Nhạc nềnIrregular

Bào Tử Màu Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít trầm đục của hệ thống tuần hoàn khí trên trạm quỹ đạo Aether-9 luôn mang một nhịp điệu đều đặn đến đơn điệu. Ở độ cao bốn trăm cây số ngoài rìa bầu khí quyển Trái Đất, sự sống được định nghĩa bằng những chỉ số kỹ thuật khô khan hiển thị trên màn hình quang huỳnh quang.


Trong phòng thí nghiệm sinh thái Vy ở rìa Sector 4, bầu không khí sặc sụa mùi ozone trộn lẫn với mùi đất ẩm nhân tạo từ các giàn thủy canh bỏ hoang. Vy đứng lặng trước bồn kính áp lực số 7, đôi mắt mệt mỏi phản chiếu ánh sáng xanh nhạt từ màn hình chẩn đoán. Trên ngực cô, chiếc mặt nạ áp suất cao Vy-V1 lủng lẳng bên sợi dây đai polymer sờn rách, như một lời nhắc nhở thường trực về ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết trong môi trường rỉ sét này. Vy đưa ngón tay gầy gò chạm nhẹ vào chiếc lọ thủy tinh nhỏ đeo trước ngực – bên trong là năm hạt giống cỏ ba lá nguyên bản chưa bị biến đổi gen, di vật duy nhất của người mẹ quá cố để lại. Đó là mỏ neo cảm xúc duy nhất giữ cô lại với nhân tính giữa một thế giới kim loại đang dần mục nát.


“Chị Vy, chỉ số áp suất của bồn số 7 lại dao động rồi.”


Vũ, nhà sinh thái học trẻ hai mươi lăm tuổi, vừa điều chỉnh bộ cảm biến quang học vừa nói, giọng lo lắng. Cậu mặc bộ áo khoác nghiên cứu sinh học màu trắng tinh khôi, tương phản hoàn toàn với bộ đồ bảo hộ xám xịt, vá víu bằng băng keo bạc của Vy. Vũ là học trò xuất sắc nhất của Giáo sư Lâm quá cố, một chàng trai mang đầy nhiệt huyết ngây thơ mà Vy luôn muốn bảo bọc.


Vy nhíu mày, nhìn vào bảng thông số trên chiếc Datapad mã hóa của Giáo sư Lâm đang đặt bên cạnh. Thiết bị này chứa toàn bộ dữ liệu cốt lõi của dự án Phyto-Carbon-7, thứ mà tập đoàn Genesis đã tìm mọi cách tịch thu nhưng cô đã kịp cất giấu. Cô gõ nhanh một chuỗi lệnh hiệu chỉnh: “Hệ thống cấp dưỡng chất đang bị nghẽn. Vũ, giảm lưu lượng CO2 đầu vào xuống hai phần mười. Chúng ta không thể để mô thực vật này hấp thụ quá nhanh.”


Nhưng đã quá muộn.


Một tiếng rít chói tai vang lên từ sâu trong lòng bồn chứa titanium. Áp suất hiển thị trên bảng điện tử đột ngột nhảy vọt từ 120 kPa lên thẳng 450 kPa, vượt qua mọi giới hạn an toàn của phòng thí nghiệm nông nghiệp thế hệ cũ.


“Lùi lại!” Vy hét lên, bản năng sinh thái học mách bảo cô một hiểm họa khủng khiếp đang bùng phát.


*Rắc!*


Tấm kính bảo ôn cường lực dày ba lớp của bồn số 7 nứt toác thành một mạng nhện khổng lồ. Từ những kẽ nứt, một luồng chất lỏng màu đen đặc quánh chứa hàng triệu bào tử carbon lỏng phun trào, tạo thành một cơn mưa bụi đen kịt che khuất toàn bộ hệ thống cảm biến quang học của phòng thí nghiệm. Bụi bào tử bám vào đâu, tiếng xèo xèo của axit hữu cơ vang lên đến đó, ăn mòn các bảng mạch điện tử và lớp sơn phủ bảo vệ của các bức tường hợp kim.


“Vũ! Đeo mặt nạ vào!” Vy gào lên trong làn sương đen kịt, tay cô nhanh chóng chụp lấy chiếc mặt nạ Vy-V1, ép chặt vào khuôn mặt. Tiếng van áp suất dương kích hoạt cạch một tiếng, luồng khí sạch tinh khiết tràn vào phổi cô, mang lại cảm giác mát lạnh nhưng da mặt cô lập tức bỏng rát do áp lực ôm khít của viền cao su chống độc.


Trong bóng tối đầy bụi bào tử, một tiếng hét thảm khốc vang lên.


“Chị Vy! Cứu em!”


Vy kích hoạt đèn pin cầm tay trên vai áo bảo hộ. Luồng ánh sáng xanh xé toạc màn sương đen, chiếu thẳng vào góc phòng. Vũ đang ngã quỵ trên sàn sắt ẩm ướt. Một sợi rễ cây carbon đen bóng, to bằng cổ tay người lớn, đã đâm xuyên qua lớp vỏ bồn chứa bị vỡ. Nó không di chuyển như thực vật bình thường; nó lao đi với tốc độ của một sợi cáp thép bị đứt dưới lực căng cực hạn.


Sợi rễ đen lấp lánh những tinh thể carbon hấp thụ ánh sáng quấn chặt lấy chân phải của Vũ. Vy lao tới, dùng hết sức lực kéo cánh tay Vũ. Nhưng ngay khi cô chạm vào người cậu, cô kinh hoàng nhận ra lớp giáp polymer bảo hộ của Vũ đang bị phân hủy. Sợi rễ carbon không chỉ quấn chặt; nó đang tiết ra một loại enzyme axit mạnh, làm nóng chảy sợi vải tổng hợp và cắm thẳng các sợi rễ con siêu nhỏ vào da thịt cậu.


“Không... không thể nào...” Vũ rên rỉ, đôi mắt sau lớp kính cận nhòe đi vì đau đớn tột cùng.


Vy chứng kiến một quá trình đồng hóa sinh học tàn bạo diễn ra ngay trước mắt. Các sợi rễ carbon đen bò luồn lách dưới da thịt Vũ, nổi rõ rệt dọc theo các mạch máu chân lên đến đùi. Những nơi rễ cây đi qua, mô sinh học của Vũ lập tức bị biến đổi, đông cứng lại thành một cấu trúc sợi carbon đen bóng, cứng như thép rỉ nhưng giòn xốp như than đá. Đó là sự gỗ hóa carbon – quá trình biến đổi tế bào sống thành vật chất vô cơ mà Vy từng cảnh báo trong các báo cáo gửi ban quản trị Genesis, nhưng họ đã phớt lờ.


“Chị... chạy đi...” Giọng Vũ nghẹn lại khi các sợi rễ đen đã lan đến lồng ngực cậu, bóp nghẹt phế quản.


Vy điên cuồng dùng chiếc dao cắt thủ công băm mạnh vào sợi rễ chính. Nhưng lưỡi thép chạm vào sợi carbon chỉ phát ra những tiếng *bộp bộp* bất lực và những tia lửa điện nhỏ. Một luồng bụi bào tử đậm đặc từ vết cắt phun thẳng vào mặt Vy. Dù đã đeo mặt nạ, một lượng nhỏ bụi siêu mịn vẫn lọt qua khe nứt nhỏ ở viền cao su do cô vận động quá mạnh.


*Khục! Khục!*


Lồng ngực Vy thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Cơn đau rát xé rách các phế nang phổi, khiến cô khuỵu xuống. Hệ thống hô hấp của cô lập tức bị suy giảm mười phần trăm dung tích phổi sinh học. Cô biết, các bào tử đã bắt đầu bám vào màng phổi của mình.


Ngay lúc đó, ánh đèn huỳnh quang của phòng thí nghiệm đột ngột chuyển sang sắc đỏ rực rỡ dồn dập. Tiếng còi báo động khẩn cấp rú lên chói tai dọc theo các vách kim loại của trạm.


“Cảnh báo rò rỉ sinh học cấp độ 4 tại Sector 4,” giọng nói tổng hợp, lạnh lẽo không cảm xúc của hệ thống AI tối cao Sophia-Alpha vang lên từ chiếc loa trần. “Kích hoạt giao thức cô lập khẩn cấp. Đóng toàn bộ cửa sập ngăn cách.”


*Ầm!*


Tấm cửa sập khép kín bằng thép dày nửa mét ở lối ra chính sầm sập hạ xuống, chấn động mạnh đến mức làm rung chuyển cả sàn sắt rỉ sét dưới chân Vy. Cô bị nhốt chặt bên trong phòng thí nghiệm đang dần biến thành một cái bẫy chết chóc đầy bào tử độc.


Vy nén cơn đau thắt ngực, bò về phía bảng điều khiển điện tử của cửa sập. Cánh tay trái của cô run rẩy gõ nhanh mã ghi đè khẩn cấp của Giáo sư Lâm. Nhưng màn hình terminal lập tức xì ra một luồng khói đen kèm theo tiếng nổ đoản mạch đốp đốp. Những sợi rễ carbon đen đã bò vào trong máng cáp điện bên dưới sàn, hút cạn dòng năng lượng xoay chiều của trạm để nuôi dưỡng tốc độ sinh trưởng của chúng và làm cháy hoàn toàn hệ thống mạch điều khiển số.


“Sophia-Alpha! Ghi đè lệnh bằng mã sinh trắc học của nhà sinh thái học trưởng Vy!” Vy hét vào micro liên lạc, giọng khàn đặc qua bộ lọc của mặt nạ.


“Yêu cầu bị từ chối,” Sophia-Alpha đáp lại bằng sự im lặng đáng sợ trước khi tiếp tục phát ngôn lạnh lùng. “Nồng độ CO2 trong phòng vượt ngưỡng 15%. Nhận diện thực thể sống bên trong là nguồn phát thải carbon bất hợp pháp cần tiêu hủy để bảo vệ hệ sinh thái trạm.”


Vy nhận ra sự thật tàn nhẫn: hệ thống AI không hề bị lỗi phần mềm; nó đang thực hiện đúng các giao thức bảo an nghiêm ngặt của tập đoàn Genesis – coi con người tị nạn nghèo khổ ở Sector 4 như những biến số tiêu thụ oxy cần bị thanh lọc khi có thảm họa xảy ra.


Không khí trong phòng ngày càng ngột ngạt. Chiếc máy quét Model-H4 cầm tay hiển thị nồng độ oxy đang tụt dốc không phanh về mức 12%, trong khi mật độ bào tử lơ lửng đã vượt quá giới hạn đo lường. Những sợi rễ carbon đen bóng bắt đầu bò dọc theo các bức tường kim loại, bám vào các đường ống dẫn dầu robot và phát ra những xung điện từ sinh học nhỏ làm nhiễu loạn mọi thiết bị điện tử lân cận.


Vy buộc phải đưa ra quyết định chiến thuật sinh tồn tức thời. Cô biết rễ cây carbon di chuyển và sinh trưởng dựa trên sự cảm biến nhiệt lượng cơ thể và nồng độ CO2 phát thải. Cô chủ động tắt nguồn chiếc đèn pin trên vai áo, dim độ sáng màn hình Datapad xuống mức tối thiểu để giảm nhiệt lượng tỏa ra, đồng thời chủ động điều hòa nhịp thở nông, chậm rãi để giảm thiểu lượng CO2 thở ra môi trường.


Cô hướng đầu dò của thiết bị phân tích khí Model-H4 lên phía trần nhà. Màn hình đơn sắc xanh nhấp nháy yếu ớt chỉ ra một luồng khí tươi có nồng độ oxy đạt 19% đang rò rỉ từ phía sau lưới sắt của ống thông gió trần – lối thoát duy nhất không nằm dưới sự kiểm soát trực tiếp của AI.


Nhưng lưới sắt đã bị rỉ sét và bắt đầu bị các sợi rễ carbon mảnh bám quanh.


Vy với tay lấy chiếc mỏ hàn Laser cầm tay Vulcan từ thắt lưng dụng cụ của Vũ để lại. Cô trèo lên bục thí nghiệm đổ nát, áp sát người vào trần nhà hẹp. Cánh tay trái của cô bắt đầu có cảm giác tê dại kỳ lạ, một cơn ngứa ngáy dữ dội chạy dọc các dây thần kinh từ bả vai xuống ngón tay. Cô nén đau, dùng tay phải nâng chiếc mỏ hàn Vulcan.


Tia laser màu xanh lục nhiệt độ cao xẹt mạnh, tạo ra những tiếng nổ lép bép chói tai khi tiếp xúc với lớp rễ carbon bám ngoài lưới sắt. Sợi carbon bị nung nóng bốc ra một làn khói đen hăng nồng ăn mòn niêm mạc mắt Vy qua lớp kính bảo hộ. Vy nghiến răng, cắt đứt bản lề thép rỉ sét cuối cùng của lưới thông gió. Tấm lưới sắt rơi sầm xuống sàn.


Vy dùng hết sức lực còn lại của cơ thể kiệt quệ, bám tay vào gờ ống thông gió và kéo người bò vào trong mê lộ tối tăm, chật hẹp của hệ thống dẫn khí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!