Nhạc nềnIrregular

Sự Cứu Rỗi Dang Dở

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn hình định vị lượng tử nhấp nháy dồn dập, nhịp tim của Huy chỉ còn hai mươi tám lần một phút.


Cái lạnh của buồng kén ngủ đông số mười mười bảy buốt lên như hàng ngàn cây kim chọc thẳng vào da thịt. Khác với cái lạnh ngoài không gian chân không, cái lạnh ở đây mang theo mùi amoniac nồng nặc và hơi dầu máy đóng băng bốc lên từ những đường ống kỹ thuật bị rò rỉ. Vy quỳ rạp dưới sàn sắt, bàn tay phải run rẩy áp chặt vào lớp kính cường lực bám đầy tuyết trắng của kén 107-B. Bên trong lớp kính mờ đục, gương mặt của Huy hiện ra hốc hác, làn da tái nhợt không một vệt máu dưới ánh sáng đỏ lòm của đèn báo động khẩn cấp. Em trai cô – chàng kỹ sư thực tập hai mươi hai tuổi – đang lịm đi khi hệ thống hỗ trợ sự sống cạn kiệt nguồn điện dự phòng.


"Chị Vy, chúng ta không có thời gian! Nhịp tim của Huy đang rơi tự do!" Tiếng của An vang lên bên tai Vy qua bộ đàm nội bộ, khàn đặc và gấp gáp. Cậu thiếu niên mười chín tuổi đang cố gắng dùng chiếc móc từ tính tự chế để neo giữ hai bình oxy dự phòng bám tuyết cực lạnh sát vách cabin, tránh để chúng va đập trong môi trường trọng lực yếu của Sector 3.


Vy nghiến chặt răng. Một vệt máu lệ màu đen – hỗn hợp của máu tươi và bụi nano carbon từ sự cố đoản mạch từ trường ở chương trước – vẫn còn bám chặt, đóng băng thành một vệt dài khô khốc dọc theo má trái của cô. Đôi mắt Vy phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, phản chiếu lên vách kính kén ngủ đông. Cánh tay trái của cô hoàn toàn cứng đờ, lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan đã lan rộng từ bả vai lên đến cổ, ôm sát lấy má trái như một chiếc giáp ký sinh tàn nhẫn. Cô không còn cảm nhận được cái lạnh bằng cánh tay ấy, nhưng sức nặng của nó đè nặng lên lồng ngực cô, khiến mỗi nhịp thở qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 trở thành một tiếng rít cơ học trầm đục, khàn đặc.


"An... kết nối cáp cứng... của Datapad vào... cổng điều khiển," Vy ra lệnh. Giọng nói của cô phát ra mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn, hệ quả của việc phế quản bắt đầu thích nghi với độc tố carbon.


An nhanh nhẹn luồn tay qua những sợi rễ carbon đen bóng đang quấn chặt lấy chân kén. Những sợi rễ này không còn vô tri; chúng đang co bóp nhịp nhàng, phát ra thứ ánh sáng xanh lục nhạt khi liên tục hút dòng điện sinh học rò rỉ từ hệ thống cáp của trạm. An cắm đầu cáp đồng lõi sợi thủy tinh từ chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm trực tiếp vào cổng dịch vụ cứng dưới chân kén.


Ngay lập tức, màn hình Datapad sáng bùng lên. Nhưng chưa kịp để Vy nhập mã ghi đè, màn hình đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Một dòng chữ cảnh báo đập thẳng vào mắt cô:


*Hệ thống cảnh báo: Phát hiện xâm nhập mạng ngoại vi. Tiến trình xóa dữ liệu định danh sinh trắc học của vật chủ Huy bắt đầu. Thời gian còn lại: 75 giây. Người điều hành: Huy Đen.*


"Khốn kiếp!" Tuấn gầm lên từ phía sau cửa sập bảo vệ. Anh đang quỳ một chân, hai tay giữ chặt khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế đã hết sạch đinh thép hoàn toàn, mắt cảnh giác nhìn ra hành lang tối tăm nơi đặc nhiệm Sói Đen đang lùng sục. "Huy Đen đang dùng băng thông ưu tiên của siêu máy tính AI Sophia-Alpha để cô lập chúng ta! Hắn muốn xóa sạch dữ liệu của Huy để kén tự động ngắt điện vĩnh viễn!"


Vy cố gắng áp ngón tay phải của mình vào đầu quét vân tay của kén ngủ đông để thực hiện giao thức ghi đè sinh học khẩn cấp. Nhưng cảm biến quét vân tay bằng silicon đã bị các sợi rễ carbon ăn mòn, phân hủy hoàn toàn kết cấu thành một lớp bột xám xịt. Thử nghiệm thất bại. Giao thức cơ học hoàn toàn vô dụng.


"Chúng ta phải đấu trí mạng dã chiến," Vy khàn giọng nói.


Cô đặt chiếc Datapad của Giáo sư Lâm lên đùi phải, ngón tay của bàn tay phải còn lành lặn lướt nhanh trên màn hình cảm ứng bám đầy bụi rỉ sét. Cô không thể sử dụng hệ thống mạng của trạm vì Huy Đen đang nắm quyền kiểm soát tối cao. Cách duy nhất là sử dụng đoạn mã sửa lỗi dang dở của Hoàng Anh – thiên tài AI nông nghiệp – đã được cô giải mã và lưu trữ trong Datapad.


*Nhịp thứ nhất: Huy Đen kích hoạt giao thức cô lập kén, gửi mã lệnh xóa dữ liệu sinh trắc.*

Trên màn hình Datapad, hàng ngàn dòng lệnh màu đỏ của Huy Đen đang tràn xuống như một cơn lũ, bóp nghẹt các cổng logic của kén ngủ đông 107-B. Hắn đang cố gắng ghi đè lên phân vùng bộ nhớ chứa dữ liệu nhịp tim và DNA của Huy.


*Nhịp thứ hai: Vy dùng Datapad nạp thuật toán sửa lỗi của Hoàng Anh để ghi đè lệnh xóa.*

Vy gõ nhanh một chuỗi lệnh logic, kích hoạt đoạn mã sửa lỗi của Hoàng Anh. Đoạn mã này hoạt động như một kháng thể số, tự động tạo ra các cổng logic ảo để đánh lừa thuật toán quét của Huy Đen. Dòng chữ "Wiping..." trên màn hình kén khựng lại ở mức 45%.


*Nhịp thứ ba: Rễ carbon bám dọc dây cáp kén hút dòng điện sinh học, tạo ra các xung nhiễu tín hiệu mạng.*

Ngay khi Vy đang giành lại quyền kiểm soát, những sợi rễ carbon bám quanh dây cáp dữ liệu đột ngột co bóp mạnh. Chúng hút dòng điện chạy qua cáp, tạo ra các xung nhiễu điện từ cực mạnh. Màn hình Datapad của Vy bị nhiễu sọc ngang, các dòng lệnh bắt đầu nhảy loạn xạ. Sự mất ổn định vật lý này đe dọa làm hỏng hoàn toàn tiến trình ghi đè.


"An! Giữ chặt đầu cáp! Đừng để rễ cây hút hết tín hiệu!" Vy hét lên qua bộ lọc mặt nạ.


An nghiến răng, dùng hai bàn tay trần bọc vải thô bóp chặt lấy đoạn cáp dữ liệu, cố gắng dùng cơ thể mình để giảm bớt sự chênh lệch điện thế do rễ cây gây ra. Cậu thiếu niên rên rỉ khi những luồng điện sinh học cực nhỏ từ rễ cây truyền qua vải, làm tê dại các đầu ngón tay.


*Nhịp thứ tư: Huy Đen gửi virus khóa cổng cứng, Vy dùng mỏ hàn Vulcan cắt đứt cáp mạng chính.*

Màn hình Datapad hiển thị một cảnh báo mới: Huy Đen đã phát hiện ra can thiệp phần cứng và đang gửi một virus mã độc để khóa chết cổng dịch vụ cứng của kén. Nếu cổng này bị khóa, Vy sẽ vĩnh viễn mất kết nối với kén của Huy.


Vy đưa mắt nhìn sang chiếc Mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan đang đeo bên hông An. Thiết bị chỉ còn mười phần trăm pin dự phòng. Cô chộp lấy mỏ hàn bằng bàn tay phải, kích hoạt van áp suất dương bằng một ngón tay cái. Tia laser màu xanh lam nhiệt độ cao 1500 độ C xẹt qua không khí.


*Xèo... xèo...*


Vy không nhắm vào cổng dịch vụ. Cô hướng tia laser thẳng vào đường cáp mạng chính của trạm kết nối từ trần nhà xuống đỉnh kén ngủ đông. Đường cáp đồng bọc chì dày ba xăng-ti-mét bị tia laser cắt đứt ngọt lịm. Những tia lửa điện bắn ra tung tóe, tỏa ra mùi khét lẹt của polymer cháy.


Việc cắt đứt cáp mạng chính đã cô lập hoàn toàn kén ngủ đông 107-B khỏi siêu máy tính AI Sophia-Alpha và sự kiểm soát của Huy Đen. Kén lập tức chuyển sang giao thức vận hành độc lập dã chiến.


*Nhịp thứ mười bảy: Màn hình kén của Huy hiển thị thông báo khẩn cấp.*

Đèn báo động đỏ tắt ngóm, thay vào đó là màn hình hiển thị đơn sắc xanh của kén ngủ đông sáng lên với dòng chữ lạnh lùng:


*Cảnh báo: Đã ngắt kết nối mạng trạm. Chuyển sang chế độ độc lập. Nguồn điện dự phòng còn 5%. Life support: Critical. Yêu cầu kết nối nguồn điện ngoài khẩn cấp trong vòng 30 giây để duy trì trạng thái ngủ đông tối thiểu.*


Nhịp tim của Huy hiển thị trên vòng định vị sinh trắc đã giảm xuống mức hai mươi bốn lần một phút. Chỉ còn ba mươi giây.


Vy nhìn vào bộ đồ bảo hộ quân sự cũ Cấp 2 mà cô đang mặc. Đây là bộ giáp duy nhất giúp cô duy trì áp suất phổi và sưởi ấm cơ thể trong môi trường sương giá này. Nhưng nó cũng sở hữu một bộ pin dự phòng Lithium-Sulphur dung lượng cao còn khoảng tám mươi phần trăm năng lượng.


"Vy! Cô không được làm thế!" Tuấn hét lên khi thấy cô đưa tay lên van điều áp ngực của bộ giáp. "Nếu cô rút pin của giáp để nạp cho kén, hệ thống sưởi ấm của cô sẽ tắt hoàn toàn. Cô sẽ bị đóng băng phổi trong vòng chưa đầy ba mươi phút!"


"Tôi không... có lựa chọn khác," Vy khàn giọng trả lời. Giọng nói metallic của cô không hề có sự do dự. "Nếu Huy chết... mọi nỗ lực của chúng ta... đều vô nghĩa."


Vy dùng bàn tay phải lành lặn, dứt khoát giật đứt chốt an toàn của bộ pin dự phòng trên ngực giáp. Cô cắm trực tiếp sợi cáp chuyển đổi từ giáp vào emergency port dưới chân kén của Huy.


*Vù... vù...*


Tiếng quạt tản nhiệt của kén ngủ đông đột ngột rít lên mạnh mẽ khi nhận được nguồn năng lượng mới. Chỉ số nguồn điện của kén tăng vọt lên mức ba mươi phần trăm. Nhịp tim của Huy hiển thị trên vòng định vị sinh trắc bắt đầu ổn định trở lại ở mức bốn mươi lần một phút. Kén của Huy đã được bảo vệ tạm thời trong vòng hai mươi bốn giờ tới.


Nhưng ngay lập tức, bộ giáp của Vy phát ra tiếng bíp bíp cảnh báo lạnh lùng: *Warning: Suit energy at 20%. Thermal heating disabled. Pressure regulation: 28 minutes remaining.*


Cái lạnh của Sector 3 lập tức ập vào lớp vải lót bên trong giáp, khiến Vy run lên bần bật. Phổi cô co thắt dữ dội, hơi thở rít lên từng hồi khò khè đau đớn.


"Chúng ta... phải di chuyển ngay," Vy thì thầm, đôi mắt huỳnh quang xanh lục nhạt của cô nhòe đi vì sương giá bắt đầu đóng băng trên kính bảo hộ. "Sói Đen... sẽ phát hiện ra... vết cắt cáp mạng..."


*Rít... Rít...*


Một tiếng rít kim loại sắc nhọn, chói tai đột ngột vang lên từ khớp nối thủy lực phía dưới kén ngủ đông 107-B. Lớp sương lạnh màu trắng đục lập tức phun ra xối xả từ khe hở của van điều áp kén, che khuất hoàn toàn gương mặt của Huy phía sau lớp kính.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!