Mỹ nhân kế của Mị Cơ và tiếng ngáy sấm sét
Đêm tối tĩnh mịch bao trùm lên khu trại tạm bợ của đoàn Thái Sơ Kiếm Tông bên rìa con lộ hoang vắng dẫn về phía Nam Vực. Sương mù ban đêm dày đặc và ẩm ướt, quấn quýt quanh những tán lá dâu tằm cổ thụ, tạo nên một bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến rợn người. Gió đêm rít lên từng hồi qua khe đá, nghe như tiếng khóc than của những vong hồn tà tu vừa bị tiêu diệt vào ngày hôm trước.
Bên ngoài chiếc lều rách nát dột nát dính đầy bùn đất, Trịnh Thất Ngốc – gã gác cổng sau ngờ nghệch – vẫn đang đứng thẳng lưng như một pho tượng đá bên cạnh con bò già, hai mắt nhắm nghiền, đầu gật gù theo nhịp thở đều đặn. Gã đang vận dụng tuyệt kỹ Thạch Tượng Đứng Yên Quyết để ngủ đứng, hoàn toàn không hay biết gì về thế giới xung quanh. Cách đó không xa, Lục Thanh Phong đeo dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, đang ngồi khoanh chân thiền định trên một tảng đá ẩm ướt, hai tay ôm lấy thanh kiếm gỗ dâu tằm mới đẽo, lẩm nhẩm khẩu quyết kiếm pháp đầy vẻ thần thần bí bí.
Trong khi đó, ở bên trong chiếc lều rách, Đại sư huynh truyền thừa vĩ đại của Thái Sơ Kiếm Tông – Cổ Vô Tri – đang nằm ngửa sải lai trên Chiếc giường tre gấp gọn cũ kỹ. Khuôn mặt gã vẫn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt từ lò bếp chưa lau sạch, trên trán nổi lên một cục sưng to tướng đỏ chót như quả trứng gà. Gã đeo bên hông chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng trĩu cả người, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần trước ngực.
Tuy nhiên, giấc ngủ của vị Đại sư huynh phế vật này đêm nay lại không hề yên ả. Cái bụng phàm trần của gã đang căng tròn như một cái trống chầu, bên trong sôi lên ùng ục như một dòng nham thạch cuộn trào.
"Ực... rột rột rột... ấm ách quá..." Cổ Vô Tri lẩm bẩm trong mơ, đôi lông mày nhíu chặt lại đầy đau đớn.
Nguyên nhân của thảm họa sinh học này chính là do buổi tối, Trương Đại Chùy vì quá sùng bái Đại sư huynh nên đã dâng tặng gã một bao Khoai lang nướng sau núi siêu to khổng lồ. Khoai lang nướng bằng củi dâu tằm ngàn năm thơm phức, ngọt lịm, khiến Cổ Vô Tri lười biếng không kiềm chế được mà ăn liền một mạch hết sạch mười củ lớn. Giờ đây, tinh bột phàm trần đang trải qua một quá trình lên men hóa học vô cùng dữ dội trong dạ dày gã, giải phóng ra một lượng khí gas khổng lồ, khiến cơ hoành co thắt liên tục và tạo áp lực cực mạnh lên thực quản.
Cùng lúc đó, trong bóng tối âm u ngoài lều trại, một bóng dáng đỏ rực như lửa từ từ hiện hình từ trong làn sương mù dày đặc.
Đó chính là Mị Cơ – nữ điệp viên mị hoặc quyến rũ tuyệt trần của Huyết Ma Giáo chi nhánh Nam Vực. Cô khoác trên người một chiếc váy lụa đỏ mỏng manh, để lộ bờ vai trần trắng muốt như tuyết dưới ánh trăng mờ. Đôi mắt cô lấp lánh mị quang hồng phấn tà mị, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên đầy vẻ tự tin. Trên tay cô, chiếc khăn lụa hồng phấn chứa hương thơm gây ảo giác quyến rũ khẽ bay phấp phới trong gió.
Sau khi nghe tin hai sát thủ sừng sỏ là Vô Danh và Huyết Ảnh liên tiếp bị hạ gục một cách nhục nhã dưới tay Cổ Vô Tri, Huyết Ma Giáo đã rơi vào hoảng loạn. Chúng quyết định cử Mị Cơ – kẻ sở hữu mị thuật hoán tâm đệ nhất ma giáo – lén lút thâm nhập để dùng mỹ nhân kế quyến rũ gã Đại sư huynh Thái Sơ trong giấc ngủ, hòng bẻ gãy đạo tâm của gã từ bên trong.
"Hừ, đám nam nhân chính đạo các ngươi, dù có kiếm ý khai thiên hay nhãn thuật u minh, thì trước mị thuật quyến rũ của ta cũng chỉ là những con thiêu thân lao vào lửa mà thôi." Mị Cơ khẽ cười thầm đầy khinh bỉ.
Cô lướt đi nhẹ nhàng như một làn khói đỏ, không để lại nửa điểm tiếng động hay linh lực dao động. Khi lướt qua tảng đá nơi Lục Thanh Phong đang ngồi thiền bịt mắt, bước chân của cô khẽ chạm vào một chiếc lá khô.
Lục Thanh Phong nhắm chặt mắt dưới dải băng đen, tai khẽ động đậy. Gã lẩm nhẩm: "Gió đêm nay thật xảo quyệt, uốn lượn không quy luật, chắc chắn là Đại sư huynh đang dùng kiếm ý vô hình để thử thách khả năng thính giác của ta. Ta phải nhắm mắt tập trung hơn nữa, tuyệt đối không được để ngoại vật làm lung lay đạo tâm!"
Mị Cơ nhìn thấy cảnh tượng đó, trong lòng thầm cười nhạo sự ngốc nghếch của đệ tử Thái Sơ, rồi tiếp tục lướt thẳng vào bên trong chiếc lều rách của Cổ Vô Tri.
Vừa vén tấm rèm lều rách nát bước vào, Mị Cơ đột ngột khựng lại. Đập vào mắt cô là một nam nhân đang nằm ngửa ngủ say sưa, nhưng ngoại hình của gã lại tà dị và đáng sợ đến mức khiến một nữ ma đầu như cô cũng phải rợn tóc gáy.
Khuôn mặt gã đen nhèm nhọ nồi kịt như một ác quỷ vừa bước ra từ lò luyện ngục, trên trán nổi lên một cục sưng đỏ chói lọi phát ra sát khí lạnh lẽo. Gã đeo bên hông một chiếc vỏ kiếm sắt phế liệu siêu nặng gỉ sét loang lổ, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần.
"Khí chất thật tà dị!" Mị Cơ giật mình thầm đánh giá. "Nhọ hỏa kịt trên mặt gã chính là 'Hắc Ma Hỏa' dùng để rèn luyện nhục thân phàm trần đạt tới phản phác quy chân! Cục sưng đỏ chói trên trán chắc chắn là 'Lôi Đình Ấn Ký' khi gã dùng trán phá hủy cơ quan Tháp Thử Thách trong ba giây! Gã này quả nhiên sở hữu cảnh giới Tâm Ma Khắc Tinh, không hề có nửa điểm linh lực dao động nhưng lại tỏa ra uy áp tĩnh lặng đáng sợ!"
Mị Cơ hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh tinh thần, khẽ cắn môi tà mị. Cô biết mình không thể chần chừ. Cô vận hành Mị Hồ Hoặc Tâm Kinh cực hạn, đôi mắt phát ra luồng mị quang hồng phấn rực rỡ, bàn tay khẽ phất chiếc khăn lụa hồng phấn, thổi một luồng hoảng hương ảo giác ngọt ngào, nồng nặc thẳng vào mặt Cổ Vô Tri.
"Cổ sư huynh... ngủ đi... hãy chìm vào giấc mộng dịu dàng của thiếp..." Mị Cơ thì thầm bằng giọng nói ngọt như mật rót vào tai gã, từ từ áp sát gương mặt quyến rũ tuyệt trần của mình chỉ còn cách mặt Cổ Vô Tri chưa đầy ba tấc.
Thần thức của cô bắt đầu xâm nhập vào thức hải của gã, cố gắng khơi gợi những dục vọng đen tối nhất, những khao khát danh lợi hay sắc dục của một nam nhân chính đạo để thao túng linh hồn gã.
Thế nhưng, khi thần thức của Mị Cơ vừa chạm vào ranh giới thức hải của Cổ Vô Tri, cô hoàn toàn chết lặng.
Bên trong thức hải của gã Đại sư huynh này là một không gian trống rỗng tuyệt đối, không có nửa điểm linh lực, không có chút dục vọng tu luyện, không có khao khát quyền lực, chỉ có một sự lười biếng tột cùng, một khát khao cháy bỏng được thất nghiệp về quê nuôi cá và ngủ nướng đến trưa. Sự trống rỗng và lười biếng cực độ này hoạt động như một bức tường phản phệ vô hình, khiến mị thuật hoán tâm của cô không thể tìm thấy bất kỳ điểm tựa nào để bám vào.
"Cái gì?! Đạo tâm của gã kiên định đến mức này sao?! Không có chút dục vọng nào?! Đây chính là cảnh giới Tâm Ma Khắc Tinh tối cao sao?!" Mị Cơ kinh hoàng hét lên trong lòng, thần thức bắt đầu bị lung lay dữ dội.
Đúng lúc mị thuật của Mị Cơ đang ở trạng thái căng thẳng nhất, nỗ lực kết nối tinh thần lực cực hạn, thì bên trong cơ thể phàm nhân của Cổ Vô Tri, phản ứng hóa học từ mười củ khoai lang nướng sau núi đã đạt tới điểm bùng nổ.
Luồng khí gas khổng lồ dồn nén trong dạ dày gã đột ngột dâng trào ngược lên thực quản, gây ra một cơn co thắt cơ hoành dữ dội. Để giải phóng áp suất đang đe dọa mạng sống phàm nhân của mình, cơ thể Cổ Vô Tri tự động kích hoạt phản xạ sinh học mạnh mẽ nhất.
*KHÒÒÒ... ÙỲỲỲNH!!!*
Một tiếng ngáy ngủ kinh thiên động địa, to như tiếng sấm sét nổ tung giữa trời quang đột ngột phát ra từ miệng Cổ Vô Tri, ngay sát sạt bên tai của Mị Cơ. Luồng hơi nóng nực, nồng nặc mùi tinh bột khoai lang nướng lên men bốc ra từ miệng gã, tạo thành một luồng sóng âm áp suất cực mạnh bắn thẳng vào mặt nữ điệp viên ma giáo.
Cùng lúc đó, vùng bụng dưới của gã cũng phối hợp nhịp nhàng, phát ra những tiếng kêu sôi sùng sục vang dội kịch liệt:
*ÙNG ỤC... BÙM! BÙM! BÙM!*
Tiếng bụng sôi rầm rầm kết hợp với tiếng ngáy lôi đình tạo thành một chuỗi âm thanh tần số cao cực kỳ kinh hoàng, chấn động dữ dội trong không gian chật hẹp của chiếc lều rách.
Mị Cơ lúc này đang ở trạng thái tập trung tinh thần lực cực hạn để vận mị thuật, giác quan và thần thức nhạy bén gấp trăm lần bình thường. Tiếng ngáy sấm sét và tiếng bụng sôi thô bạo phàm trần bất ngờ nổ tung sát tai làm màng nhĩ của cô bị chấn động kịch liệt, thần thức đang kết nối bị đứt gãy đột ngột.
*PHỤT!!!*
Mị Cơ phun ra một ngụm máu tươi, mị quang hồng phấn trong mắt tan vỡ hoàn toàn, kinh mạch Trúc Cơ Kỳ tầng thứ hai bị linh lực mị thuật phản phệ dữ dội nứt vỡ kịch liệt. Cô bị sóng âm tiếng ngáy làm cho ù tai, đầu óc choáng váng, hoảng sợ tột độ giật nảy mình lùi lại phía sau.
"Á!!! Lôi Âm Tịnh Hóa thần thông!!!" Mị Cơ khóc thét lên trong sự kinh hoàng tuyệt đối.
Trong cơn hoảng loạn, mất phương hướng và choáng váng đầu óc, gót chân đi guốc lụa của cô vô tình dẫm mạnh trúng vào chốt khóa lỏng lẻo của Chiếc giường tre gấp gọn do Tiền Đại Phú cải tiến dưới đất.
Chiếc giường tre cũ kỹ vốn đã bị hỏng chốt từ trước, lại phải gánh chịu trọng lượng phàm nhân của Cổ Vô Tri, khi bị dẫm trúng trigger liền kích hoạt phản ứng sập gãy vật lý cực kỳ tàn bạo.
*RẮC!!! XOẢNG!!!*
Khớp nối gỗ dâu tằm của chiếc giường tre đột ngột gãy đôi, hai thanh tre dày cứng cáp gập mạnh lại với nhau như một cái bẫy gấu khổng lồ, kẹp chặt lấy chân phải của Mị Cơ đang lùi lại.
*RĂNG RẮC!!!*
"Á!!! Chân của ta!!!"
Mị Cơ hét lên một tiếng đầy thảm thiết, xương bánh chè chân phải của cô bị hai thanh tre gập sập đè nén mạnh đến mức vỡ vụn hoàn toàn. Cơn đau nhức nhối kịch liệt từ xương gãy dội thẳng vào đại não, khiến cô ngã nhào xuống đất cát, bết đầy bùn đất bẩn thỉu.
Cô nhìn về phía Cổ Vô Tri đang nằm nghiêng trên một nửa chiếc giường tre bị sập, khuôn mặt đen nhèm nhọ nồi của gã dưới ánh trăng mờ trông càng thêm tà dị, u ám và khinh bỉ vạn vật. Gã khẽ tặc lưỡi mớ ngủ, lẩm bẩm trong mơ bằng giọng khàn đặc do đầy bụng:
"Khó chịu quá... Tránh ra... Để ta ngủ..."
Câu nói mớ phàm trần mơ hồ ấy, lọt vào tai Mị Cơ đang bị phản phệ đau đớn, chẳng khác nào một lời phán quyết lạnh lùng, tàn nhẫn của một vị chí tôn vô vi đang khinh bỉ sự yếu ớt của cô.
"Gã... gã đã sớm phát hiện ra mị thuật của mình... Gã cố tình bôi nhọ nồi giả vờ ngủ gật để dụ mình áp sát... rồi dùng 'Lôi Âm Tịnh Hóa' bẻ gãy đạo tâm mình... Chiếc giường tre kia chính là một trận pháp bẫy rập phòng thủ chủ động kẹp gãy chân mình... Tâm Ma Khắc Tinh... Cổ Vô Tri quả thực là một con quỷ tà ác thâm sâu khó lường!!!"
Mị Cơ khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng làm nhòe đi lớp phấn son quyến rũ. Sợ hãi tột cùng trước uy thế vô hình của gã Đại sư huynh Thái Sơ, cô không dám chần chừ thêm một giây nào, cố nén đau đớn vận chút linh lực tàn tạ còn sót lại, ôm lấy cái chân gãy nát, kéo lê nhục thân đỏ máu rách rưới, hốt hoảng bò ra khỏi lều tháo chạy thảm hại vào trong bóng đêm sương mù dày đặc.
Trong lều rách, Cổ Vô Tri khẽ thở dài một tiếng, xoay người nằm nghiêng trên một nửa chiếc giường tre bị sập một chân gỗ, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ d dán đầy băng keo giấy phàm trần trước ngực, tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ nướng lười biếng phàm trần của mình, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa dùng tiếng bụng sôi đầy hơi khoai lang đánh bại đệ nhất mị thuật ma giáo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!