Tấm biển rách và tà tu chập mạch
Đêm ở Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực không hề yên tĩnh như Cổ Vô Tri hằng mơ ước. Ngược lại, nó ồn ào và náo nhiệt một cách đầy kinh dị.
Sau khi Thượng Quan Mậu – vị chấp sự mập mạp của Vạn Tiên Liên Minh – khóc lóc quỳ lạy và tuyên truyền khắp nơi về tinh thần khổ tu vĩ đại của Đại sư huynh Thái Sơ Kiếm Tông, hàng ngàn tu sĩ từ các tông môn khác đã lập tức dọn dẹp hành lý khỏi những biệt phủ xa hoa. Họ kéo nhau rầm rộ vào bãi rác, dựng lên một rừng lều trại san sát để được ở gần gũi và học hỏi đạo tâm của gã. Khắp nơi vang lên tiếng tụng kinh gõ mõ, tiếng vận chuyển linh lực rầm rì, và thỉnh thoảng là tiếng ho hắng của những tu sĩ đang cố gắng hít thở bầu không khí đầy ma khí rỉ sét để rèn luyện nhục thân.
Bên trong chiếc lều rách dột nát của mình, Cổ Vô Tri đang nằm co quắp trên chiếc giường tre gấp gọn đã bị sập một bên chân. Cái lưng phàm trần của gã đau nhức nhối vì phải gối đầu lên chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng đeo trĩu hông ban ngày. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt từ nhà bếp tạp dịch chưa lau sạch, trên trán nổi bật một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà – di chứng của cú đập đầu lịch sử vào cần gạt cơ quan Tháp Thử Thách.
Chưa hết, vạt áo đạo bào tạp dịch vá víu xộc xệch của gã bám đầy vết nhựa dâu tằm dính dớp rò rỉ từ đống củi khô chêm dưới chân giường tre. Mỗi lần gã cựa quậy, lớp vải thô ráp lại dính chặt vào da thịt, tạo ra cảm giác ngứa ngáy và dính dớp vô cùng khó chịu.
"Ta khổ quá mà!" Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng, hai hàng nước mắt phàm trần chảy dài qua lớp nhọ nồi. "Tại sao ta đã chọn cái xó xỉnh tồi tàn, hôi hám này rồi mà đám người điên ngoài kia vẫn không chịu buông tha cho ta? Họ meditating cái gì giữa đống sắt gỉ chứ? Họ không ngửi thấy mùi hôi sao? Ta chỉ muốn ngủ! Ta chỉ muốn yên tĩnh một mình để ngày mai tìm cách dâng trà muối xin hàng, thua cuộc thật nhanh rồi cuốn gói về quê bán rau cải với cha nuôi Cổ Lão Đầu thôi!"
Tiếng ồn ào bên ngoài lều ngày một lớn. Một nhóm tu sĩ Thiết Kiếm Phái đang ngồi thiền ngay sát vách lều của gã, thỉnh thoảng lại vỗ đùi đôm đốp khen ngợi kiếm ý vô vi tỏa ra từ lều rách. Quá mệt mỏi và phẫn uất, Cổ Vô Tri bật dậy, cái lưng phàm nhân kêu rắc một tiếng đau điếng.
"Không được, ta phải tìm cách đuổi khéo đám người này đi, hoặc ít nhất là ngăn không cho họ đến gần lều làm phiền giấc ngủ của ta!"
Đầu óc lười biếng nhưng đầy mẹo vặt phàm trần của gã xoay chuyển cực nhanh. Gã nhớ lại ở quê nhà, mỗi khi các cửa tiệm phàm trần muốn đóng cửa trốn khách hoặc sửa sang lại nhà cửa, họ thường treo một tấm biển thông báo trước cửa để người ngoài khỏi gõ cửa làm phiền.
Cổ Vô Tri lục lọi trong đống rác phế thải dọn dẹp từ Tháp Thử Thách chất ở góc lều, tìm thấy một mảnh gỗ rách sứt sẹo. Gã lôi ra một hũ phẩm màu đỏ rẻ tiền dùng để thêu thùa thô kệch của chị gái nuôi Cổ Vô Song để lại trong túi vải rách nát cổ đại. Dưới ánh sáng mờ nhạt của cây đèn dầu đồng sắp cạn, Cổ Vô Tri dùng ngón tay nhúng vào phẩm màu đỏ, nguệch ngoạc viết lên mảnh gỗ năm chữ lớn:
"ĐANG SỬA PHONG THỦY"
Chữ viết của gã vốn đã xấu xí, lại thêm viết bằng ngón tay trong trạng thái buồn ngủ lờ đờ, khiến những nét chữ trông vô cùng vẹo vọ, lệch lạc, phẩm màu đỏ chảy lem nhem xuống cạnh gỗ sứt sẹo, nhìn loang lổ và quái dị như những vệt máu khô.
"Thế này là xong!" Cổ Vô Tri đắc ý nghĩ bụng. "Treo cái này lên, đám tu sĩ kia chắc chắn sẽ nghĩ ta đang bận điều chỉnh phong thủy lều trại mà không dám bén mảng đến gần làm phiền. Ta thật là một thiên tài phàm trần!"
Gã khom lưng lách người ra khỏi cửa lều, treo tấm biển rách lên chiếc cọc gỗ trước cửa. Chưa yên tâm, gã nhìn thấy chiếc tạp dề rách Lý Thị – tín vật gia truyền thấm đẫm mùi Đậu phụ thối Lý Thị do mẹ nuôi quá cố để lại – đang vắt trên sào tre ngoài lều. Mùi hôi thối nồng nặc đặc trưng bốc lên khiến gã nhe răng nhăn mặt.
"Tốt lắm! Treo luôn cái tạp dề thối này ngay cạnh tấm biển. Mùi đậu hũ thối này đến chó mực Tiểu Hắc còn phải chạy mất dép, huống chi là đám tu sĩ thanh cao ngoài kia. Để xem các người còn dám đến gần lều của ta nữa không!"
Sau khi hoàn thành hệ thống phòng thủ thụ động phàm trần của mình, Cổ Vô Tri hân hoan chui tọt vào lều, nằm vật xuống chiếc giường tre sập chân, trùm chăn kín đầu và lập tức chìm sâu vào giấc ngủ nướng vĩ đại. Tiếng ngáy ngủ đều đặn, to như sấm rền bắt đầu phát ra từ chiếc lều rách, vang vọng khắp một góc bãi rác.
* * *
Cùng lúc đó, tại rìa ngoài của Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực, bóng tối dày đặc bao phủ.
Ba bóng đen quỷ dị mặc áo choàng rộng thùng thình màu đen trùm kín đầu đang lặng lẽ lướt qua những đống pháp bảo phế thải rỉ sét. Chúng di chuyển không một tiếng động, hơi thở hoàn toàn bị thu liễm, kinh mạch dao động cực kỳ yếu ớt. Đây chính là toán tà tu thuộc thế lực Hắc Phong tà ác, những sát thủ chuyên nghiệp được thuê thâm nhập vào thành hội để ám sát các thiên tài chính đạo.
Kẻ dẫn đầu là Hắc Nhất, một tà tu Trúc Cơ Kỳ tầng thứ hai với khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây khô, mắt hốc hác đầy oán khí. Theo sau gã là Hắc Nhị và Hắc Tam, hai đệ tử Luyện Khí Kỳ tầng thứ chín chuyên sử dụng độc dược và ám khí tà độc.
"Đại ca, chúng ta thực sự phải ra tay với Đại sư huynh của Thái Sơ Kiếm Tông sao?" Hắc Nhị khẽ truyền âm, giọng nói run rẩy đầy hoang mang. "Đồn đại khắp giang hồ nói gã Cổ Vô Tri kia sở hữu thần thông khống chế thiên tai phong thủy tối thượng, dùng một chiếc quần đùi rách dập tắt bão Đỉnh Gió Hú, lại dùng nhãn thuật U Minh Ma Nhãn nhìn một cái là đứt đạo cơ sát thủ! Sát thủ mù Vô Danh và sát thủ phân thân Huyết Ảnh của chúng ta đều bị gã hạ gục dễ dàng mà không cần bẩn tay!"
"Hừ! Đám sát thủ đó chỉ là một lũ ăn hại, tự hù dọa bản thân mà chết!" Hắc Nhất hừ lạnh một tiếng đầy tàn nhẫn, mắt đỏ ngầu tà ác lóe lên tia sáng lạnh. "Gã Cổ Vô Tri kia chỉ là một thiếu niên mười bảy tuổi, tu vi thực tế nghe nói vô cùng mơ hồ. Ma Vương tối cổ Độc Cô Vô Địch đã ban mệnh lệnh, phải tiêu diệt gã để dập tắt nhuệ khí của Nam Vực. Đêm nay bão cát mờ mịt, sương mù ma khí bốc lên nồng nặc, chính là thiên thời địa lợi để chúng ta ra tay! Cẩn thận tiến lên!"
Toán tà tu Hắc Phong cầm kiếm đen, lặng lẽ lách qua những chiếc lều trại của các tu sĩ đang ngồi thiền khổ tu. Chúng khinh bỉ nhìn đám tu sĩ Thiết Kiếm Phái đang bịt mắt đen luyện kiếm xung quanh, coi đó là một lũ ngốc bị Thái Sơ Kiếm Tông tẩy não.
Khi tiến sát đến khu vực trung tâm bãi rác, nơi chiếc lều rách dột nát của Cổ Vô Tri nằm cô độc bên cạnh đống sắt gỉ phế liệu, Hắc Nhất đột ngột giơ tay ra hiệu dừng lại. Toàn thân gã khựng lại, đôi mắt hốc hác trợn tròn nhìn chằm chằm vào chiếc cọc gỗ trước cửa lều.
"Đại ca, có chuyện gì vậy?" Hắc Tam thì thầm hỏi, tay đã lăm lăm bình độc dược.
Hắc Nhất không trả lời, gã chỉ tay về phía Tấm biển 'Đang sửa phong thủy' viết chữ đỏ nguệch ngoạc đang đung đưa nhẹ trước gió đêm. Dưới ánh trăng mờ ảo và sương mù xám xịt của bãi rác, năm chữ viết bằng phẩm màu đỏ loang lổ, lem nhem chảy xuống như những giọt máu tươi, tỏa ra một khí thế vô cùng quỷ dị và tà môn.
"Đó... đó là cái gì?" Hắc Nhị nuốt nước bọt cái ực, da đầu tê dại. "Nhìn những nét vẽ kia xem! Nó vẹo vọ, hỗn loạn, không theo bất kỳ quy luật thư pháp hay phù văn chính đạo nào! Nhưng... nhưng tại sao ta lại cảm thấy một luồng sát khí cuồng bạo, lạnh lẽo thấu xương tủy tỏa ra từ những nét chữ đó?"
Hắc Nhất nheo mắt nhìn kỹ, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán gã. Là một tà tu chuyên nghiên cứu các trận pháp tà ác, gã lập tức phức tạp hóa vấn đề lên gấp trăm lần. Gã run rẩy nói:
"Không ổn! Đây không phải là chữ viết phàm trần! Các ngươi nhìn nét móc của chữ 'Đ' kia xem, nó cong vút như một con huyết long đang uốn lượn ẩn mình dưới vực sâu! Nét gạch chéo của chữ 'Y' cuối cùng lại thẳng tắp, dứt khoát như một thanh kiếm tuyệt sát chém đôi thiên địa! Đây... đây chính là 'Huyết Sát Vạn Cổ Trận' cực hạn tà môn dùng máu của thượng cổ ma thú viết nên!"
"Cái gì?! Huyết Sát Vạn Cổ Trận sao?!" Hắc Nhị và Hắc Tam kinh hoàng lùi lại một bước. "Nhưng tại sao trên tấm biển lại ghi chữ 'Đang sửa phong thủy' chứ?"
"Ngốc nghếch!" Hắc Nhất mắng nhỏ, giọng run rẩy đầy hoang tưởng. "Đó chính là đòn tâm lý chiến cực hạn của Cổ Vô Tri! Huynh ấy cố tình dùng chữ phàm trần để ngụy trang, nhưng thực chất là đang cảnh cáo chúng ta! 'Đang sửa phong thủy' nghĩa là gì? Nghĩa là toàn bộ địa hình phong thủy, mạch linh khí và hướng gió của khu bãi rác này đã bị huynh ấy đảo lộn và khống chế hoàn toàn! Nếu chúng ta dám bước qua ranh giới của tấm biển kia, phong thủy thiên địa sẽ lập tức chập mạch, tạo ra phản ứng áp suất ngược nghiền nát nhục thân của chúng ta thành tro bụi!"
Toán tà tu Hắc Phong hoàn toàn bị áp chế về tâm lý trước chữ viết xấu xí và sự tự suy diễn điên cuồng của mình. Chúng đứng chôn chân tại chỗ, không một tên nào dám tiến thêm nửa bước.
Đúng lúc đó, một sự cố ngẫu nhiên vật lý khác xuất hiện.
Để tiện dọn dẹp bãi rác tạm thời quanh lều, A Tam – đội trưởng tạp dịch trung thành – trước đó đã gom toàn bộ rác thải sinh hoạt và linh dược hỏng dọn dẹp được xếp thành ba đống hình tam giác cân bao quanh chiếc lều rách. Cách sắp xếp lười biếng này vô tình trùng khớp hoàn hảo với cấu trúc của Tam Tài Dọn Rác Trận cổ xưa.
Gió đêm từ sườn dốc Đỉnh Gió Hú thổi mạnh xuống bãi rác, khi đi qua ba đống rác xếp hình tam giác cân liền bị lực cản địa hình ép lại, tạo ra một luồng gió xoáy cục bộ, thổi quanh quẩn xung quanh chiếc lều rách của Cổ Vô Tri mà không thể thoát ra ngoài.
Luồng gió xoáy này quét qua chiếc tạp dề rách Lý Thị đang treo lủng lẳng cạnh tấm biển rách.
Mùi Đậu phụ thối Lý Thị nồng nặc, đậm đặc tích tụ suốt ngàn năm trong thớ vải tạp dề lập tức bị luồng gió xoáy cuốn đi, cô đặc lại thành một bức tường khí gas vô hình, bao phủ hoàn toàn lối vào lều trại. Mùi hôi thối kinh hoàng, cay xè mắt và nồng nặc mùi amoniac, sulfur phân hủy bộc phát ra ngoài.
*Ập...*
Toán tà tu Hắc Phong đang đứng hoang mang trước tấm biển rách thì đột ngột bị bức tường khí độc phàm trần này ập thẳng vào mặt.
"Khục... oẹ..."
Hắc Tam là kẻ đứng gần nhất, lập tức trợn tròn mắt, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, khuỵu gối xuống đất cát. Mùi hôi thối kinh hoàng xộc thẳng vào mũi gã, xộc vào tận đại não, khiến gã cảm thấy lục phủ ngũ tạng như đảo lộn hoàn toàn, mắt nổ đom đóm, nước mắt nước mũi trào ra giàn giụa.
"Độc... Độc khí cực hạn!" Hắc Tam rên rỉ nghẹn ngào, giọng nói đầy sự kinh hoàng tột độ. "Đại ca... cứu đệ! Đây không phải là độc dược phàm trần! Nó... nó hôi thối nồng nặc mùi của vạn xác chết phân hủy dưới cửu tuyền! Linh lực trong đan điền của đệ... khi tiếp xúc với luồng khí này liền bị chập mạch, hoàn toàn ngưng trệ không thể vận hành!"
Hắc Nhất và Hắc Nhị cũng bị mùi thối làm cho choáng váng đầu óc, mặt mũi xanh mét. Hắc Nhất vận hành linh lực Trúc Cơ Kỳ chống đỡ, nhưng càng vận công hít thở sâu, mùi đậu hũ thối lại càng thấm sâu vào phế quản khiến gã suýt chút nữa thì nôn mửa ngay tại chỗ.
"Kinh khủng! Quá mức kinh khủng!" Hắc Nhất kinh hoàng gào thét trong lòng, đạo tâm ma công hoàn toàn rạn nứt. "Đây chính là 'Hỗn Mang Độc Khí Trận' truyền thuyết! Cổ Vô Tri quả nhiên đã tính toán trước việc chúng ta thâm nhập! Huynh ấy dùng chiếc tạp dề rách nát kia làm trận nhãn, mượn hướng gió xoáy của Tam Tài Trận để khóa chặt độc khí bao vây chúng ta! Linh lực của chúng ta càng mạnh, phản ứng phản phệ của độc khí lại càng tàn bạo!"
Đúng lúc toán tà tu đang hoảng loạn tột độ, một tiếng ngáy ngủ trầm đục, vang dội như sấm truyền bỗng nhiên vang lên từ bên trong chiếc lều rách:
*KHÒ... OÓÓ... KHÒ... OÓÓ...*
Tiếng ngáy ngủ đầy hơi khoai lang nướng phình bụng của Cổ Vô Tri phát ra đều đặn, kết hợp với vách lều rách nát tạo ra sự cộng hưởng âm thanh trầm thấp, dội thẳng vào màng nhĩ của ba tên tà tu.
"Lôi... Lôi Âm Tịnh Hóa!" Hắc Nhị hét lên một tiếng đầy hoảng sợ, hai tai chảy máu nhẹ do áp lực tâm lý cực hạn. "Đại ca! Huynh ấy đang ngủ gật! Nhưng tiếng ngáy ngủ kia chính là 'Thần thông Lôi Âm' thượng cổ! Mỗi nhịp ngáy của huynh ấy đều trùng khớp hoàn hảo với hướng gió xoáy của độc trận! Huynh ấy đang dùng tiếng ngáy để điều khiển mật độ độc khí bên ngoài!"
"Ta không tin! Ta phải liều mạng với gã!"
Hắc Tam bị mùi thối làm cho phát điên, gã gầm lên một tiếng đầy uất ức, rút thanh kiếm đen tà ác ra, định xông lên chém nát tấm biển rách trước cửa lều hòng phá hủy trận nhãn.
Thế nhưng, do mắt bị hơi đậu hũ thối làm cay xè chảy nước mắt giàn giụa, Hắc Tam hoàn toàn không nhìn thấy đường mòn dưới đất bãi rác. Gã bước chân dẫm trúng một vũng bùn lầy nhầy nhụa dính dớp nhựa dâu tằm ngàn năm rò rỉ từ xe bò phàm nhân của Trịnh Thất Ngốc đậu gần đó.
Lớp nhựa dâu tằm cực kỳ dính dớp kết dính cứng ngắc với bùn đất, dính chặt lấy dép rơm của Hắc Tam. Gã mất đà, thân hình nhào lộn một vòng rưỡi về phía trước mặt đất sỏi đá.
*XOẢNG... RẮC...*
Trong cú ngã tự do mất thăng bằng phàm trần, đầu của Hắc Tam đập mạnh vào chiếc cọc gỗ treo tấm biển rách. Cú va chạm vật lý cực mạnh làm chiếc cọc gỗ gãy đôi, đồng thời hất tung tàn thuốc lá bén lửa phàm trần dính trên cọc gỗ (do Cổ Vô Tri hút dập dọn dẹp ban ngày) bay thẳng vào mặt gã.
Tàn thuốc lá đỏ rực rơi trúng tay và mặt Hắc Tam, gây bỏng rát đau điếng. Gã hét lên một tiếng thảm thiết, thanh kiếm đen tà ác văng ra khỏi tay, rơi thẳng vào đống sắt gỉ phế liệu dính nhựa dâu tằm ngàn năm bên cạnh.
*XÈO... XÈO...*
Nhựa dâu tằm ngàn năm dính dớp trên sắt phế liệu gặp ma khí của thanh kiếm đen lập tức xảy ra phản ứng hóa học tự nhiên, ăn mòn và tịnh hóa ma khí bốc lên những làn khói trắng nồng nặc. Thanh kiếm đen tà ác của Hắc Tam nứt vỡ ra làm đôi, biến thành sắt vụn phế liệu hoàn toàn.
"A... Ma kiếm của ta! Kiếm ý của ta bị tịnh hóa rồi!" Hắc Tam ôm khuôn mặt bị bỏng và bàn tay đau đớn, khóc lóc gào thét thảm thiết dưới đất cát bẩn thỉu. "Đại ca! Huynh ấy không cần ra tay, chỉ cần một mảnh gỗ rách và tàn thuốc lá đã bẻ gãy hoàn toàn ma kiếm của đệ! Hộ thể lôi âm và độc trận của huynh ấy bất khả xâm phạm!"
Hắc Nhất đứng nhìn cảnh tượng đó, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Gã nhìn khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi đầy thần bí của Cổ Vô Tri đang nhấp nhô dưới lớp chăn rách qua khe lều, nghe tiếng ngáy ngủ đều đặn to như sấm rền, lòng dũng cảm tà tu hoàn toàn sụp đổ.
"Quái vật! Gã Cổ Vô Tri này quả thực là một con quỷ tà ác thâm sâu khó lường vượt ngoài quy luật thiên đạo!" Hắc Nhất kinh hoàng gào thét trong lòng. "Huynh ấy cố tình nằm ngủ khom lưng lười biếng, nhưng thực chất đã tính toán chính xác góc rơi của tàn thuốc, vết dính của nhựa dâu tằm và hướng gió xoáy của hố rác để phản sát chúng ta! Huynh ấy đang chơi đùa với sinh mệnh của chúng ta như chơi đùa với những con kiến hôi! Thà rút lui còn hơn chết không toàn thây dưới cái độc trận hôi thối kinh hoàng này!"
"Rút... Mau rút lui khẩn cấp!"
Hắc Nhất hét lên một tiếng đầy hoảng sợ, vội vàng xách cổ Hắc Tam đang khóc lóc dưới đất lên. Trong cơn hoảng loạn tột độ chạy trốn bỏ chạy thoát thân, Hắc Nhị bị vấp phải một hòn đá gỉ sét, làm rơi chiếc túi trữ vật bằng da thú giắt bên hông xuống đất cát.
Thế nhưng, nỗi sợ hãi bị 'Lôi Âm Tịnh Hóa' nghiền nát nhục thân đã lấn át hoàn toàn lòng tham tài sản. Ba tên tà tu Hắc Phong tháo chạy thục mạng vào bóng đêm mờ mịt của bãi rác, không một tên nào dám quay đầu lại nhặt chiếc túi trữ vật.
Tiếng la hét chạy trốn thảm hại và tiếng bước chân dồn dập vang vọng khắp một góc bãi rác cổ đại hoang vắng rồi tắt lịm.
* * *
Bên trong chiếc lều rách, Cổ Vô Tri khẽ cựa mình, tiếng ngáy ngủ đột ngột dừng lại. Gã nhíu mày, lẩm bẩm trong mơ đầy vẻ bực bội:
"Ai... ai hét to thế... Cho ta ngủ ngon... Ngày mai còn phải dâng trà muối xin hàng..."
Gã kéo tấm chăn rách trùm kín đầu, roll một vòng trên chiếc giường tre sập chân, tiếp tục chìm vào giấc ngủ nướng yên bình phàm nhân của mình, hoàn toàn không hề hay biết gã vừa dùng một tấm biển rách, một cái tạp dề thối và đống rác hình tam giác để dập tắt cuộc ám sát tàn bạo của toán tà tu Trúc Cơ Kỳ.
Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời ấm áp chiếu qua những khe hở của lều rách dột nát, Cổ Vô Tri mới lờ đờ mở mắt.
Gã uốn éo cơ thể phàm trần kêu rắc rắc, vươn vai một cái thật dài, cảm thấy tinh thần sảng khoái sau một đêm ngủ sâu dẻo dai. Gã lết từng bước chân khom lưng lén lút ra khỏi cửa lều, định tìm hố phân linh thú để đi vệ sinh.
Thế nhưng, ngay khi vừa bước chân ra khỏi bậu cửa lều rách dột nát, bước chân gã đột ngột khựng lại.
Đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ thâm quầng đen xì của Cổ Vô Tri trợn tròn nhìn chằm chằm xuống đất cát trước mặt.
Ngay dưới chân gã, nằm lăn lóc cạnh tấm biển rách 'Đang sửa phong thủy' bị gãy đôi là một chiếc túi trữ vật bằng da thú thêu phù văn ma giáo tinh xảo, tỏa ra linh quang mờ ảo. Miệng túi bị hở ra một góc lớn, lộ ra hàng ngàn viên linh thạch hạ phẩm lấp lánh rực rỡ dưới nắng sớm, cùng một vài cuộn bí tịch tà tu gỉ sét.
Cổ Vô Tri cúi xuống nhặt chiếc túi trữ vật lên, lật qua lật lại, khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi đầy vẻ hoang mang, bất lực tột cùng:
"Cái gì thế này? Ai lại vứt rác thải nguy hại ngay trước cửa lều của ta thế hả? Đống đá phát sáng này nặng trĩu cả tay, lại khó tiêu ở tiệm phàm nhân dưới trấn! Ta chỉ muốn thất nghiệp nghèo khó để nhận năm mươi lượng bạc bồi thường thôi mà! Tại sao mỗi lần ta ngủ dậy lại có thêm một đống tiền nợ đời này rơi trúng đầu ta thế này?! Ta khổ quá mà!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!