Nơi ở tồi tàn nhất thành hội
Cỗ xe bò phàm nhân kẽo kẹt của Trịnh Thất Ngốc lết từng bước chậm chạp qua hàng vạn ánh mắt đang quỳ lạy bái phục hai bên lộ chính, từ từ tiến vào khu vực đăng ký chỗ ở tạm thời của Vạn Tiên Đại Hội. Tiếng gỗ mục cọ xát vang lên kẽo kẹt nhức óc, nhưng trong tai của hàng vạn tu sĩ Nam Vực lúc này, âm thanh đó chẳng khác nào tiếng chuông cảnh tỉnh của đại đạo vô vi, ngân vang trầm đục giữa lòng thành hội lộng lẫy.
Bên trong thùng xe dột nát, Cổ Vô Tri nằm ngửa sải lai trên chiếc giường tre gấp gọn bị sập một bên chân. Để giữ thăng bằng, Trương Đại Chùy đã dùng mấy khúc củi dâu tằm ngàn năm chêm tạm dưới chân giường. Thế nhưng, do thời tiết buổi trưa oi bức, những khúc củi dâu tằm bắt đầu rò rỉ ra những giọt nhựa dính dớp, đặc quánh. Vết nhựa dâu tằm ngàn năm dính dớp này không chỉ bốc lên một mùi hương thảo mộc kỳ quặc, mà còn rỉ qua khe hở của thùng xe bò, nhỏ giọt xuống mặt đường đá thạch anh trắng muốt của thành hội, để lại một vệt đen nhầy nhụa kéo dài.
Cổ Vô Tri hoàn toàn không màng đến vết nhựa dính dớp đang bám đầy vào vạt áo đạo bào tạp dịch xộc xệch của mình. Gã đang bận ôm chặt lấy thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy trước ngực, khóc không ra nước mắt. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt từ nhà bếp chưa lau sạch, trên trán nổi bật một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà. Chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng đeo bên hông trĩu xuống, khiến mỗi lần gã muốn cựa quậy đều phải khom lưng một cách đầy bất lực.
"Ta khổ quá mà!" Cổ Vô Tri gào thét thảm thiết trong lòng. "Mất quần đùi phơi khô đã đành, giờ lại bị hàng vạn kẻ điên ngoài kia quỳ lạy tung hô là đại lão khống chế phong thủy! Ta chỉ là một tên phế vật phàm nhân không có linh căn! Ta chỉ muốn xe hỏng, muốn bị loại sớm để lấy năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp về quê bán rau cải với cha nuôi Cổ Lão Đầu thôi! Tại sao ông trời lại đối xử với một kẻ lười biếng như ta tàn nhẫn thế này?"
"Đại sư huynh, huynh lại đang rơi lệ vì xót thương cho thói hư danh của chúng sinh sao?"
Lục Thanh Phong đeo dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, đứng sừng sững bên cạnh xe bò như một pho tượng đá, khẽ thở dài đầy sùng bái. Gã không dùng mắt nhìn đường, chỉ nương theo thính giác nhạy bén dắt thanh kiếm gỗ dâu tằm mới đẽo bên hông, bước đi vô cùng uyển chuyển nhưng thỉnh thoảng vẫn vấp phải đá dăm suýt ngã nhào.
Cổ Vô Tri liếc nhìn gã sư đệ bịt mắt qua khe rèm rách, run rẩy nói: "Thanh Phong... ta đã nói trăm lần rồi, ta khóc là vì mỏi lưng đau khớp, mắt ta chảy nước là vì bụi bay vào! Ngươi lau sạch cái băng vải đen đó đi, đừng có bịt mắt đi lại nữa, trông như kẻ mù dở vậy!"
"Đại sư huynh lại muốn thử thách đạo tâm của đệ tử rồi!" Lục Thanh Phong khẽ cúi đầu, giọng nói tràn đầy quyết tâm cuồng nhiệt. "Huynh cố tình để vết nhựa dâu tằm dính dớp rò rỉ khắp xe, dính đầy lên quần áo rách rưới bẩn thỉu này... chính là để dạy cho đệ tử bài học về sự 'phản phác quy chân', khinh thường mọi vẻ ngoài sạch sẽ sáo rỗng của giới tu tiên đạo đức giả! Đệ tử đã ngộ ra 'Nhắm mắt vung kiếm pháp' từ dáng ngủ gật của huynh, làm sao dám nhìn thẳng vào U Minh Ma Nhãn của huynh chứ?"
Cổ Vô Tri cạn lời, dứt khoát trùm chăn kín đầu, quyết định giả chết ngủ tiếp. Gã nhận ra mọi nỗ lực giải thích bằng ngôn ngữ phàm nhân của mình đều bị đám tu sĩ này tự bẻ cong thành triết lý tu luyện thâm sâu.
Cỗ xe bò kẽo kẹt dừng lại trước Điện Đăng Ký – một tòa lầu các nguy nga tráng lệ dệt bằng ngọc thạch lấp lánh, nơi đặt ban tiếp đón của Vạn Tiên Liên Minh. Trịnh Thất Ngốc với chiếc răng hô nhẹ ngơ ngác dừng bò, tay cầm sợi dây thừng phàm trần đứng im như tượng. Trương Đại Chùy béo ú vẫn nhai nhồm nhoàm nồi cơm nguội, hông giắt chiếc muôi sắt đen sứt mẻ nặng hai mươi cân. Lý Tiểu Mộc gầy nhom phảng phất mùi phân ngựa, đeo chiếc còi xương ngựa nứt nẻ trước ngực. Vương Nhị Cẩu mắt lé cầm cây chổi tre quét lá mòn vẹt dính nhựa dâu tằm dính dớp đứng gác hai bên.
Sự xuất hiện rách rưới, bẩn thỉu và phế vật phi lý của đội tạp dịch Thái Sơ Kiếm Tông lập tức thu hút sự chú ý của Thượng Quan Mậu – Chấp sự trưởng quản việc đăng ký chỗ ở của Vạn Tiên Liên Minh. Thượng Quan Mậu là một lão già mập mạp, mặc đạo bào dệt chỉ vàng sang trọng, tay cầm cuốn sổ ngọc thạch lấp lánh linh quang. Thế nhưng, khi nhìn thấy chiếc xe bò dột nát bám đầy bùn đất dính dớp nhựa dâu tằm của Thái Sơ Kiếm Tông, mồ hôi lạnh trên trán lão lập tức tuôn ra như tắm.
Tin đồn về việc Đại sư huynh Thái Sơ dùng một chiếc quần đùi rách dập tắt bão Đỉnh Gió Hú và dùng cái búng tay bẻ gãy đạo tâm của Trương Ngạo Mạn đã sớm truyền đến tai lão. Lão biết, gã thiếu niên rách rưới đang khom lưng bước xuống xe kia chính là một con quỷ tà ác thâm sâu khó lường, kẻ sở hữu sức mạnh khống chế thiên tai phong thủy tối thượng.
Cổ Vô Tri khom cái lưng vốn đã mỏi nhừ vì vỏ kiếm sắt phế liệu siêu nặng, lén lút lết từng bước chân phàm nhân xuống xe. Gã cố tình trợn tròn đôi mắt lờ đờ thiếu ngủ thâm quầng đen xì, trán sưng đỏ chót nhìn Thượng Quan Mậu, hy vọng lão già hợm hĩnh này sẽ sỉ nhục bộ dạng bẩn thỉu của mình.
Thế nhưng, Thượng Quan Mậu lập tức cúi gập lưng chín mươi độ, hai tay dâng lên một cuộn sổ da dê dệt chỉ vàng rực rỡ, giọng nói run rẩy đầy cung kính:
"Vạn Tiên Liên Minh Chấp sự Thượng Quan Mậu... bái kiến Cổ Đại sư huynh của Thái Sơ Kiếm Tông! Nghe danh Đại sư huynh quang lâm, liên minh đã chuẩn bị sẵn ba tòa biệt phủ xa hoa nhất tại trung tâm thành hội, nằm ngay trên long mạch linh khí nồng đậm nhất, có linh suối tắm rửa và mười vạn linh thạch thượng phẩm cung phụng! Xin Đại sư huynh chọn lựa!"
Cổ Vô Tri nhìn cuộn sổ da dê lộng lẫy, tim gã suýt nhảy ra khỏi lồng ngực vì sợ hãi. Gã thầm nghĩ:
"Cái gì?! Biệt phủ xa hoa ở trung tâm thành hội?! Nằm ngay trên long mạch linh khí?! Nếu ta ở đó, đám thiên tài kiêu ngạo của các tông môn khác sẽ ngày ngày kéo đến thách đấu ta để cướp phòng! Chưa kể Thẩm Thiết Diện và đám trưởng lão chấp pháp sẽ dễ dàng tìm thấy ta để bắt đi họp triều đình! Ta sẽ mất ngủ, ta sẽ bị lộ tu vi phế vật phàm nhân, ta sẽ bị chém thành muôn mảnh! Ta phải chọn một nơi tồi tàn nhất, hẻo lánh nhất, bẩn thỉu nhất để không ai thèm đến làm phiền giấc ngủ của ta!"
Nghĩ là làm, Cổ Vô Tri thẳng tay đẩy cuộn sổ da dê sang một bên, lười biếng lắc đầu. Gã liếc nhìn bản đồ phân bố chỗ ở của thành hội treo trên tường ngọc, chợt nhìn thấy một vùng xám xịt, hẻo lánh nằm ở góc ngoài cùng của bản đồ, ghi ba chữ nhỏ: "Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực".
Đôi mắt lờ đờ của Cổ Vô Tri bỗng rực sáng lên một tia thần thái hiếm hoi. Gã chỉ ngón tay phàm nhân dính đầy bùn đất và nhựa dâu tằm dính dớp vào vùng xám xịt đó, khàn giọng nói:
"Ta không ở biệt phủ. Ta muốn ở... chỗ này."
Thượng Quan Mậu trợn tròn mắt nhìn theo ngón tay của Cổ Vô Tri, toàn thân lão lập tức hóa đá. Lão lắp bắp, giọng nói run rẩy kinh hoàng:
"Đại... Đại sư huynh! Huynh đùa sao?! Đó là Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực! Nơi đó là bãi chôn lấp phế liệu tu tiên, chứa đầy các pháp bảo phế thải rỉ sét, ma khí rỉ sét nồng nặc và uế khí hôi thối tích tụ suốt năm vạn năm qua! Ngay cả những kẻ dọn rác của liên minh cũng phải đeo mặt nạ sắt và mặc giáp phòng hộ dày cộp mới dám bước vào! Nơi đó vô cùng nguy hiểm, không có nửa điểm linh khí, lại vô cùng hẻo lánh dột nát! Làm sao một vị chí tôn kiếm đạo như huynh lại có thể ở nơi tồi tàn đó được chứ?!"
Cổ Vô Tri nghe vậy càng thêm phấn khích. Gã thầm nghĩ: "Ôi trời đất ơi! Đúng là thánh địa trong mơ của ta! Đầy ma khí rỉ sét và uế khí hôi thối thì đám thiên tài kiêu ngạo kia chắc chắn sẽ kinh tởm không dám bén mảng đến gần! Nơi đó hẻo lánh dột nát thì Thẩm Thiết Diện và đám trưởng lão cũng sẽ lười tìm đến bắt ta đi họp! Ta có thể trùm chăn ngủ nướng suốt cả ngày trên chiếc giường tre sập chân mà không sợ ai làm phiền!"
Gã khẽ vuốt ve Thẻ bài gỗ Đại sư huynh sứt mẻ đeo bên hông đạo bào xộc xếch dính nhựa dâu tằm, cố gắng giữ vẻ mặt mệt mỏi, bất lực tột cùng, lẩm nhẩm:
"Ở đó... rộng rãi, dễ ngủ nướng, không ai làm phiền."
*UỲNH...*
Câu nói phàm trần tột cùng lười biếng ấy lọt vào tai Thượng Quan Mậu, kết hợp với *Hào quang Hiểu lầm vĩ mô* hoạt động thụ động xung quanh nhục thân của Cổ Vô Tri, lập tức tạo ra một vụ nổ chấn động trong tâm trí của lão chấp sự.
Thượng Quan Mậu lùi lại ba bước, đôi mắt lão co rụt lại, toàn thân run rẩy vì xúc động và kính sợ. Lão tự suy diễn, phân tích câu nói của Cổ Vô Tri thành một triết lý tu luyện vĩ đại:
"Rộng rãi?! Huynh ấy không nói đến diện tích đất đai, mà đang nói đến tấm lòng bao dung, dung nạp vạn vật của đại đạo vô vi! Dễ ngủ nướng?! Ôi trời đất ơi, đó không phải là ngủ ngủ phàm trần, mà chính là cảnh giới 'Thiền định vô ngã' tối cao, hòa mình vào thiên địa phong thủy để tịnh hóa uế khí! Không ai làm phiền?! Huynh ấy muốn lánh xa thói hư danh, xa lánh sự nịnh bợ xa hoa của biệt phủ để đối mặt với ma khí rỉ sét! Huynh ấy muốn dùng chính ma khí rỉ sét và pháp bảo phế thải của Bãi Rác Cổ Đại làm đá mài kiếm tâm, dùng uế khí năm vạn năm để thử thách đạo tâm của bản thân và rèn luyện đệ tử! Tinh thần khổ tu vĩ đại, phản phác quy chân này... quả thực là chấn cổ thước kim!"
Thượng Quan Mậu rơm rớm nước mắt, hai hàng nước mắt cảm động chảy dài trên khuôn mặt mập mạp. Lão quỳ sụp một gối xuống nền đá thạch anh, giọng nói nghẹn ngào đầy sám hối:
"Đại sư huynh... tấm lòng vĩ đại của huynh quả thực đã tát thẳng vào mặt sự xa hoa, thối nát của Vạn Tiên Liên Minh chúng ta! Chúng ta chỉ biết tranh giành biệt phủ linh khí, khoe khoang hư danh sáo rỗng, trong khi một vị chí tôn kiếm đạo như huynh lại tự nguyện dấn thân vào nơi tồi tàn nhất để tịnh hóa ma khí! Đệ tử nông cạn, suýt chút nữa đã làm vẩn đục kiếm tâm của huynh! Đệ tử nguyện tuân theo mệnh lệnh, lập tức cấp phòng ở Bãi Rác Cổ Đại cho Thái Sơ Kiếm Tông!"
Cổ Vô Tri đứng nghệt mặt nhìn lão chấp sự đang khóc lóc quỳ lạy dưới chân mình, khóe mắt giật liên hồi. Gã bất lực thở dài, lòng dâng lên một nỗi cay đắng tột cùng:
"Ta... ta chỉ muốn tìm chỗ ngủ yên tĩnh trốn việc dọn dẹp thôi mà! Tại sao ngươi lại khóc lóc quỳ lạy ta như thể ta vừa cứu mạng cả nhà ngươi thế hả?!"
* * *
Một canh giờ sau, tại Bãi Rác Cổ Đại Nam Vực.
Nơi đây quả thực là một vùng đất hoang tàn, xám xịt và u ám. Những đống pháp bảo phế thải rỉ sét, những thanh kiếm gãy, những lò đan nứt vỡ chất cao như núi, tỏa ra một làn sương mù ma khí màu xám nhạt, bốc mùi gỉ sét nồng nặc. Gió thổi qua những kẽ hở của đống sắt vụn tạo ra những tiếng rít kẽo kẹt rợn người.
Thế nhưng, Cổ Vô Tri lại vô cùng hí hửng. Gã cùng đội tạp dịch lười biếng dựng một chiếc lều rách dột nát ngay cạnh một đống sắt gỉ phế liệu dán nhãn sai. Gã tháo chiếc vỏ kiếm bằng sắt siêu nặng đeo bên hông ra làm gối, ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy dính nhựa dâu tằm dính dớp, rồi sung sướng nằm vật xuống chiếc giường tre sập chân chêm củi dâu tằm.
"Ha ha! Tuyệt vời!" Cổ Vô Tri mỉm cười đắc ý trong lòng. "Nơi bẩn thỉu hẻo lánh thế này thì chắc chắn không một tên thiên tài kiêu ngạo nào thèm đến thách đấu ta! Ta có thể danh chính ngôn thuận ngủ nướng suốt cả ngày! Kế hoạch ẩn cư trốn việc dọn dẹp của ta cuối cùng cũng thành công mỹ mãn rồi!"
Trương Đại Chùy béo ú cũng hớn hở bưng nồi cơm nguội ngồi cạnh đống sắt gỉ, Vương Nhị Cẩu lén lút rút bộ bài lá ra rủ Trịnh Thất Ngốc đánh bài lá ăn khoai lang nướng thơm phức. Lý Tiểu Mộc gầm gừ gãi mông nằm cạnh con bò già già nua. Lục Thanh Phong bịt mắt đen ngồi thiền khoanh chân trên một đống kiếm gãy rỉ sét, lẩm nhẩm khẩu quyết kiếm pháp đầy vẻ thần thần bí bí.
Giấc mơ lười biếng an nhàn của Cổ Vô Tri tưởng chừng đã đạt được hoàn mỹ.
Thế nhưng, người tính không bằng trời tính, mà chính xác hơn là không bằng sự cuồng tín, tự suy diễn tột độ của giới tu tiên Nam Vực.
*UỲNH... UỲNH... UỲNH...*
Một chuỗi tiếng động khổng lồ, vang dội như sấm truyền bỗng nhiên vang lên từ phía lối vào Bãi Rác Cổ Đại.
Cổ Vô Tri giật nảy mình, tim đập loạn nhịp. Gã vội vàng bật dậy, lén lút hé mắt nhìn qua khe hở của lều rách. Cảnh tượng bên ngoài lập tức khiến gã trợn tròn mắt, toàn thân hóa đá hoàn toàn.
Hàng ngàn tu sĩ từ các tông môn lớn nhỏ khắp đại hội – những kẻ ban nãy còn đang tranh giành biệt phủ lộng lẫy ở trung tâm thành hội – lúc này đang nhễ nhại mồ hôi, khom lưng gánh vác hành lý, khiêng lều trại, phi thuyền và kiệu vàng rầm rộ kéo vào Bãi Rác Cổ Đại.
Trương Ngạo Mạn – thiên tài của Thiết Kiếm Phái – dẫn đầu đám đệ tử vác theo đống củi dâu tằm đẽo gọt thô kệch, hăm hở dọn dẹp một bãi đất đầy sắt gỉ ngay sát cạnh lều của Cổ Vô Tri để dựng lều rách.
"Nhanh lên! Đám ăn hại này!" Trương Ngạo Mạn gào to, mắt đỏ ngầu vì xúc động. "Đại sư huynh Thái Sơ đã dùng hành động khổ tu tại bãi rác để chỉ điểm cho chúng ta thấy sự vô nghĩa của linh khí biệt phủ! Huynh ấy muốn chúng ta dùng ma khí rỉ sét để mài giũa kiếm tâm! Chúng ta không thể phụ tấm lòng từ bi vĩ đại của huynh ấy! Mau dọn dẹp phòng ốc sang trọng ở trung tâm, dọn hết sang đây cắm lều cạnh Đại sư huynh để cùng nhau khổ tu ngộ đạo!!!"
"Đúng thế! Khổ tu cạnh Đại sư huynh mới là chân lý kiếm đạo!"
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt hò reo vang dội, tranh nhau bới rác, dọn dẹp đống sắt gỉ để chiếm lấy những vị trí gần lều rách của Cổ Vô Tri nhất. Chỉ trong nháy mắt, bãi rác cổ đại hoang phế, hẻo lánh bỗng chốc biến thành một khu đô thị lều trại đông nghịt người, nhộn nhịp và ồn ào như một hội chợ phàm trần.
Cổ Vô Tri đứng chết trân trong lều rách, nhìn bãi rác tĩnh lặng của mình bỗng chốc biến thành trung tâm giao lưu văn hóa và ngộ đạo khổ tu đông nghịt người của cả đại hội. Gã khóc không ra nước mắt, hai hàng nước mắt phàm trần lại chảy dài trên khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi bẩn thỉu dính nhựa dâu tằm dính dớp.
"Ta... ta chỉ muốn ngủ một mình thôi mà! Tại sao các người lại kéo cả lũ đến bãi rác nằm ngủ với ta thế này hả đám kẻ điên kia?! Ta khổ quá mà!!!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!