Bẫy Điện Vành Đai Sắt
Luồng khí làm lạnh âm một trăm độ C phun ra xối xả từ chân kén, đe dọa đóng băng vĩnh viễn hệ thống hỗ trợ sự sống của Huy. Sương giá trắng xóa lập tức bao phủ lấy lớp kính cường lực của kén ngủ đông 107-B, che khuất hoàn toàn gương mặt nhợt nhạt của em trai Vy bên trong. Luồng khí hóa lỏng cực lạnh rít lên từng hồi ghê rợn, nhanh chóng ngưng tụ thành những tinh thể tuyết bám dày đặc trên sàn sắt rỉ sét xung quanh.
"An! Kích thủy lực... không, dùng keo dán silicon khẩn cấp!" Vy hét lên qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1. Giọng nói của cô qua bộ đàm nội bộ phát ra mang theo độ rung cơ học sắc lạnh, khàn đặc như tiếng kim loại bị mài mòn.
Cơ thể Vy run lên bần bật. Việc cô quyết định rút bộ pin dự phòng Lithium-Sulphur từ ngực giáp để cắm trực tiếp vào kén của Huy đã khiến bộ đồ bảo hộ quân sự cũ Cấp 2 của cô mất hoàn toàn hệ thống sưởi ấm. Nguồn năng lượng giáp chỉ còn vỏn vẹn hai mươi phần trăm, tương đương với chưa đầy hai mươi tám phút điều áp phổi ngắn ngủi. Cái lạnh thấu xương của Sector 3 lập tức luồn lách qua từng thớ vải lót sờn rách, thấm sâu vào xương tủy cô. Trên má trái của Vy, vệt máu lệ màu đen – dấu vết của đợt đoản mạch từ trường trước đó – đã hoàn toàn đóng băng thành một đường rãnh khô khốc, đen bóng tàn nhẫn.
An nghiến răng, hai bàn tay bọc vải thô đã tê dại vì giật điện nhẹ từ rễ carbon cố gắng giữ chặt bình keo dán silicon áp suất cao. Cậu thiếu niên mười chín tuổi luồn người qua những sợi rễ carbon đen đang co bóp nhịp nhàng quanh kén, nhanh nhẹn phun một lớp keo dày màu xám xịt bịt kín vòi rò rỉ khí coolant dưới chân kén. Tiếng rít xì xì nhỏ dần rồi tắt ngóm.
"Xong rồi, chị Vy! Kén đã chuyển sang chế độ độc lập dã chiến, tạm thời ổn định trong hai mươi bốn giờ!" An thở dốc, lồng ngực phập phồng.
"Nhưng lính gác... đang tới," Tuấn khàn giọng cảnh báo. Sĩ quan an ninh đào ngũ đang quỳ một chân sát cửa sập bảo vệ, hai tay siết chặt khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế đã rỗng không. Cặp mắt sắc lạnh của anh quét qua hành lang tối tăm phía sau. "Sói Đen đã phát hiện ra vết cắt cáp mạng của chúng ta. Hắn đang dẫn đội đặc nhiệm K-12 quét hồng ngoại hướng thẳng về phía này. Chúng ta phải rút lui ngay lập tức!"
Vy gượng dậy, cánh tay trái của cô hoàn toàn cứng đờ, nặng trịch như một khúc gỗ mục. Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan đã lan rộng từ bả vai lên đến cổ, ôm sát lấy má trái cô như một chiếc giáp ký sinh tàn nhẫn. Cô không còn cảm nhận được cái lạnh ở cánh tay ấy, nhưng sự gỗ hóa đang âm thầm ăn mòn nhân dạng con người của cô từng phút một. Cô đưa mắt nhìn nhóm trẻ mồ mưu đang run rẩy nép sau lưng chị Hoa. Chúng không có giáp bảo hộ, chỉ có những tấm vải thô quấn tạm quanh người. Nếu bị kẹt lại đây, cái lạnh hoặc đạn laser của Sói Đen sẽ lấy mạng chúng trong tích tắc.
"Đi vào... Vành Đai Sắt," Vy ra lệnh, giọng cô khàn đặc cơ học qua mặt nạ. "Đó là lối đi duy nhất... ngoài tầm quét của AI Sophia-Alpha."
Nhóm người nhanh chóng luồn qua cửa thoát hiểm nhỏ dẫn vào Vành Đai Sắt – đường hành lang kỹ thuật chạy bao quanh vỏ ngoài của Sector 3. Ngay khi cánh cửa sập đóng sầm lại phía sau, một thế giới hoàn toàn khác hiện ra trước mắt họ.
Vành Đai Sắt lạnh lẽo và tối tăm đến đáng sợ. Nơi đây nằm sát lớp vỏ ngoài bằng hợp kim titan của trạm quỹ đạo, chỉ cách không gian vũ trụ chân không một lớp thép mỏng. Trọng lực ở đây cực kỳ yếu do nằm xa trục quay trung tâm của trạm, khiến mỗi bước đi của nhóm người trở nên bồng bềnh, dễ trôi dạt. Thỉnh thoảng, những tiếng kim loại co giãn răng rắc ghê rợn lại vang lên dọc theo các dầm chịu lực, hệ quả của sự chênh lệch nhiệt độ cực đoan giữa vùng sáng và vùng tối của quỹ đạo.
"Mọi người... bám chặt vào các gờ xương kim loại dọc vách ngăn," Vy chỉ dẫn, tay phải cô kẹp chặt chiếc cảm biến rung động cơ học Geiger-V vào một thanh dầm thép rỉ sét bên cạnh để dò tìm chấn động ngầm. "Đừng để cơ thể... trôi dạt tự do."
Bé Bo ôm chặt con búp bê vải rách, đôi mắt sáng ngời lanh lợi nhìn chằm chằm vào khoảng tối phía trước. Nhờ thính giác nhạy cảm đặc biệt, cậu bé có thể nghe thấy những tiếng sột soạt rất nhỏ truyền qua vách thép chịu lực. Cậu giật nhẹ vạt áo của Vy: "Chị Vy... phía trước có tiếng kêu lạ. Không phải tiếng rễ cây bò... mà là tiếng o o của dòng điện."
Vy nhíu mày. Cô nhìn xuống màn hình đơn sắc xanh của thiết bị phân tích khí Model-H4 cầm trên tay phải. Nồng độ oxy ở hành lang này đang tụt giảm nhanh do hệ thống lọc khí bị ngắt điện, nhưng điều đáng ngại hơn là thiết bị Geiger-V bắt đầu phát ra những tiếng tạch tạch tăng dần, báo hiệu có một nguồn năng lượng điện từ cực lớn đang hoạt động ngay phía trước.
"Bẫy điện," Tuấn nghiến răng, đưa tay cản nhóm trẻ lại. "Trịnh đã cho người thiết lập các bẫy điện cao thế tại các cửa thoát hiểm kỹ thuật để ngăn công nhân từ tầng đáy trốn sang phân khu thượng lưu. Kẻ gác đêm ở đây... chắc chắn là Long."
Như để minh chứng cho lời nói của Tuấn, một luồng ánh sáng xanh tím đột ngột xẹt qua bóng tối của hành lang kỹ thuật.
Một bóng người bước ra từ góc khuất của cabin điều khiển cũ. Đó là Long – giám sát viên an ninh dưới quyền Trịnh. Hắn mặc bộ giáp an ninh màu xám tro bám đầy bụi rỉ sét, khuôn mặt hốc hác tàn nhẫn lộ ra sau lớp kính bảo hộ mờ đục. Thắt lưng của hắn treo đầy những hộp pin cao áp và các thiết bị phát xung điện từ. Trong tay phải của Long là một khẩu súng điện áp cao tiêu chuẩn của Genesis, đầu nòng súng đang phát ra những tia điện li ti xanh lét.
"Sĩ quan đào ngũ Tuấn... và con chuột nhắt Vy," Long cất giọng lạnh lùng, âm thanh qua loa phát của giáp an ninh vang lên đầy hống hách. "Trưởng bộ phận Trịnh đã ra lệnh hàn chết lối này. Các ngươi không có đường thoát đâu. Đầu hàng đi, hoặc ta sẽ nướng chín lũ trẻ này bằng bẫy điện."
"Mơ đi!" Tuấn gầm lên.
*Hưu!*
Long không do dự, lập tức bóp cò súng điện. Một luồng điện áp cao phóng ra xé toạc bóng tối của Vành Đai Sắt. Tuấn nhanh nhẹn lao người né tránh, nhưng luồng điện vẫn bắn sạt qua bả vai phải của anh. Dòng điện cao thế làm cháy xém một mảng lớn giáp chiến thuật cải tiến của Tuấn, phát ra tiếng nổ đốp lớn kèm theo mùi khét lẹt của polymer cháy. Cú giật mạnh khiến hệ thống sưởi ấm tạm thời của giáp Tuấn bị chập mạch, tắt ngóm hoàn toàn.
"An! Đưa bọn trẻ... lùi lại phòng đệm!" Vy hét lên khàn đặc. Cô cố gắng dùng bàn tay phải lành lặn để giữ thăng bằng trong môi trường trọng lực yếu, trong khi cánh tay trái biến dị cứng đờ hoàn toàn vô dụng.
Long cười tàn nhẫn, hắn bước tới trên sàn sắt bằng đôi giày từ tính bám chặt dọc theo các gờ thép chịu lực. Trong môi trường trọng lực yếu này, việc sở hữu giày từ tính giúp hắn có ưu thế di chuyển tuyệt đối.
"Tuấn, anh hết đinh thép rồi đúng không? Khẩu súng tự chế của anh giờ chỉ là một cục sắt vụn!" Long mỉa mai, tay trái rút ra một khẩu dao găm titan sắc lẹm, lưỡi dao phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
Tuấn nghiến răng. Anh biết Long nói đúng. Khẩu súng bắn đinh áp lực khí nén của anh đã hoàn toàn cạn kiệt đạn thép từ trận chiến trước. Nhưng anh không thể lùi bước. Anh nhìn sang Vy đang run rẩy vì lạnh, nhìn mười hai đứa trẻ đang co rúm lại phía sau.
Tuấn dứt khoát cúi người, tay phải luồn xuống sàn sắt nứt nẻ bên cạnh. Bằng một lực giật mạnh mẽ của cơ vai, anh rứt mạnh một chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười lăm xăng-ti-mét đang bị lỏng lẻo dọc theo dầm chịu lực của hành lang. Tiếng kim loại gãy rắc vang dội trong không gian hẹp. Anh nhanh chóng nạp chiếc bu-lông rỉ sét ấy vào buồng đạn của súng bắn đinh.
"Vy! Dò tìm luồng điện rò rỉ!" Tuấn hét lên.
Vy hiểu ý anh ngay lập tức. Cô quỳ rạp xuống sàn sắt ẩm ướt do hơi nước ngưng tụ từ lớp vỏ trạm cực lạnh. Cô dùng tay phải kẹp chặt cảm biến Geiger-V vào sàn, đồng thời kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon. Võng mạc mắt trái của cô nhói lên một cơn đau buốt, vệt máu lệ màu đen đóng băng dọc má trái như muốn nứt ra. Nhưng trong tầm nhìn biến dị của cô, thế giới tối tăm của Vành Đai Sắt bỗng chốc chuyển sang tông màu xanh lục nhạt.
Cô nhìn thấy rõ ràng những luồng điện cao thế màu xanh lam lấp lánh đang chạy dọc dưới các tấm sàn sắt ẩm ướt, kết nối từ hộp điều khiển sau lưng Long đến các chốt bẫy điện ở cửa thoát hiểm kỹ thuật phía trước.
"Long... di chuyển theo... các gờ bám kim loại!" Vy khàn giọng hét lên, hơi thở của cô rít lên nhọc nhằn qua bộ lọc. "Tuấn... phá hủy điểm tựa... của hắn!"
Tuấn lập tức tắt trọng lực của giày từ tính cá nhân. Anh dùng lực đẩy phản lực từ bình nén khí mini đeo hông, lao vút người vào cận chiến với Long giữa không trung của hành lang kỹ thuật.
Long bất ngờ trước cú lao người liều lĩnh của Tuấn. Hắn vung dao găm titan đâm liên tiếp vào ngực Tuấn. Tuấn gồng người, dùng báng của khẩu súng bắn đinh đỡ đòn chịu lực. Tiếng kim loại va chạm *keng keng* chói tai vang lên liên tục giữa không trung. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe, chiếu sáng khuôn mặt đầy vết sẹo lạnh lùng của Tuấn và vẻ mặt điên cuồng của Long.
*Nhịp thứ nhất: Long dùng súng điện áp cao bắn sạt qua vai Tuấn, dòng điện làm cháy xém một mảng giáp chiến thuật.*
Luồng điện từ súng của Long khiến toàn bộ hệ thống sưởi ấm của giáp Tuấn bị tê liệt, cái lạnh âm độ của Vành Đai Sắt lập tức bao phủ lấy cơ thể anh, khiến các khớp cơ bắp của anh bắt đầu co rút đau đớn.
*Nhịp thứ hai: Tuấn tắt trọng lực giày từ tính, dùng lực đẩy phản lực lao vào cận chiến với Long giữa không trung.*
Trong môi trường không trọng lực, Tuấn lợi dụng quán tính của cú lao người để ép sát Long, triệt tiêu ưu thế cự ly của khẩu súng điện cầm tay.
*Nhịp thứ ba: Long rút dao găm titan đâm liên tục, Tuấn dùng báng súng bắn đinh đỡ đòn chịu lực.*
Lưỡi dao găm titan của Long chém sạt qua lớp polymer bảo vệ của súng bắn đinh, để lại những vết cắt sâu hoắm rỉ ra chất dầu bôi trơn màu vàng nhạt.
*Nhịp thứ tư: Vy dùng cảm biến Geiger-V kẹp vào sàn sắt để dò tìm luồng điện rò rỉ từ các bẫy điện của Long.*
Thiết bị Geiger-V phát ra tiếng tạch tạch liên tục với tần số cực cao, Vy nhìn thấy dòng điện rò rỉ đang tích tụ mạnh mẽ dưới vũng nước ngưng tụ sát chân bé Bo.
*Nhịp thứ mười bảy: Tuấn tính toán góc bắn, hướng họng súng bắn đinh bắn nát hộp điều khiển bẫy điện sau lưng Long.*
Tuấn xoay ngược khẩu súng bắn đinh, nhắm thẳng vào chiếc hộp điều khiển màu xám đang nhấp nháy đèn đỏ sau lưng Long. Anh bóp cò cơ học.
*Hưu!*
Chiếc bu-lông titan rỉ sét được phóng ra bằng áp lực khí nén cực đại, lao vút đi ở cự ly chưa đầy nửa mét. Phát bắn chuẩn xác găm thẳng vào giữa hộp điều khiển của Long.
*Ầm!*
Một tiếng nổ đoản mạch lớn vang lên. Hộp điều khiển sau lưng Long vỡ tan thành nhiều mảnh phế liệu kim loại, giải phóng một luồng tia lửa điện xanh lè bao phủ lấy thân hình hắn. Dòng điện cao thế dội ngược khiến bộ giáp an ninh của Long bị quá tải mạch, phát ra tiếng rít chói tai. Long hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể hắn bị lực giật điện hất văng ra khỏi sàn sắt, trôi dạt tự do vào khoảng không gian tối tăm của đường hành lang kỹ thuật ngoài vỏ trạm.
"Vy! Cắt dây cáp nguồn khẩn cấp!" Tuấn hét lên khi đang cố bám lại vào một thanh dầm chịu lực dọc vách ngăn.
Nhưng Long, trong cơn điên loạn trước khi bị trôi dạt hoàn toàn, đã kịp dùng bàn tay phải bọc giáp siết chặt lấy chiếc công tắc phụ (backup switch) treo dọc vách tường hành lang.
"Lũ chuột nhắt... chết chung đi!" Long gầm lên qua loa phát thanh bị rè.
Hắn dứt khoát gạt mạnh chiếc cần gạt màu đỏ.
*Cạch!*
Hệ thống bẫy điện cao thế dự phòng (backup high-voltage grid) của toàn bộ phân khu Vành Đai Sắt lập tức được kích hoạt. Những luồng điện cao thế khổng lồ màu xanh tím bắt đầu phóng ra xối xả từ các chốt thoát hiểm dọc hành lang.
Kinh hoàng hơn, do sự chênh lệch nhiệt độ ngoài không gian, một lượng lớn hơi nước ngưng tụ đã tạo thành một lớp màng nước mỏng ẩm ướt bao phủ toàn bộ bề mặt sàn sắt rỉ sét của hành lang kỹ thuật. Lớp nước ẩm này hoạt động như một chất dẫn điện hoàn hảo.
Dòng điện cao thế từ bẫy phụ lập tức bắt đầu lan truyền với tốc độ kinh hoàng dọc theo sàn sắt ẩm, hướng thẳng về phía phòng đệm nơi nhóm trẻ tị nạn đang đứng co rúm.
Bé Bo đang ôm chặt con búp bê vải rách, đôi chân nhỏ bé của cậu đứng sát mép sàn sắt ẩm ướt. Luồng điện xanh tím đang bò ngoằn ngoèo dọc theo các ren kim loại rỉ sét, chỉ còn cách chân cậu bé chưa đầy một mét.
"Bo! Nhảy lên!" An hét lên tuyệt vọng, nhưng trong môi trường trọng lực yếu, nhóm trẻ quá hoảng sợ để có thể phản ứng kịp thời.
Robot bảo trì lỗi Sắt Rỉ không có ở đây để làm lá chắn hấp thụ dòng điện. Nó vẫn đang kẹt cứng dưới dầm sập tại Maintenance Bay 12B để giữ đường lui cho cả nhóm. Cánh tay trái biến dị của Vy hoàn toàn cứng đờ, không thể gồng lực kéo bé Bo ra khỏi vùng nguy hiểm, trong khi ngón tay phải của cô vừa bị một luồng điện nhỏ rò rỉ giật tê liệt tạm thời, run rẩy không thể cầm nổi chiếc kìm cách điện của An.
Dòng điện cao thế xanh tím tiếp tục bò sát sàn sắt ẩm, tiếng nổ lép bép của tia lửa điện rít lên ghê rợn, chỉ còn cách gót chân của bé Bo vài xăng-ti-mét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!