Nhạc nềnIrregular

Tiếng Vĩ Cầm Của Sắt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của vùng đệm trung chuyển Sector 2 không chỉ lạnh giá, nó còn mang theo mùi vị của sự mục nát kim loại.


"Giữ chặt lấy con bé! Tuấn!"


Vy gầm lên. Giọng nói của cô phát ra qua bộ lọc của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 nứt nẻ, không còn là giọng của một phụ nữ ba mươi hai tuổi, mà là một luồng âm thanh khàn đặc, trầm đục, mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của hợp kim bị mài mòn. Lớp vảy carbon đen bóng trên cổ và má trái của cô căng ra, những thớ cơ biến dị dưới da rít lên những tiếng kèn kẹt nhỏ khi cô đổ người lao về phía trước.


Dưới sàn sắt rách toạc, cánh tay đen bóng chằng chịt những sợi carbon lấp lánh đang siết chặt lấy cổ chân nhỏ bé của Linh. Đó không phải là một nhánh cây vô tri. Đó là cánh tay của một cựu công nhân vệ sinh đã chết từ lâu, nay bị rễ của siêu thực vật Phyto-Carbon-7 ký sinh dọc theo hệ thần kinh, biến xương thịt thành một cơ cấu đòn bẩy sinh học-cơ khí tàn bạo. Nó đang ra sức kéo tuột cô bé sáu tuổi xuống vực thẳm tối tăm của đường ống kỹ thuật bên dưới.


Bé Linh không thể khóc thành tiếng. Cơn sốt cao do lây nhiễm sơ cấp đã làm phế quản của cô bé co thắt, gương mặt nhỏ nhắn tím tái dưới lớp kính bảo hộ mờ đục.


Tuấn quỳ rạp trên sàn sắt rỉ sét, hai bàn tay bọc giáp chiến thuật siết chặt lấy bả vai Linh. Bộ giáp của anh liên tục phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn. Anh gồng người, các thớ cơ vai run lên bần bật dưới ứng suất kéo cực hạn để giữ cô bé lại. Khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế sau lưng anh hoàn toàn vô dụng, băng đạn rỗng không còn một thanh đinh thép nào.


"Vy! Mau lên! Tôi không giữ được lâu nữa! Kết cấu sàn sắt xung quanh đang rã ra!" Tuấn hét lên, những hạt mồ hôi lạnh đóng băng ngay khi vừa chạm vào kính mũ bảo hộ.


Ngay phía trên đầu họ, tiếng vo vo của chiếc drone quét khí CO2 Mắt Đỏ đột ngột lớn dần. Thấu kính camera màu đỏ rực của nó xoay tròn, khóa chặt vào nguồn nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể đang gồng lực của Tuấn. Luồng ánh sáng đỏ quét dọc hành lang, chuẩn bị kích hoạt giao thức tiêu diệt khẩn cấp của AI Sophia-Alpha.


"An! Che chắn nhiệt cho bọn trẻ!" Vy ra lệnh chớp nhoáng.


An nhanh như một chú khỉ mỏ, lập tức bung tấm bạt bạc phản xạ nhiệt rách nát che phủ hoàn toàn nhóm mười một đứa trẻ mồ côi đang nép sát sau container. Cùng lúc đó, Vy đưa bàn tay phải còn lành lặn chộp lấy chiếc Mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan đeo bên hông.


Thiết bị phân tích khí Model-H4 hiển thị trên cổ tay cô nhấp nháy báo hiệu: năng lượng của mỏ hàn laser chỉ còn vỏn vẹn mười phần trăm sau trận chiến ở Sector 4. Vy không có thời gian để do dự. Cô bật công tắc nguồn. Tia laser màu xanh lam nhiệt độ cao xẹt qua không khí chân không, rạch một đường chuẩn xác cắt đứt cánh tay carbon ngay sát khớp cổ tay bị ký sinh dưới sàn.


*Xèo... xèo...*


Mùi khét lẹt của cellulose carbon bị nung chảy bốc lên nghẹt thở. Cánh tay bị cắt đứt phun ra một dòng dịch đen nhạt, lập tức đóng băng thành những tinh thể xám xịt trong không khí âm năm độ C. Lực kéo đột ngột biến mất, Tuấn giật mạnh người lùi lại, ôm chặt lấy bé Linh vào lòng.


Cùng lúc đó, chiếc drone Mắt Đỏ đã hoàn thành chu kỳ quét nhiệt, họng súng laser dưới bụng nó bắt đầu tích tụ năng lượng đỏ rực. Vy nghiến răng, dùng cánh tay trái đã hóa vảy carbon đen cứng – thứ duy nhất không còn cảm giác đau đớn – vung mạnh chiếc mỏ hàn laser Vulcan đập thẳng vào thân máy của chiếc drone.


*Bốp!*


Cú va đập vật lý cực mạnh từ cánh tay biến dị chịu lực khổng lồ của cô làm chiếc drone vỡ nát một bên cánh quạt, văng mạnh vào vách thép rỉ sét, nổ ra một luồng tia lửa điện chói mắt trước khi rơi rụng xuống khe sàn tối tăm.


"Rút vào khoang bảo trì phía trước! Mau lên!" Vy khàn giọng ra lệnh, lồng ngực cô co thắt dữ dội. Cơn đau từ các phế nang phổi bị gỗ hóa cấp tính khiến thị giác của cô nhòe đi, những mạch máu đen dọc cổ giật phập phồng.


An và chị Hoa nhanh chóng dẫn dắt nhóm trẻ chạy lướt qua cánh cửa sập kỹ thuật của khoang bảo trì cũ nát ngay bên cạnh hành lang trung chuyển. Tuấn bế xốc bé Linh, Vy đi chặn hậu, tay phải cô giật mạnh chiếc cần gạt cơ học rỉ sét để đóng sầm cánh cửa thép dày lại, khóa chặt bóng tối và mối đe dọa của lũ Vật Chủ-01 ở phía sau.


***


Khoang bảo trì số 12B chìm trong một sự im lặng lạnh lẽo và ẩm ướt. Nơi đây từng là xưởng sửa chữa cơ khí phụ trợ của Sector 2 từ bốn mươi năm trước, nay đã bị bỏ hoang, phủ đầy những container phế liệu rỉ sét và các mảnh vụn kim loại lơ lửng trong môi trường trọng lực yếu. Không có ánh sáng đèn điện, chỉ có thứ ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt phát ra từ những sợi rễ carbon Phyto-Carbon-7 đang bò lổm ngổm dọc theo các dầm chịu lực trên trần nhà.


Nhóm trẻ mồ côi ngồi chụm lại dưới tấm bạt bạc cách nhiệt để giữ ấm. Bé Na vẫn được kết nối với chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa. Chiếc bình oxy – nguồn sống duy nhất của cả nhóm – chỉ còn lại năm mươi phần trăm dung lượng khí sạch, đang rít lên từng hồi đều đặn.


Ở góc phòng, Sắt Rỉ – robot bảo trì nông nghiệp lỗi phần mềm, người bạn đồng hành trung thành của An – đang nằm bất động. Thân hình kim loại đồ sộ màu xanh lá cây của nó bám đầy những vệt đen carbon cháy xém sau đợt bùng hỏa tàn bạo của Thomas ở Sector 4. Các khớp piston thủy lực ở chân của nó đã bị nung chảy, bốc lên những luồng khói dầu khét lẹt.


An quỳ bên cạnh Sắt Rỉ, đôi mắt cậu thiếu niên mười chín tuổi đỏ hoe nhưng tràn đầy quyết tâm. Cậu dùng chiếc kìm tuốt dây điện rứt những sợi Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh từ một bảng điện cũ nát trên trần nhà để cố gắng nối tắt bảng rơ-le nguồn của robot.


"Chị Vy, bộ não điện tử của Sắt Rỉ vẫn còn hoạt động, nhưng hệ thống phân phối năng lượng chính của nó đã bị rễ carbon ăn mòn hoàn toàn," An nói, giọng run rẩy vì lạnh và lo lắng. "Nếu em không đấu nối lại mạch điện dự phòng cho nó trong vòng mười lăm phút nữa, lõi nhớ của nó sẽ bị quá nhiệt và tự hủy vĩnh viễn."


Vy bước lại gần, đặt lòng bàn tay trái biến dị lên vách kim loại của khoang bảo trì. Cô nhắm mắt, tập trung tinh thần để kích hoạt kỹ năng Đọc tần số rung thực vật.


Một cơn đau nhói như hàng ngàn mũi kim châm truyền thẳng từ lòng bàn tay hóa vảy carbon, chạy dọc theo hệ thần kinh cánh tay trái, lan lên cổ và má trái của cô. Vy nghiến chặt răng, chịu đựng cơn đau thể xác tột cùng để cảm nhận những rung động cơ học tần số cực thấp đang truyền qua vách thép.


Trong tâm trí cô, một bản đồ ứng suất cơ học hiện lên. Mạng lưới rễ cây carbon Phyto-Carbon-7 bên ngoài vách đang co bóp mạnh mẽ. Chúng không chỉ bò tự do; chúng đang ăn mòn cấu trúc kim loại chịu lực của dầm thép ngay phía trên trần khoang bảo trì này.


*Rắc... Rắc...*


Tiếng kim loại co giãn dưới áp lực cực hạn vang lên, nghe như tiếng vĩ cầm của một gã điên đang kéo những nốt nhạc lỗi nhịp trong bóng tối. Đó là tiếng vĩ cầm của sắt – điềm báo của sự sụp đổ cấu trúc chịu lực chính.


"An, kết cấu trần của khoang này đang bị rễ carbon ăn mòn với tốc độ kinh hoàng," Vy cất giọng khàn đặc, đôi mắt huỳnh quang xanh lục của cô ánh lên sự cảnh báo. "Các đinh tán chịu lực ở dầm dọc thứ ba đang bắt đầu bắn ra do quá tải ứng suất. Trần nhà sắp sập. Cậu phải sửa xong Sắt Rỉ ngay lập tức để nó dùng tay kẹp nâng đỡ dầm chịu lực, nếu không tất cả chúng ta sẽ bị đè bẹp."


"Em... em đang cố! Nhưng dòng điện rò rỉ từ vách trạm không ổn định!" An hoảng loạn, tay cậu run bần bật khi cố gắng xoắn các đầu dây đồng lõi sợi thủy tinh vào cổng rơ-le của robot.


"Đừng dùng nguồn điện của vách trạm!" Vy hét lên cảnh báo.


Nhưng đã quá muộn. An đã gạt công tắc kết nối trực tiếp Sắt Rỉ với hộp điện trên vách.


*Xẹt! Ầm!*


Một luồng điện cao thế màu xanh tím phóng ra từ hộp điện. Những sợi rễ carbon bám dọc theo đường dây điện trên vách ngay lập tức phồng to lên, phát sáng rực rỡ. Chúng hoạt động như những vật dẫn điện sinh học, hút sạch dòng điện rò rỉ của trạm và dội ngược một luồng xung điện quá tải thẳng vào bộ não điện tử của Sắt Rỉ.


Khói đen phun ra từ các khe hở trên đầu robot. Tiếng rơ-le cơ học bên trong nó kêu tạch tạch liên tục rồi lịm dần. Bộ não điện tử của Sắt Rỉ suýt chút nữa đã bị thiêu rụi hoàn toàn do đoản mạch.


"Em xin lỗi... em không biết rễ cây lại hút điện nhanh thế..." An khuỵu xuống, hai tay ôm đầu tuyệt vọng.


"Bình tĩnh đi, An. Thực vật carbon luôn bám theo dòng điện để làm chất xúc tác điện hóa," Vy nói, giọng cô trầm xuống nhưng đầy lý trí khoa học của một nhà sinh thái học thực địa. "Chúng ta phải dùng mồi nhử."


Vy tháo ba thỏi pin Lithium-Sulphur cũ kỹ, đã cạn kiệt một nửa năng lượng từ thắt lưng của mình. Cô dùng một sợi dây đồng trần nối tắt cực dương và cực âm của các thỏi pin, tạo ra một hiện tượng đoản mạch có kiểm soát. Các thỏi pin bắt đầu nóng lên, phồng rộp và phát ra một vùng xung điện từ từ trường mạnh.


Vy ném mạnh hộp sắt chứa các thỏi pin đoản mạch sang góc phòng đối diện, cách xa vị trí của Sắt Rỉ mười mét.


Hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Những sợi rễ carbon đen bóng đang bò trên trần nhà cảm nhận được từ trường và dòng điện rò rỉ từ hộp pin đoản mạch. Chúng lập tức co rút lại, bẻ hướng sinh trưởng và bò sột soạt dọc theo dầm thép chịu lực hướng về phía góc phòng đối diện để hấp thụ năng lượng, giải phóng khoảng không gian an toàn xung quanh Sắt Rỉ.


"An! Làm lại đi! Sử dụng Dây cáp đồng lõi sợi thủy tinh để cách ly hoàn toàn nhiễu từ trường của rễ cây," Vy ra lệnh, đồng thời cô tháo thỏi pin dự phòng cuối cùng từ Thiết bị phân tích khí Model-H4 cầm tay của mình.


Màn hình đơn sắc xanh của chiếc máy đo khí Model-H4 vụt tắt, chỉ còn hoạt động ở chế độ tiết kiệm pin cực hạn, không còn khả năng quét chủ động mà chỉ hiển thị thô các thông số nồng độ khí thở.


"Dùng thỏi pin này làm nguồn kích hoạt trực tiếp cho bộ não của Sắt Rỉ," Vy trao thỏi pin cho An. "Đây là nguồn điện sạch duy nhất chúng ta có lúc này."


An hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cậu dùng kìm tuốt cáp nhanh nhẹn bọc các đầu dây đồng lõi sợi thủy tinh bằng băng keo cách điện dã chiến, nối tắt bảng rơ-le nguồn phụ của robot trực tiếp vào thỏi pin của Vy.


*Cạch. Cạch... O o o...*


Tiếng quạt tản nhiệt bên trong đầu Sắt Rỉ bắt đầu quay trở lại, phát ra những âm thanh rè rè đặc trưng. Đôi mắt led màu xanh lục của robot nông nghiệp lỗi nhấp nháy liên tục ba lần rồi sáng ổn định ở mức năm mươi phần trăm công suất.


"Sắt Rỉ! Bạn nghe thấy tôi không?" An khóc nấc lên, áp trán vào lớp vỏ kim loại rỉ sét của robot.


Robot phát ra một tiếng kêu cơ học trầm đục, cánh tay kẹp khổng lồ bên phải của nó từ từ nhấc lên khỏi sàn sắt.


*Rắc! Rắc! Roàaaa!*


Đúng lúc đó, dầm dọc thứ ba trên trần khoang bảo trì không chịu nổi ứng suất nén cực hạn đã nứt toạc hoàn toàn. Một mảng trần thép nặng hàng tấn cùng hàng ngàn sợi rễ carbon đen bóng đổ sập xuống ngay phía trên vị trí của nhóm trẻ mồ côi.


"Sắt Rỉ! Nâng đỡ dầm chịu lực!" Vy hét lên.


Robot nông nghiệp lỗi lập tức di chuyển thân hình đồ sộ bằng một bên bánh xích còn lại. Nó lao về phía trước, vươn cánh tay kẹp titan duy nhất lên cao, chặn đứng mảng trần thép đang rơi xuống.


*Ầm!*


Cú va chạm cơ học khổng lồ khiến toàn bộ khoang bảo trì rung chuyển. Sắt Rỉ khuỵu một bên chân xích xuống sàn sắt, lớp vỏ kim loại ở khớp vai của nó rít lên ken két dưới sức nặng mười lăm tấn của mảng trần sập. Nhưng cánh tay kẹp của nó vẫn giữ vững, tạo ra một khoảng không gian an toàn hình vòm che chở cho nhóm trẻ bên dưới.


Tuấn nhanh chóng lao lên, dùng chiếc Kích thủy lực phế thải Titan nêm chặt vào khe hở giữa dầm chịu lực bị gãy và sàn sắt. Anh gạt mạnh cần nâng thủy lực thủ công bằng tay công thép.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Chiếc kích thủy lực Titan rít lên, tạo ra lực nâng mười lăm tấn trợ lực cho Sắt Rỉ, giữ cố định hoàn toàn mảng trần sập không cho nó tiếp tục lún xuống.


"Kết cấu đã tạm thời ổn định! Nhưng chúng ta bị kẹt cứng rồi!" Tuấn nói, hơi thở dồn dập của anh tạo thành những luồng sương trắng trong không khí lạnh giá. "Cửa sập chính đã bị AI hàn chết, trần nhà sập bít kín lối lui. Chúng ta không thể ở lại đây quá ba mươi phút trước khi lượng oxy trong bình dự phòng cạn kiệt."


Vy quỳ bên cạnh Sắt Rỉ, cánh tay trái biến dị của cô vắt vẻo không còn cảm giác sau nỗ lực gồng lực trước đó. Cô nhìn vào màn hình tiết kiệm pin của chiếc máy đo khí Model-H4: nồng độ oxy trong khoang đang giảm xuống mức mười lăm phần trăm.


Bỗng nhiên, từ đống phế liệu cơ khí rỉ sét ở góc phòng, nơi chiếc hộp pin đoản mạch của Vy vừa phát ra xung điện từ mạnh mẽ, có một tiếng động lạ.


*Rè rè... Kèn kẹt...*


Một robot hình người cũ kỹ, vỏ kim loại màu vàng đã rỉ sét và bong tróc gần hết, từ từ ngóc đầu dậy từ đống rác thải kim loại. Một bên mắt led màu xanh lam của nó nhấp nháy liên tục, phát ra những tia sáng yếu ớt quét dọc theo vách ngăn cabin.


Đó là Model-X – robot hướng dẫn du lịch thế hệ thứ nhất bị bỏ hoang của trạm Aether-9.


"K-Kính... chào quý khách..."


Robot phát ra một giọng nói lịch sự nhưng bị lỗi phần mềm giật cục, âm thanh rè rè dội lại từ vách thép như tiếng vĩ cầm rỉ sét.


"Tuyến đường... tham quan... Sector 3... đang gặp sự cố kỹ thuật... Vui lòng... sử dụng... lối đi ngầm... thời sơ khai... để di tản khẩn cấp..."


Từ hốc ngực bị vỡ của Model-X, một luồng ánh sáng holographic yếu ớt chiếu lên vách thép, vẽ ra một bản đồ cơ khí cổ xưa chi tiết bằng các đường nét màu xanh lam. Bản đồ hiển thị một hệ thống đường ống bảo trì cũ từ bốn mươi năm trước, hoàn toàn không có trên hệ thống mạng số hiện tại của AI Sophia-Alpha, chạy ngầm dưới sàn sắt dẫn thẳng vào khu vực kén ngủ đông của Sector 3.


Vy nhìn chằm chằm vào bản đồ holographic, chiếc Vòng định vị sinh trắc của em trai Huy trên tay cô đột ngột nhấp nháy đèn đỏ liên tục với tần số báo động đỏ nguy kịch.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!