Nhạc nềnIrregular

Kén Lạnh Sector 3

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hơi lạnh của Sector 3 không giống cái lạnh buốt giá thông thường dưới Trái Đất. Nó là một thứ lạnh khô khốc, nồng nặc mùi amoniac và dầu đông lạnh công nghiệp bị rò rỉ, len lỏi qua từng khe hở của lớp giáp bảo hộ sờn rách.


Vy bò rạp người trên sàn sắt rỉ sét của lối đi ngầm thời sơ khai. Tấm bản đồ holographic cũ kỹ từ bộ nhớ của Model-X đã tắt ngóm từ mười phút trước khi năng lượng của nó cạn kiệt, nhưng sơ đồ kết cấu của đường ống kỹ thuật này đã được khắc sâu vào đại não của cô. Đây là một đường ống dẫn dầu bảo trì cũ, hẹp đến mức bả vai phải bọc giáp quân sự của Vy liên tục va quẹt vào vách thép, tạo ra những tiếng sột soạt ghê người trong bóng tối.


"Chị Vy... phía trước có gió lưu thông. Chúng ta sắp ra tới rìa Sector 3 rồi," tiếng thì thầm của An vang lên qua bộ đàm nội bộ, khàn đặc và run rẩy vì cái lạnh âm mười độ C của phân khu ngủ đông.


Vy không trả lời ngay. Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn nắm chặt lấy chiếc Vòng định vị sinh trắc của Huy. Chiếc vòng đeo tay bằng titan nhẹ nhấp nháy một luồng ánh sáng đỏ yếu ớt, phản chiếu lên lớp kính bảo hộ nứt nẻ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1. Mỗi nhịp nhấp nháy của đèn đỏ là một nhịp tim yếu ớt của em trai cô, đang bị kẹt sâu trong kén ngủ đông số 107-B. Nhịp tim hiển thị trên màn hình nhỏ chỉ còn bốn mươi lăm lần một phút. Rất thấp. Kén của Huy đang cạn kiệt năng lượng sưởi ấm tuần hoàn.


Cánh tay trái của Vy hoàn toàn cứng đờ. Từ khuỷu tay trở xuống, lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan đã bao phủ toàn bộ da thịt, triệt tiêu mọi xúc giác. Thứ biến dị tàn nhẫn ấy không còn đau đớn, nhưng nó nặng trịch như một khúc gỗ mục bám chặt vào bả vai phải của cô. Lớp vảy đen ấy đang âm thầm lan rộng, bò dọc theo xương quai xanh, phủ lên cổ và bám sát vào má trái của cô như một loài ký sinh kiên nhẫn.


"Lùi lại. Giữ khoảng cách năm mét," Vy ra lệnh. Giọng nói của cô phát ra qua bộ lọc của mặt nạ, mang theo một luồng âm thanh trầm đục, khàn đặc và có độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn. Đôi mắt cô, dưới tác động của bụi bào tử carbon tích tụ trong võng mạc, phát ra một thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục, tựa như hai đốm lửa ma trơi lập lòe trong bóng tối của đường ống.


Tuấn đi ngay sau cô, một tay bế bé Linh đang mê man sốt cao, tay kia cầm khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế. Khẩu súng hoàn toàn vô dụng vì băng đạn đã rỗng không từ sau trận chiến ở kho đông lạnh, nhưng anh vẫn giữ chặt nó như một phản xạ tự vệ của một cựu sĩ quan an ninh. Chị Hoa và An đi giữa, bảo bọc mười một đứa trẻ mồ côi đang ngồi chụm đầu vào nhau dưới tấm bạt bạc phản xạ nhiệt rách nát để che giấu vệt nhiệt lượng cơ thể khỏi hệ thống quét hồng ngoại của trạm.


Khi Vy bò đến cuối đường ống dẫn dầu, cô dùng tay phải bẩy nhẹ tấm lưới sắt thông gió. Một luồng sương giá màu trắng đục lập tức tràn vào, che khuất tầm nhìn. Trước mắt cô là Hall ngủ đông của Sector 3 – một nghĩa trang khổng lồ bằng thép lơ lửng giữa không gian. Hàng ngàn chiếc kén ngủ đông hình trụ xếp thành từng tầng, dựng đứng dọc theo các vách cabin như những ngôi mộ bằng kính cường lực bám đầy tuyết lạnh.


Nhưng không gian ấy không hề yên bình.


*Vù... vù...*


Tiếng cánh quạt tản nhiệt của hệ thống quét hồng ngoại quét dọc các hành lang đệm từ. Vy lập tức rụt đầu lại. Qua khe hở của tấm lưới thông gió, cô nhìn thấy ba bóng đen đang di chuyển chậm rãi trên đường ray kỹ thuật phía dưới.


Dẫn đầu là Sói Đen – Đội trưởng đội đặc nhiệm cơ động K-12 của tập đoàn Genesis. Hắn mặc bộ giáp áp suất cao màu đen nhám, chiếc mặt nạ phòng độc hình đầu sói có hai mắt led màu đỏ lòm đang quét liên tục. Trên tay hắn là khẩu súng bắn tỉa laser dài, tích hợp kính tầm nhiệt đa quang phổ có khả năng phát hiện hơi thở CO2 xuyên qua các tấm vách ngăn mỏng.


Đi hai bên Sói Đen là hai thực thể kỳ dị khiến An phải nín thở chặn họng để ngăn một tiếng hét kinh hoàng.


Đó là lũ Vật Chủ-02. Từng là lính gác an ninh của Genesis, giờ đây họ chỉ còn là những cái xác không hồn bị rễ cây carbon Phyto-Carbon-7 luồn vào tủy sống qua các khe hở của giáp bảo hộ. Những sợi rễ đen bóng, lấp lánh dòng nhựa sinh học màu xanh lục, quấn chặt lấy hệ thần kinh trung ương và cánh tay của họ, biến cơ bắp sinh học thành một cơ cấu đòn bẩy cơ khí giật cục. Đôi mắt họ đục ngầu, không tròng, nhưng bàn tay bị gỗ hóa carbon vẫn nắm chặt lấy khẩu súng laser Genesis-P3.


*Cạch... Rắc...*


Mỗi khi một xung điện thực vật chạy dọc theo tủy sống, cơ thể của Vật Chủ-02 lại giật mạnh một phát. Ngón tay bị gỗ hóa bóp cò vô thức, khiến khẩu súng laser xả ra những tia sáng đỏ rực bắn phá mù quáng vào các góc tối nghi ngờ của hành lang. Những tia laser nóng nóng quét qua các cột thép, làm bốc hơi lớp tuyết lạnh thành những luồng hơi nước xì xì.


"Đội hình tuần tra K-12 đang sử dụng kính tầm nhiệt để quét CO2," Tuấn thì thầm sát tai Vy, giọng anh căng thẳng cực độ. "Khẩu súng bắn đinh của tôi không còn một thanh đinh thép nào. Giáp chiến thuật của tôi đã mất hệ thống sưởi ấm, nếu chúng ta bị phát hiện và dồn vào thế phải chiến đấu trong môi trường lạnh giá này, cơ bắp của tôi sẽ bị đông cứng trong vòng hai phút."


Vy quan sát Sói Đen. Hắn đang tiến lại gần lối ra của đường ống dẫn dầu. Chiếc kính ngắm hồng ngoại trên mũ bảo hiểm của hắn đang xoay tròn, hướng thẳng về phía tấm lưới thông gió nơi họ đang ẩn nấp. Tấm bạt bạc phản xạ nhiệt của nhóm trẻ đã bị rách một mảng lớn trong trận chiến trước, liên tục rò rỉ những vệt nhiệt lượng ấm áp ra môi trường xung quanh.


"An, dùng thiết bị can thiệp mạng để nối tắt rơ-le điện hành lang, tắt toàn bộ hệ thống chiếu sáng khẩn cấp," Vy khẽ ra lệnh.


An lập tức rút chiếc máy tính bảng quân sự siêu bền, gõ nhanh một chuỗi lệnh hack. Nhưng chỉ ba giây sau, màn hình máy tính bảng đột ngột hiện lên một biểu tượng đầu lâu màu đỏ rực kèm theo dòng chữ: *Access Denied - Firewall Active - Operator: Huy Đen*.


"Chị Vy! Em bị chặn rồi!" An nói, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Huy Đen – kỹ thuật viên mạng của Trịnh – đã lập tường lửa khóa cứng toàn bộ cổng rơ-le của Sector 3. Em không thể can thiệp số từ xa được nữa. Nếu cố hack tiếp, hắn sẽ định vị được địa chỉ IP của chúng ta trong vòng ba mươi giây."


Sói Đen đã dừng lại cách tấm lưới thông gió mười lăm mét. Hắn nâng khẩu súng bắn tỉa laser lên, thấu kính hồng ngoại bắt đầu tập trung vào vệt nhiệt lượng rò rỉ từ tấm bạt rách của nhóm trẻ. Một Vật Chủ-02 bên cạnh hắn cũng bắt đầu xoay họng súng laser Genesis-P3 về phía họ, ngón tay co bóp giật cục theo xung điện sinh học của rễ cây.


Vy biết họ không thể lùi lại. Lượng oxy dự phòng trong bình nén của nhóm chỉ còn đủ dùng trong vòng chưa đầy ba giờ. Nếu không vượt qua chốt chặn này để tiếp cận kén ngủ đông của Huy, tất cả sẽ cùng chết ngạt trong đường ống tối tăm này.


Cô đưa bàn tay phải vào túi bảo hộ đeo hông, rút ra một thỏi pin Lithium-Sulphur đã bị hỏng vỏ ngoài do va đập cơ học. Thỏi pin đang rò rỉ một lượng nhỏ axit polymer màu vàng nhạt, tỏa ra luồng nhiệt ấm nóng nguy hiểm. Vy nhặt một chiếc hộp sắt phế liệu rỉ sét dưới sàn ống, bỏ thỏi pin vào trong.


"Vy, cô định làm gì?" Tuấn hỏi, mắt anh không rời khỏi Sói Đen.


"Áp dụng Phương pháp gây nhiễu sóng AI bằng từ trường," Vy khàn giọng trả lời, giọng nói metallic của cô khô khốc. "Tôi sẽ nối tắt cực âm và cực dương của thỏi pin Lithium hỏng này bằng một sợi dây đồng trần. Nó sẽ tạo ra một hiện tượng đoản mạch cực mạnh trong hộp sắt, giải phóng một xung điện từ trường tầm gần trong vòng ba phút. Từ trường mạnh sẽ làm mù tạm thời kính tầm nhiệt của Sói Đen và vô hiệu hóa cảm biến của lũ Vật Chủ."


"Nhưng thỏi pin sẽ phát nổ nếu duy trì đoản mạch quá ba phút!" An cảnh báo, giọng cậu run lên.


"Chúng ta chỉ có đúng ba phút," Vy dứt khoát. Cô dùng mười đầu ngón tay của bàn tay phải, khéo léo quấn sợi dây đồng trần nối trực tiếp hai cực của thỏi pin Lithium hỏng, rồi đóng sầm nắp hộp sắt lại.


*O... O... O...*


Chiếc hộp sắt lập tức phát ra những tiếng o o nhỏ, rung lên bần bật trong tay Vy. Không khí xung quanh dao động nhẹ do sóng từ trường cực mạnh lan tỏa. Nhiệt độ của hộp sắt tăng vọt lên đến tám mươi độ C, nung nóng lớp vảy carbon trên tay Vy. Cô không cảm nhận được nhiệt độ bằng xúc giác, nhưng những thớ cơ biến dị dọc cánh tay trái của cô bắt đầu co rút mạnh mẽ do phản ứng với từ trường.


Vy ghé mắt sát kính bảo hộ. Cơn đau nhói như kim châm truyền thẳng từ hộp sắt vào hệ thần kinh trung ương của cô, khiến các mao mạch ở mắt trái bị vỡ nhẹ. Một dòng dịch màu đen nhạt rỉ ra từ khóe mắt Vy, chảy dọc theo lớp vảy carbon trên má cô. Nhưng đôi mắt huỳnh quang xanh lục của cô vẫn nhìn rõ mọi chuyển động trong bóng tối.


Hiệu quả xuất hiện ngay lập tức.


Sói Đen đột ngột khựng lại. Kính tầm nhiệt đa quang phổ trên mũ bảo hiểm của hắn bị các đường sọc ngang nhiễu loạn che khuất hoàn toàn. Hắn grunt một tiếng khó chịu, đưa tay lên đập mạnh vào bên hông mũ để hiệu chuẩn lại cảm biến nhưng màn hình hiển thị chỉ còn một màu xám xịt của tuyết từ trường.


Nhưng xung điện từ trường mạnh mẽ từ chiếc hộp sắt đoản mạch cũng lập tức kích thích hệ thần kinh thực vật của lũ Vật Chủ-02 lân cận.


*Rắc... Rắc...*


Cơ thể của tên Vật Chủ-02 bên trái co giật dữ dội. Những sợi rễ carbon bám dọc tủy sống của hắn phồng to lên, phát ra ánh sáng huỳnh quang xanh lục đậm đặc. Xung điện thực vật quá tải khiến cánh tay bị gỗ hóa của hắn co bóp liên tục.


*Hưu! Hưu! Hưu!*


Khẩu súng laser Genesis-P3 trên tay hắn xả đạn vô hướng. Những luồng ánh sáng đỏ rực xé toạc bóng tối lạnh giá của Sector 3, bắn nát mảng trần thép phía trên lối ra của đường ống dẫn dầu. Những mảnh kim loại rỉ sét và băng tuyết rơi xuống rào rào, tạo ra một trận mưa mảnh vụn chói mắt.


"Tuấn! Đèn hành lang!" Vy hét lên qua bộ đàm.


Tuấn đã chuẩn bị sẵn sàng. Anh nhặt một chiếc bu-lông titan rỉ sét dài mười xăng-ti-mét nhặt được trong đường ống dẫn dầu, nạp vào họng súng bắn đinh áp lực. Anh quỳ một chân lấy điểm tựa, hướng thẳng họng súng vào cụm đèn halogen công nghiệp treo trên trần hành lang kỹ thuật – nguồn sáng duy nhất của phân khu lúc này.


*Hưu!*


Tiếng nổ khí nén đanh gọn vang lên trong không gian hẹp. Chiếc bu-lông titan lao vút đi với vận tốc cực lớn, bắn nát hộp điện điều khiển của cụm đèn trần.


*Bùm!*


Một luồng tia lửa điện chớp tắt xẹt mạnh, và toàn bộ Hall ngủ đông của Sector 3 lập tức bị plunging vào một bóng tối tuyệt đối. Không còn ánh đèn khẩn cấp, không còn ánh sáng hồng ngoại. Chỉ có bóng tối lạnh lẽo bao trùm, và thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học yếu ớt từ mắt Vy và những sợi rễ carbon bám trên vách trạm.


"Di chuyển cực chậm! Đồng điệu với nhịp rung cơ học của hệ thống làm lạnh kén!" Vy ra lệnh cho cả nhóm qua bộ đàm nội bộ.


Cô đã quan sát và nhận biết quy luật: lũ Vật Chủ-02 bị mù trong bóng tối, chúng chỉ định vị mục tiêu dựa trên chấn động cơ học của sàn sắt và chuyển động nhanh. Hệ thống máy nén khí làm lạnh kén ngủ đông của Sector 3 đang hoạt động với tần số rung sáu mươi héc-ta, tạo ra những tiếng thầm thì cơ học đều đặn dọc hành lang.


Tuấn dẫn dắt nhóm trẻ di chuyển nhanh qua các khoảng trống cabin dưới sự che chở của tấm bạt bạc cách nhiệt. Họ bước đi cực kỳ chậm rãi, đặt từng bước chân đồng điệu hoàn toàn với nhịp rung *o o o* của máy nén khí dưới sàn sắt.


Sói Đen đứng cách họ chưa đầy mười mét. Hắn đang cố gắng bứt bỏ chiếc kính tầm nhiệt bị nhiễu sóng ra khỏi mũ bảo hiểm, tay kia rút khẩu súng lục laser tuần tra bên hông. Hắn lắng nghe mọi tiếng động nhỏ nhất trong bóng tối.


*Kèn kẹt...*


Tên Vật Chủ-02 bị kích thích bởi từ trường vẫn đang giật cơ liên tục, họng súng laser của hắn quét sạt qua đầu An chưa đầy ba mươi xăng-ti-mét. Luồng nhiệt nóng từ phát bắn sượt qua làm nóng chảy một góc tấm bạt cách nhiệt của nhóm trẻ, nhưng không một đứa trẻ nào dám phát ra tiếng động. Chúng cắn chặt môi, bám sát vào đai an toàn của Tuấn và An.


Vy đi chặn hậu, tay phải cô giữ chặt chiếc hộp sắt đang nóng đỏ lên đến mức bốc khói polymer khét lẹt. Lớp vảy carbon trên tay cô bắt đầu nứt nẻ dưới nhiệt độ cao, rỉ ra từng dòng dịch đen nhạt nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang. Cơn đau nhói dọc hệ thần kinh khiến cô phải nhịn thở hoàn toàn để giữ nhịp tim không tăng vọt, tránh phát thải khí CO2 thu hút Sói Đen.


Sau hai phút nín thở đấu trí nghẹt thở trong bóng tối tuyệt đối, nhóm Vy đã vượt qua được chốt chặn của K-12, tiếp cận sát cánh cửa thép cường lực dày của buồng kén ngủ đông số mười bảy – nơi đặt kén của em trai cô.


Chiếc hộp sắt trong tay Vy lúc này đã phồng to lên, lớp vỏ polymer của thỏi pin Lithium bên trong đã nóng chảy hoàn toàn và chuẩn bị phát nổ hóa học. Vy dùng hết sức lực còn lại của tay phải, ném mạnh chiếc hộp sắt vào đường ống dẫn dầu phía sau lưng Sói Đen.


*Bùm!*


Một vụ nổ nhỏ vang lên trong đường ống dẫn dầu, tạo ra một luồng tia lửa điện chói mắt và khói đen kịt. Sói Đen và lũ Vật Chủ lập tức xoay họng súng bắn xối xả về phía phát ra tiếng nổ.


Vy áp lòng bàn tay phải vào bảng điều khiển sinh trắc học của cửa buồng kén ngủ đông. Nhưng màn hình hiển thị của bảng điều khiển đột ngột nhấp nháy một dòng chữ màu đỏ lạnh lùng:


*Access Denied - Remote Biometric Lock Active. Operator: Huy Đen.*


"Khốn kiếp! Huy Đen đã khóa cứng cửa buồng kén từ xa bằng mã hóa sinh học cấp cao!" An nói, tay cậu run rẩy khi cắm cáp kết nối từ Datapad vào cổng kiểm soát cứng của cửa.


Đúng lúc đó, chiếc Vòng định vị sinh trắc của Huy trên tay Vy đột ngột phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, chói tai.


Màn hình nhỏ của vòng định vị hiển thị nhịp tim của Huy đang tụt dốc không phanh: ba mươi lăm... ba mươi... hai mươi tám lần một phút. Một thông báo hệ thống màu đỏ rực đập thẳng vào mắt Vy:


*Warning: AI Sophia-Alpha has cut backup power to Pod 107-B. Life support system failure. Time remaining: 90 seconds.*

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!