Nhạc nềnWindmill_Village

Ảo ảnh quang học từ đống rác thủy tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh bình minh yếu ớt của ngày mới khẽ lách qua những tán lá dâu tằm cổ thụ, chiếu xuống khu trại tạm bợ của đoàn Thái Sơ Kiếm Tông bên rìa con lộ hoang vắng. Không khí buổi sớm còn vương chút sương giá, lạnh buốt và ẩm ướt.


Trên chiếc xe bò dột nát dính đầy bùn đất, Cổ Vô Tri uể oải cựa mình. Cái lưng phàm trần của gã đau nhức nhối như vừa bị đá tảng đè qua sau một đêm nằm ngủ trên đống rơm rạ cứng ngắc. Gã khẽ đưa tay lên sờ vào cục sưng đỏ chót, to tướng như quả trứng gà trên trán – dấu tích đầy đau đớn từ cú va chạm với cần gạt Tháp Thử Thách hôm trước – rồi lại chạm vào khuôn mặt vẫn còn nhem nhuốc những vệt nhọ nồi đen kịt chưa thể lau sạch.


"Khốn khổ thật mà..." Cổ Vô Tri lầm bầm trong cổ họng, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và đầy bụng đầy hơi do tối qua lỡ ăn quá nhiều khoai lang nướng. "Tại sao ta đã cố tình làm sai mọi thứ, cố tình lười biếng để được tông môn trục xuất, thế mà giờ lại phải nằm trên cái xe bò rách nát này hướng về Vạn Tiên Đại Hội? Năm mươi lượng bạc bồi thường thất nghiệp của ta... sạp rau cải phàm trần của ta và cha nuôi Cổ Lão Đầu... tất cả đều bay theo mây khói rồi!"


Gã khẽ thở dài, tay ôm chặt thanh kiếm gỗ dâu tằm sứt mẻ dán đầy băng keo giấy phàm trần trước ngực. Đeo bên hông gã là chiếc vỏ kiếm bằng sắt phế liệu siêu nặng do Thiết Khải đúc tặng, nặng trĩu cả người khiến gã mỗi lần ngồi dậy đều phải khom lưng, lén lút như một tên trộm đang rình rập chuồng gà. Gã nhìn ra ngoài lều trại tạm thời, thấy Trịnh Thất Ngốc vẫn đang ngủ đứng thẳng lưng như một pho tượng đá bên cạnh con bò già, còn Lục Thanh Phong thì đeo dải băng vải đen bịt chặt hai mắt, đang ngồi thiền khoanh chân trên một tảng đá ẩm ướt gần đó, lẩm bẩm khẩu quyết kiếm pháp đầy vẻ thần thần bí bí.


"Đám người này điên thật rồi, điên cả lũ rồi." Cổ Vô Tri lắc đầu ngán ngẩm. Gã chỉ muốn tìm một góc nào đó thật yên tĩnh để ngủ nướng tiếp. Nhưng nhìn quanh chiếc xe bò dột nát, gã thấy đống rác thải sinh hoạt dọn dẹp từ hôm qua vẫn chất đống ở góc xe, bốc mùi khó chịu. Trong số đó có một món đồ khiến gã ngứa mắt nhất: chiếc Hũ đựng rác thủy tinh cũ kỹ.


Chiếc hũ này vốn là đồ phế thải gã nhặt được từ bãi rác của Thương hội Vạn Bảo dưới chân núi. Vì lười mang đi đổ xa, Cổ Vô Tri đã nhét đầy vào trong hũ những mảnh chai vỡ sắc nhọn, mảnh thủy tinh rỉ sét và vụn đá thạch anh lặt vặt mà gã gom được quanh lều để tránh việc bản thân dẫm phải khi đi vệ sinh ban đêm. Giờ đây, chiếc hũ thủy tinh chứa đầy mảnh vỡ sắc nhọn ấy đang nằm lăn lóc, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm.


"Phải vứt cái của nợ này đi thôi, để trên xe chật chội lại dễ cứa vào chân." Cổ Vô Tri lẩm bẩm. Gã lười biếng thò tay nhấc chiếc hũ thủy tinh nặng trịch lên, định bụng tìm chỗ vứt bừa bãi.


Cùng lúc đó, trong bóng tối âm u của rặng tre ngà cách lều trại khoảng ba mươi trượng, một đôi mắt đỏ ngầu tà ác đang lặng lẽ quan sát mọi cử động của gã.


Đó chính là Huyết Ảnh – sát thủ phân thân khét tiếng của Huyết Ma Giáo chi nhánh Nam Vực. Gã mặc một chiếc áo choàng đỏ máu bay phấp phới, khuôn mặt mờ nhạt như sương mù biến đổi liên tục không rõ hình dạng. Huyết Ảnh là một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất, sở hữu Huyết Ảnh Phân Thân Quyết cực kỳ tàn bạo, có thể phân tách nhục thân thành mười ảo ảnh máu có sát thương vật lý để vây hãm con mồi.


Sau khi nghe tin sát thủ mù Vô Danh bị hạ gục một cách nhục nhã dưới hố phân linh thú của Thái Sơ Kiếm Tông vào đêm qua, Huyết Ảnh không hề sợ hãi mà ngược lại còn đầy khinh bỉ: "Hừ, Vô Danh đúng là một lũ phế vật ngu ngốc! Chỉ vì nghe tiếng ngáy ngủ mà tự dẫm chân vào hố phân tự sát. Còn ta, Huyết Ảnh, sẽ không bao giờ mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn đó. Cổ Vô Tri kia dù có sở hữu U Minh Ma Nhãn nhìn thấu hư không, hay kiếm ý khai thiên tịch địa, thì trước mười phân thân máu bao vây đồng loạt từ mười hướng của ta, gã cũng chỉ có con đường chết!"


Huyết Ảnh khẽ liếm môi tà mị, sát khí đỏ ngầu bùng lên quanh thân thể mờ nhạt. Gã lẩm nhẩm khẩu quyết, vận hành ma công cực hạn. Ngay lập tức, luồng sương mù màu máu nồng nặc bốc lên, từ trong bóng tối rặng tre, mười bóng người đỏ máu giống hệt nhau, tay lăm lăm đoản đao bôi độc độc địa, từ từ bước ra.


"Lên cho ta! Bao vây lều trại! Không được để gã kịp rút thanh kiếm gỗ dâu tằm ra!" Huyết Ảnh ra lệnh bằng thần thức.


Mười ảo ảnh phân thân máu di chuyển không tiếng động, lướt nhanh như những bóng ma đỏ rực trên mặt đất ẩm ướt, khép chặt vòng vây quanh chiếc lều rách nát của Cổ Vô Tri. Khoảng cách cứ thế thu hẹp dần: hai mươi trượng... mười lăm trượng... mười trượng...


Huyết Ảnh đứng trong bụi rậm, khẽ cười thầm đầy tự tin: "Cổ Vô Tri, ngươi chết chắc rồi! Nhãn thuật của ngươi làm sao nhìn thấu được mười hướng cùng lúc!"


Đúng lúc vòng vây phân thân máu chỉ còn cách cửa lều chưa đầy năm trượng, cánh rèm lều rách nát đột ngột bị vén lên.


Cổ Vô Tri khom lưng bước ra ngoài, ngáp dài một cái thật to, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng làm nhòe đi tầm nhìn vốn đã lờ đờ thiếu ngủ của gã. Gã hoàn toàn không nhìn thấy mười bóng người đỏ máu đang giương đoản đao lao vào mình từ các hướng bụi rậm xung quanh. Trong đầu gã lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: vứt cái hũ rác thủy tinh này đi để rảnh tay chui vào lều ngủ tiếp.


"Phiền phức thật, vứt đại ra bãi đất trống kia cho nhanh."


Cổ Vô Tri lười biếng vung tay, lấy hết sức lực phàm nhân ném mạnh chiếc Hũ đựng rác thủy tinh chứa đầy mảnh chai vỡ ra bãi đất trống đầy đá cuội trước lều.


*CHOẢNG!!!*


Chiếc hũ thủy tinh va đập mạnh vào một tảng đá cuội lớn, vỡ tan tành thành hàng trăm, hàng ngàn mảnh kính sắc nhọn rải rác khắp bãi đất trống rộng lớn. Những mảnh chai vỡ, vụn thủy tinh và đá thạch anh lặt vặt văng tung tóe, tạo thành một trận đồ mảnh kính lấp lánh phản chiếu ánh sáng.


Đúng vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, mặt trời ở phía chân trời xa đột ngột nhô lên khỏi rặng núi, phóng ra những tia nắng bình minh chói chang đầu tiên quét ngang qua mặt đất với góc chiếu cực thấp.


Những tia sáng mạnh mẽ của buổi sớm rọi thẳng vào bãi đất trống đầy mảnh thủy tinh vỡ. Ngay lập tức, một hiện tượng vật lý ngẫu nhiên nhưng hoàn mỹ xảy ra: hiện tượng khúc xạ ánh sáng đa chiều đa góc độ cực kỳ rực rỡ!


Hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ sắc nhọn hoạt động như những lăng kính siêu nhỏ, hấp thụ ánh sáng mặt trời rồi phản chiếu, bẻ cong và phóng đại các tia sáng ra khắp mọi hướng. Cả khoảng sân trước lều bỗng chốc biến thành một trận đồ ánh sáng lấp lánh chói mắt, hàng vạn tia sáng đa sắc màu đan chéo vào nhau, tạo nên một ảo ảnh quang học cực kỳ hỗn loạn và rực rỡ (Kính Hoa Thủy Nguyệt).


Mười ảo ảnh phân thân máu của Huyết Ảnh đang lao vào với tốc độ cực nhanh, đột ngột bị luồng ánh sáng khúc xạ chói lòa rọi thẳng vào mắt.


"Á!!!"


Huyết Ảnh đứng trong bụi rậm khẽ rú lên một tiếng đau đớn, hai mắt gã bị luồng ánh sáng phản chiếu cực mạnh từ đống kính vỡ rọi thẳng vào đồng tử, gây ra một cơn đau nhức nhối kịch liệt. Vì phân thân máu chia sẻ chung nhãn lực và thần thức với bản thể, nên ngay khi bản thể bị lóa mắt, mười phân thân máu cũng lập tức rơi vào trạng thái mất phương hướng hoàn toàn.


Trong tầm nhìn bị khúc xạ đa chiều của Huyết Ảnh, thế giới xung quanh gã bỗng chốc bị đảo lộn, vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh ảo ảnh phản chiếu từ các mảnh kính dưới đất. Gã thấy bóng dáng của "Cổ Vô Tri" xuất hiện ở khắp mọi nơi – trên tảng đá, dưới bụi cây, ngay sát bên cạnh mình, thậm chí là ngay sau lưng các phân thân máu.


"Cái gì?! Tại sao gã lại phân thân nhiều thế kia?! Không đúng, đây là trận pháp quang học! Kính Hoa Thủy Nguyệt Kiếm Trận pháp?!" Huyết Ảnh hoảng loạn tột cùng, tinh thần lực bị ảo ảnh đa chiều làm cho chập mạch hoàn toàn.


Trong cơn hoảng loạn và mất phương hướng, mười phân thân máu của gã bắt đầu vung đoản đao chém loạn xạ vào những ảo ảnh phản chiếu trong mảnh kính.


"Chết đi! Cổ Vô Tri!"


*Phập! Phập! Xoẹt!*


Những tiếng đoản đao đâm vào nhục thân vang lên liên tiếp đầy tàn khốc. Thế nhưng, thứ mà chúng đâm trúng không phải là Cổ Vô Tri, mà chính là những phân thân máu đồng bọn của mình! Do ảo ảnh quang học đánh lừa thị giác, các phân thân máu ngỡ rằng đối phương chính là bản thể Cổ Vô Tri đang áp sát tấn công, nên đã điên cuồng ra tay sát hại lẫn nhau.


Chỉ trong vòng vài hơi thở ngắn ngủi, mười phân thân máu của Huyết Ảnh đã tự đâm đoản đao bôi độc vào tim nhau, nhục thân phân thân nổ tung thành những làn khói đỏ máu rồi tan biến hoàn toàn vào không khí.


*Phụt!!!*


Sự hủy diệt đồng loạt của mười phân thân máu gây ra một cú phản phệ cực kỳ tàn bạo ngược dòng tinh thần lực, dội thẳng vào thức hải của bản thể Huyết Ảnh. Gã sát thủ ma giáo phun ra một ngụm máu tươi đen ngòm, kinh mạch Trúc Cơ Kỳ tầng thứ nhất nứt vỡ kịch liệt, nhãn lực bị tổn thương nghiêm trọng chảy ra hai hàng máu tím đen chảy dài trên má.


Gã quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, run rẩy trong nỗi sợ hãi tột cùng và uất ức tột độ dâng trào:


"Cổ Vô Tri... ngươi... ngươi quả thực không phải là người! Ngươi cố tình vứt chiếc hũ thủy tinh chứa đầy mảnh vỡ sắc nhọn kia ra bãi đất trống... Ngươi đã tính toán chính xác đến từng giây, từng khắc thời điểm mặt trời mọc để mượn ánh sáng bình minh kích hoạt trận pháp khúc xạ quang học! Ngươi biết nhãn thuật phân thân của ta sợ nhất là ảo ảnh phản chiếu đa chiều... Một đống rác thủy tinh phế thải phàm trần lại có thể bẻ gãy hoàn toàn ma công Trúc Cơ của ta! Kính Hoa Thủy Nguyệt Kiếm Trận... Thần cơ diệu toán... Ta thua rồi... ta hận ngươi..."


Huyết Ảnh ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, rồi nhục thân gã đổ rầm xuống bụi rậm, ma công tự hủy hoàn toàn do kinh mạch nứt vỡ, bất tỉnh nhân sự trong sự kinh hoàng tuyệt đối.


Lúc này, Cổ Vô Tri vẫn đang đứng ngơ ngác trước cửa lều, hai tay gãi gãi mông đầy vẻ lười nhác. Gã nghe thấy tiếng hũ thủy tinh vỡ choảng ban nãy, rồi nghe tiếng gió rít nhẹ, tiếng la hét mờ nhạt từ phía bụi rậm xa xa, nhưng đầu óc gã quá mơ màng vì thiếu ngủ nên chẳng buồn bận tâm.


"Ồ, vỡ rồi à? Tiếc thật, cái hũ đó đựng rác cũng tiện." Cổ Vô Tri lẩm bẩm đầy tiếc nuối, hoàn toàn không hề hay biết mình vừa tiêu diệt một sát thủ Trúc Cơ Kỳ sừng sỏ của ma giáo. Gã xoay người khom lưng bước trở lại vào trong lều, kéo chiếc chăn bông rách trùm kín đầu để tiếp tục ngủ nướng, trốn tránh mọi trách nhiệm dọn dẹp vệ sinh.


Ngay lúc đó, từ phía con đường mòn dẫn vào trại tạm, bóng dáng gầy gò khỏe mạnh của A Tam – Đội trưởng tạp dịch sau núi Thái Sơ Kiếm Tông – xuất hiện. Tay lão cầm chiếc xẻng sắt đúc bằng đồng phế liệu, vai khoác bao tải dọn rác, khuôn mặt lanh lợi đầy vẻ chăm chỉ. Lão được phân công đến dọn dẹp khu vực lều trại của Đại sư huynh mỗi sáng sớm để đảm bảo vệ sinh phong thủy.


Khi bước tới bãi đất trống trước lều của Cổ Vô Tri, bước chân của A Tam đột ngột khựng lại như bị hóa đá.


Mắt lão trợn tròn, miệng há hốc không thể tin nổi vào cảnh tượng đang hiện ra trước mắt.


Dưới ánh nắng sớm rực rỡ, hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ lấp lánh như những viên kim cương thượng cổ, phản chiếu hàng vạn tia sáng cầu vồng đan chéo nhau thành một bức tường ánh sáng vô hình kiên cố quanh lều trại. Trên bãi đất đá cuội, mười vũng máu đen ngòm tỏa ra tà khí ma giáo đang từ từ bốc khói rồi bị tịnh hóa hoàn toàn bởi ánh sáng khúc xạ rực rỡ từ mảnh chai vỡ.


A Tam run rẩy tiến lại gần bụi rậm gần đó, chiếc xẻng sắt trên tay suýt chút nữa thì rơi rụng xuống đất khi lão nhìn thấy nhục thân của sát thủ phân thân Huyết Ảnh đang nằm bất tỉnh nhân sự, mặt mũi đầy máu đen, ma công tự hủy hoàn toàn.


"Trời... Trời đất ơi!!!" A Tam khóc lóc đầy cảm động, hai gối quỳ sụp xuống đất cát dập đầu lia lịa về phía chiếc lều rách nát của Cổ Vô Tri. "Đại sư huynh... người quả thực là đấng cứu thế phong thủy vĩ đại nhất lịch sử kiếm tông! Người không muốn lãng phí linh lực tu tiên, nên đã dùng một chiếc Hũ đựng rác thủy tinh phế thải phàm trần để lập nên 'Kính Hoa Thủy Nguyệt Kiếm Trận' khống chế thiên tai quang học! Người dùng rác thải để tịnh hóa và diệt sát thủ Trúc Cơ Kỳ dễ dàng như quét lá rụng! Phong thái phản phác quy chân này... đệ tử quả thực sùng bái đến mức không thể diễn tả bằng lời!"


A Tam vội vàng đứng dậy, tay lăm lăm xẻng sắt, hăm hở dọn dẹp sạch sẽ hiện trường mảnh kính vỡ và khiêng xác sát thủ Huyết Ảnh đi nộp cho Chấp Pháp Đường, thề sẽ rêu rao chiến tích vĩ đại bằng rác của Đại sư huynh cho toàn bộ liên minh các tông môn Nam Vực nghe.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!