Cú ném chổi đuổi chuột thần sầu
Sương mù buổi sớm ở sau núi Thái Sơ dày đặc đến mức chỉ cần đưa bàn tay ra trước mặt cũng khó lòng nhìn rõ năm ngón. Cái lạnh chớm đông luồn lách qua những tán lá dâu tằm cổ thụ, mang theo hơi ẩm buốt giá dội thẳng vào khoảng sân nhỏ trước ngôi nhà tranh dột nát.
Bên trong nhà, chiếc giường tre gấp gọn yêu quý của Cổ Vô Tri đã bị sập gãy đôi khớp nối từ đêm qua sau vụ náo loạn của sát thủ Huyết Ma Tử. Không còn chỗ nằm tử tế, gã tạp dịch lười biếng đành ôm theo tấm chăn bông vá víu lết ra ngoài sân. Gã quyết định chọn một góc khuất ngay dưới gốc cây cổ thụ sau nhà, dựng thẳng người, hai tay ôm chặt lấy cây chổi tre quét rác quen thuộc, nhắm nghiền mắt để tiếp tục giấc ngủ nướng vĩ đại của mình.
Đây chính là tuyệt kỹ "ngủ đứng mộng du" mà Cổ Vô Tri đã tự rèn luyện được sau nhiều năm trốn việc quét dọn. Trông gã lúc này chẳng khác nào một bức tượng phàm nhân đang chăm chỉ đứng gác, nhưng thực chất thần trí gã đã chìm sâu vào cõi mộng mị, nơi gã đang mở một sạp bán rau cải phàm trần vô cùng nhàn hạ dưới trấn cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu.
Ngay phía trên đầu gã, quấn quanh cành cây cổ thụ là một sợi xích sắt rỉ sét loang lổ. Đây chính là "Cột thu lôi bằng sắt phế liệu" do chính tay Cổ Vô Tri dắt từ trên cao xuống một hố bùn ẩm dưới đất. Gã vốn tính nhát gan, cực kỳ sợ bị sét đánh trúng khi đang ngủ gật dưới gốc cây vào những ngày giông bão, nên mới nghĩ ra cái mẹo phàm nhân này để dẫn sét. Nhưng gã hoàn toàn không ngờ rằng, sợi xích sắt rỉ sét dột nát ấy lại vô tình đè chặt lên điểm tựa của một tổ ong bắp cày khổng lồ, to bằng cả cái vại nước, ẩn giấu kín đáo sau những tán lá dâu tằm rậm rạp.
Lúc này, trên một cành cây cổ thụ khác cách đó không xa, một bóng xám đang lặng lẽ hòa mình vào sương mù. Đó chính là Lý Sát Thủ, một sát thủ chuyên nghiệp phàm nhân nổi tiếng với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín. Khác với tên đồng đạo Huyết Ma Tử thích dùng ma công hào nhoáng, Lý Sát Thủ chỉ tin vào kỹ năng ẩn nấp phàm trần và độc dược ám sát. Gã đã thi triển Quy Tức Ẩn Thân Quyết, nín thở nằm im trên cành cây suốt ba tiếng đồng hồ mà không hề cử động dù chỉ một sợi tóc.
Đôi mắt ti hí sắc lạnh của Lý Sát Thủ khóa chặt vào bóng dáng khom lưng xộc xệch của Cổ Vô Tri phía dưới. Gã khẽ nheo mắt, trong lòng dâng lên một sự kinh hoàng và cảnh giác tột độ:
“Kỳ quái! Thật là kỳ quái! Tên Cổ Vô Tri này trông bề ngoài rách rưới, không hề có nửa điểm linh lực dao động, nhưng tư thế đứng ngủ của hắn lại hoàn mỹ đến mức không thể tin nổi. Hắn đứng thẳng lưng nương theo chiều gió rít, hơi thở đều đặn hòa nhịp hoàn hảo với tiếng xào xạc của lá cây dâu tằm. Đây... đây chính là cảnh giới vô chiêu thắng hữu chiêu, vô vi vô ngã trong truyền thuyết! Hóa ra lời đồn đại về việc hắn dùng bẫy rác sinh hóa tiêu diệt Huyết Ma Tử đêm qua hoàn toàn là sự thật!”
Lý Sát Thủ mồ hôi hột tuôn ra như tắm. Gã nhìn chằm chằm vào sợi xích sắt rỉ sét quấn quanh thân cây, trong lòng bắt đầu tự suy diễn một cách vô cùng phức tạp:
“Nhìn xem! Sợi xích sắt rỉ sét kia nhìn thì có vẻ tầm thường, nhưng nó lại được dắt từ đỉnh cây xuống tận hố bùn ẩm ướt dưới đất. Đây chắc chắn là trận nhãn của một 'Lôi Đình Sát Trận' thượng cổ! Chỉ cần ta để lộ ra một chút sát ý hay linh lực dao động, trận pháp này sẽ lập tức dẫn động lôi kiếp từ trên trời giáng xuống nghiền nát ta thành tro bụi! May mà ta là sát thủ phàm nhân, chỉ dùng sức mạnh nhục thân và ống thổi không chứa linh lực, nếu không đã sớm bị trận pháp này khóa chặt linh hồn!”
Lý Sát Thủ tự đắc với sự thông minh và nhãn lực thâm sâu của mình. Gã nhẹ nhàng rút từ trong ngực ra một chiếc ống thổi bằng tre rỗng ruột, đặt vào đó một cây kim độc màu đen kịt, tỏa ra mùi tanh hôi của nọc độc rết rừng. Gã ngậm ống thổi, nhắm thẳng vào huyệt thái dương của Cổ Vô Tri, chuẩn bị thổi ra một đòn chí mạng.
Đúng lúc ngón tay Lý Sát Thủ chuẩn bị bấm cò, từ dưới chân giường tre bị sập của Cổ Vô Tri bỗng vang lên một tiếng động nhỏ:
“Chít! Chít chít!”
Một con chuột núi phàm trần to béo, lông xám xịt đang lén lút bò ra từ gầm giường, hếch mũi ngửi mùi khoai lang nướng còn sót lại trên vạt áo tạp dịch của gã tạp dịch lười biếng.
Cổ Vô Tri vốn dĩ đang chìm sâu trong giấc ngủ đứng mộng du, nhưng gã lại có một nỗi sợ hãi tột cùng, di truyền hoàn hảo từ cha nuôi: gã sợ chuột hơn sợ chết. Tiếng chuột chít chít sát bên tai lập tức kích hoạt phản xạ tự nhiên của cơ thể phàm nhân nhút nhát.
“Mẹ ơi! Chuột!”
Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, thần trí Cổ Vô Tri hoảng loạn tột độ. Gã không hề mở mắt, nhưng hai tay theo bản năng vung mạnh cây chổi tre quét rác dính nhựa dâu tằm ngàn năm ra phía trước, thực hiện chiêu thức "Ném Chổi Đuổi Chuột" với tất cả sức bình sinh của một kẻ phàm nhân đang sợ hãi tột cùng.
“Vút!”
Cây chổi tre xoay tròn vút đi trong không trung. Nhưng vì vung tay quá mạnh trong lúc buồn ngủ mất thăng bằng, cú ném của Cổ Vô Tri hoàn toàn chệch hướng. Thay vì ném trúng con chuột dưới đất, cây chổi tre rách nát bay vút thẳng lên trời theo một quỹ đạo hình vòng cung kỳ dị, lao thẳng về phía cành cây cổ thụ nơi Lý Sát Thủ đang ẩn nấp.
Lý Sát Thủ đang ngậm ống thổi chuẩn bị ra tay, bỗng nhìn thấy cây chổi tre rách nát quay tít mù bay thẳng về phía mình. Gã kinh hoàng bạt vía, trong lòng chấn động kịch liệt:
“Cái gì?! Hắn phát hiện ra ta từ lúc nào?! Cú ném chổi này nhìn thì vụng về, không có chút linh lực nào, nhưng quỹ đạo của nó lại khóa chặt toàn bộ đường lui của ta! Đây... đây chính là bộ pháp vô ảnh vô hình, ném chổi tịnh hóa ma khí! Hắn muốn dùng cây chổi tre dính nhựa dâu tằm ngàn năm để bẻ gãy đạo tâm của ta!”
Lý Sát Thủ hoảng sợ tột độ, vội vàng thu hồi ống thổi, định nhảy sang cành cây bên cạnh để né tránh. Thế nhưng, cây chổi tre bay lạc của Cổ Vô Tri không hề nhắm vào gã.
“Bộp! Rắc!”
Đầu chổi tre mòn vẹt đập mạnh vào sợi xích sắt rỉ sét – cột thu lôi tự chế của main. Lực va đập vật lý của cú ném phàm nhân làm sợi xích sắt rung chuyển dữ dội, kéo theo cành cây cổ thụ rạn nứt một tiếng lớn.
Sự rung chấn đột ngột khiến tổ ong bắp cày khổng lồ đang bám chặt trên cành cây mất đi điểm tựa thăng bằng. Tổ ong khổng lồ tuột khỏi sợi xích sắt, rơi thẳng xuống từ trên cao, rớt trúng hồng tâm vào ngay mặt của Lý Sát Thủ đang đứng phía dưới.
“Bốp!”
“Oanh!”
Hàng vạn con ong bắp cày hung dữ bị động tổ, lập tức bùng nổ ra ngoài như một đám mây đen kịt, tiếng vo ve giận dữ vang dội khắp góc núi. Chúng không cần biết ai là ai, chỉ thấy kẻ đứng gần nhất là Lý Sát Thủ liền lao vào chích điên cuồng.
“Á! Mẹ kiếp! Ong bắp cày!”
Lý Sát Thủ gào thét thảm thiết. Gã cố gắng nín thở, vận chuyển Quy Tức Ẩn Thân Quyết để tránh bị ong đốt vào miệng, nhưng bầy ong bắp cày hung hãn bu vào chích liên tục vào mắt, mũi, tai của gã. Cơn đau nhức nhối tột cùng từ nọc độc phàm trần làm gã mất đi hoàn toàn sự tập trung tinh thần lực.
Trong lúc hoảng loạn xua đuổi bầy ong, chân Lý Sát Thủ dẫm phải lớp rêu phong ẩm ướt trơn trượt trên cành cây cổ thụ. Gã trượt chân, mất thăng bằng hoàn toàn, lao thẳng từ độ cao mười mét xuống đất.
“Rắc!”
Đầu Lý Sát Thủ đập mạnh vào một khúc rễ cây dâu tằm cổ thụ nhô lên mặt đất. Cú va chạm vật lý cực mạnh bẻ gãy cổ gã sát thủ phàm nhân chuyên nghiệp ngay tại chỗ. Gã trợn tròn đôi mắt đầy uất ức, bọt mép trào ra, toàn thân co giật vài cái rồi tắt thở hoàn toàn, chết một cái chết lãng xẹt không thể lãng xẹt hơn.
Cùng lúc đó, cây chổi tre sau khi đập vào xích sắt liền rơi rụng xuống đất, cán chổi gõ nhẹ vào đầu Cổ Vô Tri một cái “Cộc!”.
“Ui da! Ai đánh ta thế?”
Cổ Vô Tri giật mình tỉnh giấc mộng du, tay xoa xoa cái trán hơi sưng đỏ. Gã ngơ ngác nhìn xung quanh, thấy con chuột núi đã chạy mất dạng tự lúc nào. Chỉ có tiếng vo ve của bầy ong bắp cày đang bay tán loạn trên cao và một bóng người mặc đồ xám đang nằm bất động dưới gốc cây cổ thụ.
Cổ Vô Tri nhút nhát lùi lại vài bước, cầm cây chổi tre lên thủ thế, giọng run rẩy hỏi:
“Này... này huynh đài? Huynh nằm đó ngủ trưa đấy à? Chỗ này lạnh lắm, vào nhà mà nằm... Ôi thôi chết, giường nhà ta cũng gãy rồi.”
Gã tiến lại gần, dùng đầu chổi tre chọc chọc vào người Lý Sát Thủ vài cái. Thấy cái xác lạnh ngắt, mắt trợn ngược trắng dã, Cổ Vô Tri sợ hãi rụng rời chân tay, vội vàng vứt chổi chạy biến vào trong nhà tranh khóa chặt cửa lại:
“Mẹ ơi! Có người chết! Có người chết sau núi! Chắc chắn là do sét đánh trúng cột thu lôi của mình rồi! Mình phải trốn đi thôi, không thì trưởng lão chấp pháp bắt đền tiền mai táng mất!”
Gã tạp dịch nhút nhát chui tọt vào góc nhà, trùm chăn kín đầu run rẩy, hoàn toàn không biết mình vừa lập nên một chiến tích diệt sát thủ kinh điển.
Vài canh giờ sau, khi sương mù đã tan bớt, Liễu Như Yên dẫn đầu đội đệ tử tuần tra Chấp Pháp Đường đi ngang qua sau núi để kiểm tra tình hình sức khỏe yếu của Đại sư huynh. Khi tiếp cận gốc cây cổ thụ, nàng đột ngột dừng bước, đôi mắt phượng sắc lạnh khóa chặt vào cái xác mặc đồ xám đang nằm dưới gốc cây.
“Cảnh giác! Có kẻ đột nhập!” Liễu Như Yên hét lớn, vung Roi Da Chấp Pháp lao tới.
Đám đệ tử tuần tra vội vàng bao vây hiện trường. Khi lật ngược cái xác lên, nhìn thấy chiếc ống thổi chứa kim độc màu đen và bộ quần áo xám xịt đặc trưng, một đệ tử chấp pháp kinh hãi kêu lên:
“Sư tỷ! Đây... đây chính là Lý Sát Thủ! Sát thủ phàm nhân chuyên nghiệp nổi tiếng với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín! Hắn đã ám sát thành công biết bao tu sĩ ngoại môn của các phái khác, tại sao lại chết thảm ở sau núi Thái Sơ chúng ta thế này?!”
Liễu Như Yên cúi người kiểm tra vết thương trên cổ nạn nhân, rồi nhìn lên cành cây cổ thụ nơi sợi xích sắt rỉ sét – cột thu lôi tự chế của main – đang treo lơ lửng, cùng với tổ ong bắp cày bị vỡ nát dưới đất. Nàng khẽ vuốt cằm, ánh mắt rực sáng lên sự sùng bái và tự đốn ngộ tột cùng:
“Ta hiểu rồi! Quả là một kế hoạch phòng thủ hoàn mỹ, không một vết xước của Đại sư huynh!”
Đám đệ tử tuần tra ngơ ngác hỏi:
“Sư tỷ, ý tỷ là sao? Không phải hắn bị ong đốt rồi ngã gãy cổ chết sao?”
Liễu Như Yên hừ lạnh một tiếng, giọng nói tràn đầy sự tự tin và phân tích chiến thuật thâm sâu:
“Ngu ngốc! Các ngươi nghĩ một sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng chín lại dễ dàng bị ong bắp cày phàm trần đốt chết sao? Nhìn kỹ đi! Sợi xích sắt rỉ sét kia thực chất chính là trận nhãn của 'Lôi Đình Phản Kích Trận' do Đại sư huynh tự tay bày ra để dẫn dụ sát thủ. Đại sư huynh biết rõ Lý Sát Thủ là kẻ cẩn thận, sẽ ẩn nấp trên cây cổ thụ này để phóng kim độc. Vì vậy, ngài ấy đã cố tình treo tổ ong bắp cày ngay sát xích sắt trận nhãn.”
Nàng chỉ tay vào cây chổi tre quét rác dính nhựa dâu tằm đang nằm bên cạnh cái xác, tiếp tục giải thích:
“Khi Lý Sát Thủ vừa để lộ sát ý, Đại sư huynh đang đứng ngủ đứng ngủ gật phía dưới đã lập tức cảm nhận được thiên cơ. Ngài ấy không cần rút kiếm gỗ dâu tằm, chỉ nhẹ nhàng vung cây chổi tre quét rác dính nhựa dâu tằm ngàn năm, ném mạnh lên đánh trúng xích sắt trận nhãn. Lực va đập kích hoạt trận pháp, mượn sức mạnh thiên nhiên của bầy ong bắp cày để tấn công làm nhiễu loạn thần trí sát thủ, ép hắn phải tự trượt chân ngã gãy cổ mà chết mà không cần bẩn tay Đại sư huynh! Đây... đây chính là cảnh giới 'Vô Kiếm Cảnh' mượn gió diệt địch đỉnh cao của kiếm đạo phản phác quy chân!”
Nghe lời giải thích đầy thuyết phục và thâm sâu của Liễu Như Yên, đám đệ tử tuần tra Chấp Pháp Đường chấn động tâm can, đồng loạt quỳ sụp xuống đất hướng về phía nhà tranh dột nát, rơm rớm nước mắt vì bái phục:
“Đại sư huynh vĩ đại! Ngài ấy dùng chổi tre để điều khiển phong thủy gió sau núi, mượn ong bắp cày làm binh sĩ diệt sát thủ! Trí tuệ này quả thực là vạn cổ đệ nhất!”
Tin tức về cái chết thảm hại của Lý Sát Thủ nhanh chóng lan truyền ra ngoài giang hồ tu tiên dưới chân núi. Giới sát thủ phàm nhân nghe tin một sát thủ Luyện Khí Kỳ tầng chín bị tiêu diệt dễ dàng bởi "kiếm khí vô hình bằng chổi tre sau núi Thái Sơ", lập tức đồng loạt run sợ hoảng loạn, vội vã hủy bỏ toàn bộ mọi đơn đặt hàng ám sát Cổ Vô Tri để bảo toàn tính mạng.
Trong khi đó, ở một góc tối của thành hội lân cận, các trưởng lão của Thiết Kiếm Phái nghe tin sát thủ chết thảm liền lo sợ Thái Sơ Kiếm Tông có đại lão ẩn thế ám trợ, quyết định cử người đến gây hấn thăm dò thực lực của Đại sư huynh mới thăng chức.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!