Nhạc nềnWindmill_Village

Lễ khai mạc và tiếng ngáy tịnh hóa tâm ma

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại quảng trường trung tâm Vạn Tiên Đại Hội vẫn chưa tan hết, nhưng bầu không khí đã sớm bị đun nóng bởi tiếng trống trận rền vang và hàng vạn tu sĩ Nam Vực đang chen chúc nhau. Giữa những hàng ghế VIP lộng lẫy được chạm khắc từ bạch ngọc tinh khiết, có một góc nhìn vô cùng kỳ dị khiến bất kỳ ai đi ngang qua cũng phải ngoảnh đầu lại nhìn với vẻ mặt hoang mang tột độ.


Tại vị trí danh dự nhất dành cho đại diện của Thái Sơ Kiếm Tông, Cổ Vô Tri đang ngồi xộc xệch trên Chiếc giường tre gấp gọn cũ kỹ của mình. Chiếc giường tre bị sập gãy một chân hôm trước đã được Trịnh Thất Ngốc dùng một khúc củi dâu tằm ngàn năm chêm tạm dưới đế, mỗi lần Cổ Vô Tri cựa quậy lại phát ra tiếng kêu kẽo kẹt đầy bất ổn. Gã khoác trên mình chiếc Áo bào tạp dịch thêu Phượng Hoàng Gà Quay rộng thùng thình, vạt áo dính đầy bùn đất khô khốc và nhựa dâu tằm dính dớp chưa kịp giặt. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt, trên trán nổi bật một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà, trông không khác gì một tên ăn mày vừa trốn chạy khỏi một trận đòn hội đồng.


"Ta khổ quá mà..." Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng, hai tay ôm chặt lấy cái bụng đang sôi lên ùng ục.


Đêm qua, để tạ ơn vụ giao dịch thẻ bài gỗ, Tiền Đại Phú đã dâng tặng gã một bao Khoai lang nướng sau núi thơm phức. Bản tính ham ăn lười làm trỗi dậy, Cổ Vô Tri đã thốn sạch cả bao khoai lang nướng dính bùn trước khi đi ngủ. Kết quả là giờ đây, cái dạ dày phàm nhân của gã đang biểu tình dữ dội, khí gas tích tụ bên trong khiến gã đầy bụng, ấm ách và mệt mỏi rã rời. Đã thế, hàng vạn tu sĩ Nam Vực xung quanh lều trại đêm qua cứ rầm rì meditating, gõ mõ tụng kinh khiến gã mất ngủ nghiêm trọng. Cơn buồn ngủ và cơn đau bụng phối hợp nhịp nhàng, khiến mí mắt gã nặng trĩu như treo hai quả tạ.


"Đại sư huynh, huynh đang tiến vào cảnh giới 'Vô Kiếm Cảnh' đó sao?"


Ngồi ngay bên cạnh gã, Lục Thanh Phong đeo một dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, khom lưng cung kính ôm quyền hỏi nhỏ. Dù bịt mắt, gã thiên tài ngoại môn này vẫn cảm nhận được luồng khí tức "tĩnh lặng đến đáng sợ" tỏa ra từ Cổ Vô Tri – thực chất chỉ là do gã phàm nhân này đang mệt mỏi đến mức không buồn thở.


"Quét rác... dọn dẹp... ta chỉ muốn ngủ..." Cổ Vô Tri lầm bẩm bằng giọng khàn đặc, đầu óc mơ màng không còn đủ sức để giải thích.


"Đệ tử hiểu rồi! Huynh đang dùng sự im lặng để chống lại sự sáo rỗng của đại hội!" Lục Thanh Phong khẽ gật đầu, lòng sùng bái lại tăng thêm một tầng.


Lúc này, trên lễ đài khổng lồ bằng thạch anh lơ lửng giữa không trung, Minh chủ Vạn Tiên Liên Minh – một lão già râu tóc bạc phơ khoác đạo bào vàng kim rực rỡ – bắt đầu bước lên. Lão vận dụng linh lực Kim Đan đỉnh cao, giọng nói như sấm truyền vang vọng khắp bán kính mười dặm, bắt đầu bài phát biểu khai mạc dài dòng, đầy rẫy những lý thuyết tu luyện phức tạp và sáo rỗng.


"Đạo khả đạo, phi thường đạo... Chúng ta tu sĩ Nam Vực phải biết nghịch thiên cải mệnh, rèn luyện thần thức đến cực hạn..."


Giọng nói của Minh chủ trầm bổng, đều đặn như tiếng tụng kinh của các nhà sư phàm trần. Đối với một kẻ đang buồn ngủ đến cực hạn và đầy bụng gas như Cổ Vô Tri, bài phát biểu này chẳng khác nào một bản nhạc ru ngủ tối thượng. Đầu gã bắt đầu gật gù, chiếc vỏ kiếm sắt phế liệu siêu nặng bên hông trĩu xuống kéo cái lưng gã khom sát mặt giường tre. Gã nhắm nghiền mắt, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ ngàn thu ngay trên chiếc giường tre gấp gọn trước sự chứng kiến của hàng vạn cặp mắt.


*Khò... khò... sột...*


Ban đầu, tiếng thở của gã khá nhẹ nhàng. Nhưng khi khí gas từ đống khoai lang nướng trong dạ dày phàm nhân bắt đầu bốc ngược lên lồng ngực, cơ hoành của Cổ Vô Tri co thắt dữ dội để giải phóng áp suất.


*RỒ... RỒ... OÀNH!*


Một tiếng ngáy kinh thiên động địa bỗng nhiên nổ vang từ mũi Cổ Vô Tri, dội thẳng vào hệ thống trận pháp khuếch đại âm thanh của quảng trường. Tiếng ngáy không hề có nửa điểm linh lực, nhưng do cấu trúc vòm họng phàm nhân bị đè ép bởi chiếc vỏ kiếm nặng nề, âm thanh phát ra mang một tần số rung động cực kỳ trầm đục, đều đặn và vang dội như tiếng sấm rền giữa ngày giông bão.


Toàn bộ quảng trường vạn người bỗng chốc im bặt. Bài phát biểu của Minh chủ liên minh bị tiếng ngáy sấm sét kia cắt đứt một cách thô bạo. Hàng vạn tu sĩ ngơ ngác nhìn về phía hàng ghế VIP của Thái Sơ Kiếm Tông, nơi vị Đại sư huynh thêu gà quay đang nằm ngửa sải lai ngủ say sưa.


"Kẻ nào dám làm loạn lễ khai mạc?!" Minh chủ liên minh đỏ mặt tía tai, định vận linh lực quát lớn để áp chế tiếng ngáy.


Thế nhưng, ngay sát bên cạnh chiếc giường tre của Cổ Vô Tri, Tần Vô Song – thiên tài nội môn ngạo kiều của Thái Sơ Kiếm Tông – đang ngồi khoanh chân với vẻ mặt tái nhợt. Tần Vô Song những ngày qua đã điên cuồng tự hành xác tu luyện vì tưởng Đại sư huynh đang âm thầm khổ luyện. Sự nóng vội tột cùng khiến kinh mạch của gã bị ngưng trệ nghiêm trọng, khí hải hỗn loạn, tâm ma rục rịch trỗi dậy ngay trong buổi lễ khai mạc trang nghiêm này. Gã đang đứng trước bờ vực tẩu hỏa nhập ma, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.


Đúng lúc tâm trí Tần Vô Song đang hỗn loạn nhất, tiếng ngáy sấm sét của Cổ Vô Tri nổ vang sát tai gã.


*Rồ... rồ... oành...*


Âm thanh đều đặn, không chút tạp chất, không có sát ý, cũng không có linh lực dao động. Nhưng kỳ lạ thay, nhịp điệu của tiếng ngáy phàm trần ấy lại trùng khớp hoàn hảo với nhịp đập tự nhiên của phong thủy thiên địa xung quanh bãi rác. Tần Vô Song đang hoảng loạn, nghe tiếng ngáy liền giật mình. Theo bản năng tự vệ của cơ thể, gã bắt đầu điều chỉnh nhịp thở của mình theo nhịp ngáy của Đại sư huynh.


*Hít vào... rồ... rồ... Thở ra... oành...*


Chỉ sau ba nhịp thở đồng điệu, một kỳ tích đã xảy ra. Luồng linh lực cuồng bạo đang tắc nghẽn trong kinh mạch của Tần Vô Song bỗng nhiên dịu đi nhanh chóng. Tiếng ngáy phàm trần của Cổ Vô Tri như một chiếc chổi tre khổng lồ quét sạch mọi tạp chất, tịnh hóa hoàn toàn tâm ma đang gào thét trong thức hải của gã.


*RẮC!*


Một tiếng động giòn giã vang lên từ sâu trong đan điền của Tần Vô Song. Kinh mạch tắc nghẽn bấy lâu nay bỗng chốc thông suốt hoàn toàn! Đạo cơ của gã rung chuyển, linh lực bùng nổ rực rỡ dệt thành một cột sáng tím sẫm phóng thẳng lên bầu trời đêm sương mù.


"Đột... Đột phá rồi?!" Tần Vô Song mở bừng mắt, hai hàng nước mắt xúc động chảy dài trên khuôn mặt lạnh lùng. Gã quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc giường tre gãy chân của Cổ Vô Tri, dập đầu sầm sầm xuống đất cát bẩn thỉu, giọng nói run rẩy vì biết ơn tột cùng:


"Đại sư huynh! Huynh quả nhiên là 'Tâm Ma Khắc Tinh'! Huynh biết đệ tử đang bị tâm ma vây hãm, kinh mạch ngưng trệ, nên mới cố tình dùng thần thông 'Lôi Âm Tịnh Hóa Quyết' này để cảnh tỉnh đệ tử! Tiếng ngáy của huynh chính là kiếm ý tịnh hóa tối cao, quét sạch mọi bụi bặm sáo rỗng của lý thuyết tu tiên! Đệ tử đã ngộ ra rồi!"


Cảnh tượng Tần Vô Song đột phá Trúc Cơ Kỳ đỉnh cao ngay tại chỗ chỉ nhờ nghe tiếng ngáy ngủ của Cổ Vô Tri khiến toàn bộ quảng trường vạn tu sĩ chấn động kinh hoàng.


"Trời đất ơi! Tiếng ngáy đó thực sự có thể tịnh hóa tâm ma sao?!"


"Nhìn Tần Vô Song kìa! Kinh mạch của hắn thông suốt hoàn toàn rồi!"


"Hóa ra Đại sư huynh Thái Sơ Kiếm Tông nằm ngủ gật không phải vì khinh thường đại hội, mà là đang dùng thân pháp 'Vô Kiếm Cảnh' để thi triển 'Tâm Ma Khắc Tinh' cứu giúp chúng sinh!"


Một tu sĩ Thiết Kiếm Phái bịt mắt đứng gần đó lập tức nhắm chặt hai mắt, bắt đầu điều chỉnh nhịp thở theo tiếng ngáy của Cổ Vô Tri. Ngay lập tức, gã cảm thấy đầu óc thanh thản, linh lực vốn hỗn loạn do tu luyện quá sức bỗng dịu đi hoàn toàn.


"Hiệu quả thật rồi! Mau! Tất cả mau nhắm mắt thiền định theo nhịp ngáy của Đại sư huynh!" Gã hét lớn.


Trong vòng mười hơi thở, một làn sóng kỳ dị càn quét khắp quảng trường Vạn Tiên Đại Hội. Hàng vạn tu sĩ Nam Vực, từ đệ tử ngoại môn đến các thiên tài kiêu ngạo, đồng loạt nhắm chặt hai mắt, ngồi khoanh chân xuống đất cát bẩn thỉu của bãi rác, bắt đầu hít thở nhịp nhàng theo tiếng ngáy ngủ kẽo kẹt của Cổ Vô Tri trên chiếc giường tre gấp gọn.


*Rồ... rồ... oành... khò... khò...*


Hàng vạn tiếng hít thở đồng điệu vang lên tạo thành một luồng âm thanh cộng hưởng khổng lồ, lấn át hoàn toàn bài phát biểu của Minh chủ liên minh. Minh chủ đứng trên lễ đài thạch anh, nhìn xuống quảng trường nơi hàng vạn tu sĩ đang nhắm mắt ngủ thiền theo nhịp ngáy của một gã tạp dịch thêu gà quay, mặt mũi đen nhèm nhọ nồi. Lão tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, vội vàng vận dụng 100% linh lực Kim Đan quát lớn:


"TẤT CẢ TỈNH LẠI CHO TA! ĐÂY LÀ LỄ KHAI MẠC!"


Thế nhưng, luồng sóng âm linh lực cuồng bạo của Minh chủ phóng ra chưa kịp chạm tới đám đông thì đã va phải luồng khí gas phàm trần nồng nặc mùi đậu hũ thối rò rỉ từ chiếc tạp dề rách của Lý Thị quấn quanh giường tre của Cổ Vô Tri. Mùi hôi thối kinh hoàng kết hợp với áp lực âm thanh lạnh lẽo của xích sắt rỉ sét gãy đôi dưới đất tạo ra một phản ứng dội ngược vật lý cực mạnh.


Cổ Vô Tri đang ngủ say, cảm thấy một luồng gió lạnh buốt từ tiếng quát của Minh chủ thổi tới làm gã lạnh sống lưng. Theo bản năng nhút nhát sợ lạnh của phàm nhân, gã co rúm người lại, kéo chiếc chăn vá víu trùm kín đầu, đồng thời lồng ngực co thắt mạnh hơn phát ra một tiếng ngáy rống lên to gấp mười lần trước đó.


*RỒ... RỒ... OÀNH... OÀNH... OÀNH!!!*


Tiếng ngáy cực đại như một luồng sóng xung kích vô hình, mang theo nhựa dâu tằm dính dớp tịnh hóa ma khí, đập tan hoàn toàn luồng âm thanh linh lực của Minh chủ liên minh. Minh chủ bị phản chấn âm thanh dội ngược, lùi lại ba bước trên đài thạch anh, lồng ngực ê ẩm, mặt đỏ bừng vì nghẹn họng bất lực.


"Lôi... Lôi Âm phản kích?!" Minh chủ run rẩy nhìn vị Đại sư huynh vẫn đang ngủ say sưa dưới lớp chăn rách. "Huynh ấy thậm chí không thèm mở mắt, chỉ dùng một tiếng ngáy phàm trần đã bẻ gãy hoàn toàn uy áp Kim Đan của ta sao?!"


Lễ khai mạc đại hội hoành tráng nhất lịch sử Nam Vực kết thúc sớm một cách đầy lố bịch, khi toàn bộ vạn tu sĩ đã chìm sâu vào trạng thái thiền định tịnh hóa tâm ma hoàn mỹ nhờ tiếng ngáy ngủ đầy hơi khoai lang của Cổ Vô Tri.


Khi mặt trời lên cao, Cổ Vô Tri ngáp dài một cái, chậm rãi mở đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ ra. Gã xoa xoa cái bụng đã đỡ đầy hơi, định bước xuống giường tre để tìm nước uống. Thế nhưng, ngay khi gã vừa thò chân ra ngoài, gã bỗng hóa đá tại chỗ.


Hàng vạn tu sĩ xung quanh, dẫn đầu là Tần Vô Song và Lục Thanh Phong bịt mắt đen, đang quỳ rạp dưới đất cát bẩn thỉu, đôi mắt ai nấy đều rơm rớm nước mắt vì cảm động và kính sợ tột cùng, đồng loạt cúi đầu sát đất hướng về phía gã.


"Tạ ơn Đại sư huynh đã dùng lôi âm tịnh hóa tâm ma, cứu giúp chúng sinh Nam Vực!" Tiếng hô vang dội như sấm truyền làm rung chuyển cả bãi rác cổ đại.


Cổ Vô Tri đứng nghệt mặt giữa chiếc giường tre gãy chân kẽo kẹt, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy, nhìn cục sưng đỏ chót trên trán phản chiếu dưới ánh nắng sớm. Hai hàng nước mắt phàm nhân lại chảy dài qua lớp nhọ nồi đen nhèm.


"Ta... ta chỉ ngủ gật vì đầy bụng đầy hơi thôi mà..." Cổ Vô Tri khóc ròng trong bất lực tột cùng. "Tại sao các người lại tôn ta làm thánh nhân tịnh hóa tâm ma thế kia hả đám kẻ điên kia?! Ta khổ quá mà!!!"


Đúng lúc đó, từ phía xa ngoài rìa bãi rác, một luồng kiếm khí cuồng bạo, lạnh lùng và điên cuồng bộc phát, xé toạc sương mù tiến thẳng về phía lều trại của gã. Độc Cô Cầu Bại – kiếm si giang hồ khét tiếng – đã nghe danh tiếng lôi âm tịnh hóa của Đại sư huynh và đang cầm thanh sắt gỉ tiến lại gần thách đấu quyết đấu sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!