trân sát vách cabin, hai tay ôm chặt con búp bê vải rách, đôi mắt giãn to vì kinh hoàng. Cậu bé muốn lùi lại, nhưng bức tường kim loại lạnh ngắt sau lưng đã chặn đứng mọi đường lui.


"Bo! Nhảy lên thanh dầm! Mau!" An hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ. Nhưng trong môi trường trọng lực yếu của Vành Đai Sắt, cơ thể nhỏ bé của Bo run rẩy không cách nào lấy đà.


Vy quỳ dưới sàn sắt ẩm, ngón tay phải bị tê liệt hoàn toàn sau cú giật điện từ bẫy của Long, trong khi cánh tay trái hóa vảy carbon đen cứng chịu lực lớn vẫn nặng trịch và vô cảm như một khúc gỗ mục. Lớp vảy carbon đen bóng đã lan từ bả vai lên đến cổ và sát má trái của cô, mỗi nhịp thở qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 chỉ còn là những tiếng rít khàn đặc cơ học. Trên má trái cô, vệt máu lệ màu đen – dấu vết của đợt đoản mạch từ trường trước đó – đã hoàn toàn đóng băng thành một đường rãnh khô khốc, tàn nhẫn.


Năng lượng giáp quân sự của Vy chỉ còn mười lăm phần trăm. Hệ thống sưởi ấm bị ngắt hoàn toàn khiến cái lạnh âm độ của Sector 3 luồn lách qua từng thớ vải bảo hộ sờn rách, thấm sâu vào phổi cô, kích hoạt những cơn co thắt phế quản dữ dội. Nhưng Vy không cho phép mình gục ngã. Cô kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon.


Võng mạc mắt trái nhói lên một cơn đau buốt như kim châm, nhưng ngay lập tức, thế giới tối tăm của hành lang chuyển sang tông màu xanh lục nhạt kỳ dị. Vy nhìn thấy rõ ràng dòng điện cao thế đang lan truyền dọc theo lớp nước ngưng tụ trên sàn sắt ẩm, và cô phát hiện ra sợi cáp nguồn ngầm dẫn đến bẫy điện phụ đang chạy ngay dưới một tấm sàn nứt nẻ sát chân cô.


"An... dùng móc từ tính... giật cáp nguồn... ở khe sàn số bốn!" Vy ra lệnh, giọng cô khàn đặc cơ học, trầm đục và mang theo độ rung sắc lạnh của kim loại bị mài mòn.


An nghiến răng, bỏ qua cơn tê dại dọc hai cánh tay do điện sinh học kích thích. Cậu thiếu niên mười chín tuổi lấy đà, phóng chiếc móc từ tính tự chế thẳng vào khe sàn sắt nứt nẻ mà Vy vừa chỉ. Đầu móc thép nặng trịch găm chặt vào bó dây cáp ngầm. An gồng hết sức lực của cơ vai, đạp mạnh chân vào vách cabin để lấy điểm tựa, giật mạnh sợi dây cáp chịu lực.


*Xoẹt! Đoành!*


Một luồng tia lửa điện chói mắt bùng lên từ khe sàn nứt, nổ tung kèm theo khói đen khét lẹt. Sợi cáp nguồn ngầm bị đứt lìa. Dòng điện xanh tím đang bò sát chân bé Bo lập tức tắt ngóm, để lại những vệt cháy xém đen ngòm trên sàn sắt ẩm ướt. Bé Bo ngã quỵ xuống, thở dốc trong nỗi sợ hãi tột độ.


Tuấn, với bộ giáp chiến thuật đã hỏng hoàn toàn hệ thống sưởi ấm sau cú giật điện của Long, run rẩy bám vào thanh dầm chịu lực để trượt xuống. Anh nhanh chóng bế thốc bé Bo lên, dồn nhóm trẻ mồ côi tiến về phía trước. "Chúng ta phải ra khỏi Vành Đai Sắt ngay! Sói Đen sắp đuổi kịp rồi!"


Nhóm người chạy thục mạng qua cửa thoát hiểm kỹ thuật, bước vào hành lang trung chuyển lớn kết nối giữa Sector 4 và Sector 2. Nhưng ngay khi vừa vượt qua ngưỡng cửa, tất cả đột ngột khựng lại.


Bóng tối của hành lang trung chuyển bị xé toạc bởi một thứ ánh sáng đỏ rực, điên cuồng. Tiếng rít gầm của động cơ thủy lực nặng nề vang dội dọc theo các vách thép mỏng, kèm theo tiếng cưa xích rít lên với tốc độ kinh hoàng.


Một cỗ máy khổng lồ cao hai mét rưỡi, di chuyển bằng ba chân bánh xích nặng nề đang chắn ngang lối thoát duy nhất. Đó là Rìu Sét – robot cắt tỉa cành nông nghiệp khổng lồ của Sector 4. Nhưng giờ đây, nó không còn là một công cụ lao động hiền hòa. Bộ não điện tử điều khiển trên đầu nó đã bị một búi rễ cây carbon đen bóng, quấn chặt lấy như một chiếc tổ ký sinh khổng lồ, bóp méo hoàn toàn mã lệnh bảo an. Một cánh tay của robot đã bị biến đổi thành lưỡi cưa xoay bằng hợp kim titan siêu cứng đường kính một mét, đang quay cuồng với tốc độ ba nghìn vòng mỗi phút, chém liên tục vào các dầm chịu lực xung quanh, tạo ra những cơn mưa tia lửa điện chói mắt và những vết cắt sâu hoắm trên tường trạm.


"Lùi lại!" Tuấn hét lên, đẩy nhóm trẻ ra sau một container phế liệu cơ khí. Anh nâng khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế lên, nhưng nhận ra súng đã hoàn toàn hết đinh thép tiêu chuẩn sau trận chiến với Long. Anh cố gắng nhắm vào bộ não điện tử của robot, nhưng lớp rễ carbon bọc ngoài quá dày và cứng như thép tấm đã bóp nát ý định của anh.


Ở phía trước, sát cạnh lưỡi cưa xoay đang điên cuồng gầm rú, một bóng người lực lưỡng đang chật vật né tránh. Đó là Lâm Sơn, trưởng nhóm thợ cơ khí tự do. Anh đeo chiếc kính hàn bảo hộ tối màu che nửa mặt, hai tay siết chặt chiếc Mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan kết nối trực tiếp với bình năng lượng đeo sau lưng.


"Lâm Sơn!" Vy khàn giọng gọi.


"Vy! Lũ rễ cây chết tiệt đã kích hoạt cỗ máy này! Lối sang Sector 2 bị khóa chặt rồi!" Lâm Sơn hét lên giữa tiếng rít gầm của lưỡi cưa. Anh dũng cảm lao lên, bóp cò chiếc mỏ hàn Vulcan. Một tia laser màu xanh lam nhiệt độ lên đến một nghìn năm trăm độ C phụt ra, cắt thẳng vào trục bánh xích bên trái của Rìu Sét.


*Xèo... xèo... xèo!*


Kim loại nóng chảy bắn ra tung tóe, nhưng lớp rễ carbon quấn quanh bánh xích của Rìu Sét lập tức co bóp, tiết ra một lớp dịch đen nhạt để hấp thụ nhiệt lượng và gia cố kết cấu thép chịu lực. Rìu Sét quay ngoắt thân mình khổng lồ, lưỡi cưa xoay chém một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng vào đầu Lâm Sơn.


Lâm Sơn kịp thời cúi rạp người xuống sàn sắt. Lưỡi cưa sượt qua trần cabin phía trên đầu anh, cắt đứt một thanh dầm chịu lực khổng lồ. Thanh dầm thép nặng hàng tấn đổ sập xuống, tạo ra một vụ chấn động cơ học mạnh mẽ hất văng Lâm Sơn ra xa. Chiếc mỏ hàn Vulcan tuột khỏi tay anh, văng lăn lóc trên sàn sắt.


Rìu Sét gầm rú, ba chân bánh xích của nó nghiền nát phế liệu dưới sàn, hướng thẳng lưỡi cưa xoay về phía container nơi nhóm trẻ đang trốn.


"Chúng ta phải ngắt nguồn điện của nó!" An hét lên, tay cầm cuộn Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh rứt ra từ bảng rơ-le điện cũ.


Vy biết An nói đúng, nhưng cỗ máy được bảo vệ quá kỹ bởi lớp rễ carbon đen cứng. Cô chạy vụt lên, bỏ qua cơn đau thắt ngực do phổi thiếu oxy. Cô áp lòng bàn tay trái đã hóa vảy carbon đen cứng trực tiếp lên mạng lưới rễ cây đang bám dọc vách hành lang kết nối với hệ thống cáp nguồn của Rìu Sét.


Vy kích hoạt kỹ năng Đọc tần số rung thực vật.


Một luồng xung động cơ học và điện sinh học cực mạnh dội ngược từ rễ cây thẳng vào hệ thần kinh cánh tay trái của Vy, gây ra một cơn đau nhức nhối dọc theo xương quai xanh lên đến cổ. Vy nghiến chặt răng, vệt máu lệ đóng băng trên má trái cô nứt ra rỉ máu. Nhưng trong tâm trí cô, nhịp đập sinh học của thực vật carbon hiện lên rõ ràng. Cô cảm nhận được tần số co bóp của dòng nhựa sinh học chảy trong rễ cây bám dọc thân robot. Có một điểm nút sinh học – khớp cổ của Rìu Sét, nơi các sợi rễ carbon merge trực tiếp với bộ não điện tử để truyền tín hiệu điều khiển xuống động cơ bánh xích.


"An! Khớp cổ của nó... ngay dưới búi rễ lớn! Thả dây cáp đồng vào đó để nối tắt mạch điện!" Vy hét lên khàn đặc cơ học.


An nhanh như một chú khỉ mỏ, sử dụng chiếc móc từ tính tự chế phóng lên các thanh dầm trần hành lang. Cậu leo lướt qua những khoảng trống không trọng lực, tiếp cận ngay phía trên đầu Rìu Sét. An kéo căng sợi dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh, nhắm thẳng vào khớp cổ của robot đang điên cuồng xoay lưỡi cưa.


Rìu Sét phát hiện ra chấn động trên trần. Nó đột ngột phát ra một sóng xung kích động năng tầm gần từ lưỡi cưa xoay, hất văng Lâm Sơn đang cố gượng dậy nhặt mỏ hàn. Luồng sóng chấn động làm rung chuyển cả hệ thống trần hành lang mỏng manh, khiến An bị mất điểm bám, suýt rơi thẳng vào lưỡi cưa đang quay tít.


Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng kèn kẹt cơ học quen thuộc vang lên từ cuối hành lang tối tăm.


Robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ, với một bên bánh xích bị hỏng nặng rít lên khô khốc, đã kéo lê thân hình rỉ sét bám đầy bụi carbon của mình vượt qua đống đổ nát từ Maintenance Bay 12B để đến cứu viện. Đôi mắt led màu xanh lục của nó nhấp nháy liên tục ở cường độ cao nhất. Nó không có vũ khí, nhưng nó sở hữu một thân hình kim loại đồ sộ được gia cố bằng thép tấm chống va đập.


Sắt Rỉ lao thẳng vào giữa đường tiến của Rìu Sét, dùng chính thân mình làm lá chắn vật lý che chắn hoàn toàn cho container nơi bé Bo và bé Na đang khóc thét.


*Rầm! Xoảng!*


Lưỡi cưa xoay của Rìu Sét chém sạt qua vai Sắt Rỉ, cắt đứt một cánh tay kẹp lớn của robot bảo trì lỗi và tạo ra cơn mưa tia lửa điện chói mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!