Nhạc nềnWindmill_Village

Sự cố Đỉnh Gió Hú và chiếc quần đùi rách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sáng hôm sau, khi ánh mặt trời còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của lộ hoang Nam Vực, Cổ Vô Tri đã bị đánh thức bởi tiếng kẽo kẹt quen thuộc của chiếc xe bò dột nát. Gã lờ đờ mở mắt, cảm thấy toàn thân đau nhức như vừa bị một đàn linh thú giẫm qua. Cái bụng phàm trần của gã sau đêm tàn phá của mười củ khoai lang nướng đã xẹp xuống, nhưng hậu quả để lại thì vô cùng thê thảm: đầu óc gã quay cuồng vì thiếu ngủ, trán sưng một cục đỏ chót như quả trứng gà do cú va chạm với cần gạt hôm trước, và khuôn mặt thì vẫn đen nhèm nhọ nồi lò bếp không cách nào lau sạch.


"Đau... đau chết ta mất..." Cổ Vô Tri rên rỉ, khom cái lưng vốn đã mỏi nhừ vì chiếc vỏ kiếm sắt phế liệu siêu nặng đeo bên hông. Gã nhìn quanh chiếc lều rách tạm thời, lúc này đã được xếp gọn gàng trên xe bò.


A Tam – gã đội trưởng tạp dịch lanh lợi – đã chạy biến từ lúc nửa đêm để về Chấp Pháp Đường báo cáo về cái gọi là 'Kính Hoa Thủy Nguyệt Kiếm Trận' diệt sát thủ bằng rác thủy tinh. Cổ Vô Tri khóc không ra nước mắt. Gã chỉ vô tình vứt cái hũ thủy tinh đựng mảnh vỡ để tránh dẫm phải khi đi tiểu đêm, thế mà qua miệng tên A Tam, nó lại biến thành một trận pháp phòng thủ chủ động tối cao. Giờ đây, đoàn đồng hành của gã chỉ còn lại Trịnh Thất Ngốc đang ngơ ngác dắt bò, Trương Đại Chùy béo ú đang gặm bánh bao nguội, Lý Tiểu Mộc hôi hám mùi phân ngựa, Vương Nhị Cẩu mắt lé đang lén lút giấu bộ bài lá vào tay áo, và đặc biệt là Lục Thanh Phong – gã thiên tài ngoại môn đang bịt một dải băng vải đen kín mắt, đứng sừng sững bên cạnh xe như một pho tượng hộ pháp.


"Đại sư huynh, huynh đã tỉnh." Lục Thanh Phong nhắm chặt mắt dưới dải băng đen nhưng tai thính như dơi, lập tức quay đầu hướng về phía Cổ Vô Tri, cung kính ôm quyền. "Đêm qua mị thuật của ma giáo lén lút thâm nhập, nhưng đệ tử nghe theo lời dạy vô vi của huynh, nhắm mắt bất động, quả nhiên cảm nhận được tiếng ngáy lôi âm tịnh hóa của huynh đã bẻ gãy đạo tâm của nữ điệp viên kia trong nháy mắt. Sức mạnh phản phác quy chân của huynh thật khiến đệ tử tôn sùng đến rợn tóc gáy."


Cổ Vô Tri nghe xong mà muốn quỳ xuống lạy gã sư đệ này một lạy. Gã đầy hơi ngáy to vì ăn khoai lang nướng, cái giường tre cũ kỹ thì tự hỏng chốt nên sập đè trúng chân cô nàng điệp viên tà ác kia, thế mà đám người này lại tự suy diễn ra một màn đấu pháp thần thông lôi âm chấn động thiên địa!


"Thôi... bỏ đi..." Cổ Vô Tri uể oải khoác chiếc Áo bào tạp dịch thêu Phượng Hoàng Gà Quay xộc xệch lên người, giọng khàn đặc. "Ta chỉ muốn phơi khô cái quần này. Đại Chùy, cái giường tre của ta sao rồi?"


Trương Đại Chùy vội vàng nuốt chửng miếng bánh bao, hớn hở chạy lại: "Báo cáo Đại sư huynh! Đêm qua chiếc giường tre bị gãy mất một chân gỗ dâu tằm do... khụ, do trận pháp của huynh phản chấn quá mạnh. Đệ tử đã nhanh trí dùng mấy khúc củi khô dâu tằm ngàn năm trong hành lý để chêm lại, gia cố cực kỳ chắc chắn!"


Cổ Vô Tri nghe đến đây thì giật mình, vội vàng nhìn xuống tay. Hôm qua lúc gã phụ giúp Trương Đại Chùy chêm chân giường, hai bàn tay phàm trần của gã đã dính đầy Nhựa cây dâu tằm ngàn năm rỉ ra từ khúc củi. Thứ nhựa dính dớp, dẻo dai này dính chặt vào da tay gã, rửa bằng nước lạnh không sạch. Sau đó, vì lười tìm xà phòng, Cổ Vô Tri đã tiện tay vò chiếc quần đùi rách vá víu phàm trần duy nhất của mình bằng nước suối rồi treo tạm lên thành xe bò. Kết quả là, toàn bộ chất nhựa dâu tằm dẻo dai, siêu dính ấy đã thấm đẫm vào từng sợi vải thô phàm trần của chiếc quần đùi rách.


"Cái thứ nhựa dính chết tiệt này..." Cổ Vô Tri lẩm bẩm, cố gắng gỡ chiếc quần đùi rách đang dính chặt vào nhau như một cục bột. Chiếc quần đùi này vốn là đồ phàm trần vá víu bằng những mảnh vải ngũ sắc do chị gái Cổ Vô Song thêu thùa vụng về, nhìn xa trông nhem nhuốc những hình thù kỳ dị giống hệt như các phù văn cổ đại.


Chiếc xe bò kẽo kẹt tiến lên sườn dốc hiểm trở. Không khí xung quanh đột ngột trở nên lạnh buốt, tiếng gió rít gào mỗi lúc một lớn, âm u và dữ dội như tiếng gầm rú của vạn con dã thú. Trịnh Thất Ngốc vội vàng ghìm dây cương con bò già, run rẩy nói: "Đại sư huynh, phía trước... phía trước chính là Đỉnh Gió Hú!"


Đỉnh Gió Hú – vùng cấm địa lặng gió lỗi phong thủy nổi tiếng của Nam Vực. Nơi đây là một vách đá dựng đứng, đón luồng gió mùa đông bắc thổi mạnh liên tục quanh năm suốt tháng qua những khe đá nứt tự nhiên trên vách núi. Sức gió ở đây cuồng bạo đến mức có thể thổi bay một tu sĩ Luyện Khí Kỳ xuống vực sâu nếu nhục thân không đủ vững vàng. Các đệ tử tông môn khác khi đi qua đây đều phải vận hành linh lực cực hạn, dán bùa hộ mệnh đứng vững, mồ hôi đầm đìa mới dám bước từng bước.


*VÚÚÚ... ÙÙÙ...*


Một luồng gió bão cực mạnh đột ngột thốc tới, xé toạc chiếc rèm che bằng vải thô của xe bò rách nát thành trăm mảnh vụn bay tán loạn. Con bò già sợ hãi kêu lên một tiếng, bốn chân quỳ sụp xuống đất không dám tiến thêm. Lý Tiểu Mộc và Vương Nhị Cẩu hoảng sợ ôm chặt lấy thành xe, mặt cắt không còn một giọt máu.


Lục Thanh Phong nhắm chặt mắt dưới dải băng đen, vạt áo bào trắng viền bạc bay phấp phới trong gió bão, nhưng gã vẫn đứng vững như bàn thạch nhờ tu vi Trúc Cơ Kỳ mới đột phá. Gã khẽ nhíu mày, lẩm nhẩm: "Gió bão Đỉnh Gió Hú quả nhiên danh bất hư truyền, kiếm khí gió tự nhiên cuồng bạo thế này có thể dễ dàng xé rách đạo phòng ngự của tu sĩ thông thường. Nhưng... Đại sư huynh vẫn ngồi bất động..."


Thực chất, Cổ Vô Tri lúc này đang run cầm cập như cầy sấy. Gã không vận linh lực phòng ngự vì đơn giản là... gã làm gì có linh lực! Gã ngồi im là vì chiếc vỏ kiếm sắt siêu nặng đeo bên hông đang đè chặt gã xuống thùng xe bò, cộng thêm nỗi sợ hãi tột cùng khiến cơ thể gã đông cứng lại không thể cử động. Khuôn mặt nhọ nồi đen kịt của gã méo xệch đi vì lạnh, cục sưng đỏ chói trên trán run lên bần bật dưới gió bão.


"Lạnh... lạnh chết ta mất..." Cổ Vô Tri răng đập vào nhau cầm cập. Nhưng gã chợt nhận ra chiếc quần đùi rách của mình đang bị gió thổi bay phần phật, nhựa dâu tằm dính dớp trên vải bắt đầu khô lại dưới sức gió mạnh. Gã thầm nghĩ: "Gió ở đây mạnh thế này, nếu ta treo chiếc quần này lên phơi, chỉ cần ba hơi thở là nó sẽ khô ráo hoàn toàn! Ta không thể để cái quần duy nhất này bị ẩm ướt mốc meo được!"


Nghĩ là làm, với tư duy tối giản và lười biếng của một phàm nhân quét rác, Cổ Vô Tri không thèm để ý đến nguy hiểm phong thủy của Đỉnh Gió Hú. Gã khom lưng lén lút bò ra khỏi thùng xe dột nát, tay cầm chiếc quần đùi rách dính nhựa dâu dẻo dai, mắt đảo quanh tìm chỗ phơi đồ.


Ngay bên rìa vách đá Đỉnh Gió Hú, có một cành cây dâu tằm cổ thụ ngàn năm nhô ra ngoài khoảng không vực sâu vạn trượng, đón đầu luồng gió cuồng bạo nhất. Cổ Vô Tri mừng rỡ, thầm nghĩ: "Chỗ đó gió to nhất, phơi ở đó chắc chắn nhanh khô nhất!"


Gã run rẩy bám vào vách đá, vươn cánh tay phàm nhân yếu ớt ra, cố gắng treo chiếc quần đùi rách vá víu lên cành cây dâu tằm nhô ra ngoài vách đá.


Thế nhưng, Đỉnh Gió Hú không phải là sân nhà tranh sau núi. Ngay khi Cổ Vô Tri vừa đặt chiếc quần đùi lên cành cây, một luồng cuồng phong cực đại từ dưới vực sâu bất ngờ rít lên, thổi thốc thẳng từ dưới lên trên.


*VÚÚÚÚÚ!!!*


Sức gió khủng khiếp xé toạc cành dâu tằm, thổi bay chiếc quần đùi rách dính nhựa dâu tằm ngàn năm ra khỏi tay Cổ Vô Tri, cuốn nó bay vút lên không trung.


"Mẹ ơi! Cái quần của ta!!!" Cổ Vô Tri hét lên một tiếng thảm thiết trong lòng, hai tay quờ quạng vô vọng giữa hư không. Đó là chiếc quần đùi yêu thích nhất của gã, mất nó rồi gã lấy gì để mặc thay đổi dọc đường đi thi đây?!


Chiếc quần đùi rách vá víu ngũ sắc bị gió bão cuốn xoay tròn trên không trung, bay thẳng về phía vách đá dựng đứng của Đỉnh Gió Hú. Do dính đầy chất nhựa dâu tằm ngàn năm dẻo dai và siêu dính chưa kịp khô, chiếc quần đùi bay lơ lửng như một tấm bùa hộ mệnh khổng lồ dệt bằng vải thô phàm trần.


*BỘP!!!*


Sức gió cuồng bạo thổi mạnh, đập thẳng chiếc quần đùi rách dính nhựa dâu tằm dán chặt vào một khe đá nứt phong thủy khổng lồ nằm ngay giữa vách núi Đỉnh Gió Hú.


Khe đá nứt này chính là "mắt trận rít gió" tự nhiên của Đỉnh Gió Hú – nơi toàn bộ luồng gió mùa đông bắc tích tụ ngàn năm qua phong thủy địa hình rò rỉ ra ngoài, tạo nên những trận bão gió kinh hoàng gầm rú liên tục. Trận Vô Hình trưởng lão trận pháp của Thái Sơ Kiếm Tông từng dùng hàng trăm trận kỳ rực rỡ dệt bằng linh tơ để cố gắng bịt kín khe nứt này hòng tịnh hóa phong thủy Đỉnh Gió Hú, nhưng tất cả trận kỳ xịn đều bị gió bão cuồng bạo thổi rách nát, thổi bay mất dạng do thiếu độ dính dẻo dai và sự đàn hồi phàm trần.


Thế nhưng, chiếc quần đùi rách của Cổ Vô Tri lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.


Nó được làm bằng vải thô phàm trần cực kỳ dẻo dai, lại được vá chằng vá đắp bằng những đường chỉ thô kệch dầy cộp của Cổ Vô Song. Đặc biệt, chất nhựa dâu tằm ngàn năm dính đầy trên vải khi gặp sức gió bão cuồng bạo đã lập tức phản ứng hóa học, kết dính chặt chẽ và bám chặt lấy bề mặt đá thạch anh gồ ghề xung quanh khe nứt như một loại keo dán siêu hạng tối cổ.


*XOẠC... RẮC... RẮC...*


Chiếc quần đùi rách bị sức gió ép chặt, căng ra như một cánh buồm, dán dính cứng ngắc, bịt kín hoàn toàn khe đá nứt phong thủy rộng hơn hai thước. Chất nhựa dâu dẻo dai co giãn đàn hồi hoàn mỹ, hấp thụ toàn bộ lực đẩy cuồng bạo của luồng gió rò rỉ bên trong vách núi mà không hề bị rách nát.


Tiếng gió rít gầm rú ngàn năm qua khe nứt đột ngột... tắt ngấm.


*UỲNH... VÚT... IM LẶNG...*


Đỉnh Gió Hú bỗng chốc trở nên yên bình, tĩnh lặng tuyệt đối. Luồng gió bão cuồng bạo thổi bay người ban nãy biến mất không một dấu vết, chỉ còn lại làn sương mù nhẹ nhàng trôi lững lờ quanh sườn núi. Không gian tĩnh mịch bao trùm lên toàn bộ vách núi dựng đứng.


Cổ Vô Tri đứng nghệt mặt bên rìa vách đá, hai tay vẫn giơ ra giữa hư không, mắt trợn tròn nhìn chiếc quần đùi rách của mình đang dán chặt, bịt kín khe đá nứt phong thủy trên vách núi cao. Gã run rẩy, trong lòng dâng lên một sự tiếc nuối tột cùng: "Cái... cái quần đùi của ta... Nó dính chặt vào đá thế kia thì làm sao ta gỡ xuống được nữa? Nhựa dâu tằm ngàn năm một khi đã khô thì xẻng sắt cũng không cạy ra được! Trời ơi, ta mất cái quần đùi thật rồi!"


Trong khi Cổ Vô Tri đang khóc ròng vì mất quần, thì ở phía sau xe bò, một đám đông tu sĩ từ các tông môn đối địch khác đang chật vật leo dốc Đỉnh Gió Hú bỗng nhiên dừng lại, hoàn toàn hóa đá.


Đám tu sĩ này vốn đang gồng mình vận hành linh lực, dán bùa hộ mệnh đứng vững, mồ hôi đầm đìa chuẩn bị chống chọi với bão gió Đỉnh Gió Hú. Nhưng đột ngột, gió bão biến mất. Đỉnh núi trở nên lặng gió hoàn toàn.


Họ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn lên vách núi cao. Đập vào mắt họ là một bóng dáng nam nhân mặc Áo bào tạp dịch thêu Phượng Hoàng Gà Quay xộc xếch, khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi kịt như ác quỷ luyện ngục, trán nổi cục sưng đỏ chói lọi phát ra sát khí, đang đứng khom lưng ngạo nghễ bên rìa vách đá dựng đứng vực sâu vạn trượng.


Ngay phía trên vách đá nơi gã đứng, một chiếc cờ lệnh bằng vải thô vá víu ngũ sắc (chiếc quần đùi rách) dán đầy những phù văn cổ đại kỳ dị (đường thêu vá của Cổ Vô Song) đang dán chặt, bịt kín mắt trận rít gió của Đỉnh Gió Hú.


"Đó... đó là ai?!" Một đệ tử Thiết Kiếm Phái lắp bắp hỏi, hai chân run rẩy.


"Nhìn chiếc áo bào thêu Phượng Hoàng Niết Bàn kia... Nhìn khuôn mặt Hắc Ma Hỏa và Lôi Đình Ấn Ký trên trán kia... Trời đất ơi! Đó chính là Đại sư huynh truyền thừa vĩ đại của Thái Sơ Kiếm Tông – Cổ Vô Tri!!!" Một tu sĩ khác hét lên kinh hoàng.


"Huynh ấy... huynh ấy vừa làm gì thế kia? Huynh ấy không thèm dùng đến 'Chiếc quạt giấy rách nát' Phong Thần Quạt, chỉ tiện tay ném ra một chiếc cờ lệnh bằng vải thô phàm trần... mà có thể bịt kín mắt trận phong thủy rò rỉ ngàn năm của Đỉnh Gió Hú sao?!"


"Thần thông khống chế thiên tai phong thủy tối thượng! Vô chiêu thắng hữu chiêu! Trận Vô Hình trưởng lão dùng trăm trận kỳ dệt linh tơ đều thất bại, thế mà Đại sư huynh Thái Sơ chỉ dùng một mảnh vải thô vá víu dính nhựa dâu tằm phàm trần là có thể dập tắt bão gió dễ dàng!"


Hàng trăm tu sĩ phía sau đồng loạt quỳ sụp xuống đất cát sườn dốc Đỉnh Gió Hú, hướng về phía bóng dáng khom lưng lén lút của Cổ Vô Tri mà dập đầu bái phục sát đất, nước mắt rơi lã chã vì cảm động và kính sợ tột cùng.


"Đại sư huynh Thái Sơ cứu mạng chúng sinh! Khống chế Đỉnh Gió Hú dễ dàng như trở bàn tay! Chúng ta nguyện bái phục sát đất trước uy thế của kiếm tông đệ nhất vô tri!!!"


Lục Thanh Phong đứng bên cạnh xe bò, nghe tiếng tung hô vang dội của vạn tu sĩ xung quanh, khẽ mỉm cười đầy kiêu hãnh dưới dải băng đen bịt mắt. Gã lẩm nhẩm: "Đại sư huynh quả nhiên thần cơ diệu toán. Huynh ấy cố tình giặt chiếc quần đùi rách dính nhựa dâu tằm từ trước, tính toán chính xác hướng gió cuồng bạo của Đỉnh Gió Hú để ném chiếc quần bịt kín mắt trận phong thủy cứu giúp chúng sinh. Sự lười nhác phơi đồ của huynh ấy thực chất là một đòn khống chế thiên tai vĩ đại vượt ngoài quy luật tu tiên!"


Cổ Vô Tri đứng bên rìa vách đá lặng gió, nhìn hàng trăm tu sĩ đang quỳ lạy tung hô mình phía dưới, lại nhìn chiếc quần đùi rách đang dán dính cứng ngắc trên vách núi cao không thể lấy lại. Gã chỉ biết ngửa mặt lên trời, nước mắt chảy ròng ròng làm nhòe đi lớp nhọ nồi đen kịt trên khuôn mặt nhợt nhạt, bất lực khóc thét lên trong lòng:


"Cái quần đùi của ta... Ta mất cái quần đùi thật rồi! Tại sao các ngươi lại bắt ta làm đại lão khống chế thiên tai phong thủy chứ hả?! Ta chỉ muốn phơi đồ thôi mà!!!"


Chiếc xe bò phàm nhân kẽo kẹt tiến qua Đỉnh Gió Hú lặng gió một cách an toàn hoàn mỹ, để lại sau lưng hàng vạn tu sĩ đang run sợ, hoang mang lo sợ tột cùng trước uy thế khống chế thiên tai dễ dàng của Đại sư huynh Thái Sơ Kiếm Tông, chuẩn bị cho những cuộc chạm trán đầy sóng gió tiếp theo tại thành hội Vạn Tiên Đại Hội phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!