Biển Lửa Thiêu Rụi
Ánh lửa đỏ rực từ họng súng phun lửa của Thomas liếm sát mép cửa sập, tỏa ra luồng nhiệt lượng khổng lồ nung đỏ các vách thép hành lang.
Sức nóng kinh hoàng ập đến trước khi ngọn lửa thực sự chạm tới. Không khí xung quanh đột ngột giãn nở, hút cạn chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại trong hành lang ranh giới. Vy đứng sừng sững ở đầu chiến tuyến, lồng ngực cô phập phồng những nhịp thở nặng nề, khò khè như một cỗ máy lỗi nhịp. Chất ức chế thô sơ vừa tiêm đang tàn phá và tái cấu trúc các phế nang sinh học của cô với một tốc độ tàn bạo. Cơn đau bỏng rát từ sâu trong cuống họng lan tỏa khắp lồng ngực, nhưng đôi mắt cô – giờ đây đã mất đi đồng tử con người và phát ra ánh sáng huỳnh quang màu xanh lục nhạt – vẫn lạnh lùng khóa chặt vào khúc quanh hành lang phía trước.
Lớp vảy carbon đen bóng, cứng như hợp kim titan, đã lan từ bả vai phải và cánh tay trái lên đến tận cổ, ôm sát lấy má trái của cô. Mỗi khi cô cử động, những thớ cơ carbon lại rít lên những tiếng kèn kẹt cơ học nhè nhẹ dưới lớp da nứt nẻ rỉ ra thứ dịch màu đen nhạt.
"Lùi lại... sau lưng tôi..." Vy cất tiếng. Giọng nói của cô không còn là tiếng nói của một phụ nữ ba mươi hai tuổi, mà đã biến đổi thành một luồng âm thanh khàn đặc, trầm đục và mang theo độ rung cơ học sắc lạnh của kim loại bị mài mòn.
Tuấn kinh hoàng nhìn sự biến dị trên cơ thể cô, nhưng kỷ luật của một cựu sĩ quan an ninh không cho phép anh do dự. Anh nhanh chóng kéo giật An và chị Hoa, dồn mười hai đứa trẻ mồ côi vào góc chết của cánh cửa sập ngăn cách Sector 4 và Sector 2. Chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa vẫn đang kết nối trực tiếp, cấp từng luồng khí thở tinh khiết cuối cùng cho bé Na đang lịm đi trong vòng tay chị Hoa.
"Vy! Ngọn lửa của chúng là hỏa lực hóa học Pyro-X1!" Tuấn hét lên qua bộ đàm, tiếng anh bị nhiễu loạn bởi từ trường đang tăng vọt. "Nhiệt độ của nó lên tới hơn một ngàn năm trăm độ C, có thể nung chảy lớp vỏ polymer bảo vệ của bộ giáp này trong vòng vài giây! Chúng ta không thể đối đầu trực diện!"
*Ầm!*
Một luồng bão lửa đỏ rực, mang theo thứ dung dịch napalm hóa học đậm đặc, phụt mạnh ra từ khúc quanh. Biệt đội Dọn dẹp Sinh học Genesis đang tiến quân. Dẫn đầu là Thomas – gã đồ tể cuồng tín của tập đoàn. Hắn mặc bộ đồ chống độc màu vàng dày cộp, khuôn mặt khuất sau mặt nạ phòng độc bọc thép rỉ sét, lưng đeo bình nhiên liệu khổng lồ liên tục xì ra những luồng khí áp suất cao.
"Thiêu rụi tất cả!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Thomas vang lên qua loa phát thanh của bộ giáp. "Không để lại bất kỳ tế bào Phyto-Carbon nào! Không giữ lại nhân chứng! Làm sạch phân khu!"
*Phụt! Phụt! Phụt!*
Luồng hỏa lực Pyro-X1 xả ra xối xả, thiêu rụi những dây leo carbon đen bám dọc vách hành lang. Những sợi rễ thực vật biến dị bị đốt cháy tỏa ra một làn khói đen kịt, đậm đặc carbon lơ lửng. Làn khói này nhanh chóng tràn ngập hành lang, làm giảm tầm nhìn xuống dưới một mét, che khuất hoàn toàn ánh sáng đèn khẩn cấp.
"An! Hack bảng điều khiển cửa sập ngay!" Tuấn hét lên, đồng thời nâng khẩu súng bắn đinh rỗng không lên để cảnh giới.
An lao đến bảng điện tử của cửa sập, mười đầu ngón tay run rẩy gõ nhanh trên bàn phím dã chiến. Cậu cắm cáp kết nối từ máy tính bảng vào cổng rơ-le, cố gắng bẻ khóa hệ thống bảo mật để kích hoạt lệnh mở khẩn cấp.
Nhưng trên màn hình chỉ hiển thị một dòng chữ đỏ rực nhấp nháy liên tục: "ACCESS DENIED - BANDWIDTH LOCKED BY HUY_DEN".
"Không được! Chị Vy!" An tuyệt vọng gào lên. "Hệ thống an ninh mạng của Huy Đen đã khóa chặt toàn bộ băng thông điều khiển từ xa của Sector 4! AI Sophia-Alpha đã cô lập hoàn toàn phân khu này khỏi lưới điện chung! Cửa sập bị khóa chết cơ học!"
Sức nóng từ luồng lửa của Thomas đang tiến sát. Bức vách thép bên cạnh Vy bắt đầu nứt nẻ, sơn phủ polymer bốc khói khét lẹt rồi bong tróc ra từng mảng. Vy cảm nhận được nhiệt độ tăng vọt đang kích thích các phế nang biến dị trong phổi cô co thắt dữ dội. Cô quỳ một chân xuống sàn, dùng bàn tay phải còn lành lặn bám chặt lấy lồng ngực để ngăn một cơn ho ra dịch đen.
"Tuấn... dập lửa..." Vy khàn giọng ra lệnh.
Tuấn lập tức hiểu ý đồ của cô. Anh quan sát trần hành lang, nơi hệ thống ống dẫn nước chữa cháy cũ kỹ của Sector 4 đang chạy dọc vách chịu lực. Khẩu súng bắn đinh của anh đã hết sạch đinh thép hoàn toàn, nhưng anh vẫn còn một lượng khí nén áp suất cao trong bình chứa đeo hông.
Tuấn quỳ một chân lấy điểm tựa, hướng họng súng bắn đinh rỗng lên một khớp nối van đồng thau đã rỉ sét của đường ống nước trên trần. Anh bóp cò.
*Hưu! Bùm!*
Luồng khí nén cực mạnh giải phóng động năng khổng lồ, bắn bay chiếc bu-lông titan lỏng lẻo của khớp nối van. Đường ống dẫn nước chữa cháy bị rách toạc một khoảng lớn. Dòng nước áp lực cao phun ra xối xả, gặp phải nhiệt độ cực cao của luồng lửa Pyro-X1 lập tức bốc hơi mãnh liệt, tạo thành một màn sương hơi nước dày đặc, trắng xóa bao phủ toàn bộ hành lang.
Màn sương hơi nước tạm thời làm giảm nhiệt độ cục bộ và dập tắt các đám cháy nhỏ, nhưng nó cũng tạo ra một luồng áp suất hơi nước nóng bỏng có thể gây bỏng rát da thịt nếu tiếp xúc trực tiếp. Vy lập tức đưa cánh tay trái hóa vảy carbon đen cứng của mình lên che chắn phía trước, bảo vệ nhóm trẻ phía sau khỏi luồng hơi nước nóng.
Lớp vảy carbon trên tay cô hấp thụ nhiệt lượng khổng lồ mà không hề bị tổn thương, tỏa ra những vệt khói xám nhạt.
"An... lùi lại... để tôi..." Vy nói.
Cô bước tới bảng điều khiển cửa sập ranh giới. Tay phải cô chộp lấy chiếc mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan từ thắt lưng của An. Cô bật công tắc nguồn, tia laser màu xanh lam nhiệt độ một ngàn năm trăm độ C xẹt mạnh qua không khí, rạch một đường chuẩn xác cắt đứt hộp cáp tín hiệu màu vàng bị khóa bởi AI.
Tia lửa điện xẹt mạnh chói mắt. Vy vứt chiếc mỏ hàn đã cạn kiệt pin xuống sàn sắt. Hệ thống khóa điện tử của cửa sập hoàn toàn bị vô hiệu hóa, nhưng cánh cửa thép nặng hàng tấn vẫn không hề nhúc nhích.
Nhiệt độ cực cao từ ngọn lửa của Thomas đã làm giãn nở nhiệt kết cấu kim loại của khung cửa, khiến các bánh răng truyền động cơ học bị kẹt cứng hoàn toàn.
"Vy! Cửa sập bị kẹt giãn nở nhiệt rồi!" Tuấn hét lên khi thấy ngọn lửa của Thomas bắt đầu liếm qua màn sương hơi nước, tiến sát vị trí của họ chỉ còn chưa đầy năm mét. Sức nóng đang nung đỏ sàn sắt dưới chân họ.
Vy nhìn vào chiếc Bình Oxy hóa lỏng dự phòng bám tuyết trắng xóa đang đặt cạnh bé Na. Cô quan sát những vệt tuyết lạnh đang bốc hơi nhanh chóng dưới sức nóng. Một ý tưởng chiến thuật hình thành trong bộ não nhạy bén của nhà sinh thái học.
Sốc nhiệt.
Vy dùng bàn tay phải chộp lấy ống dẫn của bình khí hóa lỏng, tháo rời khớp nối cấp khí cho Na và hướng trực tiếp vòi xả cực lạnh về phía các bánh răng truyền động đang nóng đỏ của cửa sập. Cô vặn van xả tối đa.
*Xì... xèo... xèo...*
Dòng khí nitơ lỏng cực lạnh có nhiệt độ âm một trăm chín mươi sáu độ C phun ra xối xả, bao phủ hoàn toàn cụm bánh răng đang giãn nở. Sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột từ năm trăm độ C xuống âm độ tạo ra một hiệu ứng sốc nhiệt vật lý cực hạn.
*Rắc... rắc... rắc...*
Kết cấu kim loại của bánh răng co rút lại một cách đột ngột, phát ra những tiếng nứt nẻ giòn xốp và làm vỡ vụn các sợi rễ carbon đang bám chặt xung quanh. Chốt khóa cơ học bị lỏng ra trong gang tấc.
"Tuấn... kích thủy lực... bẩy van!" Vy ra lệnh qua tiếng rít của khí nén.
Tuấn lập tức lao tới, cắm chiếc kích thủy lực phế thải Titan vào khe hở của bánh răng cửa sập. Vy gồng cánh tay trái biến dị hóa vảy carbon, áp chặt lòng bàn tay vào cần gạt thủy lực. Lớp vảy carbon đen bóng chịu đựng ứng suất nén khổng lồ mà không hề bị rạn nứt.
Cô tập trung toàn bộ sức mạnh cơ học của cơ thể biến dị, phối hợp với lực bẩy của Tuấn để ép mạnh cần gạt.
*Ken... két... rầm...*
Bánh răng rỉ sét rít lên những tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai. Cánh cửa sập khổng lồ từ từ dịch chuyển, hé mở lên phía trên vừa đủ một lối bò hẹp cao chưa đầy năm mươi xăng-ti-mét.
Nhưng ngay lúc đó, luồng lửa đỏ rực từ súng phun lửa của Thomas đã thiêu rụi hoàn toàn màn sương hơi nước bảo vệ. Ngọn lửa hóa học Pyro-X1 liếm sát gót chân của Tuấn, nung chảy mảng giáp bảo hộ gót chân của anh.
"An! Đưa bọn trẻ qua trước! Nhanh lên!" Tuấn gầm lên, anh dùng hai tay giữ chặt chiếc kích thủy lực để ngăn cửa sập không bị sập xuống do áp lực của AI.
An nhanh như một chú khỉ mỏ, lập tức đẩy mười hai đứa trẻ mồ côi bò trườn qua khe hẹp cửa sập. Chị Hoa bế bé Na đang lịm đi lao qua đầu tiên, theo sau là Thảo và nhóm trẻ nhỏ. Vy đứng chắn phía sau, dùng thân hình biến dị và tấm khiên hợp kim rách nát còn lại làm lá chắn sống hứng chịu luồng nhiệt lượng tỏa ra từ tháp lửa của Thomas.
Lớp vảy carbon trên lưng cô bị nung nóng đỏ, da thịt phía dưới bỏng rát tột độ, nhưng phổi biến dị của cô liên tục hấp thụ luồng khí thải carbon để duy trì năng lượng hoạt động cho cơ thể.
Đứa trẻ cuối cùng đã vượt qua an toàn.
"Tuấn! Qua mau!" Vy khàn giọng hét lên.
Tuấn buông tay khỏi kích thủy lực, lao người trượt dài qua khe hẹp cửa sập. Ngay khi cơ thể anh vừa qua khỏi, chiếc kích thủy lực Titan do quá tải nhiệt và lực ép khổng lồ đã bị gãy gập làm đôi.
Cánh cửa sập khổng lồ sầm sập rơi xuống, va đập mạnh vào sàn sắt tạo thành một tiếng nổ kim loại vang dội khắp phân khu. Cánh cửa đóng sầm lại, hàn chặt ranh giới Sector 4 và chặn đứng hoàn toàn ngọn lửa hóa học của Thomas ở phía bên kia.
Vy ngã quỵ xuống sàn sắt lạnh giá của Sector 2.
Cơn đau co thắt phế quản dữ dội lập tức bùng phát từ lồng ngực cô. Phổi biến dị của cô đang phản ứng dữ dội với lượng nhiệt lượng quá cao vừa hấp thụ. Cô ho liên tục, từng ngụm dịch màu đen nhạt tràn ra khóe miệng, thấm đẫm lớp vảy carbon trên má trái. Đôi mắt huỳnh quang xanh lục nhạt của cô nhấp nháy liên tục rồi mờ dần đi vì kiệt sức.
Trước mắt cô, Sector 2 hoàn toàn chìm vào một bóng tối lặng câm và lạnh lẽo. Trạm y tế bỏ hoang hiện ra như một nghĩa địa cơ khí khổng lồ, nơi những dây leo carbon lấp lánh sợi thủy tinh đang bám dày đặc dọc theo các hành lang tối tăm, phát ra thứ ánh sáng huỳnh quang sinh học yếu ớt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!