Bẫy rác sinh hóa diệt sát thủ
Đêm mùa đông sau núi Thái Sơ tịch mịch đến đáng sợ. Sương mù đặc quánh như sữa bò lượn lờ quanh những rặng tre ngà, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng núi cao dội thẳng vào vách đất của ngôi nhà tranh dột nát.
Bên trong nhà tranh, Cổ Vô Tri đang nằm co quắp dưới đất, đầu kê lên một khúc củi dâu tằm khô, hai tay ôm chặt lấy tấm Giấy chứng nhận sức khỏe yếu có đóng dấu đỏ chói của Đan Dược Các trước ngực như ôm một món thần binh chí bảo. Chiếc giường tre gấp gọn mua từ chợ đen của Tiền Đại Phú đã bị sập gãy đôi khớp nối từ đêm qua, nằm chỏng chơ một góc như một phế tích tội nghiệp. Thế nhưng, điều đó chẳng hề làm giảm đi niềm hạnh phúc vô biên đang dâng trào trong lòng gã tạp dịch lười biếng.
“Ba tháng... Đúng thế, tròn ba tháng không phải quét rác, không phải chẻ củi, không phải gánh nước!” Cổ Vô Tri nghĩ thầm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện trong giấc mơ màng. “Tấm giấy da dê này đúng là bùa hộ mệnh tối thượng. Chỉ cần mình cứ nằm im giả vờ kiệt sức thần thức, Liễu Như Yên sẽ đứng canh gác ngoài kia không cho ai vào phiền nhiễu. Cuộc sống phàm nhân an nhàn lười biếng trong mơ cuối cùng cũng đến rồi!”
Nghĩ đến việc ngoài cửa sổ có một nữ chấp pháp kiệt xuất tu vi Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín, tay lăm lăm Roi Da Chấp Pháp đứng gác nghiêm nghị như tượng thần hộ pháp, Cổ Vô Tri càng thêm an tâm nhắm mắt, tiếng ngáy nhỏ đều đặn vang lên trong căn phòng tối.
Thế nhưng, Cổ Vô Tri hoàn toàn không biết rằng, ngay lúc anh đang chìm sâu vào giấc ngủ nướng vĩ đại, một bóng đen quỷ dị đã âm thầm lướt qua rặng tre ngà sau núi, tiếp cận ranh giới của khu nhà tranh.
Bóng đen kia mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình trùm kín đầu, khuôn mặt gầy gò xám xịt như xác chết lộ ra dưới ánh trăng mờ, đôi mắt đỏ ngầu tà ác phát ra những tia sáng lạnh lùng. Hông gã đeo một chiếc bình chứa độc dược màu xanh lục bảo, tỏa ra một làn khói độc mờ nhạt làm héo úa những ngọn cỏ dưới chân gã đi qua. Đây chính là Huyết Ma Tử, sát thủ ma giáo cấp cao của Huyết Ma Giáo, kẻ sở hữu tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng thứ ba, nổi tiếng với biệt tài ẩn thân và chế tạo độc dược hủy diệt nhục thân.
Huyết Ma Tử đứng nép sau một gốc dâu tằm cổ thụ, nheo mắt nhìn về phía ngôi nhà tranh dột nát. Gã nhìn thấy Liễu Như Yên đang đứng gác nghiêm nghị ngay trước cửa sổ phòng ngủ của Cổ Vô Tri, toàn thân tỏa ra linh lực băng sương lạnh lẽo.
Huyết Ma Tử khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ đầy tự phụ:
“Hừ, Thái Sơ Kiếm Tông đúng là một lũ ngu ngốc cuồng tín. Chúng nghĩ rằng chỉ cần phái một nữ đệ tử Luyện Khí Kỳ đứng canh gác là có thể bảo vệ được cái gọi là 'thiên tài kiếm đạo ẩn thế' Cổ Vô Tri kia sao? Thật là nực cười! Huyết Ma Tử ta tu luyện Huyết Ma Độc Kinh đã hơn trăm năm, thuật ẩn thân bóng đêm đã đạt tới cảnh giới xuất quỷ nhập thần, làm sao một con nhóc Chấp Pháp Đường có thể phát hiện ra?”
Gã nhẹ nhàng kết ấn, vận chuyển ma công làm nhạt đi khí tức sinh mệnh, thân hình gã mờ nhạt dần rồi hoàn toàn hòa lẫn vào bóng tối của sương mù ban đêm. Gã uyển chuyển lướt qua tầm mắt của Liễu Như Yên một cách hoàn hảo, không hề gây ra một tiếng động nhỏ hay một làn gió nhẹ nào.
Khi đã thâm nhập vào khoảng sân trước nhà tranh, Huyết Ma Tử dừng lại trước một đống rác khổng lồ, cao bằng cả đầu người nằm ngay sát góc sân. Đống rác này trông vô cùng bừa bãi bẩn thỉu, bốc lên một mùi hôi thối đặc trưng của rác thải sinh hoạt lâu ngày không đổ.
Huyết Ma Tử nheo mắt nhìn đống rác, trong lòng bắt đầu phân tích chiến thuật một cách vô cùng thâm sâu:
“Kế hoạch ban đầu của Giáo chủ là đầu độc mạch linh thạch ngầm của kiếm tông. Nhưng mạch linh thạch ngầm nằm sâu dưới lòng đất chính điện, canh phòng cẩn mật, rất khó thâm nhập. Ngược lại, khu nhà tranh sau núi này chính là đầu nguồn phong thủy dẫn khí của sau núi. Nếu ta hạ độc độc dược cực mạnh Huyết Cốt Tán vào ngay đống rác sinh hoạt trước sân của Cổ Vô Tri, chất độc sẽ từ từ thấm sâu vào lòng đất, theo mạch nước ngầm chảy thẳng vào linh mạch tông môn. Hơn nữa, khi tên phế vật Cổ Vô Tri kia bước ra dọn rác, hắn sẽ là kẻ đầu tiên hít phải độc khí mà chết không toàn thây! Một mũi tên trúng hai con nhạn, kế hoạch của ta quả thật là thiên y vô phùng!”
Huyết Ma Tử vô cùng tự đắc với suy luận của mình. Gã nhẹ nhàng bước tới sát đống rác khổng lồ, rút từ hông ra chiếc bình chứa độc dược cực độc *Huyết Cốt Tán* – loại độc dược ma giáo có khả năng ăn mòn nhục thân và linh lực của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ chỉ trong vòng ba nhịp thở.
Thế nhưng, sát thủ ma giáo cấp cao hoàn toàn không biết rằng, đống rác bừa bãi trước mặt gã không phải là một đống rác sinh hoạt thông thường, mà là một "thánh địa sinh hóa" chứa đựng những chất hữu cơ biến dị kinh hoàng nhất lịch sử Thái Sơ Kiếm Tông.
Cách đây ba ngày, Triệu Phế Vật – tên đệ tử tạp dịch ngoại môn hậu đậu bị cận thị nặng – trong lúc nhổ cỏ dại ở vườn linh dược của trưởng lão, đã nhổ nhầm toàn bộ một luống linh dược quý giá ngàn năm. Vì sợ bị trưởng lão phát hiện phạt nặng, Triệu Phế Vật đã lén lút hốt sạch đống linh dược hỏng bốc mùi thối rữa này mang ném vào bẫy rác sau núi của Cổ Vô Tri để phi tang tang vật. Đống *Rác thải linh dược ngoại môn* này chứa đầy linh khí biến dị đang phân hủy tự nhiên, tích tụ một lượng độc tính hữu cơ cực kỳ không ổn định.
Chưa dừng lại ở đó, nằm sâu dưới đáy đống rác kia là một hũ sành mẻ chứa đầy *Đậu phụ thối Lý Thị* – món ăn gia truyền nồng nặc do mẹ nuôi để lại công thức mà Cổ Vô Tri tự ủ. Vì mùi hương của hũ đậu phụ thối này quá kinh hoàng, ngay cả Cổ Vô Tri cũng không chịu nổi nên đã đem chôn sâu dưới đống rác để tránh ám mùi vào phòng ngủ. Qua nhiều ngày ủ kín dưới lòng đất ẩm ướt kết hợp với nhựa cây dâu tằm ngàn năm dính trên chổi tre rách thải ra, hũ đậu phụ thối đã lên men đến cảnh giới cực hạn, sản sinh ra một lượng khí amoniac và lưu huỳnh đậm đặc gấp trăm lần bình thường.
Huyết Ma Tử đứng trước đống rác, hít một hơi thật sâu để định thần, rồi tự tin mở nắp bình Huyết Cốt Tán, đổ toàn bộ chất độc lỏng màu xanh lục bảo vào ngay trung tâm đống rác thải.
“Xèo xèo... xèo xèo...”
Ngay khi độc dịch Huyết Cốt Tán (vốn mang tính axit ăn mòn cực mạnh) vừa tiếp xúc với đống linh dược hỏng rữa đang phân hủy chứa đầy linh khí biến dị và nước men của hũ đậu phụ thối Lý Thị, một phản ứng hóa học, alchemical kinh hoàng lập tức bùng nổ.
Chất độc ăn mòn của ma giáo đóng vai trò như một chất xúc tác cực mạnh, kích hoạt toàn bộ lượng linh khí biến dị bị nén chặt trong đống linh dược hỏng của Triệu Phế Vật. Đồng thời, lượng khí amoniac và lưu huỳnh đậm đặc dưới đáy hũ đậu phụ thối bị nhiệt độ phản ứng kích thích, lập tức bốc hơi cuồng bạo.
Từ đống rác rách nát bỗng chốc phun ra những luồng khói dày đặc màu tím xanh quỷ dị, kèm theo những tiếng nổ nhỏ lép bép như pháo hoa phàm trần.
“Cái... cái gì thế này?” Huyết Ma Tử giật mình lùi lại một bước, đôi mắt đỏ ngầu trợn tròn hoang mang. “Độc dược Huyết Cốt Tán của ta khi tiếp xúc với rác thải thông thường đáng lẽ phải ăn mòn im lặng chứ? Tại sao lại tạo ra phản ứng dữ dội và khói màu tím xanh thế này? Không lẽ... đống rác này chứa đựng trận pháp phòng thủ?”
Chưa kịp để gã suy nghĩ xong, một luồng gió núi đột ngột đổi hướng, thổi thốc từ phía sau nhà tranh ra sân trước, đẩy toàn bộ luồng khói tím xanh dày đặc bay thẳng về phía Huyết Ma Tử đang đứng.
Huyết Ma Tử đứng ngay ở hướng cuối gió, đón nhận toàn bộ luồng khí sinh hóa vừa được giải phóng.
“Oẹ...”
Khoảnh khắc luồng khí tím xanh vừa chạm vào mũi, Huyết Ma Tử cảm thấy toàn bộ đất trời như sụp đổ trước mắt gã.
Mùi vị đó... nó không chỉ đơn giản là mùi hôi thối. Đó là một sự kết hợp kinh hoàng giữa mùi xác chết thối rữa ngàn năm của linh dược biến dị, mùi amoniac nồng nặc xộc thẳng vào đại não của đậu phụ thối Lý Thị lên men cực hạn, và mùi axit ăn mòn của chính độc dược Huyết Cốt Tán.
Luồng khí sinh hóa bốc mùi kinh hoàng này giống như một cú đấm vật lý nặng ngàn cân nện thẳng vào mặt gã sát thủ ma giáo cấp cao.
“Khục... khục... Cái mùi gì thế này?! Đây không phải là độc khí... Đây là sự sỉ nhục đối với linh hồn!” Huyết Ma Tử gào thét thảm thiết trong lòng, hai mắt trợn ngược, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng do bị khí lưu huỳnh kích thích mạnh mẽ.
Gã vội vàng vận chuyển ma công của Huyết Ma Độc Kinh lên mức tối đa, định dùng ma khí Trúc Cơ Kỳ để thanh lọc và ngăn chặn độc tố xâm nhập vào cơ thể. Thế nhưng, ma công của gã hoàn toàn bất lực.
Bởi vì luồng khí sinh hóa này hoàn toàn là các hiện tượng vật lý, hóa học phàm trần kết hợp với mùi thối hữu cơ cực hạn, nó không chứa linh lực tà ác để ma công của gã có thể nhận diện và khắc chế. Mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng qua hệ hô hấp phàm xác của gã, làm tê liệt hoàn toàn hệ thần kinh trung ương và phong tỏa các huyệt đạo dẫn khí.
“Khục... không thể nào... Ma công của ta... kinh mạch của ta đang bị tê liệt hoàn toàn vì... vì mùi thối của đậu phụ?!” Huyết Ma Tử tuyệt vọng nghĩ, đầu óc gã bắt đầu quay cuồng, ảo giác kinh hoàng xuất hiện trước mắt. Gã nhìn thấy hàng vạn con heo linh thú béo ú đang bay lượn trên trời và mổ vào đầu gã.
Huyết Ma Tử cố gắng lùi lại để thoát khỏi hướng gió, nhưng đôi chân Trúc Cơ Kỳ của gã giờ đây bủn rủn như bún chiên, không còn chút sức lực nào. Gã lảo đảo vài bước, rồi ngã quỵ xuống đất ngay cạnh đống rác, hai tay ôm lấy cổ họng, miệng sùi bọt mép trắng xóa, đôi mắt trợn ngược đầy uất ức và bất lực.
“Cổ... Cổ Vô Tri... Ngươi... ngươi quả nhiên đã thấu thị được âm mưu của ta... Ngươi đã bày sẵn một 'Vạn Độc Cương Khí Trận' bằng đống rác này để... để hành hạ ta...”
Đó là dòng suy nghĩ cuối cùng đầy hoang tưởng của Huyết Ma Tử trước khi gã hoàn toàn ngất xỉu, nằm bất động bên cạnh đống rác sinh hóa bốc khói tím.
Cùng lúc đó, Liễu Như Yên đang đứng gác ở đầu gió phía bên kia nhà tranh, bỗng ngửi thấy một mùi hương cực kỳ kỳ quặc phảng phất bay qua. Mùi hương này có chút thối nồng của đậu phụ nhưng lại mang theo linh khí dao động dịu nhẹ của linh dược.
Nàng khẽ nheo mắt phượng, trong lòng dâng lên một sự kính nể tột cùng:
“Mùi hương này... Hóa ra Đại sư huynh đang bế quan luyện chế 'Vạn Độc Cương Khí' tà môn để tịnh hóa tâm ma sao? Ngài ấy quả nhiên đang hy sinh thần thức cực hạn để rèn luyện độc pháp cứu thế giới! Ta phải canh gác cẩn mật hơn, không để bất kỳ ai làm phiền ngài ấy!”
Đúng lúc Liễu Như Yên đang tự đốn ngộ đầy sùng bái, từ phía đường mòn leo núi bỗng vang lên tiếng bước chân rầm rập rầm rập dứt khoát.
Thẩm Thiết Diện trưởng lão dẫn đầu một đội đệ tử tuần tra Chấp Pháp Đường, tay cầm giới thước sắt, mặt đen như than đang đi tuần tra đêm. Thấy Liễu Như Yên đang đứng gác ngoài sân nhà tranh dột nát, Thẩm Thiết Diện bước tới định lên tiếng hỏi thăm tình hình sức khỏe yếu của Đại sư huynh.
Thế nhưng, khi vừa bước vào phạm vi khoảng sân trước nhà tranh, Thẩm Thiết Diện đột ngột dừng bước, mũi lão khẽ động động. Đôi mắt lão quắc thước lập tức khóa chặt vào bóng đen đang nằm co quắp, sùi bọt mép ngay cạnh đống rác bốc khói tím xanh quỷ dị.
“Có biến! Có kẻ đột nhập!” Thẩm Thiết Diện hét lớn, vung giới thước sắt lao tới.
Liễu Như Yên cũng giật mình, vội vã siết chặt Roi Da Chấp Pháp lao theo.
Khi cả đội tuần tra tiếp cận đống rác, Thẩm Thiết Diện cúi người xuống lật ngược bóng đen lên. Lớp áo choàng đen trùm đầu rơi ra, lộ ra khuôn mặt gầy gò xám xịt đầy bọt mép của Huyết Ma Tử, cùng với chiếc bình chứa độc dược Huyết Cốt Tán dán nhãn ma giáo đang lăn lóc bên cạnh.
Thẩm Thiết Diện chấn động tâm can, đôi mắt trợn tròn kinh ngạc tột độ:
“Đây... đây chẳng phải là Huyết Ma Tử, sát thủ ma giáo cấp cao nổi tiếng với tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng thứ ba sao?! Tại sao hắn lại nằm ngất xỉu sùi bọt mép ở đây?!”
Liễu Như Yên nhìn chiếc bình độc dược và đống rác bốc khói tím, nàng lập tức ngộ ra chân tướng, giọng nói run rẩy đầy kính sợ:
“Trưởng lão! Nhìn xem! Huyết Ma Tử đã lén lút thâm nhập vào đây để hạ độc Huyết Cốt Tán hòng phá hoại linh mạch tông môn! Thế nhưng, hắn hoàn toàn không biết rằng, đống rác thải sinh hoạt trước sân của Đại sư huynh thực chất chính là một trận pháp phòng thủ độc khí tự nhiên cực kỳ kiên cố dính nhựa dâu tằm ngàn năm!”
Thẩm Thiết Diện nhìn đống rác xếp hình tam giác, ngửi thấy mùi đậu hũ thối Lý Thị nồng nặc và linh khí rác linh dược đang phân hủy, lão vuốt râu cọp, rơm rớm nước mắt vì cảm động và bái phục sát đất:
“Kỳ tích! Đúng là kỳ tích vĩ đại! Cổ sư huynh quả nhiên là đấng cứu thế phong thủy của Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta! Ngài ấy biết rõ ma giáo sẽ cử sát thủ thâm nhập hạ độc cửa sau, nên mới cố tình dùng Giấy chứng nhận sức khỏe yếu làm lá chắn để lười biếng nằm ngủ trong nhà, nhưng thực chất đã tự tay bày ra 'Vạn Độc Cương Khí Trận' bằng đống rác phế thải phàm trần này để bắt sống sát thủ ma giáo mà không cần tốn một giọt linh lực!”
Lão quay sang nhìn ngôi nhà tranh dột nát yên tĩnh tuyệt đối bên trong, tiếng ngáy nhỏ của Cổ Vô Tri vẫn đều đặn vang lên như một bản nhạc hòa bình vô vi.
“Thâm sâu khó lường! Thật là thâm sâu khó lường!” Thẩm Thiết Diện hét lớn đầy cuồng tín trước đám đệ tử tuần tra đang há hốc mồm kinh ngạc. “Cổ sư huynh dùng sự lười biếng phàm trần để dẹp loạn ma giáo, dùng đống rác bẩn thỉu để tịnh hóa tà ác! Toàn bộ đệ tử Chấp Pháp Đường nghe lệnh, lập tức bắt giữ Huyết Ma Tử mang về ngục giam tra tấn, và ghi chép chiến tích 'Trận pháp độc khí bẫy rác' này vào sử sách tông môn để vạn người học tập!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!