Nhạc nềnWindmill_Village

Chẻ củi và sự sụp đổ của Bá Đạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm sau núi Thái Sơ vẫn chưa tan hẳn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày chớm đông. Gió núi rít qua rặng tre ngà, thổi xào xạc những chiếc lá dâu tằm cổ thụ rụng đầy trước khoảng sân nhỏ của ngôi nhà tranh dột nát.


Cổ Vô Tri uể oải bước ra khỏi cửa, đấm đấm cái lưng mỏi nhừ sau một đêm ngủ không ngon giấc. Anh ngáp một cái thật dài, đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ liếc nhìn đống củi khô dâu tằm chất đống xù xì ở góc sân. Đây là những khúc gỗ dâu tằm ngàn năm cực kỳ cứng, vốn được ban hậu cần đốn hạ từ rừng dâu cổ thụ sau núi để chuẩn bị sưởi ấm cho mùa đông sắp tới.


“Mùa đông năm nay lạnh thật đấy. Mình phải chẻ đống củi này ra để dành sưởi ấm, chứ cái nhà tranh rách nát này gió lùa từ bốn phía, không khéo ngủ quên một đêm lại đông cứng thành tảng băng mất.” Cổ Vô Tri lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì mệt mỏi.


Anh quơ lấy chiếc rìu sắt sứt mẻ cùn trơ gốc nằm lăn lóc cạnh bể nước. Chiếc rìu này rỉ sét loang lổ, lưỡi rìu mẻ mất mấy đường lớn, cán gỗ thì lỏng lẻo dường như chỉ cần vung mạnh một cái là đầu rìu sẽ bay thẳng ra ngoài. Nhưng đối với một kẻ lười biếng phàm nhân mười bảy tuổi không có nửa điểm linh lực như Cổ Vô Tri, chiếc rìu phế thải này lại là công cụ dọn dẹp quen thuộc nhất.


Để chẻ đống củi dâu tằm cứng như sắt nguội này mà không tốn sức lực phàm nhân yếu ớt của mình, Cổ Vô Tri bắt đầu vận dụng Kỹ thuật chẻ củi Hứa Gia – tuyệt kỹ phàm trần do gã anh họ tiều phu Hứa Đại Tráng truyền dạy ở quê nhà.


“Vô Tri à, chẻ củi của Hứa Gia chúng ta không dùng sức trâu.” Giọng nói ồm ồm của anh họ Hứa Đại Tráng như vang lên bên tai anh. “Bọn tu tiên thích dùng linh lực cuồng bạo để chém bừa bãi, vừa mỏi tay vừa tốn sức. Người phàm chúng ta muốn chẻ củi dẻo dai thì phải biết nhìn sớ vân gỗ, tìm đúng điểm nứt tự nhiên, nâng rìu lên cao nương theo trọng lực, rồi vung một nhát dứt khoát dùng lực đòn bẩy phản lực. Chỉ cần đúng điểm chạm, khúc gỗ cứng đến đâu cũng tự động chia đôi phẳng lỳ.”


Cổ Vô Tri hít một hơi sâu, khom lưng dắt chiếc rìu rỉ sét, chậm rãi tiến về phía khúc gỗ dâu tằm ngàn năm khổng lồ. Anh đặt khúc gỗ lên thớt búa, nheo nheo đôi mắt lờ đờ để tìm kiếm đường sớ vân nứt tự nhiên ẩn dưới lớp vỏ xù xì.


Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang dội như sấm truyền từ đường mòn leo núi cắt ngang sự tĩnh lặng sau núi:


“Cổ Vô Tri! Kẻ lừa đảo đê tiện kia! Bước ra đây chịu chết cho ta!”


Tiếng hét mang theo linh lực Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất cuồng bạo, chấn động làm rụng cả một khoảng lá dâu tằm ẩm ướt trên cây. Cổ Vô Tri giật nảy mình, chiếc rìu sắt suýt nữa rơi trúng chân phàm trần của mình. Anh hoảng hốt quay đầu lại, và suýt nữa thì khóc thét lên vì sợ hãi.


Một nam tử cao lớn lực lưỡng, mặt ngang bướng đầy oán khí, đang hùng hổ sải bước tiến vào sân. Gã khoác trên người đạo bào nội môn màu tím sẫm kiêu sa, hông đeo một thanh trọng kiếm bằng sắt đen khổng lồ xù xì, tỏa ra uy áp nặng nề đè ép mặt đất cát. Đây chính là Vương Bá Đạo, gã đệ tử nội môn mới thăng cấp Trúc Cơ đang đố kỵ điên cuồng với chức Đại sư huynh truyền thừa của Cổ Vô Tri.


“Mẹ ơi... Gã này vác cây sắt to thế kia để đập mình à?” Cổ Vô Tri nuốt nước bọt cái ực, tim đập thình thịch như đánh trống trận. “Mình chỉ là một tạp dịch quét rác phế vật phàm nhân, ăn một kiếm của gã chắc chắn sẽ biến thành thịt băm ngay lập tức! Làm sao bây giờ? Phải chẻ nhanh khúc củi này để lấy gỗ làm khiên chắn, rồi lẻn nhanh vào nhà tranh khóa chặt cửa lại!”


Trong cơn hoảng loạn tột cùng, Cổ Vô Tri hoàn toàn phớt lờ lời thách đấu của Vương Bá Đạo. Đầu óc anh chỉ xoay quanh một suy nghĩ duy nhất: Chẻ củi bảo mạng! Anh vội vã nâng chiếc rìu sắt sứt mẻ lên cao quá đầu, dồn toàn bộ sự chú ý phàm nhân vào đường sớ vân gỗ dâu tằm trước mặt.


Vương Bá Đạo dừng bước giữa sân, khinh bỉ nhìn Cổ Vô Tri gầy gò, mặc áo tạp dịch vá víu rách nát, đang khom lưng cầm rìu sắt rỉ sét đứng trước thớt gỗ. Gã vung tay rút phăng thanh trọng kiếm Hắc Thiết nặng 500 cân ra khỏi vỏ, tạo ra một tiếng rít gió nặng nề gầm rú.


“Cổ Vô Tri! Ngươi cướp đi vị trí Đại sư huynh của đám thiên tài nội môn chúng ta, lại dám giả thần giả quỷ dùng trà muối lừa gạt Tạ sư đệ! Hôm nay Vương Bá Đạo ta sẽ dùng Bá Đạo Trọng Kiếm Pháp để chém nát vỏ bọc thiên tài giả mạo của ngươi!”


Vương Bá Đạo vận chuyển linh lực Trúc Cơ cuồng bạo vào thanh trọng kiếm Hắc Thiết, khiến lưỡi kiếm đen xì bốc lên luồng kiếm khí xám xịt, nặng nề như muốn đè bẹp vạn vật xung quanh. Gã giương kiếm lên cao, chuẩn bị vung một nhát chém ngàn cân xuống nhục thân của Cổ Vô Tri.


Tuy nhiên, khi Vương Bá Đạo nhìn thấy Cổ Vô Tri vẫn đứng im khom lưng, hoàn toàn không thèm quay đầu lại nhìn mình lấy một cái, lòng gã chợt khựng lại một nhịp.


“Tại sao hắn lại bình thản đến thế?” Vương Bá Đạo thầm nghĩ, mắt híp lại hoài nghi. “Ta đã vận uy áp Trúc Cơ Kỳ, vung trọng kiếm nặng năm trăm cân sát khí đằng đằng ngay sau lưng, thế mà hắn không thèm phòng ngự, không thèm rút kiếm gỗ dâu tằm? Hắn... hắn đang khinh thường ta sao? Hay là hắn đã nhìn thấu toàn bộ sơ hở trong kiếm thế của ta?”


Sự đa nghi và hoang tưởng cực đoan của giới tu tiên bắt đầu trỗi dậy trong đầu óc Vương Bá Đạo. Gã nhìn chằm chằm vào tư thế khom lưng lén lút của Cổ Vô Tri. Dưới góc nhìn sùng bái của đám đệ tử ngoại môn truyền tai nhau bấy lâu nay, dáng đi khom lưng trốn việc của main bỗng chốc biến thành bộ pháp 'phản phác quy chân' dung nhập hoàn toàn vào thiên địa phong thủy.


“Không đúng! Tư thế đứng của hắn... chân trái hơi lùi, vai phải hạ thấp, chiếc rìu rỉ sét giơ cao không chút linh lực dao động... Đây... đây chính là cảnh giới 'Vô Kiếm Cảnh' tối cao mà Thẩm trưởng lão đã chép trong ngữ lục!” Vương Bá Đạo đổ mồ hôi lạnh, tim đập nhanh hơn. “Hắn không cần dùng linh lực, vì đối với hắn, gió núi se lạnh và cả chiếc rìu cùn kia đều đã hóa thành một phần của kiếm ý! Nếu ta vội vàng chém xuống, kiếm thế nặng nề của ta chắc chắn sẽ bị hắn mượn lực đả lực, phản phệ chết không toàn thây!”


Trong khi Vương Bá Đạo đang đứng im tự hù dọa bản thân và đóng băng kiếm thế giữa chừng, Cổ Vô Tri ở phía trước đã tìm thấy đúng điểm nứt tự nhiên trên thớ gỗ dâu tằm ngàn năm.


“Được rồi! Điểm chạm ở ngay đây!” Cổ Vô Tri mừng rỡ thầm nghĩ.


Không chần chừ một giây, anh nương theo trọng lực tự nhiên của chiếc rìu sắt, vung mạnh tay bổ một nhát dứt khoát từ trên xuống dưới theo đúng Kỹ thuật chẻ củi Hứa Gia.


“Cộc!”


Một tiếng gõ gỗ phàm trần vang lên giòn giã.


Nhát rìu phàm nhân không có nửa điểm linh lực dao động, nhưng nhờ lực đòn bẩy phản lực và sự chuẩn xác tuyệt đối khi chạm đúng sớ vân nứt tự nhiên, khúc gỗ dâu tằm ngàn năm cực kỳ cứng rắn bỗng chốc chia đôi phẳng lỳ cực ngọt. Hai nửa khúc gỗ dâu tằm đổ rạp sang hai bên sân cát, để lại mặt cắt mịn màng, thẳng tắp như được gọt bằng một đường thần kiếm sắc bén nhất thế gian.


Đồng thời, do dâu tằm ngàn năm tích tụ tinh hoa thiên địa phong thủy sau núi bấy lâu nay, khi thớ gỗ bị chẻ đôi đột ngột, một luồng linh khí nhẹ tinh khiết, thơm ngát như mùi hoa dâu tằm cổ xưa bùng phát ra xung quanh, cuốn theo bụi bặm sân quét rác tạo thành một vòng tròn bát quái mờ ảo bao quanh nhục thân của Cổ Vô Tri.


Vương Bá Đạo nhìn thấy cảnh tượng đó, hai mắt trợn ngược lên vì kinh hoàng tột độ. Đạo tâm của gã hoàn toàn sụp đổ trong tích tắc.


“Chẻ... chẻ đôi dâu mộc ngàn năm cứng như sắt nguội chỉ bằng một nhát rìu cùn rỉ sét? Lại... lại không dùng một chút linh lực nào dao động? Thậm chí mặt cắt phẳng lỳ đến mức không có lấy một chút dăm gỗ vụn rơi ra!” Vương Bá Đạo run lẩy bẩy, trọng kiếm 500 cân trên tay suýt rơi xuống đất.


“Đây... đây chính là Thái Sơ Kiếm Ý khai thiên tịch địa cổ xưa! Sư huynh không cần rút kiếm gỗ dâu tằm, chỉ dùng chiếc rìu sắt phế thải để diễn dịch kiếm ý chí cao! Nhát bổ củi vừa rồi... chính là kiếm chiêu 'Khai Sơn Phủ Pháp' chẻ đôi vạn vật! Nếu ta tiến lên, đầu của ta chắc chắn sẽ bị chẻ đôi phẳng lỳ như khúc gỗ dâu tằm kia!”


Sự sợ hãi tột độ bóp nghẹt đại não Vương Bá Đạo. Gã hoảng loạn muốn thu hồi luồng linh lực cuồng bạo đang dâng trào trong trọng kiếm Hắc Thiết để rút lui bảo mạng.


Tuy nhiên, linh lực Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất đang vận hành ở tốc độ tối đa, việc cưỡng chế thu hồi đột ngột không theo quy luật tuần hoàn khiến dòng linh khí đi ngược chiều kinh mạch một cách thô bạo. Cộng thêm quán tính vật lý khổng lồ của thanh trọng kiếm nặng 500 cân đè ép ngược trở lại nhục thân,


“Phụt! Khục khục...”


Vương Bá Đạo trợn tròn mắt, há miệng phun ra một ngụm máu tươi lớn nhuộm đỏ cả bãi đất cát trước sân. Tiếng xương cốt và kinh mạch trong cơ thể gã kêu rắc rắc dữ dội do linh lực phản phệ tự hủy hoại hoàn toàn đạo cơ Trúc Cơ Kỳ mới thăng cấp.


“Bịch rầm!”


Thanh trọng kiếm Hắc Thiết khổng lồ rơi rầm xuống đất, cắm chặt vào nền cát bốc khói xám. Vương Bá Đạo quỳ sụp cả hai gối xuống mặt đất ẩm ướt ngay trước đống củi dâu tằm vừa bị chẻ đôi, mặt mũi tái mét cắt không còn giọt máu, hai tay ôm ngực run rẩy dữ dội.


Cổ Vô Tri vừa chẻ xong khúc củi, đang định ôm nửa khúc gỗ chạy trốn vào nhà tranh, bỗng nghe thấy tiếng “phụt” và tiếng đổ rầm nặng nề sau lưng.


Anh ngơ ngác quay đầu lại nhìn, và hoàn toàn hóa đá tại chỗ.


Gã tu sĩ nội môn hung hãn vác trọng kiếm to đùng ban nãy, giờ đây đang quỳ rạp dưới đất, máu tươi chảy ròng ròng từ khóe miệng, mặt mũi đầy nước mắt nước mũi, đang dập đầu lia lịa xuống đất cát trước mặt anh.


“Cổ sư huynh... Đại sư huynh truyền thừa vĩ đại!” Vương Bá Đạo giọng run rẩy nghẹn ngào vì đau đớn và sợ hãi tột cùng. “Ta... ta có mắt không thấy Thái Sơn! Ta ngu muội đố kỵ, dám đến làm phiền thời gian ngộ kiếm chẻ củi của huynh! Nhát rìu chẻ củi vô ảnh của huynh đã phá hủy hoàn toàn kiếm ý kiêu ngạo của ta, giúp ta ngộ ra sự nhỏ bé của bản thân trước đại đạo vô vi!”


“Ta tự nguyện nhận thua! Ta xin phế bỏ tu vi đạo cơ nông nổi này để chuộc tội làm loạn sau núi! Xin Đại sư huynh từ bi tha mạng cho kẻ ngu muội này!”


Nói xong, Vương Bá Đạo dập đầu liên tục ba cái thật mạnh xuống đất cát, rồi ôm ngực khóc lóc thảm thiết, lê lết cơ thể tàn tạ chạy trốn xuống núi như một con chó hoang bị đánh đuổi.


Cổ Vô Tri cầm chiếc rìu sắt sứt mẻ dính đầy nhựa dâu tằm, đứng trơ trọi giữa sân cát ẩm ướt, mặt nghệt ra như phỗng đá. Anh nhìn vũng máu tươi của Vương Bá Đạo dưới đất, rồi nhìn đống củi dâu tằm phẳng lỳ, đầu óc hoàn toàn chập mạch không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.


“Cái... cái gì thế này? Mình... mình chỉ là chẻ khúc củi để chuẩn bị sưởi ấm mùa đông thôi mà? Tại sao gã này tự nhiên phun máu, tự đứt kinh mạch rồi khóc lóc quỳ lạy van xin?”


Cổ Vô Tri đau đớn gào thét trong lòng, nước mắt anh chực trào ra vì bất lực tột cùng trước sự thông minh thái quá của thế giới tu tiên này.


“Lại thắng rồi... Lại bẻ gãy đạo tâm của người khác rồi... Mình đã bảo mình là phế vật phàm nhân không biết dùng kiếm, tại sao không một ai tin vậy chứ? Làm sao tôi mới có thể bị trục xuất để lấy năm mươi lượng bạc bồi thường đây trời ơi!”


Đúng lúc đó, từ sau rặng tre ngà hẻo lánh, bóng dáng nghiêm nghị của Chấp pháp trưởng lão Thẩm Thiết Diện từ từ bước ra. Lão già mặt sắt quắc thước râu cọp dựng ngược, hai mắt đỏ hoe vì xúc động tột cùng, tay cầm cuốn sách cổ bọc da dê ghi chép ngữ lục, tay kia cầm bút lông viết lia lịa.


“Tuyệt vời! Kiếm ý chẻ củi dứt khoát phẳng lỳ, không chiến mà khuất phục được trọng kiếm của kẻ địch! Sư huynh dùng chiếc rìu cùn để dạy bài học về sự buông bỏ linh lực cuồng bạo!” Thẩm Thiết Diện lẩm bẩm đầy cuồng tín, nhìn Cổ Vô Tri với ánh mắt đầy thần thánh hóa.


Cổ Vô Tri nhìn thấy Thẩm Thiết Diện xuất hiện cùng cuốn sổ ngữ lục, đầu óc anh tối sầm lại, suýt nữa thì ngất xỉu ngay tại chỗ vì biết tương lai lười biếng phàm nhân của mình lại bị đẩy vào một rắc rối khổng lồ mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!