Ranh Giới Nghẹt Thở
Hơi lạnh buốt giá của Sector 2 ập vào mặt Vy như một nhát dao cắt thẳng vào da thịt.
Cánh cửa sập ranh giới khổng lồ ngăn cách giữa Sector 4 và Sector 2 vừa sầm sập đóng xuống sau lưng họ, chặn đứng hoàn toàn bão lửa hóa học Pyro-X1 của Thomas ở phía bên kia. Nhưng sự an toàn tạm thời đó không mang lại cảm giác dễ thở hơn. Vy nằm gục trên sàn sắt lạnh giá, hai tai cô lùng bùng tiếng còi hú báo động áp suất sụt giảm vang lên từ xa.
Lồng ngực cô co thắt dữ dội. Liều chất ức chế sinh học thô sơ mà cô tự tiêm vào phổi ở phòng khám dã chiến Sơ Linh đang tạo ra một cơn bão phản ứng hóa sinh tàn bạo trong cơ thể cô. Mỗi nhịp hít vào của Vy giờ đây phát ra những tiếng rít khò khè, khô khốc. Các phế nang phổi của cô đang gồng mình tái cấu trúc để thích nghi với bầu không khí ô nhiễm nặng bởi bào tử carbon lỏng và khí clo tàn dư đang lơ lửng trong vùng đệm trung chuyển tối tăm này.
"Chị Vy! Chị nghe thấy em nói không?"
Tiếng của An vang lên bên tai cô, nhỏ nhoi và nhòe đi giữa những tiếng thở dốc của chính cô. Cậu thiếu niên mười chín tuổi quỳ rạp dưới sàn sắt, một tay bám chặt lấy đai an toàn của bộ đồ bảo hộ sờn rách, tay kia cố gắng giữ chặt chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa. Chiếc bình oxy này – tài sản sống còn cuối cùng của cả nhóm – chỉ còn lại năm mươi phần trăm dung lượng khí sạch, đang kết nối trực tiếp cấp từng luồng dưỡng khí yếu ớt cho bé Na đang lịm đi trong vòng tay chị Hoa phía sau.
Vy cố gắng hé mắt. Lớp kính bảo hộ của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 bị nứt một vết dài dọc theo má trái, phản chiếu ánh sáng huỳnh quang sinh học nhạt màu xanh lục phát ra từ đôi mắt của chính cô. Sự lây nhiễm đã tiến sâu hơn. Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan và lạnh lẽo không có xúc giác, đã bò từ bả vai phải lan rộng lên cổ, ôm sát lấy má trái của cô. Mỗi khi cô cố gắng cử động cổ, những thớ cơ biến dị lại rít lên những tiếng kèn kẹt cơ học nhè nhẹ dưới lớp da nứt nẻ rỉ ra thứ dịch màu đen nhạt.
"Tôi... ổn..."
Vy cất tiếng trả lời, nhưng giọng nói phát ra từ thanh quản của cô đã hoàn toàn mất đi tông giọng của con người. Đó là một luồng âm thanh khàn đặc, trầm đục và mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn dưới ứng suất cực hạn. Cô dùng bàn tay phải còn lành lặn bám chặt lấy sàn sắt rỉ sét, gượng dậy.
Tuấn quỳ bên cạnh cô, khuôn mặt hốc hác khuất sau chiếc mũ bảo hộ chiến thuật đã bị sém đen một bên má do luồng nhiệt từ súng phun lửa của Thomas. Bộ giáp chiến thuật của cựu sĩ quan an ninh đào ngũ bị hỏng mảng bảo hộ gót chân, liên tục phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo hệ thống sưởi ấm đã tắt hoàn toàn để tiết kiệm năng lượng. Khẩu súng bắn đinh áp lực tự chế của anh đeo chéo sau lưng, nhưng băng đạn đã trống rỗng, không còn một thanh đinh thép nào.
"Chúng ta đang ở vùng đệm trung chuyển Sector 2," Tuấn nói, giọng anh trầm xuống đầy cảnh giác khi nhìn vào bóng tối sâu thẳm phía trước. "Nơi này hoàn toàn mất điện. Hệ thống AI Sophia-Alpha dường như đã cô lập toàn bộ khu vực này để ngăn chặn bào tử phát tán sang phân khu thượng lưu. Không khí ở đây lạnh hơn Sector 4 rất nhiều, nhiệt độ đang giảm xuống âm năm độ C."
Vy nhìn xung quanh. Trong bóng tối tuyệt đối của vùng đệm, những dây leo thực vật carbon đen bóng bám dày đặc dọc theo các dầm chịu lực trên trần và vách ngăn kim loại. Chúng không đứng yên mà co bóp nhẹ nhàng theo một nhịp điệu sinh học đều đặn, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt yếu ớt. Đó là Phyto-Carbon-7 – siêu thực vật biến đổi gen do chính cô thiết kế ban đầu, nay đã tiến hóa thành một mạng lưới rừng thép ký sinh, đang đồng hóa cấu trúc kim loại của trạm không gian để sinh trưởng.
Cơn co thắt phổi đột ngột ập đến khiến Vy gập người xuống, ho sặc sụa. Từng ngụm dịch đen nhạt tràn ra khóe môi, thấm đẫm lớp vảy carbon trên cổ cô. Cô cảm nhận được các sợi carbon li li đang cố gắng mọc ra bên trong phế quản của mình, bám chặt lấy các mô sinh học để hút dưỡng chất.
"Linh... bé Linh đâu?" Vy khàn giọng hỏi, đôi mắt huỳnh quang của cô quét nhanh qua nhóm người tị nạn đang nép sát vào nhau bên dưới một container phế liệu rỉ sét.
Trần Linh, cô em họ sáu tuổi của cô, đang ngồi xếp bằng bên cạnh anh trai Phong. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Linh đỏ bừng lên vì sốt cao, hơi thở khò khè đứt quãng do hít phải bào tử carbon lỏng từ hành lang trước. Cô bé ôm chặt con búp bê vải rách có nhét màng lọc thô bên trong, đôi mắt nhắm nghiền đầy sợ hãi. Thể chất của Linh đang suy kiệt hô hấp nghiêm trọng do lây nhiễm sơ cấp.
"Bé Linh đang sốt cao hơn, chị Vy," Thảo, cựu y tá cộng đồng, nói khi đang dùng một tấm vải vô trùng ẩm lau mồ hôi trên trán Linh. "Nếu không tìm thấy thuốc hạ sốt và chất ức chế sinh học tinh khiết hơn tại khu y tế Sector 2 trong vòng vài giờ tới, phổi của con bé sẽ bị gỗ hóa hoàn toàn như những Vật Chủ ngoài kia."
"Chúng ta phải di chuyển ngay," Vy dứt khoát ra lệnh. Giọng nói cơ học của cô vang lên khô khốc trong hành lang im lìm. "Nhưng lượng oxy dự phòng của chúng ta không còn nhiều. An, kích hoạt Quy tắc chia ca thở khẩn cấp cho nhóm trẻ."
An lập tức hiểu lệnh. Cậu điều phối van thở của chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng, lần lượt áp mặt nạ vào từng đứa trẻ mồ côi theo nhịp đếm cơ học: một phút hít thở sâu khí sạch tinh khiết, sau đó là hai phút nhịn thở nhẹ dưới sự hướng dẫn im lặng của chị Hoa. Phương pháp này giúp kéo dài thời gian sử dụng của bình oxy từ một giờ lên thành ba giờ, đồng thời làm giảm lượng CO2 phát thải ra môi trường xung quanh.
Việc giảm nồng độ CO2 phát thải lúc này là yếu tố sống còn. Vy biết rất rõ rằng trong bóng tối của Sector 2, tập đoàn Genesis đã thả các drone quét khí CO2 Mắt Đỏ để lùng sục mọi nguồn phát thải khí thở bất hợp pháp của cư dân nghèo chạy nạn.
*O o o...*
Một âm thanh rè rè cơ học cực nhỏ vang lên từ phía cuối hành lang tối tăm, kèm theo một vệt sáng đỏ rực quét dọc theo các tấm sàn sắt ẩm ướt.
"Mắt Đỏ," Tuấn thì thầm, tay anh lập tức đặt lên báng súng bắn đinh trống không theo bản năng chiến đấu. "Nó đang quét tìm nguồn nhiệt và khí thải dọc hành lang này."
Vy nhìn thấu kính màu đỏ rực của chiếc drone bay siêu nhỏ đang nhấp nháy tiến lại gần. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba mươi mét. Chiếc drone hình cầu màu đen bóng này cực kỳ nhạy bén, có khả năng phát hiện nồng độ CO2 tăng vọt dù là nhỏ nhất từ hơi thở con người.
Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 của Vy đang bị nứt ở viền cao su bên má trái, liên tục rò rỉ một lượng nhỏ khí CO2 ra ngoài mỗi khi cô thở dốc vì cơn co thắt phổi. Nếu chiếc drone quét qua vị trí của cô, hệ thống định vị của nó sẽ lập tức truyền tọa độ cho đội truy quét của Trịnh.
"An... túi dụng cụ của cậu... có vôi bột nông nghiệp không?" Vy khàn giọng hỏi nhanh.
"Có! Em mang theo một ít để khử trùng cáp điện mỏ rỉ sét dưới Sector 4!" An đáp, nhanh chóng lục lọi trong chiếc balô phế liệu.
"Đưa đây. Trộn với một ít nước cất từ bình giữ nhiệt của chị Hoa," Vy ra lệnh, tay phải cô giật lấy một chiếc bình xịt nhựa nhỏ rỗng từ balô của An.
Giao thức ngụy trang CO2.
Vy nhanh chóng đổ bột vôi nông nghiệp (Ca(OH)2) vào bình xịt, nhỏ từng giọt nước cất vào và lắc mạnh. Hỗn hợp hóa chất phản ứng nhẹ, tỏa ra hơi nhiệt ấm áp làm mờ đi lớp kính bảo hộ của cô. Cô dùng tay phải phun đều dung dịch nước vôi trong lên bề mặt ngoài của chiếc Mặt nạ áp suất cao Vy-V1 bị nứt của mình và mặt nạ của nhóm trẻ.
Một lớp màng trắng mỏng khô nhanh trên bề mặt mặt nạ, liên tục sủi những bọt khí li ti khi Vy thở ra. Phản ứng hóa học giữa CO2 trong hơi thở rò rỉ và canxi hydroxit lập tức tạo thành canxi cacbonat, hấp thụ hoàn toàn lượng khí phát thải trước khi nó kịp khuếch tán ra môi trường xung quanh.
"Phủ tấm bạt cách nhiệt lên người bọn trẻ. Nằm im, không cử động," Vy ra lệnh qua bộ đàm nội bộ.
Chị Hoa và Thảo nhanh chóng kéo tấm bạt phủ bạc cách nhiệt mỏng che kín hoàn toàn mười hai đứa trẻ mồ môi đang nằm ép sát vào góc container phế liệu. Tấm bạt bạc ngăn chặn chín mươi lăm phần trăm sự phát xạ nhiệt lượng cơ thể ra môi trường xung quanh, vô hiệu hóa hoàn toàn cảm biến hồng ngoại của drone.
Vy và Tuấn cũng quỳ rạp xuống sàn sắt ẩm ướt, nép mình dưới bóng râm của một dầm thép chịu lực khổng lồ đã bị rễ cây carbon đen bám chặt.
*O o o...*
Chiếc drone Mắt Đỏ bay lướt qua ngay phía trên đầu họ. Luồng ánh sáng đỏ rực từ thấu kính camera của nó quét dọc theo vách container rỉ sét, sạt qua mép tấm bạt phủ bạc của nhóm trẻ.
Vy nhịn thở hoàn toàn. Phế quản của cô nóng rát như bị thiêu đốt, các mạch máu đen trên cổ nổi phồng lên, nhấp nháy ánh sáng huỳnh quang dữ dội dưới áp lực thiếu oxy tột độ. Cô phải dùng bàn tay phải bóp chặt lấy cổ họng để ngăn một cơn ho khan bùng phát.
Chiếc drone Mắt Đỏ dừng lại lơ lửng giữa hành lang trong vòng năm giây. Kim chỉ số nồng độ CO2 trên thấu kính của nó dao động nhẹ, nhưng do lớp màng vôi ẩm trên mặt nạ Vy đã hấp thụ sạch khí thải, thiết bị cảm biến không phát hiện ra bất kỳ sự thay đổi nồng độ bất thường nào. Chiếc drone xoay tròn thân hình cầu màu đen bóng, tiếp tục bay rè rè về phía cuối hành lang tối tăm.
Nhưng ngay khi họ vừa định thở phào nhẹ nhõm, một tiếng kéo lê xập xệ, nặng nề vang lên từ khúc quanh hành lang phía trước.
*Sột... soạt... sột... soạt...*
Đó là tiếng bước chân giật cục của một Vật Chủ-01. Vy kích hoạt Thị giác huỳnh quang carbon (Carbon Flow Vision). Võng mạc của cô hấp thụ các hạt nano carbon phát quang, biến thế giới xung quanh thành hai tông màu đen và xanh lục nhạt lấp lánh.
Qua tầm nhìn đột biến, cô nhìn thấy cơ thể của một cựu công nhân vệ sinh đường ống đã chết. Da dẻ hắn xám xịt, rách nát, nhưng dọc theo tủy sống và luồn lách dưới các mạch máu nổi rõ rệt trên da là những sợi rễ carbon đen bóng đang co bóp nhịp nhàng. Thực vật carbon đã chui vào hệ thần kinh trung ương của hắn, điều khiển cơ thể người chết di chuyển như một xác sống cơ khí để săn lùng dưỡng chất và oxy sạch.
Vật Chủ-01 di chuyển giật cục, hai cánh tay khẳng khiu bám đầy sợi carbon đen vươn dài ra phía trước, phát ra những tiếng rít khò khè đòi oxy từ các phế quản đã bị gỗ hóa hoàn toàn.
Tuấn đưa súng bắn đinh lên, nhắm thẳng vào khớp gối của Vật Chủ-01, nhưng Vy nhanh chóng đưa cánh tay trái hóa vảy carbon cứng đờ của mình đè họng súng của anh xuống.
"Không... được bắn..." Vy khàn giọng rít lên qua bộ đàm. "Tiếng nổ khí nén... và chấn động... sẽ kích hoạt... mạng lưới rễ gai... Carbon-A2 trên vách... phóng loạt."
Cô chỉ tay lên trần hành lang. Qua thị giác huỳnh quang, cô nhìn thấy hàng ngàn nụ hoa gai nhọn hoắt của mạng lưới Carbon-A2 đang bám dọc vách thép chịu lực chịu ứng suất kéo khổng lồ. Những nụ hoa gai này cực kỳ nhạy cảm với chấn động cơ học và nhiệt lượng tỏa ra từ vũ khí.
"Chúng ta phải di chuyển ngược chiều gió," Vy ra lệnh chiến thuật. "Luồng khí lạnh từ hệ thống thông gió hỏng đang thổi từ phía sau chúng ta hướng về phía Vật Chủ. Nếu đi ngược chiều gió, hơi ấm cơ thể và mùi máu từ vết thương của tôi sẽ bị thổi bay về phía sau, xa khỏi tầm đánh hơi của hắn."
Tuấn gật đầu hiểu ý đồ của cô. Anh dắt súng bắn đinh vào thắt lưng, dùng hai tay nâng đỡ bé Linh đang mê man lên vai, di chuyển cực kỳ nhẹ nhàng sát vách sắt rỉ sét. An ôm chiếc bình oxy hóa lỏng đi giữa, chị Hoa và Thảo dắt mười một đứa trẻ mồ côi bò trườn theo hàng dọc, giữ nhịp di chuyển song song với mặt sàn sắt để không tạo ra bất kỳ chấn động cơ học nào.
Vy đi chặn hậu. Cánh tay trái biến dị của cô hoàn toàn cứng đờ, nặng trịch như một khúc gỗ hợp kim, nhưng lớp vảy carbon dày cách nhiệt tự nhiên trên vai cô đang hoạt động như một tấm khiên bảo vệ cô khỏi cái lạnh âm sâu của hành lang.
Họ lướt đi nhẹ nhàng như những chiếc bóng đen sát sạt mặt sàn sắt ẩm ướt, qua mặt thành công Vật Chủ-01 đang lờ đờ quét tìm nguồn khí thở ở phía đối diện hành lang.
Chỉ còn mười mét nữa là họ sẽ tiếp cận được cánh cửa sập dẫn vào khu y tế trung tâm Sector 2.
Nhưng ngay khi bé Linh được Tuấn bế đi qua một tấm sàn sắt chịu lực bị rỉ sét nứt nẻ, một tiếng rít kim loại biến dạng dưới sàn đột ngột vang lên.
*Rắc!*
Tấm sàn sắt bị mục nát do rễ cây carbon ăn mòn dầm chịu lực bên dưới bỗng chốc rách toạc ra một khoảng rộng mười xăng-ti-mét.
Ngay dưới khe sàn sắt tối tăm, một cánh tay đen bóng, chằng chịt những sợi carbon lấp lánh và các khớp xương cơ khí rỉ sét đột ngột vươn ra với tốc độ cực nhanh, bám chặt lấy cổ chân của bé Linh.
"Á!"
Bé Linh giật nảy mình, tiếng hét nhỏ của cô bé bị nghẹn lại trong cổ họng do cơn sốt cao, nhưng cơ thể bé nhỏ của Linh đã bị kéo tuột xuống khe sàn nứt nẻ.
"Linh!" Tuấn kinh hoàng hét lên, anh lập tức buông người xuống gầm sàn sắt, hai tay bám chặt lấy bả vai của cô bé để ngăn không cho cơ thể Linh bị kéo sâu xuống dưới.
Ngay phía trên đầu họ, chiếc drone Mắt Đỏ vừa bay qua bỗng đột ngột xoay tròn thấu kính camera màu đỏ rực quay ngược trở lại hướng phát ra tiếng động cơ học.
Lồng ngực Vy co thắt dữ dội, một ngụm dịch đen tràn ra khóe miệng khi cô gồng mình lao lên phía trước để giải cứu em họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!