Nhạc nềnWindmill_Village

Nữ chấp pháp và chiêu thức giả chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm sau núi Thái Sơ vẫn chưa tan hẳn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày chớm đông. Gió núi rít qua rặng tre ngà, thổi xào xạc những chiếc lá dâu tằm cổ thụ rụng đầy trước khoảng sân nhỏ của ngôi nhà tranh dột nát. Cổ Vô Tri uể oải nằm trên chiếc giường tre gấp gọn kê sát góc phòng, hai tay ôm đầu, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ nhìn trân trân lên mái nhà tranh thủng lỗ chỗ.


Cơ thể phàm nhân của anh vẫn còn ê ẩm rã rời sau nhát rìu chẻ củi dốc toàn lực ngày hôm qua. Mặc dù nhát rìu phàm trần nương theo sớ vân gỗ dâu tằm của anh họ Hứa Đại Tráng đã vô tình chẻ đôi khúc gỗ dâu tằm ngàn năm và khiến gã đệ tử nội môn kiêu ngạo Vương Bá Đạo tự đứt kinh mạch bái phục, nhưng cái giá phải trả là bắp tay phàm nhân của Cổ Vô Tri giờ đây mỏi nhừ như vừa bị đá tảng đè qua.


“Năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp của tôi... Cái sạp rau cải phàm trần của tôi...” Cổ Vô Tri đau đớn rên rỉ trong lòng, nước mắt chực trào ra. “Tại sao mỗi lần mình cố tình làm sai, cố tình lười biếng để bị đuổi học, thì cái thế giới tu tiên này lại tự động bẻ cong kết quả thành kỳ tích vĩ đại thế kia? Bây giờ cả tông môn đang đồn đại về 'Thái Sơ Kiếm Ý' chẻ củi của mình, Thẩm Thiết Diện trưởng lão thì ngày ngày lén lút ghi chép lời nói mớ của mình vào cuốn sách ngữ lục chết tiệt kia. Nếu cứ thế này, làm sao mình có thể bị trục xuất đây?”


Đúng lúc Cổ Vô Tri đang chìm trong sự bất lực tột cùng và khao khát được làm một phàm nhân lười biếng an nhàn, tai anh bỗng nghe thấy một tiếng động cực kỳ nhỏ phát ra từ phía cửa sổ gỗ dột nát. Đó là một tiếng "sột soạt" nhẹ như tiếng gió thổi qua kẽ lá, nhưng đối với một kẻ nhút nhát, luôn đề cao cảnh giác để bảo mạng như Cổ Vô Tri, âm thanh này chẳng khác nào tiếng sét đánh ngang tai.


“Mẹ ơi! Có kẻ đột nhập!” Cổ Vô Tri giật nảy mình, tim đập thình thịch như đánh trống trận. “Là ai? Là một gã thiên tài nội môn khác đến khiêu chiến để cướp chức Đại sư huynh? Hay là sát thủ ma giáo đến ám sát? Mình chỉ là một tạp dịch phế vật phàm nhân không có nửa điểm linh lực, ăn một chiêu pháp thuật chắc chắn sẽ biến thành tro bụi ngay lập tức! Làm sao bây giờ? Chạy trốn? Không kịp nữa rồi, tiếng bước chân đã sát sạt ngoài cửa sổ!”


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, đầu óc phàm nhân của Cổ Vô Tri xoay chuyển với tốc độ cực hạn. Anh chợt nhớ đến một chân lý tối thượng trong các cuốn tiểu thuyết phàm nhân mà anh lén đọc dưới trấn: Người chết thì không thể bị thách đấu, và kẻ mạnh sẽ không thèm ra tay với một xác chết lạnh ngắt.


Không chần chừ một giây, Cổ Vô Tri lập tức nằm thẳng cẳng trên chiếc giường tre gấp gọn, hai mắt nhắm nghiền, toàn thân thả lỏng hoàn toàn. Anh vận dụng tuyệt kỹ bảo mệnh tối cao của mình: **Giả Chết Ngừng Tim**. Đây thực chất là một mẹo vặt phàm trần cực kỳ ngớ ngẩn mà anh đã luyện thành thục từ thuở nhỏ ở quê nhà để trốn tránh các buổi cuốc đất nhổ cỏ cực nhọc của cha nuôi Cổ Lão Đầu. Bằng cách nín thở tuyệt đối, thả lỏng toàn bộ cơ bắp và điều hòa nhịp tim chậm lại đến mức gần như dừng hẳn, cơ thể anh nhanh chóng trở nên lạnh ngắt, không có chút hơi ấm hay khí tức sinh mệnh nào, trông giống hệt một xác chết phàm trần nằm co quắp.


Cùng lúc đó, cánh cửa sổ gỗ dột nát nhẹ nhàng bị đẩy ra. Một bóng dáng thanh mảnh, uyển chuyển như mèo đêm lướt vào phòng ngủ. Người tới khoác trên mình đạo bào bó sát của Chấp Pháp Đường màu xanh đen, mái tóc đen dài buộc cao đuôi ngựa khỏe khoắn bay nhẹ, hông đeo chiếc Roi Da Chấp Pháp khắc phù văn trói buộc lấp lánh mờ ảo. Khuôn mặt thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần nhưng lạnh lùng như băng sương, đôi mắt phượng mày ngài sắc sảo quét qua căn phòng tối tăm. Đây chính là Liễu Như Yên, nữ đệ tử kiệt xuất của Chấp Pháp Đường, người nổi tiếng nghiêm túc và luôn tôn sùng luật lệ tông môn.


Liễu Như Yên đứng im giữa phòng, đôi môi mím chặt đầy vẻ nghi ngờ. Khác với sự cuồng tín điên cuồng của Thẩm Thiết Diện trưởng lão, nàng là người duy nhất trong tông môn giữ được sự tỉnh táo tỉnh bơ trước chuỗi kỳ tích phi lý của Cổ Vô Tri.


“Cổ Vô Tri này thật sự là một thiên tài ẩn thế sao?” Liễu Như Yên thầm nghĩ, bàn tay thon dài siết chặt chuôi roi da. “Một kẻ không có linh căn nổi trội, ngày ngày chỉ biết ngủ nướng và quét rác lười nhác, tại sao lại có thể khai thông linh mạch ngầm và đánh bại Vương Bá Đạo dễ dàng đến thế? Không thể nào! Nhất định hắn đang sử dụng một loại bí thuật ngụy trang cực kỳ thâm sâu để lừa gạt lòng tin của Chưởng môn và Thẩm trưởng lão nhằm mưu cầu danh lợi Đại sư huynh truyền thừa! Hôm nay, Liễu Như Yên ta sẽ dùng Thần Nhãn Chấp Pháp để bóc trần vỏ bọc lừa đảo của ngươi!”


Nàng hít một hơi sâu, vận chuyển linh lực băng sương của Băng Tâm Quyết lên đôi mắt phượng. Đôi mắt nàng lập tức phát ra một luồng mị quang màu xanh lam mờ ảo, kích hoạt thần thông **Thần Nhãn Dò Tìm Tu Vi**. Đây là bí thuật chuyên dùng của Chấp Pháp Đường để nhìn thấu linh lực ẩn giấu và kinh mạch của tội phạm.


Liễu Như Yên tự tin nhìn thẳng vào nhục thân của Cổ Vô Tri đang nằm trên giường tre. Nàng mong chờ sẽ nhìn thấy một luồng linh lực khổng lồ ẩn giấu sâu trong đan điền, hoặc ít nhất là các mạch kinh mạch đang vận hành công pháp ngụy trang.


Tuy nhiên, khi Thần Nhãn khóa chặt mục tiêu, đồng tử của Liễu Như Yên chợt co rụt lại vì kinh ngạc.


Trống rỗng. Hoàn toàn trống rỗng!


Dưới cái nhìn của Thần Nhãn Chấp Pháp, nhục thân của Cổ Vô Tri không hề có lấy một tia linh lực dao động, đan điền của anh phẳng lặng như mặt hồ không gió, các kinh mạch chính phụ đều nguội lạnh, không có nửa điểm linh khí lưu chuyển. Anh trông giống hệt một phàm nhân bình thường nhất, thậm chí... khí tức sinh mệnh của anh đang nhanh chóng lụi tàn, cơ thể lạnh ngắt như một tảng đá mùa đông.


“Làm sao có thể như vậy được?” Liễu Như Yên hoang mang tột độ, trán rịn ra một tầng mồ hôi lạnh. “Ngay cả phàm nhân bình thường cũng có chút dương khí và hơi thở sinh mệnh ấm áp. Thế nhưng cơ thể hắn lại lạnh lẽo như băng tuyết, nhịp tim hoàn toàn ngưng trệ, hơi thở tắt ngấm. Hắn... hắn thật sự không có tu vi? Hay là hắn đang dùng một loại công pháp bế khí thượng cổ vượt qua cả Thần Nhãn của ta?”


Sự nghi ngờ và lòng tự phụ của nữ chấp pháp kiệt xuất không cho phép nàng bỏ cuộc. Liễu Như Yên quyết định tiến lại gần giường tre, vươn bàn tay thon dài lạnh giá ra để trực tiếp chạm vào cổ và cổ tay của Cổ Vô Tri nhằm kiểm tra mạch đập thực tế.


Cổ Vô Tri nằm im lìm trên chiếc giường tre gấp gọn, mặc dù đang ở trạng thái Giả Chết Ngừng Tim nhưng thần thức phàm nhân của anh vẫn cảm nhận được bàn tay lạnh ngắt của Liễu Như Yên đang tiến gần cổ mình. Anh hoảng sợ đến mức muốn hét toáng lên, lồng ngực phàm nhân nghẹn ứ vì nín thở quá lâu, đầu óc bắt đầu choáng váng do thiếu oxy trầm trọng.


“Trời đất ơi! Nữ chấp pháp này định làm gì thế? Định bóp cổ mình chết thật luôn sao? Mình chỉ muốn giả chết để trốn việc thôi mà! Ai cứu tôi với!” Cổ Vô Tri internally gào thét đầy tuyệt vọng.


Khi ngón tay lạnh buốt của Liễu Như Yên vừa chạm nhẹ vào làn da cổ lạnh ngắt của Cổ Vô Tri, nàng giật mình rút tay lại như bị điện giật.


“Lạnh quá! Không hề có mạch đập! Hơi thở cũng hoàn toàn biến mất!” Liễu Như Yên kinh hoàng nghĩ. “Không lẽ... không lẽ hắn đã chết thật rồi? Nhưng ta chưa hề ra tay tấn công ngài ấy! Không lẽ áp lực linh lực băng sương từ Băng Tâm Quyết của ta vô tình bộc phát lúc vào phòng đã đóng băng nhục thân yếu ớt của ngài ấy?”


Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm tâm trí Liễu Như Yên. Để chắc chắn, nàng quyết định vận chuyển một luồng linh lực băng sương cực kỳ dịu nhẹ vào đầu ngón tay, định truyền vào kinh mạch cổ tay của Cổ Vô Tri để kích thích phản ứng sinh mệnh thụ động.


Nhưng ngay khi ngón tay mang theo linh lực của nàng vừa chạm vào cổ tay anh, một sự cố vật lý ngẫu nhiên lãng xẹt đã xảy ra.


Chiếc giường tre gấp gọn mà Cổ Vô Tri đang nằm vốn là đồ phế thải rẻ tiền mua từ chợ đen của Tiền Đại Phú, các khớp nối bằng gỗ dâu tằm đã bị mòn vẹt và lỏng lẻo sau nhiều năm sử dụng. Khi Liễu Như Yên cúi người xuống dồn một phần trọng lượng cơ thể để truyền linh lực, khớp chốt sắt phế liệu giữ khung giường đột ngột bị trượt mạnh.


“Rắc! Rầm!”


Một tiếng động lớn vang lên. Chiếc giường tre gấp gọn bất ngờ sập xuống một bên góc, nghiêng hẳn sang vách đất phòng ngủ. Cú sập giường đột ngột đã hấp thụ và chuyển hướng hoàn toàn luồng linh lực băng sương từ ngón tay của Liễu Như Yên dội thẳng xuống nền đất ẩm ướt, khiến một mảng đất lớn lập tức bị đóng băng trắng xóa.


Đồng thời, nhục thân đang thả lỏng hoàn toàn của Cổ Vô Tri theo quán tính vật lý ngã lăn lộn một vòng rưỡi từ trên giường sập xuống đất, đầu đập nhẹ vào đống củi khô dâu tằm ngàn năm xếp cạnh góc phòng, tạo ra một tiếng "bịch" trầm đục.


Liễu Như Yên đứng nghệt mặt ra nhìn mảng đất bị đóng băng và chiếc giường tre bị sập gãy đôi. Nàng hoàn toàn bị chấn động bởi hiện tượng này.


“Cái... cái giường tre này thực chất là một pháp bảo hộ thân tự động!” Liễu Như Yên tự suy diễn đầy hoang tưởng, hai mắt trợn tròn kinh ngạc. “Nó đã tính toán chính xác quỹ đạo linh lực băng sương của ta, tự động sập xuống để hấp thụ và chuyển hướng hoàn toàn luồng lực tấn công, bảo vệ nhục thân của Đại sư huynh không bị tổn hại! Đại sư huynh... ngài ấy quả nhiên đã sớm thấu thị được hành tung nhìn lén của ta, nên mới bày ra thế trận phòng thủ thụ động hoàn mỹ này để cảnh cáo ta!”


Đúng lúc bầu không khí trong phòng đang căng thẳng tột độ, cánh cửa gỗ dột nát của nhà tranh bỗng nhiên bị đẩy mạnh ra với một tiếng "rầm" lớn.


“Đại sư huynh! Ta mang thần châm đến cứu mạng ngài đây!”


Một giọng nói ồm ồm, đầy kịch tính vang lên. Thẩm Thái Y, y sư của tông môn, hớt hải bước vào phòng. Lão già gầy gò râu dài thưa thớt, mắt đeo kính gọng tròn bằng đá thạch anh to bản, mặc áo y sư trắng tinh xộc xệch bám đầy tàn thuốc lá, tay luôn lăm lăm hộp châm cứu đồng cổ tỏa ra linh quang mờ ảo. Theo sau lão là Thẩm Thiết Diện trưởng lão với khuôn mặt đen như than, vẻ mặt đầy lo lắng lo âu.


Liễu Như Yên giật nảy mình, vội vã lùi lại phía sau đứng thẳng lưng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì bối rối khi bị bắt quả tang đột nhập phòng ngủ của Đại sư huynh ban đêm.


“Thẩm... Thẩm y sư! Thẩm trưởng lão! Tại sao hai người lại đến đây?” Liễu Như Yên lắp bắp hỏi.


Thẩm Thái Y không thèm nhìn nàng, lão lao thẳng tới chỗ Cổ Vô Tri đang nằm bất động dưới đất bên cạnh chiếc giường tre sập. Lão cúi người xuống, vội vã bắt mạch cổ tay lạnh ngắt của main, rồi nheo mắt nhìn qua lớp kính thạch anh dày cộp.


“Trời đất ơi! Mạch tượng hoàn toàn ngưng trệ, khí tức lạnh lẽo như băng tuyết, nhịp tim tắt ngấm!” Thẩm Thái Y bất ngờ hét lên đầy kinh hoàng, tay chân run rẩy dữ dội. “Đây... đây chẳng phải là chứng kỳ bệnh thượng cổ 'Thần Thức Hao Tổn Cực Hạn' trong truyền thuyết sao?!”


Thẩm Thiết Diện trưởng lão bước tới, giọng nói đầy run rẩy lo âu: “Thẩm y sư! Cổ sư huynh làm sao vậy? Ngày hôm qua ngài ấy vẫn còn khỏe mạnh chẻ củi sau núi cơ mà!”


Thẩm Thái Y đứng bật dậy, đẩy gọng kính tròn, bắt đầu một bài thuyết pháp y học đầy hoang tưởng và tự phụ:


“Trưởng lão không biết đó thôi! Đại sư huynh vì ngày đêm lo nghĩ cách khôi phục linh mạch ngầm bị tắc nghẽn của tông môn, lại vừa phải hao tổn thần thức vô biên để chỉ điểm cho Vương Bá Đạo ngộ ra kiếm ý chẻ củi tối cổ! Ngài ấy đã dùng nhục thân phàm nhân để gánh vác toàn bộ vận mệnh của Thái Sơ Kiếm Tông chúng ta! Thần thức của ngài ấy đã bị tiêu hao đến giọt cuối cùng, buộc cơ thể phải tự động kích hoạt trạng thái bế khí ngưng tim để bảo vệ sinh mệnh thần hồn không bị tiêu tán!”


Lão quay sang nhìn Liễu Như Yên, lớn tiếng răn dạy:


“Liễu đệ tử! Ngươi đến thật đúng lúc! Nếu không có luồng linh lực băng sương dịu nhẹ từ Băng Tâm Quyết của ngươi vô tình kích thích kinh mạch hộ thân của chiếc giường tre pháp bảo làm sập giường đánh thức khí tức của ngài ấy, Đại sư huynh có lẽ đã mãi mãi chìm vào giấc ngủ ngàn năm không thể tỉnh lại rồi!”


Liễu Như Yên đứng đờ người ra như bị sét đánh ngang tai. Nàng nhìn Cổ Vô Tri đang nằm lạnh ngắt dưới đất, lòng dâng lên một nỗi hối hận và tự trách tột cùng.


“Hóa ra... hóa ra ngài ấy đang sắp chết vì kiệt sức lo nghĩ cho tông môn?” Liễu Như Yên rơm rớm nước mắt, giọng nghẹn ngào trong cổ họng. “Vậy mà ta... một kẻ đệ tử Chấp Pháp Đường ích kỷ, lại dám nghi ngờ ngài ấy là kẻ lừa đảo, dám đột nhập vào đây để bóc phốt ngài ấy! Ta thật sự không bằng cầm thú! Ta đã suýt chút nữa làm hại vị thánh nhân chính trực vĩ đại nhất lịch sử kiếm tông chúng ta!”


Trong lúc Liễu Như Yên đang chìm trong sự hối hận tột độ, Cổ Vô Tri nằm dưới đất vẫn đang cố gắng duy trì trạng thái Giả Chết Ngừng Tim. Anh nghe thấy toàn bộ bài phát biểu hoang tưởng của Thẩm Thái Y và muốn khóc thét lên vì bất lực.


“Cái gì mà hao tổn thần thức cực hạn? Cái gì mà hy sinh sinh mệnh cho tông môn? Tôi chỉ là buồn ngủ quá và mỏi bắp tay phàm nhân thôi mà! Mấy người đừng tự bịa ra bệnh nan y cho tôi nữa được không trời ơi!”


Nhưng rắc rối thực sự chỉ mới bắt đầu.


Thẩm Thái Y vội vã mở hộp châm cứu đồng cổ ra, rút ra ba cây kim châm cứu bằng đồng cổ siêu to khổng lồ, dài bằng cả gang tay, phát ra ánh sáng vàng lấp lánh do dẫn linh khí.


“Tránh ra! Để ta vận dụng tuyệt kỹ **Huyền Châm Cứu Pháp** để đả thông kinh mạch thần thức, cứu mạng Đại sư huynh!” Thẩm Thái Y hét lớn đầy quyết tâm.


Cổ Vô Tri hé mắt nhìn thấy cây kim đồng to đùng đang tiến gần mặt mình, tim anh suýt nữa nhảy ra ngoài lồng ngực thật sự.


“Không! Đừng châm cây sắt to đùng đó vào người tôi! Đau chết mất! Tôi tỉnh rồi! Tôi tỉnh thật rồi!” Cổ Vô Tri gào thét điên cuồng trong lòng, nhưng anh biết nếu bây giờ đột ngột bật dậy tỉnh lại, vỏ bọc 'Đại sư huynh thiên tài' bấy lâu nay sẽ bị lộ tẩy hoàn toàn trước mặt hai đại lão Chấp Pháp Đường nghiêm khắc nhất tông môn. Khi đó, anh không những không được nhận 50 lượng bạc bồi thường trục xuất, mà còn bị khép tội lừa gạt tông môn và bị ném vào ngục tối giam cầm suốt đời.


Vì tương lai lười biếng và vì mạng sống phàm nhân yếu ớt, Cổ Vô Tri đành phải nghiến răng chịu đựng, tiếp tục nằm im như xác chết.


“Vút! Vút! Vút!”


Thẩm Thái Y vung tay cực nhanh, châm thẳng ba cây kim đồng cổ vào nhục thân của Cổ Vô Tri. Do y thuật mơ hồ và cận thị nặng, lão châm nhầm hoàn toàn vào ba huyệt đạo cực kỳ nhạy cảm phàm trần của main: một cây ở nách phải (huyệt gây ngứa ngáy dữ dội), một cây ở bắp tay trái (huyệt gây đau rát như kiến lửa cắn), và một cây ở bắp chân phải (huyệt gây co rút cơ nhẹ).


“A hự...” Cổ Vô Tri đau đớn và buồn cười tột cùng, lồng ngực phập phồng dữ dội, mặt mũi đỏ bừng lên như tôm luộc, hai tay co giật nhẹ theo bản năng phản xạ phàm nhân.


Thẩm Thái Y nhìn thấy khuôn mặt đỏ hồng và sự co giật của main, lập tức vỗ đùi đôm đốp hân hoan rực rỡ:


“Nhìn xem! Nhìn xem! Khí sắc của Đại sư huynh đã hồng hào trở lại! Thần châm của ta đã đả thông hoàn toàn mạch ngầm thần thức đang tắc nghẽn của ngài ấy! Đúng là kỳ tích y học!”


Thẩm Thiết Diện trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, râu cọp giãn ra vui mừng: “Tốt quá! Cổ sư huynh được cứu rồi! Tông môn được cứu rồi!”


Thẩm Thái Y nhanh chóng rút kim ra, vội vã lôi từ trong ngực ra một tờ giấy tuyên ngôn bọc da dê, dùng bút lông viết lia lịa rồi đóng dấu đỏ chói của Đan Dược Các lên trên. Lão dâng tờ giấy bằng hai tay đặt lên ngực Cổ Vô Tri đầy trang trọng:


“Đây chính là **Giấy chứng nhận sức khỏe yếu** do chính ta ký xác nhận! Đại sư huynh bị hao tổn thần thức cực hạn vì lo nghĩ cho tông môn, từ nay về sau cấm tuyệt đối mọi hoạt động thể chất, luyện tập kiếm pháp hay dọn dẹp quét rác nặng nhọc trong vòng ba tháng! Ngài ấy phải được nằm ngủ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng tuyệt đối trên giường tre 24/24 để hồi phục sinh mệnh lực!”


Cổ Vô Tri nằm dưới đất, nghe thấy bốn chữ "cấm tuyệt đối dọn dẹp quét rác nặng nhọc" và "ngủ nghỉ tĩnh dưỡng 24/24", lòng anh bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc sướng điên người, mọi đau đớn do châm cứu nhầm bỗng chốc tan biến sạch sẽ.


“Ôi... ôi thần linh ơi! Giấy chứng nhận sức khỏe yếu miễn làm việc nặng!” Cổ Vô Tri suýt nữa thì bật cười thành tiếng. “Hóa ra gã y sư ngốc nghếch này lại vô tình ban cho mình tấm vé thông hành lười biếng tối thượng này! Từ nay về sau mình có thể danh chính ngôn thuận nằm ngủ nướng đến trưa sau núi mà không sợ bị Thẩm Thiết Diện bắt lỗi dọn dẹp nữa rồi!”


Liễu Như Yên đứng bên cạnh, nhìn tờ giấy chứng nhận da dê trên ngực Cổ Vô Tri, đôi mắt phượng rơm rớm nước mắt đầy xúc động và thành kính. Nàng quỳ sụp một gối xuống bên cạnh nhục thân lạnh ngắt của anh, vươn tay nâng nhẹ thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán băng keo đặt ngay ngắn bên cạnh gối anh.


“Đại sư huynh vĩ đại...” Liễu Như Yên giọng nói run rẩy đầy quyết tâm thành kính. “Như Yên đã hiểu được tấm lòng bao dung khinh thường danh lợi và sự hy sinh thầm lặng của huynh dành cho chúng ta! Huynh thà chịu đựng sự hiểu lầm là kẻ lười biếng phế vật, thà hủy hoại chính thần thức sinh mệnh của mình để bảo vệ sự yên bình cho tông môn!”


Nàng đứng bật dậy, quay sang nhìn Thẩm Thiết Diện và Thẩm Thái Y với ánh mắt sắc lạnh đầy sát khí chấp pháp:


“Trưởng lão! Y sư! Từ nay về sau, Liễu Như Yên ta sẽ chuyển đến dựng lều cắm trại ngay trước cửa nhà tranh sau núi này! Ta sẽ dùng chiếc Roi Da Chấp Pháp của mình để thiết lập một khu vực cấm bất khả xâm phạm quanh đây! Bất kỳ đệ tử nội môn hay ngoại môn nào dám bước vào sau núi làm phiền giấc ngủ tĩnh dưỡng của Đại sư huynh bế quan, ta sẽ đánh gãy hai chân kẻ đó không nể tình!”


Cổ Vô Tri nằm dưới đất nghe thấy câu nói đầy sát khí của Liễu Như Yên, nụ cười sướng điên người trên mặt lập tức đông cứng lại thành một biểu cảm méo mó, kinh hoàng tột độ.


“Cái... cái gì cơ? Cô định cắm trại ngay trước cửa phòng tôi á? Lại còn đánh gãy chân bất kỳ ai đến gần?” Cổ Vô Tri khóc không ra nước mắt, lồng ngực phập phồng muốn ngạt thở thật sự. “Thế thì khác nào cô giam lỏng tôi 24/24 chứ! Làm sao tôi có thể lén lút lẻn xuống trấn chơi bài lá với Vương Nhị Cẩu và ăn khoai nướng ăn vụng được nữa đây trời ơi!”


Vỏ bọc thiên tài kiếm đạo giả mạo của Cổ Vô Tri không những không bị lộ tẩy, mà giờ đây còn được củng cố bằng một tờ giấy chứng nhận y khoa chính thức của tông môn và một nữ hộ vệ chấp pháp cuồng tín, nghiêm khắc nhất Chấp Pháp Đường ngày đêm giám sát chặt chẽ cửa phòng ngủ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!