Nhạc nềnWindmill_Village

Giao dịch ngớ ngẩn và sự ngộ đạo của Tiền Đại Phú

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực vẫn chưa tan hết, mang theo cái lạnh lẽo luồn qua những khe hở của chiếc lều rách dột nát. Cổ Vô Tri đứng khom lưng trước cửa lều, hai tay ôm khăng khăng chiếc túi trữ vật bằng da thú rách nát mà gã vừa nhặt được sau đêm giông bão kinh hoàng hôm qua. Đầu óc gã lúc này trống rỗng, khuôn mặt nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt chưa lau sạch phối hợp với cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà trên trán tạo nên một bộ dạng vô cùng thảm hại. Thỉnh thoảng, vạt áo đạo bào tạp dịch vá víu của gã lại dính dớp vào da thịt bởi những vệt nhựa dâu tằm ngàn năm rò rỉ từ đống củi khô chêm dưới chân giường tre sập.


"Ta khổ quá mà!" Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng. Gã mở miệng túi da thú ra, nhìn hàng ngàn viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh rực rỡ bên trong mà lòng đau như cắt. Đối với một kẻ lười biếng phàm nhân một trăm phần trăm như gã, đống đá phát sáng này nặng trĩu cả tay, lại hoàn toàn vô dụng. Dưới trấn Thái Sơ, mua một cân cải bắp sạp rau của cha nuôi Cổ Lão Đầu cũng cần tiền đồng thực tế, chứ mang đống linh thạch hạ phẩm này đi mua khoai lang nướng thì người ta có nước đánh gã gãy chân vì tưởng gã đi lừa đảo. Chưa kể, tiếng ồn ào từ hàng vạn tu sĩ Nam Vực đang dựng lều cắm trại vây quanh bãi rác để "khổ tu ngộ đạo" bên cạnh lều gã cứ rầm rì như ong vỡ tổ, khiến gã không tài nào chợp mắt nổi.


"Kẽo kẹt... kẽo kẹt..."


Chiếc xe bò phàm nhân dột nát do Trịnh Thất Ngốc dắt từ từ tiến lại gần. Trịnh Thất Ngốc răng hô nhẹ, vẻ mặt ngơ ngác ngủ đứng dắt mũi con bò già, hoàn toàn không có vẻ gì là một tu sĩ gác cổng sau ngoại môn. Đi bên cạnh xe bò là Lục Thanh Phong – gã thiên tài ngoại môn lúc này đang đeo một dải băng vải đen bịt chặt hai mắt để tránh nhìn thẳng vào "U Minh Ma Nhãn" tưởng tượng của Đại sư huynh. Lục Thanh Phong khom lưng dắt thanh kiếm gỗ dâu tằm mới đẽo, bước đi vô cùng uyển chuyển nhưng thỉnh thoảng vẫn vấp phải mảnh vỡ xích sắt rỉ sét gãy đôi dưới đất cát, suýt chút nữa thì cắm đầu xuống đống sắt gỉ.


"Đại sư huynh, huynh đã tỉnh." Lục Thanh Phong nhắm chặt mắt dưới dải băng đen nhưng tai thính như dơi, lập tức quay đầu hướng về phía Cổ Vô Tri, cung kính ôm quyền. "Đêm qua toán tà tu Hắc Phong lại thâm nhập, nhưng đệ tử nghe theo lời dạy vô vi của huynh, nhắm mắt thiền định, không ngờ độc trận của huynh lại tịnh hóa chúng dễ dàng như vậy. Huynh cố tình giữ lại đống linh thạch này, chắc chắn là để làm lộ phí cứu trợ cho các đệ tử tạp dịch nghèo khó tại đại hội sắp tới phải không?"


Cổ Vô Tri khóe mắt giật liên hồi, gã hít một hơi thật sâu để nén cơn giận phàm trần. "Lộ phí cái đầu ngươi ấy! Ta chỉ muốn ngủ! Các ngươi có thôi ngay cái trò bịt mắt đi lại như lũ ngốc này không hả?"


Nhưng qua dải băng vải đen và hào quang hiểu lầm vĩ mô hoạt động thụ động, lời mắng mỏ của gã lại biến thành tiếng thở dài đầy cô tịch, khinh thường danh lợi của một vị đại lão ẩn thế. Lục Thanh Phong cúi đầu càng thấp, lòng sùng bái đạt đỉnh cao mới.


Đúng lúc đó, từ phía khu chợ đen sầm uất của Vạn Tiên Đại Hội cách bãi rác không xa, một mùi hương thơm phức, ngọt ngào và ấm áp nồng nặc bốc lên theo gió đêm. Đó chính là mùi của Khoai lang nướng sau núi – loại khoai phàm trần rẻ tiền được nướng bằng củi khô dâu tằm thơm phức. Dạ dày phàm nhân của Cổ Vô Tri lập tức sôi lên ùng ục, nước miếng trào ra. Đã ba ngày rồi gã chưa được ăn một bữa khoai lang nướng tử tế cùng Trương Đại Chùy béo ú ở nhà bếp tạp dịch. Mùi hương này như một bàn tay vô hình kéo gã đi.


"Đi! Chúng ta qua phía bên kia!" Cổ Vô Tri dứt khoát vác theo chiếc vỏ kiếm sắt siêu nặng đeo trĩu hông, khom lưng lén lút lết từng bước chân rã rời hướng về phía mùi hương bốc lên, bỏ mặc Lục Thanh Phong bịt mắt đen dò dẫm đi theo phía sau.


Khu chợ đen của đại hội lúc này vô cùng sầm uất, hàng trăm sạp hàng của các thương hội lớn nhỏ bày bán đủ loại pháp bảo phế thải và linh dược hỏng. Nổi bật nhất ở góc chợ là sạp hàng của Tiền Đại Phú – đệ tử ngoại môn trượt môn kinh doanh tu tiên của Thái Sơ Kiếm Tông, lúc này đang làm chấp sự ngầm cho Thương hội Vạn Bảo. Tiền Đại Phú có thân hình mập tròn như cái lu, mặc áo lụa ngoại môn nhưng thắt lưng lại đeo da thú tạp dịch, đôi mắt sáng rực mỗi khi thấy tiền vàng phàm nhân. Trước mặt gã là một lò than rực hồng chất đầy những củ khoai lang nướng vàng ươm, mật khoai chảy ra thơm phức.


Cổ Vô Tri lén lút tiến lại gần sạp hàng, mắt dán chặt vào củ khoai lang to nhất. Thế nhưng, gã sực nhớ ra mình không có một đồng tiền phàm nhân nào, chiếc túi da thú chứa linh thạch hạ phẩm thì gã cực kỳ ghét vì nặng nề. Gã nhìn xuống hông mình, nơi Thẻ bài gỗ Đại sư huynh sứt mẻ đang treo lủng lẳng. Đầu óc lười biếng của gã bỗng nảy ra một kế hoạch tự hủy vô cùng hoàn hảo.


"Thẻ bài gỗ Đại sư huynh là tín vật quyền lực tối cao của tông môn do chính tay Chưởng môn trao tặng cưỡng chế. Nếu ta mang thứ này đi bán rẻ để đổi lấy một củ khoai lang phàm trần rẻ tiền... Đây chính là tội mưu phản tông môn, bôi nhọ thể diện phái nghiêm trọng nhất! Thẩm Thiết Diện mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ nổi giận lôi đình, tước đoạt chức vị và trục xuất ta ra khỏi phái ngay lập tức! Khoản tiền năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp sẽ dâng tận tay ta!"


Nghĩ đến tương lai tươi sáng được về quê bán rau cải cùng cha nuôi Cổ Lão Đầu, Cổ Vô Tri hưng phấn đến mức run rẩy. Gã dứt khoát tháo phăng tấm thẻ bài gỗ sứt mẻ bên hông ra, bước thẳng đến trước mặt Tiền Đại Phú.


*Cạch!*


Cổ Vô Tri ném mạnh tấm thẻ bài gỗ sứt mẻ lên chiếc bàn cân đồng của Tiền Đại Phú. Tiếng va chạm khô khốc vang lên làm giật mình đám đông tu sĩ Thiết Kiếm Phái và đệ tử nội môn đang đứng xung quanh.


"Đổi lấy cái này!" Cổ Vô Tri chỉ tay vào bao khoai lang nướng nóng hổi đang bốc khói trên lò than, giọng nói đầy dứt khoát.


Tiền Đại Phú đang hớn hở cân linh thạch, nghe tiếng động liền quay lại. Khi ánh mắt gã chạm vào tấm thẻ bài gỗ sứt mẻ khắc hai chữ "Đại Sư" loang lổ phẩm đỏ, toàn bộ nụ cười trên mặt gã lập tức đông cứng lại. Da đầu gã tê dại, đôi mắt hí trợn tròn như hai hạt nhãn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo cái cổ mập mạp.


"Đại... Đại... Đại sư huynh?!" Tiền Đại Phú run rẩy, hai đầu gối muốn khuỵu xuống đất. Gã làm sao không nhận ra tấm thẻ bài gỗ sứt mẻ quyền lực tối cao kia chứ? Đó là vật chứng cho thấy Chưởng môn đã xuất quan bế ân, phong chức Đại sư huynh cưỡng chế cho Cổ Vô Tri trước vạn người! Gã hoảng sợ thối lui hai bước, hoàn toàn không dám chạm tay vào tấm thẻ bài quyền lực.


"Đại sư huynh! Huynh... huynh đừng đùa tiểu nhân! Tấm thẻ bài này là tín vật tối cao của tông môn, tiểu nhân chỉ là một thương nhân chợ đen nhỏ bé của Thương hội Vạn Bảo, làm sao dám nhận thứ này chứ?" Tiền Đại Phú khóc không ra nước mắt, giọng nói run bần bật.


Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao, hàng chục tu sĩ Thiết Kiếm Phái đeo băng vải đen bịt mắt luyện kiếm cũng dừng lại nghe ngóng. Cổ Vô Tri thấy Tiền Đại Phú nhút nhát không chịu nhận, liền sốt ruột. Gã nghĩ thầm gã phải làm cho vụ giao dịch này trông thật ngớ ngẩn và nhục nhã hơn nữa để ban chấp pháp dễ dàng bắt lỗi.


Gã xua tay, nói bừa bằng giọng khinh bỉ phàm trần: "Cầm lấy đi! Thứ này nặng nề quá, vướng bận bên hông chỉ làm mỏi lưng đau khớp, hoàn toàn không ngon bằng củ khoai lang nướng này. Đối với ta, quyền lực tông môn hay danh lợi tu tiên cũng chỉ là đống sắt gỉ phế thải, không thực tế bằng việc lấp đầy cái bụng phàm nhân!"


*OÀNH!*


Lời nói của Cổ Vô Tri như một luồng sấm sét nổ tung giữa đan điền của Tiền Đại Phú và đám đông xung quanh. Hào quang hiểu lầm vĩ mô hoạt động thụ động lập tức bẻ cong toàn bộ ý nghĩa câu nói phàm phu của gã thành một bài học đạo lý vô vi chí cao vô thượng.


Tiền Đại Phú đứng hóa đá tại chỗ, đầu óc quay cuồng dữ dội. Gã tự suy diễn và phức tạp hóa vấn đề lên gấp trăm lần: "Trời đất ơi! Đại sư huynh đang dùng một củ khoai lang phàm trần để thử thách đạo tâm kinh doanh của mình! Huynh ấy nói 'thứ này nặng nề quá, không ngon bằng khoai lang' – nghĩa là quyền lực, danh lợi, linh thạch chỉ là những gánh nặng vướng bận lòng người, khiến đạo tâm bị rỉ sét! Huynh ấy thà đổi tín vật tối cao lấy một củ khoai lang phàm trần để chứng minh triết lý 'vô vi', phản phác quy chân cực hạn! Huynh ấy đang cảnh tỉnh mình không được vì lòng tham linh thạch mà đánh mất bản tâm phàm trần!"


"Đúng thế! Đại sư huynh quả nhiên là bậc chí tôn vô vi vĩ đại nhất lịch sử!" Một đệ tử Thiết Kiếm Phái bịt mắt đứng bên cạnh khóc lóc thảm thiết, quỳ rụp xuống đất cát bẩn thỉu. "Huynh ấy coi quyền lực tối cao như rác thải phế liệu, coi khoai lang phàm trần là chân lý tự nhiên! Tấm lòng khinh thường hồng trần này, chúng ta ngồi thiền ngàn năm cũng không bằng một góc của huynh ấy!"


"Đại sư huynh vĩ đại vạn tuế!" Hàng chục tu sĩ xung quanh đồng loạt quỳ sụp xuống bái phục, tiếng reo hò vang dội cả khu chợ đen.


Cổ Vô Tri trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng điên rồ trước mắt, lòng dâng lên một sự hoảng sợ tột độ. "Hỏng rồi! Đám người này lại tự suy diễn nữa rồi! Ta phải giật bao khoai lang này chạy trốn thật nhanh để tỏ vẻ hèn nhát, vô sỉ của một tên trộm vặt! Chỉ cần ta mang danh ăn trộm khoai lang, Chưởng môn chắc chắn sẽ đuổi cổ ta!"


Nghĩ là làm, Cổ Vô Tri thọc tay giật phăng bao khoai lang nướng nóng hổi trên lò của Tiền Đại Phú, rồi quay đầu bỏ chạy thục mạng. Thế nhưng, do đeo chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng hơn năm mươi cân bên hông dắt trĩu cả người, cộng thêm cái lưng phàm nhân mỏi nhừ, gã vừa bước chạy được hai bước liền bị vấp phải một mảnh vỡ xích sắt rỉ sét gãy đôi dưới đất.


"Á!" Cổ Vô Tri hoảng hốt, thân hình phàm phu mất thăng bằng ngã nhào lộn một vòng rưỡi về phía trước mặt đất cát bẩn thỉu. Để tránh bị đập cục sưng trên trán xuống đá nhọn, gã uốn éo cơ thể một cách kỳ lạ, hai chân vung vẩy trên không trung rồi tiếp đất bằng mông trên đống rơm rạ ẩm ướt cạnh sạp hàng.


*XOẠCH...*


Cú ngã nhào lộn phàm trần đầy vụng về của gã, dưới dải băng vải đen của Lục Thanh Phong và đám đông tu sĩ đang nín thở quan sát, lại biến thành một màn biểu diễn thân pháp đỉnh cao.


"Vô ảnh thân pháp!" Lục Thanh Phong nhắm chặt mắt dưới dải băng đen nhưng tai nghe tiếng gió rít, khóc lóc cảm động gào lên. "Đại sư huynh đang dùng thân pháp uốn lượn u minh để thử thách phản xạ và đạo tâm của chúng ta! Huynh ấy cố tình ngã nhào để chứng minh rằng ngay cả khi mất thăng bằng, kiếm ý vô vi vẫn có thể hòa hợp hoàn mỹ với thiên địa phong thủy!"


"Kinh khủng! Bộ pháp né tránh của huynh ấy nhanh đến mức đệ tử Trúc Cơ Kỳ cũng không nhìn thấy tàn ảnh!" Đám đông tu sĩ Thiết Kiếm Phái run rẩy bái phục sát đất.


Tiền Đại Phú nhìn Cổ Vô Tri đang ngồi ôm mông khóc ròng trên đống rơm, lòng gã sụp đổ hoàn toàn trước sự sùng bái cực đoan. Gã nghĩ rằng Đại sư huynh đang dùng hành động thực tế để gột rửa thói hám lợi của mình. Tiền Đại Phú quỳ rạp xuống đất cát bẩn thỉu, hai tay bưng tấm Thẻ bài gỗ Đại sư huynh sứt mẻ dâng trả lại cho Cổ Vô Tri, nước mắt nước mũi chảy giàn giụa:


"Đại sư huynh! Tiểu nhân đã ngộ ra rồi! Linh thạch, danh lợi chỉ là vật ngoài thân vướng bận lòng người! Tiểu nhân xin dâng trả lại thẻ bài tối cao cho huynh! Tiểu nhân thề từ nay về sau sẽ trung thành tuyệt đối với Thái Sơ Kiếm Tông, tự nguyện làm nhà tài trợ tài chính vô điều kiện cho mọi kế hoạch của huynh! Đây là hòm linh thạch hạ phẩm tạ ơn, tiểu nhân xin dâng nộp công khai, thề sẽ tài trợ toàn bộ chi phí ăn uống khoai lang nướng cho Đại sư huynh và đội tạp dịch mãi mãi không thu một đồng tiền nào!"


*ẦM...*


Tiền Đại Phú dập đầu sầm sầm xuống đất cát, đẩy một hòm gỗ nặng trịch chứa đầy linh thạch hạ phẩm tỏa linh quang rực rỡ lấp lánh đến trước mặt Cổ Vô Tri.


Cổ Vô Tri ngồi bệt trên đống rơm ẩm ướt, tay ôm bao khoai lang nướng nóng hổi dính đầy bùn đất nhầy nhụa, mắt lờ đờ nhìn tấm thẻ bài gỗ sứt mẻ được dâng trả lại tận tay, rồi nhìn hòm linh thạch hạ phẩm nặng nề phát ra linh khí nồng đậm rực rỡ chiếu sáng cả khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi của gã. Hai hàng nước mắt phàm trần của gã lại chảy dài qua lớp nhọ nồi, lòng dâng lên một sự tuyệt vọng tột cùng trước sự thông minh thái quá của thế giới tu tiên chết tiệt này.


"Ta... ta chỉ muốn bán thẻ bài lấy khoai lang để bị đuổi học thôi mà..." Cổ Vô Tri khóc ròng trong bất lực, hai tay run rẩy nhận lại tấm thẻ bài gỗ nợ đời. "Tại sao ta không những không bị phạt, lại phải vác thêm cái hòm đá nặng nề phiền toái này về lều hả đám kẻ điên kia?! Ta khổ quá mà!!!"


Linh khí nồng đậm từ hòm linh thạch hạ phẩm rực rỡ bắt đầu tỏa ra bốn phía, nhanh chóng thu hút sự chú ý của các thiên tài nội môn đang rình rập học tập xung quanh bãi rác.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!